Võ Động Càn Khôn – Chương 819: Một địch sáu – Botruyen

Tải App Truyện CV

Võ Động Càn Khôn - Chương 819: Một địch sáu

Trên bầu trời, sắc mặt sáu người bọn Thạch Đồng vô cùng khó coi nhìn Tiểu điêu
ở phía xa, ánh mắt dâng tràn nộ hỏa. Với thân phận thủ lĩnh sáu Bộ của Nguyên
Môn, sáu người bọn chúng đều có danh tiếng không nhỏ ở Đông Huyền Vực, bao năm
nay chưa từng có ai dám coi thường bọn chúng như vậy.

– Khẩu khí của ngươi cũng lớn thật, không sợ bị giết chết sao?

Sắc mặt Thạch Đồng tối sầm lại, nói.

– Muốn giết Điêu gia? Các ngươi cũng đánh giá mình cao quá!

Tiểu điêu lắc lắc đầu mỉa mai.

– Hắc hắc, được! Vậy hôm nay ta xem thử ngươi có bản lĩnh gì có thể một mình
địch lại sáu người?

Sắc mặt Thạch Đồng lạnh băng rồi cười lạnh một tiếng, lão có thể cảm nhận được
sự cường hãn của Tiểu điêu, nên cũng chẳng tỏ ra mạnh mẽ muốn một chọi một.
Nếu Tiểu điêu đã cuồng ngôn như vậy thì lão cũng vui vẻ đáp ứng.

Vừa dứt lời, Thạch Đồng nhìn năm người bên cạnh, tất cả cùng gật đầu, ngay sau
đó nguyên lực cùng bùng nổ, sáu luồng nguyên lực hung hãn gào thét lao về phía
Tiểu điêu.

Tiểu điêu đứng trên không trung, thấy công kích của sáu người đánh tới, hắn
khẽ nhếch môi, sau đó vung tay áo, hỏa diễm tử hắc sắc bùng phát thành quầng
lửa bao quanh người.

Rầm rầm!

Nguyên lực hung hăng lao tới, cuối cùng đâm sầm vào quầng sáng, nhưng chỉ vang
lên vài tiếng nổ trầm rồi tan đi như tuyết gặp phải lửa.

– Chỉ vậy thôi sao?

Tiểu điêu nheo mắt cười cười, ánh mắt tối tăm nhìn sáu người bọn Thạch Đồng.

Sáu người bọn Thạch Đồng thấy công kích mình liên thủ lại không hề chạm được
một sợi tóc của Tiểu điêu, sắc mặt không khỏi thay đổi, cảm thấy thật khó mà
tin nổi.

Sáu người bọn họ liên thủ, cho dù là cường giả Sinh Huyền Cảnh Đại viên mãn
cũng không thể hóa giải dễ dàng như vậy được. Gã thanh niên trước mặt rốt cuộc
có lai lịch ra sao, lại cường hãn đến như vậy?

– Thực lực cường hãn thật!

Tề Lôi nhìn cảnh tượng đó, ánh mắt có phần ngưng trọng, sau đó trầm giọng nói.
Thực lực mà Tiểu điêu thể hiện ra, có lẽ ngay cả cường giả Sinh Huyền Cảnh Đại
viên mãn của Nguyên Môn cũng không thể bằng nổi!

Trần Chân ở bên cạnh khẽ gật đầu. Đối với thân phận của Tiểu điêu, hắn cũng
biết một chút, vì thế cũng không quá ngạc nhiên về lực chiến đấu kinh người
của hắn.

– Nếu chỉ có vậy thì cút đi!

Dường như Tiểu điêu không hài lòng về uy lực của đòn liên thủ của sáu người
bọn Thạch Đồng, ngọn hỏa diễm tử hắc sắc cháy rừng rực trong lòng bàn tay lại
bùng lên, ánh mắt hắn liếc nhìn bọn Thạch Đồng, nói.

– Ngươi đừng có ép người quá đáng!

Rõ ràng sáu người bọn Thạch Đồng vô cùng tức giận vì thái độ nhởn nhơ của Tiểu
điêu. Trong Dị Ma Thành hiện tại có vô số người đang quan sát bọn chúng, nếu
việc sáu người bọn chúng liên thủ lại mà vẫn không động vào được sợi lông của
đối thủ truyền ra ngoài, thì thể diện của mấy lão già này sẽ để vào đâu?

– Bố trí Thiên Nguyên Trận!

Giọng nói ẩn chứa nộ hỏa vang lên từ miệng Thạch Đồng, năm người còn lại lập
tức bước những bước chân huyền ảo, nguyên lực hùng hồn tụ lại thành quang trụ,
bắn ra hình thành một đạo quang trận bao quanh lấy năm người.

Uỳnh uỳnh!

Năng lượng cuồng bạo lan tỏa từ trong quang trận, trận pháp hình thành do sáu
cường giả Sinh Huyền Cảnh Đại thành tạo nên, thực lực rõ ràng vô cùng khủng
bố. Năng lượng đó khiến không ít người trong thành cũng phải biến sắc!

Vô số cột quang trụ nguyên lực bắn ra từ quang trận, nhưng không hề tản ra, mà
tụ lại chỗ Thạch Đồng với tốc độ kinh người.

Theo những sự ngưng tụ đó, khí tức của Thạch Đồng cũng nhanh chóng tăng lên
gấp mấy lần, còn khí tức của năm người kia lại nhanh chóng yếu đi. Xem ra năm
người kia tạm thời đã chuyển toàn bộ nguyên lực của mình cho Thạch Đồng!

– Đây là Thiên Nguyên Trận của Nguyên Môn, có thể tạm thời tiếp nhận nguyên
lực của người khác, tuy người nhận về sau có thể sẽ bị trọng thương, nhưng
trong thời gian ngắn thực lực của hắn sẽ đạt đến mức độ kinh người.

Tề Lôi nhìn thấy vậy, ánh mắt có phần nặng nề nói.

– Nguyên lực của sáu người dung hòa, điều này cần phải rất hiểu nhau, mấy lão
già này đúng là có bản lĩnh!

Trần Chân gật đầu, nói.

– Nhưng Lâm Điêu kia cũng không phải tầm thường, cho dù mấy lão già kia dùng
đến tuyệt chiêu cuối cùng, nhưng muốn thắng hắn cũng không phải dễ dàng gì.

Nguyên lực hùng hồn vận chuyển bao quanh người Thạch Đồng. Cảm nhận thấy nguồn
năng lượng dồi dào này, gương mặt già nua của lão nhất thời trở lạnh băng, ánh
mắt khóa chặt Tiểu điêu. Sau đó lão cười lạnh một tiếng, thủ ấn biến hóa.

– Chấn Thiên Ấn!

Bùm!

Nguyên lực hùng hồn trào dâng lên như thủy triều, nhanh chóng biến thành một
chiếc quang ấn khổng lồ lớn hàng trăm trượng, tỏa ra những đường gợn sóng năng
lượng mạnh mẽ, mặt đất dường như rung chuyển mãnh liệt.

Vút!

Quang ấn thành hình, lâp tức đem theo chiếc đuôi ánh sáng chói lòa lao thẳng
tới Tiểu điêu như ngôi sao chổi.

– Thế này còn tạm được, nhưng cũng chỉ vậy mà thôi!

Tiểu điêu nhìn quang ấn lao tới, cười nhạt một cái, hai bàn tay khẽ nắm lại,
hỏa diễm bùng phát biến thành một đôi cánh dơi hàng ngàn trượng phía sau lưng
hắn.

Đôi cánh dơi tràn ngập hỏa diễm khẽ đập nhẹ, thiên địa nổi cuồng phong, không
gian cũng trở nên biến dạng.

Soạt!

Đôi cánh hỏa diễm thành hình, đột nhiên bỗng vỗ mạnh, ngay sau đó không gian
như bị xé toạc ra, trước bao ánh mắt chăm chú, đập mạnh lên quang ấn kia.

Uỳnh!

Tiếng nổ vang trời cùng năng lượng cuồng bạo tỏa ra từ bầu trời, một số người
đứng gần thậm chí bị đánh bay văng ra xa.

Rắc!

Tất cả mọi người nhìn thấy, trên quang ấn bỗng nhiên xuất hiện vết rạn nứt,
cuối cùng rắc một tiếng nổ tung!

– Hự!

Quang ấn phát nổ, sáu người bọn Thạch Đồng hự một tiếng, sắc mặt tái nhợt, ánh
mắt đầy kinh hãi.

– Người của Nguyên Môn vẫn chỉ vậy mà thôi!

Tiểu điêu thản nhiên nhìn bọn Thạch Đồng sắc mặt kịch biến, hàn quang lóe lên
trong mắt, thân hình khẽ động, đôi cánh dơi hỏa diễm đập mạnh một cái, nháy
mắt đã xuất hiện phía trên đầu bọn chúng rồi đập mạnh xuống.

Rầm rầm!

Hỏa diễm đáng sợ cùng năng lượng cuồng bạo nhanh như chớp oanh kích lên sáu
người bọn Thạch Đồng, khiến cho bọn chúng không kịp tránh né. Âm thanh trầm
đục vang lên, sáu người bọn Thạch Đồng cùng thảm hại bay ngược ra phía sau,
máu tươi bắn tung tóe.

Khí tức trên người bọn chúng nhanh chóng trở nên yếu ớt hẳn, rõ ràng bị thương
không nhẹ.

Thất bại rồi!

Mọi người nhìn cảnh tượng đó, lập tức vang lên những tiếng hít vào khí lạnh.
Sáu cường giả Sinh Huyền Cảnh Đại thành liên thủ vẫn thất bại dưới tay gã
thanh niên tuấn mỹ kia!

– Ngươi đừng có đắc ý, đắc tội với Nguyên Môn ta, ở Đông Huyền Vực này chắc
chắn không có chỗ cho ngươi sống yên ổn. Sáu người bọn ta không phải đối thủ
của ngươi, nhưng Nguyên Môn ta cường giả nhiều vô kể, sớm muộn gì ngươi cũng
phải hối hận!

Thạch Đồng quệt máu nơi khóe miệng, quát lên.

– Lắm lời!

Ánh mắt Tiểu điêu lạnh tanh, sát ý lóe lên, đôi cánh hỏa diễm một lần nữa rạch
tan không gian, đem theo kình phong mạnh mẽ đập thẳng xuống bọn Thạch Đồng.
Xem chừng hắn muốn giết hết bọn chúng rồi!

– Ngươi!

Bọn người Thạch Đồng cũng cảm nhận được công kích bỗng trở nên mạnh mẽ của
Tiểu điêu và sát khí ẩn chứa trong đó, gương mặt tràn đầy vẻ kinh hãi. Hiển
nhiên bọn chúng không ngờ Tiểu điêu dám hạ sát thủ thật!

– Mau rút lui!

Thạch Đồng hô lớn, giọng có chút kinh hoàng. Nhưng rồi bọn chúng phát hiện ra
rằng không gian xung quanh đã bị phong tỏa mất, bọn chúng chỉ còn cách ngẩng
đầu lên trơ mắt nhìn.

Lâm Động đang nhìn cảnh tượng đó, đột nhiên đồng tử bỗng co rút lại. Bởi vì
hắn nhìn thấy không gian phía trước bọn Thạch Đồng bỗng nhiên biến dạng, sau
đó một bàn tay trắng mịn thò ra, cong tay búng nhẹ một cái, một làn sóng năng
lượng vô hình bắn ra, đẩy lùi đôi cánh dơi của Tiểu điêu!

– Ai?

Đôi cánh bị đẩy lùi, gương mặt Tiểu điêu trở nên ngưng trọng, hai mắt nhìn
chăm chăm vào không gian phía trước bọn Thạch Đồng, trầm giọng quát lớn.

– Ha ha, từ lúc nào mà Đông Huyền Vực của ta lại thành địa bàn của Thiên Yêu
Điêu các ngươi vậy? Ngươi cũng quá coi thường Nguyên Môn ta rồi!

Một tiếng cười nhạt vọng ra, sau đó tất cả mọi người cùng nhìn thấy một thân
ảnh chầm chậm bước ra từ trong vùng không gian biến dạng. Nhất thời cả thiên
địa bỗng nhiên trở nên ảm đạm, một luồng năng lượng vô hình tỏa ra khiến người
ta có cảm giác muốn quỳ xuống triều bái.

– Đó là…

Trên lầu các, Lăng Thanh Trúc nhìn bóng người đó cũng phải hít vào một hơi khí
lạnh.

– Một trong ba đại Chưởng giáo của Nguyên Môn, Nhân Nguyên Tử!

Bên cạnh nàng, mỹ phụ kia cũng nắm chặt hai tay lại, giọng nói thốt ra có phần
khó khăn.