Võ Động Càn Khôn – Chương 821: Ác liệt – Botruyen

Tải App Truyện CV

Võ Động Càn Khôn - Chương 821: Ác liệt

Uỳnh!

Cơn bão hỏa diễm tử hắc sắc như nối liền trời với đất, điên cuồng xoay chuyển,
không gian như hoàn toàn biến dạng, không khí lúc này cũng trở nên cực kỳ nóng
bỏng.

Cơn bão này nếu rơi vào Dị Ma Thành thì không ai nghi ngờ việc cả tòa thành sẽ
bị hủy diệt!

Đôi cánh dơi khổng lồ của Tiểu điêu bỗng đập mạnh, cuồng phong bùng nổ, cơn
bão hỏa diễm với sức mạnh hủy diệt lao thẳng tới thân ảnh màu tím trên bầu
trời.

Ào ào!

Cơn bão ập tới, không gian xung quanh cũng nứt thành vô số vết rạn tối đen,
tỏa ra một luồng năng lượng khiến da đầu tê dại.

– Ha ha…

Thế nhưng, đối mặt với trận bão hỏa diễm ác liệt đó, Nhân Nguyên Tử chỉ khẽ
cười rồi lắc đầu. Bàn tay khẽ nắm lại, nguyên lực trong thiên địa bỗng nhiên
ngưng tụ lại với tốc độ kinh người, sau đó biến thành một ngón tay pha lê
khổng lồ to hàng trăm trượng trong bàn tay hắn.

Trên ngón tay khổng lồ đó bao phủ bởi những luồng năng lượng đáng sợ, nó không
phải nguyên lực thuần túy, bên trong nó có sinh cơ nồng đậm, đằng sau thứ sinh
cơ ấy lại có thứ tử khí mang lực sát thương kinh người.

Hai luồng năng lượng đáng sợ hoàn toàn khác biệt lúc này lại dung hợp với
nhau, tỏa ra một luồng sức mạnh khủng bố tựa như Luân hồi.

Tuy mùi vị Luân hồi này rất nhạt, nhưng lại có cảm giác như khống chế được vạn
vật trong thiên địa!

– Sinh tử dung hợp, tạo thành Luân hồi! Nhân Nguyên Tử đã thoát khỏi sinh tử,
bước vào Luân Hồi Cảnh rồi…

Sắc mặt bốn người Tề Lôi đều chấn kinh nhìn ngón tay pha lê trong tay Nhân
Nguyên Tử, trong mắt đều ánh lên sự sợ hãi nồng đậm.

Lâm Động cũng nắm chặt hai tay, trong lòng vô cùng bất an. Sự việc đến nước
này đã hoàn toàn vượt khỏi sự dự liệu và khả năng kiểm soát của hắn. Thực lực
của Nhân Nguyên Tử đối với hắn hiện tại mà nói thì quả thực quá mạnh. Hơn nữa,
tuy hiện giờ Tiểu điêu đã dùng đến bản thể Thiên Yêu Điêu, nhưng dù gì thì
thực lực của hắn vẫn chưa hồi phục hoàn toàn!

Uỳnh!

Nhân Nguyên Tử vung tay, ngón tay pha lê tựa đỉnh núi chọc trời lao thẳng vào
trận bão hỏa diễm tử hắc sắc trước bao ánh mắt chấn động.

Ầm ầm ầm!

Vào khoảnh khắc hai bên lao vào nhau, thiên địa rung chuyển dữ dội, cả Dị Ma
Thành đều lắc lư điên cuồng như gặp phải địa chấn. Dù cuộc chiến diễn ra trên
trời cách mặt đất một khoảng cách khá xa, nhưng một số tòa kiến trúc đã bị
sóng năng lượng chấn động đến sụp đổ tan tành, cảnh tượng này khiến không ít
người dựng tóc gáy.

Trên bầu trời phía xa, hỏa diễm điên cuồng dâng trào, nhưng ngay khi ngón tay
pha lê kia chạm vào, trận bão hỏa diễm nổ tung thành từng trận mưa rơi xuống
mặt đất.

– Ta đã nói rồi, ngươi không phải đối thủ của ta! Nếu ở thời kỳ đỉnh phong có
lẽ ngươi có thể đấu với ta một trận, nhưng không phải bây giờ!

Nhân Nguyên Tử cười nhạt, hai tay chắp sau lưng, thân hình hắn so với Tiểu
điêu khổng lồ thì như con kiến, nhưng khí tức tỏa ra từ hắn lại khiến người ta
cảm giác hắn như người khổng lồ, khí thế càng áp đảo Tiểu điêu một bậc!

– Chỉ mới là Chuyển Luân Cảnh mà thôi, ngươi tưởng mình là Luân Hồi Giả chắc?

Hỏa diễm bùng cháy quanh người Tiểu điêu, giọng quát rền vang tựa sấm vang
lên.

Uỳnh uỳnh!

Sau tiếng hét đó, hỏa diễm bỗng ngưng tụ lại thành vô số khỏa thiên thạch oanh
kích Nhân Nguyên Tử như vũ bão.

Nhân Nguyên Tử ngẩng đầu lên, thản nhiên những khỏa thiên thạch bay tới, tay
áo vung lên, lập tức không gian phía trước nứt ra thành một khe nứt không gian
hắc ám hàng ngàn trượng.

Vút vút!

Vô vàn khỏa thiên thạch từ hỏa diễm bay vào khe nứt không gian, sau đó từ bên
trong vọng ra tiếng ầm ầm nổ, lan ra những làn sóng nóng bỏng.

Trận giao chiến ở cấp bậc này khiến vô số người sững sờ, khả năng dễ dàng rạch
tan không gian của Nhân Nguyên Tử khiến người khác phải run rẩy, đây chính là
thực lực của cường giả đỉnh phong trong thiên địa sao?

– Sinh Tử Giới!

Chân Nhân Nguyên Tử giẫm trên không trung, bàn tay vẫn mạnh một cái, một luồng
năng lượng hùng hồn dung hợp từ lực Sinh Tử bay qua chân trời, biến thành một
quầng sáng hàng vạn trượng bao phủ lấy toàn thân Tiểu điêu.

Ầm ầm ầm!

Năng lượng tử hắc sắc oanh kích những đòn mạnh mẽ lên quầng sáng hai màu đen
trắng kia, nhưng chỉ gây nên những tiếng nổ trầm đục chứ không thể công phá
được nó.

Rõ ràng trong cuộc giao đấu này, Nhân Nguyên Tử đã hoàn toàn chiếm thế thượng
phong!

– Ngươi cứ ở yên đó trước đi!

Nhân Nguyên Tử cười nhạt, sau đó ngoảnh lại nhìn Lâm Động với ánh mắt ôn hòa.

– Đạo Tông cứ cách một khoảng thời gian lại xuất hiện một hai yêu nghiệt trẻ
tuổi. Năm đó là Chu Thông, đến nay lại thêm một người… Ha ha, nhưng ngươi còn
hung tàn hơn cả Chu Thông rất nhiều, giết chết hết đệ tử tinh nhuệ của Nguyên
Môn ta. Thật không biết nên nói ngươi quá dũng mãnh hay quá ngu xuẩn đây?

Ánh mắt Lâm Động có phần u tối, nhìn Tiểu điêu bị nhốt trong quầng sáng đen
trắng, hai tay nắm chặt lại.

– Theo ta về Nguyên Môn đi! Yên tâm, ta không hề muốn lấy mạng ngươi, cùng
lắm chỉ phế tu vi của ngươi, rồi bảo Ứng Huyền Tử đến đón người là được!

Nhân Nguyên Tử cười nhạt, nói.

– Chưởng giáo Nhân Nguyên Tử, ngài có phần quá đáng rồi đấy!

Cuối cùng Trần Chân cũng không kìm nổi nộ hỏa, lên tiếng.

– Ha ha, quá đáng sao?

Nhân Nguyên Tử cười lạnh, rồi không để ý Trần Chân, bàn tay giơ ra, không gian
quanh Lâm Động dần biến dạng.

– Ngươi!

Bốn người Trần Chân thấy vậy, sắc mặt kịch biến rồi nghiến răng, cả bốn người
cùng ra tay, nguyên lực hùng hồn đánh tới Nhân Nguyên Tử.

Thế nhưng Nhân Nguyên Tử không hề bận tâm, ngón tay tùy ý búng một cái, không
gian phía trước nứt ra, nuốt gọn đòn công kích của bốn người Trần Chân. Sau đó
hắn vung tay, kình phong mạnh mẽ ập tới bốn người bọn họ.

– Phụt phụt!

Trước luồng kình phong đó, lớp phòng ngự của bốn người Trần Chân gần như lập
tức vỡ vụn, máu tươi phun trào ra, thân hình bay ngược về phía sau.

Bốn cường giả Sinh Huyền Cảnh Đại thành, trước mặt Nhân Nguyên Tử yếu ớt như
đứa trẻ mới sinh!

– Grào!

Bên cạnh Lâm Động, Tiểu Viêm ngẩng đầu lên trời gầm lớn một tiếng, hắc quang
bùng phát, biến thành một con cự hổ màu đen to hàng trăm trượng, năng lượng
hung bạo dị thường bắn ra từ miệng nó, lao thẳng về phía Nhân Nguyên Tử!

– Hửm? Thiên Ma Hổ Tộc sao?

Nhân Nguyên Tử có phần ngạc nhiên nhìn Tiểu Viêm, ngón tay búng ra, một chùm
sáng bắn ra. Tiểu Điêu lập tức gia tăng trọng kích, tiếng hổ gầm lại vang lên.

– Hôm nay không ai cứu được ngươi đâu!

Nhân Nguyên Tử cười tít mắt nhìn Lâm Động bị nhốt trong khoảng không gian biến
dạng. Sau đó bàn tay hắn nắm lại, khoảng không gian biến dạng nhanh chóng vỡ
vụn, sức mạnh hùng hồn gần như muốn ép vụn toàn thân Lâm Động.

– Đồ khốn kiếp!

Lâm Động nhìn mấy người Trần Chân và Tiểu Viêm bị đánh đến hộc máu, trong mắt
dâng lên tia máu, thân thể run lên, gương mặt đầy dữ dằn.

Rầm rầm rầm!

Lâm Động vung nắm đấm, nguyên lực điên cuồng chuyển động, vô số cú đấm đấm
mạnh lên không gian méo mó muốn phá vỡ nó.

– Châu chấu đá xe!

Nhân Nguyên Tử nhìn thấy thế, không khỏi lắc đầu đầy thương hại, mỉm cười nói.

Rầm rầm!

Nắm đấm Lâm Động điên cuồng tung ra, cơ thể vốn rất cứng rắn lúc này dưới áp
lực mạnh mẽ của không gian đã dần xuất hiện vết máu.

Thế nhưng Lâm Động không để tâm đến những cơn đau đó, ánh mắt hắn đỏ ngầu lên
tiếp tục tung quyền.

Cơn đau khiến tai Lâm Động ù đi, máy chảy xuống từ trán nhỏ vào mắt khiến mắt
hắn đỏ quạch.

Ầm ầm!

Khi cả thế giới trước mắt Lâm Động bị nhuốm đỏ, dường như có tiếng nổ kỳ dị
vang lên trong người hắn.

Ở sâu trong thân thể hắn lúc này, một phiến Thạch phù cổ phác ảm đạm bỗng
nhiên khẽ động, một luồng năng lượng kỳ dị lặng lẽ thẩm thấu ra ngoài!

Rầm!

Lâm Động lại tung một quyền lên vùng không gian méo mó này, một đạo quang trận
xuất hiện trong tay hắn.

Rắc!

Âm thanh giòn tan bỗng vang lên từ trên trời, đồng tử tất cả mọi người đều co
rút lại nhìn không gian méo mó với sự kinh hãi. Lúc này ở đó đã xuất hiện vô
số vết rạn nứt, sau đó nhanh chóng lan tỏa trước cú đấm của Lâm Động!

Vòng phong tỏa của Nhân Nguyên Tử đã bị Lâm Động phá vỡ!

Sắc mặt sáu người bọn Thạch Đồng kinh hãi như gặp quỷ. Nhân Nguyên Tử từ lúc
xuất hiện đến giờ vẫn luôn nở nụ cười ôn hòa, đến lúc này ánh mắt cũng phải
tối sầm lại.