Ứng Hoan Hoan nhìn gương mặt nhuốm đầy máu của gã thanh niên trước mặt, lúc
này hắn đang cười, nụ cười bất lực nhưng vô cùng cương quyết.
– Ngươi sẽ chết đấy!
Ánh mắt Ứng Hoan Hoan đỏ hoe, nước mắt không kìm được mà trào ra, nghẹn ngào
nói.
– Tiểu điêu vì cứu ta mới để lộ thân phận, nếu ta khoanh tay đứng nhìn thì
quá vô tình vô nghĩa rồi. Nàng có muốn nhìn thấy một Lâm Động như vậy không?
Lâm Động mỉm cười, nói.
– Ta không hiểu cái nghĩa khí giữa những nam nhân các người, nếu ngươi cố
chấp muốn ra tay, ta sẽ bảo cha ta đánh ngất ngươi đem về!
Giọng nói của cô nàng thiếu nữ có phần ngang bướng, nhưng rồi đến cuối cùng,
nàng cũng ngừng lại. Hiển nhiên nàng cũng hiểu chuyện này mình không thể làm
được. Cuối cùng ánh mắt đỏ hoe nhìn Lâm Động với ánh mắt van nài.
– Ta chỉ muốn ngươi sống thôi!
Chỉ một câu nói khiến Lâm Động phải thở dài, sau đó lắc lắc đầu có phần tỏ ý
xin lỗi. Cuối cùng hắn nhẹ nhàng đặt nàng thiếu nữ xuống, ngẩng đầu lên nhìn
mấy người Thiên Nguyên Tử, cười nói:
– Tuy ta biết thực lực của mình hiện giờ so với các ngươi chỉ là sâu kiến,
nhưng muốn giết huynh đệ ta thì phải bước qua xác ta đã!
– Lâm Động!
Mấy người Trần Chân nghe vậy đều hốt hoảng, hét lên.
Ứng Tiếu Tiếu, Vương Diêm cũng cắn răng, bọn họ không hề bất ngờ về sự lựa
chọn của Lâm Động, chỉ là nắm tay siết chặt của bọn họ đã để lộ sự xao động
trong lòng bọn họ.
– Lâm Động, chuyện ở Dị Ma Vực, Nguyên Môn ta nể tình Đạo Tông không truy cứu
ngươi nữa, chuyện đó đúng là bọn ta không có lý. Nhưng Thiên Yêu Điêu Tộc và
Nguyên Môn ta có huyết hải thâm thù, bọn ta ra tay với hắn hoàn toàn danh
chính ngôn thuận, nếu ngươi làm bừa, e là Đạo Tông cũng không bảo vệ nổi ngươi
đâu!
Thiên Nguyên Tử nhìn Lâm Động, bình thản nói.
– Hà tất phải nói những lời giả dối như vậy. Ngươi rõ ràng biết quan hệ giữa
ta và hắn, đương nhiên ta không thể khoanh tay đứng nhìn. Ngươi đã sớm biết
vậy, như thế Đạo Tông cũng không có lý do can dự!
Lâm Động châm chọc, nói.
Thiên Nguyên Tử cười nhạt không khẳng định cũng chẳng phủ định, sau đó nhìn
sang Ứng Huyền Tử:
– Ứng Chưởng giáo, tiếp theo là việc giữa Nguyên Môn ta và Thiên Yêu Điêu
Tộc, nếu còn có người nhúng tay vào thì ta sẽ không nể tình đâu! Nếu ngươi
không quan tâm đại cục, cố tình ra tay thì Nguyên Môn ta cũng chỉ đành làm đến
cùng.
Sắc mặt Ứng Huyền Tử tối sầm lại, lão giả mặc lam bào cũng nhíu mày, rõ ràng
là không thể ngờ Thiên Nguyên Tử lại giảo hoạt đến như vậy, một câu nói đã
chuyển trọng tâm vấn đề đi, đồng thời xóa bỏ hết lý lẽ bọn họ có thể dựa vào.
Quan hệ giữa Lâm Động và đầu Thiên Yêu Điêu này rõ ràng là không tầm thường,
chắc chắn hắn không thể ngồi yên không quản. Nhưng nếu hắn ra tay thì chắc
chắn sẽ bị Thiên Nguyên Tử giết, đến lúc đó thì Đạo Tông vẫn là bị Nguyên Môn
giết chết đệ tử ưu tú nhất. Từ góc độ nào đó mà nói, kết cục này là không thể
thay đổi!
Xoẹt!
Từ phía xa, đầu Cự hổ khổng lồ cũng bay tới, toàn thân tràn đầy khí hung sát
xuất hiện bên cạnh Lâm Động, đôi mắt đỏ ngầu gườm gườm nhìn bọn người Nguyên
Môn.
– Lâm Động, hiện giờ ngươi là đệ tử Đạo Tông, nhất cử nhất động đều không
phải chuyện của mình ngươi, đừng vì chuyện riêng tư mà liên lụy cả Tông phái!
Thiên Nguyên Tử như cười như không, nói.
Lâm Động siết chặt nắm đấm, ánh mắt tối sầm, trong lòng dậy lên sát ý.
– Cha, giúp hắn đi!
Ứng Hoan Hoan nhìn Lâm Động bị ép không còn đường lui, ánh mắt càng thêm đỏ
hoe, nhưng nàng chỉ có thể bất lực quay sang cầu xin Ứng Huyền Tử.
Ứng Huyền Tử nhìn ánh mắt cầu xin của con gái, hai tay nắm chặt lại, trong mắt
cũng hiện lên sự đau đớn bất lực. Không phải ông không muốn ra tay, nhưng mọi
hành động của ông đều ảnh hưởng đến hàng chục vạn đệ tử Đạo Tông. Trước đó6 vì
có lý nên ông ta có thể ra mặt, nhưng sự việc hiện giờ đã liên quan đến Thiên
Yêu Điêu, ông có lý gì được nữa?
– Haizz…
Lão giả mặc lam bào bên cạnh thở dài, hiển nhiên ông ta cũng hiểu nỗi đau
trong lòng Ứng Huyền Tử. Những điều một Chưởng giáo của một Tông phái phải
chịu đựng vượt xa những gì người thường có thể tưởng tượng.
Chuyện Chu Thông năm đó, chắc chắn Ứng Huyền Tử, thân là sư phụ của hắn, là
người đau lòng nhất. Nhưng cuối cùng, vì đại cục, ông đã phải kìm nén sự phẫn
nộ và sát ý để kìm chế những ý kiến chủ chiến, cho dù làm thế sẽ khiến không
ít đệ tử bất mãn.
– Việc gì phải khổ vậy?
Lâm Động nhìn Ứng Hoan Hoan ánh mắt đỏ hoe, trong lòng thắt lại. Nàng thiếu nữ
đó có sự kiêu ngạo của mình, nhưng dường như lúc này đã hoàn toàn biến mất
hết.
Lâm Động khẽ thở dài, trước ánh mắt kinh ngạc của nàng thiếu nữ, hắn dang hai
tay ra ôm nàng vào lòng.
– Xin lỗi, ngươi có thể ngang bướng nhưng ta thì không! Có những việc ta
không thể tránh né được, vì thế để một mình ta đối diện là đủ rồi. Đạo Tông
nhiều sư huynh đệ như vậy, không thể để bọn họ liên lụy vì việc riêng của ta
được! Ta hứa, sẽ không dễ dàng chết đâu!
Nghe thấy thế, ánh mắt Ứng Hoan Hoan lập tức hiện lên vẻ bất an, rồi nàng cảm
thấy bàn tay Lâm Động chạm vào gáy mình, một cơn đau nhói lan tỏa, trước mắt
bỗng tối sầm.
Lâm Động ôm lấy nàng thiếu nữ bất tỉnh, nở nụ cười bất lực. Sau đó ánh mắt có
phần phức tạp, một lần nữa hắn hiểu được sự quan trọng của thực lực trong thế
gian này. Thực lực hiện tại của hắn có thể coi là hạng nhất trong số các đệ tử
trẻ tuổi của Đông Huyền Vực, nhưng so với những cường giả chân chính như Nhân
Nguyên Tử thì vẫn chỉ là sâu kiến.
Chỉ một câu tùy ý của hắn đã có thể ép Lâm Động đến bước đường này.
– Đúng là yếu ớt quá!
Lâm Động nắm chặt tay, tự cười giễu mình, nhưng sâu trong đôi mắt đen kia lại
rực cháy hỏa diễm.
Lúc này Ứng Tiếu Tiếu cũng bay tới, ánh mắt phức tạp, đáp xuống bên cạnh Lâm
Động nở nụ cười có lỗi với hắn, đón lấy nàng thiếu nữ trong lòng hắn.
– Chăm sóc cho nàng ấy tốt nhé!
Lâm Động khẽ nõi.
Ứng Tiếu Tiếu lặng lẽ gật đầu, nàng không khuyên gì hơn, vì nàng cũng biết chỉ
vô ích mà thôi.
– Ta sẽ nhờ cha cứu ngươi!
Ứng Tiếu Tiếu khẽ nói.
Lâm Động khẽ lắc đầu, hắn hiểu Ứng Huyền Tử, ông phải suy nghĩ cho mấy chục
vạn đệ tử Đạo Tông và vô số Vương triều phụ thuộc, những suy nghĩ đó không thể
nào dao động vì chuyện riêng của một người nào đó được.
– Sự việc hôm nay chỉ do một mình ta làm, không liên quan đến Đạo Tông!
Lâm Động quay lại, ngẩng đầu lên nhìn bọn Nhân Nguyên Tử, nói.
– Rốt cuộc cũng chỉ là tiểu tử non nớt, thân là đệ tử Đạo Tông, mọi hành động
đều có liên quan tới Đạo Tông!
Nhân Nguyên Tử cười nhạt:
– Tiểu tử, bớt tỏ ra mạnh mẽ đi!
Ánh mắt Lâm Động tối sầm, rồi hắn quay người hướng về Ứng Huyền Tử, quỳ xuống
hành đại lễ.
– Đa tạ ân huệ giáo dưỡng của Chưởng giáo, Điện chủ trong một năm qua. Từ hôm
nay, Lâm Động tự nguyện rời khỏi Đạo Tông, mọi việc không có nửa phần liên
quan tới Đạo Tông!
Giọng nói trầm thấp của Lâm Động vang vọng khiến cả tòa thành lặng như tờ. Tất
cả mọi người đều chấn động nhìn cảnh tượng đó, huyết dịch cũng có phần sục
sôi.
Ứng Tiếu Tiếu, Vương Diêm và rất nhiều đệ tử Đạo Tông đều sững sờ nhìn Lâm
Động đang quỳ, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác xót xa.
Ứng Huyền Tử siết chặt nắm đấm, nhìn gã thanh niên đang cung kính quỳ trước
mặt mình, thân thể khẽ run lên. Cảnh tượng đó thật quen thuộc, cũng một trăm
năm trước, người có tên Chu Thông kia trước khi đơn thương độc mã giết đến
Nguyên Môn cũng ở bên ngoài Nguyên Môn quỳ hướng về phía Đạo Tông để bái tạ sư
ân.
Đôi mắt dần đỏ lên, nhưng khi ông định bước ra thì một bàn tay già nua đặt lên
vai, quay lại thì thấy lão giả mặc lam bào vẻ mặt nghiêm nghị lắc đầu.
– Lâm Động, ngươi đang làm gì vậy? Ngươi là đệ tử của Hoang Điện, chưa được
ta cho phép, ngươi dám rời khỏi Tông phái?
Gương mặt Trần Chân biến dạng, định xông tới thì bị Tề Lôi giữ lại.
– Trần Chân sư thúc, hãy chuyển lời xin lỗi của con đến Ngộ Đạo sư thúc, ơn
tri ngộ của sư thúc, có lẽ Lâm Động không thể đền đáp.
Lâm Động cung kính hành lễ với Trần Chân, rồi đứng phắt dậy, ánh mắt dâng tràn
hung quang.
– Động thủ!
Giọng nói lạnh lùng trầm đục vang lên, sau đó hắn và Tiểu Viêm cùng biến thành
hai đạo quang ảnh xông thẳng tới quầng sáng trắng đen đang nhốt Tiểu điêu.