– Lỗi nhi?
Thân hình Đằng Sát lúc này hơi khựng lại, sắc mặt hắn cực kỳ âm trầm nhìn về
phía bóng người đang bị Lâm Động bóp chặt lấy yết hầu, sát ý điên cuồng trong
mắt chợt lóe lên.
– Tiểu tử, ngươi nếu như dám làm Lỗi nhi bị thương một chút nào, thì ta sẽ
khiến ngươi phải hối hận vì đã sinh ra trên đời này!
Đằng Sát âm trầm quát.
– Cút!
Sắc mặt Lâm Động cũng lạnh như băng, bàn tay đột nhiên dùng lực một chút, nhất
thời khuôn mặt của Đằng Lỗi càng đỏ tím tái hơn, lớn tiếng quát.
Vù vù!
Chỉ trong chốc lát khi Đằng Sát ra tay ngăn cản Lâm Động, thì cường giả của Âm
Khôi Tông cũng nhanh chóng lao đến. Chỉ có điều vì e ngại Đằng Lỗi ở trong tay
Lâm Động nên cũng không người nào dám phát động công kích.
Ánh mắt Đằng Sát âm lệ giống như một đầu độc lang gắt gao nhìn chằm chằm Lâm
Động, thân hình không hề lùi về phía sau, chậm rãi nói:
– Lâm Động, chỉ cần ngươi giao bảo vật ra, đồng thời thả Đằng Lỗi, ta lấy
thân phận Tông chủ của Âm Khôi Tông cam đoan với ngươi, tuyệt đối để ngươi
bình yên rời đi!
– Nói nhảm!
Lâm Động cười lạnh. Đằng Sát quả thực là xem hắn là trẻ lên ba không biết gì
hay sao? Ân oán giữa hắn và Âm Khôi Tông đã không thể hóa giải, hơn nữa vừa
rồi hắn xuất ra phù văn màu đen, tất nhiên đám người Đằng Sát cũng nhìn thấy.
Bọn chúng chắc chắn không có khả năng để Lâm Động đem theo phù văn có thể phá
giải được phong ấn mà rời đi đơn giản như vậy.
Nghe vậy, sự âm hàn trong mắt Đằng Sát lại càng dày đặc hơn.
– Đằng Sát, ngươi chẳng lẽ cho rằng ta không dám giết hắn?
Ánh mắt Lâm Động nhìn khắp xung quanh, trong mắt lóe lên một tia sát ý lạnh
lẽo, khẽ quát lên.
– Được, ta để ngươi rời đi, chỉ cần đừng làm tổn thương Lỗi nhi!
Đằng Sát nhíu chặt mày, đột nhiên trầm giọng nói. Âm thanh vừa dứt thì bàn tay
cũng vung lên, cường giả Âm Khôi Tông ở xung quanh thấy vậy mới cẩn thận lùi
lại. Chỉ có điều ánh mắt của bọn chúng thì vẫn tập trung trên người Lâm Động,
tùy thời đều có thể lao đến.
Lâm Động nhìn chăm chú vào Đằng Sát, ánh mắt chợt lóe lên. Chỉ có điều lúc này
cũng không có biện pháp gì. Bàn tay hắn khẽ vỗ lên lưng Tiểu Viêm một cái, sau
đó Tiểu Viêm khởi động huyết dực, cẩn thận xoay người lao đi.
Thế nhưng, trong khoảnh khắc Tiểu Viêm xoay người thì trong mắt Đằng Sát lập
tức xẹt qua một tia dữ tợn. Chỉ thấy bàn tay siết chặt lại, nguyên lực hùng
hậu nhanh như thiểm điện ngưng tụ trong bàn tay thành một cây cốt mâu màu đen.
Phía trên cốt mâu bắn ra từng đợt âm phong, phảng phất như có vố số tiếng gào
thét của quỷ thần phát ra vậy.
Xuy!
Lúc cốt mâu thành hình, cánh tay Đằng Sát đột nhiên rung lên, hắc quang phóng
ra. Bên trong hắc quang ẩn chứa một cỗ kình phong cực kỳ khủng bố, xé rách bầu
trời, nhanh như chớp đã đâm về phía Lâm Động. Hơn nữa phạm vi công kích của nó
còn bao quát cả Đằng Lỗi trong đó nữa. Tên Đằng Sát này không ngờ lại tâm
ngoan thủ lạt đến mức này, vì bảo vật mà ngay cả tính mạng con trai mình cũng
có thể không cần.
– Cẩn thận!
Tốc độ của hắc quang nhanh đến kinh người, gần như chỉ chợt lóe liền xuất hiện
ở sau lưng Lâm Động. Tiểu điêu trên vai Lâm Động phát hiện lập tức vội vàng
quát lớn.
– Phù!
Mà lúc tiếng hét vừa phát ra, trong miệng tiểu điêu cũng phun một cỗ năng
lượng tử hắc sắc ra ngoài, ngưng tụ thành một cái quang thuẫn tử hắc sắc. Phía
trên quang thuẫn kia, năng lượng luân chuyển phảng phất như tạo thành một cái
lốc xoáy nhỏ vậy.
Ầm!
Trong khoảnh khắc quang thuẫn thành hình, thì thanh cốt mâu màu đen ẩn chứa
một kích hung ác của Đằng Sát cũng đã lao đến, sau đó hung hăng nện lên quang
thuẫn. Năng lượng kỳ dị hùng hồn ba động, nhanh chóng khuếch tán ra khắp bầu
trời.
Rắc rắc!
Lực phòng ngự của quang thuẫn mặc dù không tệ, nhưng dù sao Đằng Sát cũng là
cường giả Tạo Hóa Cảnh đại thành, cho dù là tiểu điêu bây giờ muốn chống lại
cũng cực kỳ gian nan. Bởi vậy, quang thuẫn chỉ duy trì được trong chốc lát,
thì trên bề mặt bắt đầu xuất hiện từng đạo vết rạn nứt, sau đó ầm một tiếng
hoàn toàn bạo tạc.
– Ngọc Lôi Thể! Ma Viên Biến!
Chỉ có điều cũng may là quang thuẫn đã kéo dài được một ít thời gian cho Lâm
Động. Nguyên lực trong cơ thể hắn chỉ nháy mắt liền bị thúc dục cùng cực, trên
làn da nhanh chóng tràn đầy màu sắc lưu ly. Mà thân thể hắn cũng nhanh chóng
bành trướng lên khủng bố. Trong mơ hồ, một hư ảnh Viễn Cổ Long Viên khổng lồ
cũng hiện ra ở bên ngoài cơ thể của Lâm Động, bao phủ thân thể hắn ở bên
trong.
Xuy!
Hắc quang nhanh chóng xé rách cái quang thuẫn, nhưng đứng mũi chịu sào cũng
không phải là Lâm Động mà là Đằng Lỗi đang nằm trong tay hắn. Đạo hắc quang
mang theo một luồng kình phong cực kỳ sắc bén dưới ánh mắt khó tin của Đằng
Lỗi, xuyên thủng thân thể gã, sau đó kèm theo vết máu, đâm thẳng về phía trái
tim của Lâm Động.
Đương!
Thanh cốt mâu hắc sắc hung hăng đâm lên ngực Lâm Động, thế nhưng lại truyền
đến âm thanh như kim loại va chạm vào nhau. Quần áo trên người Lâm Động bị
kình phong chấn rách nát, thậm chí ngay cả kiện nội giáp Linh bảo Cao cấp cũng
bị đâm thủng một lỗ lớn. Thanh cốt mâu cắm sâu vào trong ngực Lâm Động, máu
tươi chảy ra như suối.
Sắc mặt Lâm Động lạnh như băng, thân thể chấn động kịch liệt. Một cỗ nguyên
lực đem thanh cốt mâu cắm sâu trong ngực chấn vỡ nát. Trên ngực hắn lúc này đã
xuất hiện một miệng vết thương dữ tợn. Đòn công kích vừa rồi của Đằng Sát suýt
chút nữa là đã lấy mạng hắn. Chỉ có điều cũng may là hắn đã kịp thời thi triển
ra Ngọc Lôi Thể và Ma Viên Biến để tăng cường nhục thể. Hơn nữa kiện nội giáp
Linh bảo Cao cấp còn làm giảm bớt lực sát thương, bằng không lúc này e rằng
lành ít dữ nhiều!
– Đằng Sát này thật độc ác, không ngờ ngay cả con trai của chính mình mà hắn
cũng không tha!
– Hổ dữ cũng không ăn thịt con, thì ra Đằng Sát lại là một kẻ lòng dạ độc
địa!
– Chỉ có điều công kích này hiệu quả không nhỏ, nếu không phải Lâm Động thủ
đoạn đầy mình thì chỉ e đã bị giết. Quả nhiên gừng càng già càng cay, Đằng Sát
đã mạnh đến mức này, không ngờ vẫn còn rất gian trá.
Trong ngoài thành Âm Khôi cũng phát ra từng tiếng nghị luận khe khẽ. Một vài
ánh mắt lúc nhìn về phía Đằng Sát thì có chút ghê sợ. Một người ngay cả con
mình cũng dám xuống tay giết, thì còn người nào mà hắn không dám giết?
– Grào!
Dường như cảm nhận được Lâm Động bị thương, Tiểu Viêm phát ra một tiếng hổ gầm
phẫn nộ, vừa muốn triển khai công kích với Đằng Sát thì Lâm Động vội vàng
quát:
– Tiểu Viêm, chạy mau!
Nghe thấy vậy, Tiểu Viêm lúc này mới không cam lòng gầm nhẹ một tiếng, song
dực mở ra, hóa thành một đạo bóng đen mơ hồ, nhanh như tia chớp lao về phía
Sơn mạch Huyền Âm.
– Bắt lấy hắn!
Nhìn thấy Lâm Động muốn chạy trốn, đám cường giả Âm Khôi Tông đã sớm chuẩn bị
lập tức phóng đến. Thậm chí ngay cả Tả Hữu Trưởng lão cũng xuất hiện trước mặt
Lâm Động. Nguyên lực nhất thời gầm thét, lập tức thi triển ra vũ kỹ mãnh liệt
chuẩn bị ngăn cản Lâm Động.
Chỉ có điều lúc bọn họ chuẩn bị ra tay ngăn cản Lâm Động, thì liếc mắt nhìn
thấy Đằng Lỗi nằm trong tay Lâm Động, lúc này toàn thân đều dính đầy máu tươi,
cũng không biết là còn sống hay đã chết. Đòn công kích vừa rồi của Đằng Sát
tuy rằng suýt chút nữa giết chết Lâm Động nhưng cũng đủ khiến Đằng Lỗi nằm
trên bờ vực sinh tử rồi.
– Bắt lấy!
Đằng Lỗi bây giờ đã mất đi giá trị, một khi Đằng Sát đã ngoan độc như vậy thì
có giữ ở trong tay thì cũng chỉ thêm vướng víu. Cho nên Lâm Động mới trực tiếp
ném hắn về phía bọn người Tả Hữu Trưởng lão, giống như quăng một bao cát vậy.
Mà nhìn thấy Lâm Động ném cái bao cát đầy máu tươi kia tới, Tả Hữu Trưởng lão
chợt rùng mình. Bọn chúng hơi chần chừ một chút, cuối cùng vẫn không thể để
Đằng Lỗi cứ như vậy rơi xuống đất mà chết, nên lập tức ra tay bắt lấy.
Mà thừa dịp bọn họ chụp lấy Đằng Lỗi, thì Tiểu Viêm cũng cực kỳ linh hoạt, hóa
thành một đạo tia chớp thoát khỏi vòng vây, sau đó đem tốc độ thi triển đến
tận cùng, tiến sâu vào trong Sơn mạch Huyền Âm.
– Đuổi theo, hôm nay bổn Tông chủ phải xem xem hắn có thể trốn được đi đâu?
Thân hình Tiểu Viêm vừa mới phóng đi, thì Đằng Sát đã hóa thành một đạo thân
ảnh mơ hồ phóng theo. Ngay sau đó, đá, cường giả của Âm Khôi Tông cũng vội
vàng đuổi theo.
– Tông chủ, Đằng Lỗi hắn…
Nhìn Đằng Sát lao đi, Tả Hữu Trưởng lão vội lên tiếng.
– Vẫn còn nửa hơi thở! Vừa rồi ta đã tránh chỗ yếu hại của hắn, hãy cho người
chiếu cố hắn, sau đó lập tức truy đuổi tên tiểu tử kia. Tuyệt đối không thể để
hắn đem theo bảo vật chạy thoát!
Đằng Sát liếc nhìn Đằng Lỗi người dính đầy máu tươi, mặt không chút biểu tình
ra lệnh.
– Rõ!
Nghe thấy vậy, Tả Hữu Trưởng lão vội vàng đáp lời. Đòn công kích vừa rồi của
Đằng Sát cực kỳ sắc bén, lúc xuyên thủng thân thể Đằng Lỗi chỉ cần lực lượng
phân tán ra thì Đằng Lỗi sẽ chết ngay lập tức. Lại nói, đến tột cùng là sống
hay chết còn phải xem vận khí hắn thế nào.
Mà Đằng Sát hiển nhiên đặt toàn bộ sinh tử của Đằng Lỗi vào cái gọi là vận khí
này, không thể không nói là lòng dạ vô cùng hiểm ác a!
Vừa dứt lời, hai vị Trưởng lão nhanh chóng đem Đằng Lỗi giao cho một gã đệ tử
của Âm Khôi Tông, rồi sau đó dẫn phần lớn cường giả Âm Khôi Tông theo sau Đằng
Sát, lao về phía chân trời, không ngừng truy đuổi theo thân ảnh đang lao đi ở
phía trước không xa.
– Đi, đuổi theo!
Ở phía sau bọn họ, đám người Mộ Lôi và Võ Tông vốn vẫn quan sát cục diện biến
hóa ánh mắt cũng chợt lóe lên, dẫn theo người của mình nhanh chóng đuổi theo.
Lúc nãy khi Âm Khôi Tông giao thủ với Lâm Động, bọn họ cũng không lỗ mãng ra
tay, dù sao thì bất luận là Âm Khôi Tông hay Lâm Động dường như thoạt nhìn đều
có chút bản lĩnh, không bằng cứ để bọn chúng đấu đá với nhau, có lẽ mình có
thể kiếm được chút tiện nghi gì đó.
Dù sao đi nữa, có ai mà không muốn làm ngư ông đắc lợi chứ?
Mà phía sau đám người Lôi Mộ, trong ngoài thành Âm Khôi nhất thời cũng vang
lên từng tiếng xé gió nghiêng trời lệch đất. Vô số đạo thân ảnh giống như châu
chấu phóng đi, cuối cùng đều phóng về phía sâu trong Sơn mạch Huyền Âm. Ánh
mắt những người này đều tràn đầy lửa nóng.
Cục diện bây giờ tương đối hỗn loạn, dưới sự hấp dẫn của bảo vật đó, cho dù là
Đằng Sát cảnh giới Tạo Hóa Cảnh đại thành cũng không có khả năng áp chế tất cả
mọi người. Cũng chỉ có dưới tình huống hỗn loạn này bọn họ mới có thể đoạt
được bảo vật thần kỳ đó, hơn nữa còn thuận lợi nhân lúc hỗn loạn mà thoát đi.
Mà khi đám người đông như châu chấu này xông vào thì Sơn mạch Huyền Âm vốn yên
tĩnh cũng trở nên náo nhiệt hẳn lên.