Võ Động Càn Khôn – Chương 296: Chạy trốn – Botruyen

Tải App Truyện CV

Võ Động Càn Khôn - Chương 296: Chạy trốn

Sắc mặt Lâm Động tái nhợt nhìn ngọn nguồn nơi cỗ khí tức đáng sợ đó bùng nổ
ra. Ở nơi đó, đúng là nơi Tạo Hóa Võ Bi tồn tại. Hiển nhiên, chủ nhân của cỗ
khí tức đó có lẽ chính là bộ hài cốt thần bí mà hắn từng cảm thấy được.

Oanh!

Sự đáng sợ của cỗ khí tức đó e rằng không cách nào có thể hình dung hết được,
một khi bùng nổ ra, thiên địa nhất thời thất sắc. Lâm Động có thể rõ ràng cảm
nhận được, dường như nguyên lực cả thiên địa trong không gian cổ bi cũng đều
lập tức bùng phát, dùng một tốc độ nhanh đến kinh người, bay về ngọn nguồn nơi
cỗ khí tức kia bùng nổ.

Bộ dáng như thế này, tựa hồ như là có cái gì đó vô cùng đáng sợ đã bị đánh
thức!

Bàn tay Lâm Động không thể tự chủ khẽ run rẩy lên một chút. Đây không phải là
đang sợ hãi, mà là bản năng phản ứng đối với cỗ khí tức đáng sợ kia. Bởi vì
hắn biết rõ ràng, ở dưới loại khí tức này, Tạo Hóa Cảnh tiểu thành đại thành
gì đó e rằng cũng đều bị hóa thành tro bụi cả!

Mặc dù thực lực hiện tại của hắn đã tăng lên không ít, vả lại còn đạt được vũ
kỹ Đại Hoang Thiên Nhân Chỉ kinh người trong Tạo Hóa Võ Bi, nhưng hắn vẫn biết
rằng, nếu như chủ nhân cỗ khí tức đáng sợ kia muốn giết chết hắn, dường như
chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay mà thôi. Đối diện với chủ nhân cổ khí tức
kia, hắn tuyệt đối không có chút năng lực phản kháng nào cả!

– Tiểu điêu, Tiểu Viêm, đi mau!

Ánh mắt rất nhanh lóe lên, Lâm Động đột nhiên đứng dậy, quát to với một điêu
một hổ cách đó không xa. Chẳng biết vì sao, trong lòng hắn hiện tại luôn cảm
thấy bất an. Bộ hài cốt thần bí đó có lẽ là Thủ Hộ Giả cuối cùng do tông phái
Viễn cổ lưu lại để bảo vệ bảo tàng. Bọn họ hiện tại cũng nên xem như là người
ngoài đến quấy nhiễu vùng đất yên tĩnh này, nếu như Thủ Hộ Giả kia đã tỉnh
lại, tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha cho bọn họ.

Tuy rằng cũng có rất nhiều cường giả đã tiến vào này trong Đại Hoang Cổ Bi
này, nhưng mà Lâm Động cũng biết rằng, đối diện với bộ hài cốt thần bí kia,
đám người đó chẳng qua chỉ là một đám kiến hôi mà thôi. Cho nên bây giờ nhanh
chóng rời khỏi không gian cổ bi mới là chính đạo!

Nghe được tiếng quát của Lâm Động, tiểu điêu cũng gật đầu, móng vuốt huy động
nhanh một chút, một vòng quang mang tử hắc sắc nhất thời bay ra. Mà ở bên
trong vòng quang mang kia, một đầu Huyết Bức Long huyết sắc xinh đẹp mê người
đang chậm rãi bị hút ra từ trong thi thể khổng lồ kia.

Khi tiểu điêu hút xong Yêu linh Huyết Bức Long ra khỏi thân thể nó, Tiểu Viêm
bên cạnh cũng điên cuồng cắn nuốt huyết mạch chi lực của Huyết Bức Long. Mà
khi nó mạnh mẽ cắn xé, thân hình khổng lồ của Huyết Bức Long cũng nhanh chóng
trở nên khô quắt, tầng vảy cứng rắn cũng nhanh chóng vỡ tan ra.

Lâm Động xoa xoa tay nhìn hai tên gia hỏa tham lam này, trong lòng cũng một
trận bất đắc dĩ. Ánh mắt hắn gắt gao nhìn về phía Tạo Hóa Võ Bi, sau một lúc
lâu, sắc mặt của hắn nhất thời thay đổi. Bởi vì hắn chợt nhìn thấy một lượng
lớn nhân mã đang phô thiên cái địa từ nơi đó xông ra.

Nhìn bộ dáng phóng chạy điên cuồng đó, dường như phía sau lưng bọn chúng đang
có cái gì đó đáng sợ đuổi giết vậy.

Nhìn thấy một màn này, da đầu Lâm Động nhất thời tê rần một trận. Thủ Hộ Giả
kia quả nhiên không định buông tha cho đám người ngoại lai đã xâm nhập vào
không gian cổ bi a.

– Tốt lắm, đi thôi!

Khi da đầu Lâm Động còn đang rung lên, tiểu điêu cuối cùng thuận lợi rút ra
Yêu linh của Huyết Bức Long. Hắn cũng biết hiện tại không có thời gian luyện
hóa, lập tức một ngụm nuốt luôn vào trong cơ thể, thân hình chợt lóe lên, đã
nhanh chóng lủi lên bả vai Lâm Động.

– Rống!

Khi tiểu điêu xong việc, cuối cùng Tiểu Viêm cũng há miệng máu to, mạnh mẽ cắn
nuốt hết sạch tinh huyết trong cơ thể của Huyết Bức Long. Tuy rằng nó vẫn còn
chưa hoàn toàn luyện hóa hết, nhưng lúc này trên thân thể Tiểu Viêm đã bắt đầu
sinh trưởng ra một ít lớp vảy huyết sắc, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, phát ra
quang mang có vẻ uy phong lẫm liệt.

Hơn nữa, biến hóa lớn nhất chính là cái đuôi mãng đặc thù của Tiểu Viêm. Vốn
bản thể của Tiểu Viêm chính là Hỏa Mãng Hổ bình thường, cái đuôi mãng kia cũng
chỉ là bài trí cho đẹp mà thôi. Nhưng hiện tại cái đuôi mãng kia đã càng ngày
càng sinh động hơn, thậm chí trên đó còn sinh trưởng ra một tầng tầng vảy
huyết sắc. Tại đầu mãng, huyết nhãn cực kỳ ngưng tụ, miệng mãng càng dữ tợn
hơn, rõ ràng chính là một đầu mãng giao vô cùng hung hãn!

Há mồm to ra gầm lên một tiếng, cặp lôi dực trên lưng Tiểu Viêm, lúc này đã
nhiễm một chút màu đỏ như máu, cũng nhanh chóng triển khai. Thân hình Lâm Động
vừa lóe lên, đã nhảy lên lưng Tiểu Viêm. Ngay sau đó lôi dực Tiểu Viêm chấn
động, há miệng phát ra tiếng hổ gầm to như sấm, nhất thời xông lên phía chân
trời, dùng tốc độ cao nhất liều mạng lướt tới chỗ xa xôi.

Trong không gian cổ bi mênh mông, chỉ trong chốc lát đã trở nên cực kỳ hỗn
loạn. Tất cả mọi người đều liều mạng bỏ chạy về phía cửa vào. Bộ dáng kinh
hoảng như vậy giống như đang bị Tử Thần vác theo liêm đao truy đuổi ở phía sau
vậy.

Bởi vì Lâm Động sớm đã rời xa khỏi Tạo Hóa Võ Bi, cho nên hiện tại chạy trốn
cũng coi như là chiếm được tiên cơ. Nhưng mà bốn phía xung quanh thường xuyên
có những bóng người điên cuồng phóng lướt qua. Bởi vì lúc này là đang chạy
trốn, cho nên mọi người cũng quả thực đã trở nên điên cuồng rồi.

– Mấy tên ngu xuẩn này, còn cho rằng bảo tàng tông phái Viễn cổ dễ lấy như
vậy sao? Cỗ khí tức mà hài cốt thần bí kia phát ra cực kỳ đáng sợ. Theo ta
thấy, nếu không đạt tới thực lực cỡ Ngũ Nguyên Niết Bàn, ai cũng không thể làm
gì được nó!

Tiểu điêu ngồi ở trên vai Lâm Động, nhìn những bóng người không ngừng điên
cuồng chạy trốn kia, không khỏi lắc lắc đầu nói.

– Ngũ Nguyên Niết Bàn?

Khóe mắt Lâm Động khẽ run rẩy lên. Đừng nói là Ngũ Nguyên Niết Bàn, cho dù là
cường giả Nhất Nguyên Niết Bàn Cảnh, nhìn khắp cả Vương Triều Đại Viêm cũng
đều là đếm được trên đầu ngón tay. Bọn người Lâm Lang Thiên kia cũng quá dại
dột rồi, lại đi trêu chọc phải cái thứ này. Nếu như cái tên đáng sợ này chạy
thoát ra khỏi Đại Hoang Cổ Bi, như vậy cả Vương Triều Đại Viêm này còn có ai
có thể ngăn được hắn?

– Quên đi, lo không được nhiều như vậy, trước hết chạy trốn quan trọng hơn!

Bất đắc dĩ lắc lắc đầu, Lâm Động phát hiện chính mình thật là lo chuyện bao
đồng rồi. Hiện tại hắn cần quan tâm nhất, vẫn là trước hết giữ vững được tính
mạng của chính mình đã, cũng không nên bị bộ hài cốt thần bí kia thuận tay xử
lý luôn.

Lời nói vừa dứt, hắn khẽ vỗ nhẹ lên thân thể Tiểu Viêm. Toàn thân Tiểu Viêm
nhất thời bộc phát ra một ít quang mang huyết sắc, tốc độ lập tức tăng vọt
lên. Xem ra lần này sau khi cắn nuốt tinh huyết của Huyết Bức Long, thực lực
của Tiểu Viêm lại tăng lên không ít. Ít nhất về mặt tốc độ cũng đã đủ để tranh
đua cùng cường giả Tạo Hóa Cảnh rồi.

Trong khi Lâm Động bay nhanh chạy trốn, ánh mắt của hắn cũng nhịn không được
chuyển hướng nhìn phía sau. Tại phía sau xa xôi kia, bầu trời lúc này đã là
mây đen cuồn cuộn. Từng đạo long quyển phong điên cuồng hình thành, giống như
là liên kết giữa trời và đất vậy. Bộ dáng như vậy, phảng phất giống như ở thời
kỳ Hồng Hoang, khiến người ta nhìn thấy cũng phải kinh ngạc và sợ hãi một
trận.

Mà trong khi mây đen bắt đầu khởi động đầy trời, một thân ảnh nhỏ bé chân đạp
trên gió lốc, bằng tốc độ kinh người rất nhanh xẹt qua phía chân trời. Những
chỗ mà thân ảnh đó lướt qua, cũng không nhìn thấy hắn có động tác nào, thế
nhưng một ít cường giả đứng gần nó, thân thể ‘phanh’ một tiếng, nổ mạnh thành
một chùm huyết vụ, ngay cả huyết nhục cũng không hề lưu lại chút nào.

– Là hài cốt thần bí, hắn quả nhiên đuổi theo đến đây!

Ánh mắt Lâm Động nhìn thân ảnh đang đạp trên gió lốc kia, đồng tử trong mắt
cũng đột nhiên co rụt lại, cả người run rẩy. Nếu như nói đầu Viễn Cổ Huyết Bức
Long cấp Tạo Hóa Cảnh đại thành kia, những người trong này còn có thể liên hợp
lại đối phó, như vậy thì bộ hài cốt thần bí trước mặt này, cho dù là tất cả
mọi người một lần nữa liên hợp cùng nhau, thì lực lượng tổng hợp kia cũng
không có khả năng lay động bộ hài cốt thần bí này chút nào.

Bởi vì lực lượng song phương cơ hồ đã hoàn toàn không cùng một tầng cấp!

Bước vào Tạo Hóa Cảnh, nhìn khắp cả Vương Triều Đại Viêm này, cũng đều là
cường giả đỉnh phong, nhưng nếu bước vào Niết Bàn Cảnh, đó là cường giả vô
địch không có đối thủ a!

Giữa đỉnh phong và vô địch, khoảng chênh lệch đó cũng không phải chỉ là nửa
điểm. Hơn nữa, bước vào Niết Bàn Cảnh, chính là bước vào một tầng cấp hoàn
toàn khác, có thể vận dụng toàn bộ nguyên lực trong thiên địa mà sử dụng. Một
đấm xuất ra có thể chẻ dọc trời đất, uy lực đó tuyệt đối là kinh thiên động
địa. So sánh với Tạo Hóa Tam Cảnh, hoàn toàn là không cùng một cấp bậc!

Cục diện hiện tại, giống hệt như một đầu Cự Long đang đuổi theo một đám cừu
non vậy. Cho dù mấy con cừu non không ngừng phản kháng như thế nào đi chăng
nữa, thì tiêu diệt bọn chúng cũng chẳng qua chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Cho nên nói, thời điểm này phản kháng là hẳn phải chết không hề nghi ngờ, chỉ
có thể bỏ trốn mới có thể còn có một con đường sống.

– Hửm, tên Lâm Lang Thiên kia cũng chạy theo phía bên này!

Tiểu điêu ở trên vai Lâm Động đột nhiên thốt lên.

Nghe vậy, cặp mày Lâm Động khẽ nhíu, nghiêng đầu nhìn lại, quả nhiên nhìn
thấy, nhân mã Tứ đại Gia tộc cùng với các thế lực lớn Đại Ma Môn, Âm Khôi
Tông, Võ Minh cũng đều lao về phía này. Bọn họ nhiều người thúc dục Linh bảo
phi hành, tốc độ kia quả thực so với Tiểu Viêm còn nhanh hơn một chút.

– Lúc đến ta đã xem qua bản đồ, tại nơi cách đây không xa liền có một tọa độ
không gian ngăn cách. Bình chướng không gian nơi đây tương đối mỏng manh, tập
hợp thực lực nhân mã thật ra có thể xé rách không gian mà ra, không cần phải
chạy tới lối vào ở cửa chính.

Trong không gian cổ bi này cửa ra phải không chỉ có một cái, chẳng qua ở đây
là cái gần nhất mà thôi. Nghĩ chắc là bọn Lâm Lang Thiên muốn xé rách không
gian, nhanh chóng rời khỏi cái nơi quỷ quái này.

Vù!

Ngay khi Lâm Động và tiểu điêu nói chuyện, một đám đông nhân mã trực tiếp lướt
ngang qua trong không trung. Ngay sau đó, Lâm Động đột nhiên cảm giác được, ở
phía sau xa xôi kia, lực chú ý của bộ hài cốt thần bí tựa hồ đang tập trung về
phía bên này. Chính xác mà nói, tựa hồ là chú ý đến gã Lâm Lang Thiên trong
đám nhân mã đó!

– Chết tiệt, mấy tên này khẳng định lấy được không ít thứ ở trong cung điện
dưới lòng đất, lúc này mới bị hài cốt thần bí tập trung truy sát như vậy!

Nhận thấy một màn này, sắc mặt Lâm Động cũng hơi trầm xuống, ánh mắt lóe ra
một tia quang mang.

Cuộc trốn chạy như vậy kéo dài được mấy phút, đám cường giả phía càng ngày
càng nhiều kẻ bị nổ mạnh thành một đám huyết vụ. Mà cảm nhận được cỗ khí tức
đáng sợ phía sau càng ngày càng gần, sắc mặt Lâm Động cũng trở nên có chút khó
coi.

Phốc phốc!

Khi sắc mặt Lâm Động đang trở nên khó coi, đám nhân mã phía trước đột nhiên
dừng lại. Chợt từng đạo thân ảnh bay nhanh theo những luồng sáng Linh bảo
khổng lồ phóng tới một ngọn núi. Sau đó rất nhiều cường giả đều đồng thời đánh
ra từng cột sáng nguyên lực, lập tức ngọn núi giữa không trung liền bị xé rách
ra thành một cái khe đen ngòm.

– Đi!

Đám người Lâm Lang Thiên cùng với đám cường giả Gia tộc Vương Thị, Âm Khôi
Tông tận lực duy trì ổn định cái khe, hét lớn một tiếng. Nhân mã thế lực lớn
bọn chúng nhanh chóng tiến tới cái khe kia.

– Các vị, xin dừng bước! Năng lực chịu đựng của cái khe này không mạnh, không
chịu tải được nhiều người lắm! Hãy đi tìm lối ra khác!

Mà khi để cho nhân mã các thế lực lớn tiến vào xong, một vài cường giả của Tứ
đại Gia tộc cũng phát ra lời cảnh cáo nghiêm khắc. Thậm chí bọn chúng còn thúc
dục nguyên lực, hình thành một đạo bình chướng ở phía trước ngọn núi, ngăn cản
những người còn lại đi qua chỗ này.

– Ta đi tìm con mẹ ngươi, bọn khốn kiếp các ngươi!

– Vọt vào đi, không cần để ý đến bọn họ!

Loại hành động này không thể nghi ngờ lập tức khiến cho một ít cường giả phía
sau nổi giận. Khi bị tử vong uy hiếp, bọn họ cũng mặc kệ ngươi có thế lực lớn
gì, trực tiếp cố gắng phóng tới cái khe kia, nhưng cuối cùng lại bị một đám
cường giả bên Tứ đại Gia tộc liên thủ đánh văng ra ngoài.

Tiểu Viêm cũng dừng lại phía trước ngọn núi, Lâm Động nhìn hành động của mấy
tên này, sắc mặt cũng có chút khó coi.

– Lâm Động còn ở bên ngoài, để hắn tiến đến!

Lâm Khả Nhi vừa lúc đang ở trên ngọn núi, liếc mắt nhìn thấy Lâm Động cưỡi
trên lưng hổ, lập tức vội vàng nói.

– Ngươi đi vào trước!

Ánh mắt Lâm Lang Thiên chợt lóe lên, một chưởng chụp trên người Lâm Khả Nhi,
phát ra một luồng lực đạo, đẩy nàng ta văng vào bên trong cái khe kia.

– Hắc hắc, Lâm Lang Thiên, ta xem hiện tại cái khe này tựa hồ chịu không nổi
những người khác nữa?

Ánh mắt Vương Thống chớp động, cười nói.

– Ân, Trưởng lão Vương Thống nói rất đúng!

Đằng Lỗi ở bên cạnh, cũng cười lạnh nói.

Cái khe lúc này, vừa lúc là do Lâm Lang Thiên cùng với đám cường giả của Gia
tộc Vương Thị và Âm Khôi Tông duy trì và khống chếc. Các thế lực Tứ đại Gia
tộc còn lại đều đã tiến vào cái khe hết rồi. Cho nên, chuyện không để cho Lâm
Động tiến vào, ngược lại chính là do ba người bọn chúng gây ra.

– Các ngươi muốn làm gì thì làm đi!

Ánh mắt Lâm Lang Thiên quét ra, liếc mắt nhìn Lâm Động một cái, ánh mắt khẽ
chợt lóe lên một tia hàn quang, chợt nhàn nhạt nói. Thân hình hắn vừa chuyển,
đã tiến vào trong cái khe kia. Hắn hành động như vậy, chính là hoàn toàn giao
hết quyền quyết định cho Vương Thống và Đằng Lỗi. Mà với mức độ thù hận của
hai kẻ này đối Lâm Động, kết quả không hỏi cũng thực hiển nhiên…

Nhìn Lâm Lang Thiên hành động như vậy, ánh mắt Lâm Động chợt trở nên u ám:

– Cái gã hỗn đản này!

Oanh!

Thế nhưng, ngay khi Lâm Lang Thiên vừa mới xoay người sắp tiến vào trong cái
khe kia, bầu trời phía trên ngọn núi đột nhiên ngưng tụ ra một cái lốc xoáy
khổng lồ không ngừng xoay chuyển. Một cái cốt chưởng màu xám trắng từ trong đó
thò ra, co lại thành một trảo, một luồng hấp lực mạnh mẽ nhất thời bùng nổ ra.
Một cái túi Càn Khôn từ trong lồng ngực Lâm Lang Thiên nhất thời vọt ra.

– Khốn kiếp!

Nhìn thấy cái túi Càn Khôn trong người mình bay ra, sắc mặt Lâm Lang Thiên lập
tức trở nên kịch biến.

– Lại đây!

Một màn này cũng làm cho Lâm Động có một chút kinh ngạc, chợt ánh mắt hắn lóe
ra một tia nóng bỏng. Hắn mạnh mẽ thúc Tiểu Viêm hướng về phía cốt chưởng kia
lao lên, không ngờ có thể trực tiếp ở nửa đường đoạt lấy túi Càn Khôn ngay
trước khi nó rơi vào trong tay cốt chưởng kia.

Nhìn thấy túi Càn Khôn rơi vào trong tay Lâm Động, khuôn mặt Lâm Lang Thiên
lập tức biến sắc.