Võ Động Càn Khôn – Chương 747: Trở về – Botruyen

Tải App Truyện CV

Võ Động Càn Khôn - Chương 747: Trở về

– E hèm!

Trước ánh mắt ngày càng ngượng ngùng hơn của nàng, Lâm Động cuối cùng hắng
giọng, rồi buông tay ra.

– Ủa, sao lại thành ra thế này?

Ứng Hoan Hoan ngượng ngùng chỉnh lại y phục, mắt nhìn ra xung quanh thấy toàn
bộ đã biến thành băng không khỏi sững người, hỏi.

Lâm Động, Tiểu điêu, Tiểu Viêm nhìn nhau, xem ra bản thân Ứng Hoan Hoan chẳng
biết gì về sự việc ban nãy.

– Là vì trận pháp đấy!

Lâm Động giải thích qua loa, hắn không nói chuyện vừa rồi cho Ứng Hoan Hoan,
vì theo hắn, chuyện thế này cứ để tự nhiên thì tốt hơn, hắn không cần thiết
phải nói gì cả. Sau này sẽ có những thay đổi gì thì phải xem tạo hóa của bản
thân nàng vậy…

Ứng Hoan Hoan gật đầu, cũng không hỏi sâu hơn, nàng hơi vểnh mặt lên vui mừng:

– Ta cũng đã ngưng tụ được Nguyên thần rồi!

Lâm Động cười, cũng không cảm thấy bất ngờ, thực lực vốn có của Ứng Hoan Hoan
là Bát Nguyên Niết Bàn, trong cơ thể có thể tự sinh ra Nguyên Thần Lực, từ đó
ngưng tụ Nguyên thần cũng thuận lợi hơn Lâm Động nhiều.

Từ khí tức của Ứng Hoan Hoan lúc này có thể thấy, tuy chưa đột phá Cửu Nguyên
Niết Bàn nhưng cũng là Bát Nguyên Niết Bàn đỉnh phong rồi. Có lẽ không lâu nữa
là có thể đột phá. Đó cũng là tin tốt với cuộc Thi đấu Tông phái sắp tới!

– Tiếp theo ngươi định thế nào?

Tiểu điêu tiến lại nhìn hai người rồi nói.

– Ta phải về Đạo Tông đã, không lâu nữa là đến cuộc Thi đấu Tông phái rồi!

Lâm Động hơi trầm ngâm rồi nói.

– Cuộc thi đấu này là đại sự ở Đông Huyền Vực, về cơ bản, những thế lực Tông
phái có danh tiếng ở Đông Huyền Vực đều sẽ phái đệ tử ưu tú tham gia, mức độ
ác liệt của nó vượt xa so với Bách Triều Đại Chiến.

Tiểu điêu nghe vậy, cười nói.

– Theo ta được biết, những cuộc thi đấu trước đây đều diễn ra ở Dị Ma Vực
đúng không? Chậc chậc, đó là nơi cực kỳ nguy hiểm đấy!

– Dị Ma Vực?

Lâm Động khựng người, rồi nhíu mày:

– Ở đó có cái gì? Nguy hiểm đến mức nào?

– Một trong các chiến trường của Cuộc chiến Thiên địa thời Viễn Cổ!

Tiểu điêu cười, nói:

– Đừng hỏi ta Cuộc chiến Thiên địa là gì, nó quá xa vời, đến ta cũng không rõ
nữa. Ta chỉ biết duy nhất một điều là, để đối phó với trận đại chiến đó, các
cường giả trong thiên địa này đều đã tụ họp lại với nhau!

Tim Lâm Động khẽ run lên, hắn nhớ lại cảnh tượng đã nhìn thấy trong Đại Hoang
Vu Bi, không biết hai điều này có liên quan gì đến nhau không?

– Sau này khi đại chiến kết thúc, địa vực đó bị ma khí xâm thực, sinh ra một
số loài ma quái vô cùng khủng bố. Tính ra cũng là hung địa của Đông Huyền Vực,
mỗi kỳ thi đấu là có không ít kẻ mất mạng. Có điều, tuy nguy hiểm nhưng đó
cũng có thể gọi là bảo địa. Trong Cuộc chiến Thiên địa thời Viễn Cổ, có vô số
cường giả bỏ mạng, nếu có cơ duyên tốt chưa biết chừng sẽ có được bảo tàng
hoặc truyền thừa, một bước lên trời.

Nghe vậy Lâm Động cũng gật gù, sức hấp dẫn lớn thế đủ để khiến người ta liều
mạng vì nó.

– Các ngươi có cùng ta về Đạo Tông không?

Lâm Động nhìn hai người bọn Tiểu điêu, hỏi.

– Bọn ta không đi đâu. Ta định đưa hắn đến một nơi này xem hắn có đột phá Cửu
Nguyên Niết Bàn được không. Nếu được thì ta sẽ đưa hắn đến thẳng Dị Ma Vực tìm
ngươi!

Tiểu điêu nghĩ một chút rồi nói.

– Ừm!

Lâm Động gật đầu, Tiểu Viêm cùng Tiểu điêu đi rõ ràng là sẽ có ích hơn. Về Đạo
Tông có khi không có điều kiện tu luyện tốt. Dù thế nào thì cùng là Yêu thú,
có sự chỉ điểm của Tiểu điêu, Tiểu Viêm sẽ bớt được nhiều phiền phức.

– Nếu như vậy thì chúng ta tạm biệt tại đây. Đợi xong xuôi mọi việc bọn ta sẽ
tìm ngươi.

Tiểu điêu cười, rồi vẫy vẫy tay, cũng không chần chừ thêm, bay thẳng lên không
trung luôn.

– Đại ca, rồi bọn đệ sẽ đến Dị Ma Vực tìm huynh!

Tiểu Viêm cũng nhìn Lâm Động cười, rồi bay lên trên không trung, nhìn Tiểu
điêu một cái rồi cả hai cùng biến thành lưu quang bay nhanh về phía chân trời.

– Chúng ta cũng trở về thôi!

Lâm Động nhìn hai người Tiểu điêu đã đi xa, khẽ thở ra rồi quay lại nói với
Ứng Hoan Hoan.

– Về để ta tự đi!

Ứng Hoan Hoan gật đầu, nhìn Lâm Động cười gian xảo, rồi biến thành một đạo
hồng quang bay đi, xem ra cô nương da mặt mỏng này không thể chịu được việc
Lâm Động ôm bay đi rồi.

Lâm Động cười cười nhìn quang ảnh bay đi, nhưng rồi nụ cười bỗng thu lại, vì
hắn cảm nhận được một luồng hàn khí rất nhỏ từ trong đạo hồng quang ấy.

Hàn khí này giống hệt với trạng thái ban nãy của Ứng Hoan Hoan. Xem ra nó ít
nhiều cũng đã ảnh hưởng đến nàng. Chỉ là không biết ảnh hưởng đó liệu sẽ là
tốt hay xấu?

Lâm Động khẽ thở dài, rồi cũng biến thành quang ảnh nhanh chóng đuổi theo.

o0o

Thời gian về dài gấp đôi lúc đi. Dù sao Ứng Hoan Hoan cũng là thiếu nữ, ra
ngoài phải dạo chơi cho vui vẻ, còn Lâm Động vì đã giải quyết xong việc nên
cũng thoải mái hơn nhiều, cộng với việc Ứng Hoan Hoan đã giúp được rất nhiều
nên hắn cũng cùng nàng chơi một chuyến. Vì thế khi bọn họ trở về cũng đã qua
nửa tháng!

– Cuối cùng cũng về rồi!

Đi vào trong đại trận hộ tông khổng lồ, nhìn phong cảnh quen thuộc, thân
thiết, gương mặt Ứng Hoan Hoan hiện lên nụ cười ngọt ngào, hít sâu vào một
hơi, nói.

– Nàng về Thiên Điện đi, ta cũng phải về Hoang Điện để Trần Chân sư thúc bọn
họ biết ta vẫn còn sống!

Lâm Động vừa dứt lời bổng ngẩng đầu lên nhìn về phía xa. Ở đó có tiếng xé gió
vang lên, rồi hơn chục thân ảnh lọt vào tầm mắt.

– Chết rồi, Đội chấp pháp của Tông phái, không phải đến bắt chúng ta chứ?

Mặt Ứng Hoan Hoan biến sắc vội nói.

Lâm Động nhíu mày nhìn, hắn không thấy có sự thiếu thiện ý nào từ phía bọn họ
cả.

– Lâm Động sư đệ, Hoan Hoan tiểu sư muội, Chưởng giáo bảo hai người lập tức
đến gặp người!

Đứng đầu Đội chấp pháp là một nam tử tầm ba mươi, vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng
ánh mắt nhìn hai người Lâm Động thì không quá nghiêm khắc mà ngược lại còn có
nét cười khi thấy Ứng Hoan Hoan có ánh mắt trốn tránh mình.

– Đa tạ sư huynh!

Lâm Động thầm thở phào một hơi, hắn cung tay với Đội chấp pháp, kéo Ứng Hoan
Hoan nhanh chóng bay vào sâu trong Đạo Tông.

– Đúng rồi, Hoan Hoan tiểu sư muội, Tề Lôi sư thúc bảo muội về thì lập tức
trả lại Thiên Hoàng Cầm cho thúc ấy!

Khi hai ngươi sắp đi xa thì bỗng Ứng Hoan Hoan lại nghe thấy phía sau có tiếng
cười trêu chọc, rồi gương mặt nhăn lại.

– Thôi xong rồi, lần này chắc chắn bị cấm cửa rồi!

Nhìn Ứng Hoan Hoan không ngừng làu bàu, Lâm Động nhún vai bất lực, kéo nàng
bay vào sâu bên trong Đạo Tông rồi đáp trên đỉnh núi có gian trúc cư.

Khi đáp xuống bọn họ lập tức nhìn thấy Ứng Huyền Tử đứng chắp tau sau lưng
trước gian trúc cư. Trái tim Lâm Động rung lên, vội buông Ứng Hoan Hoan ra rồi
hai người đáp xuống đất.

Lúc này Ứng Hoan Hoan đã thu lại mọi sự hoạt bát một cách ngoan ngoãn, ánh mắt
cũng không dám nhìn lung tung, khác hẳn với dáng vẻ lên trời xuống đất bình
thường.

Khi hai người Lâm Động đáp xuống, Ứng Huyền Tử mặc bạch y cũng từ từ quay
người lại, định nói gì đó thì Lâm Động nhìn thấy ánh mắt ông nhìn Ứng Hoan
Hoan, vào khoảnh khắc đó Lâm Động nhận ra đồng tử của ông co rút lại…

– Cảm nhận được rồi sao?

Thấy vậy môi Lâm Động khẽ mím lại.