Ngụy Thông đã chết.
Nhìn thân thể Ngụy Thông chậm rãi ngã xuống đất, tất cả mọi người đều hiểu, vị
Huyết Y Môn môn chủ này đã táng thân trong Giác Đấu Trường, hơn nữa đối tượng
khiến hắn ngã ngựa chỉ là một thiếu niên chưa tới 20 tuổi.
Trong sân, Lâm Động nhìn chằm chằm vào thi thể Ngụy Thông, Tinh thần lực của
hắn cũng buông lỏng, một cảm giác ngọt ngọt xông lên tận cổ, nhưng lại bị Lâm
Động cố gắng nuốt xuống.
Thực lực Nguyên Đan cảnh Tiểu Viên Mãn cường đại nằm ngoài dự liệu của Lâm
Động, hắn vốn cho rằng với thực lực Tiểu Nguyên Đan Cảnh, cộng với thực lực
Tam ấn Phù Sư, muốn chém giết Ngụy Thông không phải làm chuyện quá khó khăn,
nhưng bây giờ mới thấy nó hung hiểm thế nào.
“Tiểu Viên Mãn đã khó thu thập như thế này, vậy cường giả Đại Viên Mãn khó
giải quyết như thế nào?”
Lâm Động há miệng, ánh mắt nhìn về phía trên đài, ở nơi đó Nhạc Sơn sắc mặt vô
cùng khó coi, nắm chặt song quyền, lửa giận và sát ý bùng lên, trong lòng hắn
cũng không ngờ Lâm Động lại hạ sát thủ một cách dứt khoát như vậy.
“Tốt, tốt!”
Trên khán đài, ánh mắt Nhạc Sơn âm trầm nhìn chằm chằm vào Lâm Động, liên tục
phun ra hai chữ đầy sát khí, sau đó tay áo bào vung lên, xoay người rời đi, ai
cũng cảm nhận được việc Lâm Động giết Ngụy Thông đã làm cho vị bang chủ Huyết
Lang Bang, tiếng tăm lừng lẫy Viêm Thành này cực kỳ bất mãn.
Nhân vật kiểu này mà bất mãn thì kiểu gì cùng có một trường mưa gió máu tanh.
Nghĩ đến đây, một số thế lực lại đưa mắt nhìn Lâm Động đứng trong sân, người
này đã hoàn toàn đắc tội với Huyết Lang Bang rồi.
Đối với những ánh mắt này, Lâm Động vẫn bình thản, Nhạc Sơn sớm đã nhìn hắn
không thuận mắt, hành động của đối phương cũng chẳng có gì kỳ quái, về phần
Ngụy Thông hắn đã mang ý định phải giết, bởi vì hắn hiểu rõ nếu hôm nay không
giết Ngụy Thông, thì tương lai sẽ bị một con chó điên trả thù, loại chuyện tự
tìm phiền toái cho mình này Lâm Động sẽ không làm, thà rằng đắc tội Nhạc Sơn,
đắc tội Huyết Lang Bang, cũng phải làm cho bằng được!
Khi Nhạc Sơn sát ý đầy người rời đi, trọng tài mới xuất hiện trong sân, hắn
nhìn thi thể Ngụy Thông một chút, sau đó mang theo sự kinh phục nhìn Lâm Động,
ở trong lòng nói thầm:
“Tiểu tử thật độc ác.”
Lâm Động đã một kích xuyên thủng yết hầu của đối phương, loại vết thương trí
mạng này không ai cứu được.
Sau khi xác định Ngụy Thông đã chết, trọng tài trầm giọng tuyên bố:
“Lần quyết đấu này, Lâm gia Lâm Động thắng!”
Trận đánh trong Giác Đấu Trường này đã trở thành tin tức sốt dẻo nhất ở Viêm
Thành, kết quả nằm ngoài dự đoán của hầu hết mọi người, cho dù là những người
ở trong Lâm gia, tin tức Lâm Động lần đầu tiên truyền bá trong Viêm Thành, mà
gia tộc tới từ Thanh Dương trấn của hắn cũng đã có nhiều người biết đến, muốn
tới làm quen.
Sau khi trận huyết chiến kết thúc không lâu, Huyết Y Môn tự loạn mà tan rã,
tuy nói có Huyết Lang Bang áp chế, nhưng mà vẫn chia năm xẻ bảy, lòng người
bàng hoàng, chẳng được bao lâu Huyết Y Môn hơi có danh tiếng trong Viêm Thành
đã hoàn toàn giải tán, địa bàn của họ bị các thế lực khác chiếm đoạt.
Đối với loại kết cục này, Huyết Lang Bang dù có tức giận nhưng cũng không thể
làm gì được, họ chỉ còn cách dùng tên tuổi của một trong ba thế lực lớn nhất
Viêm Thành, chiếm một số địa bàn, nhưng vẫn không cách nào cứu được chuyện
Huyết Y Môn giản tán.
Khi Huyết Y Môn tan rã, danh tiếng Lâm gia theo đó mà lên như diều gặp gió,
hiện giờ họ không chỉ đứng vững ở Viêm Thành, mà còn đặt quan hệ với Vạn Kim
Thương Hội và Nham đại sư, danh tiếng của họ lúc này như mặt trời giữa trưa.
Nhưng mà, trong cái danh vọng đó, đám người Lâm Chấn Thiên không vì hưng phấn
mà mất đi lý trí, họ nhanh chóng tỉnh táo lại, Viêm Thành không thể so với
Thanh Dương Trấn, nơi này có rất nhiều thế lực, danh tiếng cao mà không có
thực lực duy trì thì kiểu gì cũng bị đạp ngã.
Hiện giờ Lâm gia nếu bàn về thực lực đã đủ đặt chân ở Viêm Thành, nhưng dù sao
họ cũng là người mới, tóm lại là cẩn thận một chút sẽ tốt hơn, phiền toái
Huyết Y Môn qua đi, họ lại đắc tội thêm Huyết Lang Bang khủng bố hơn nhiều.
Đương nhiên, tuy không phô trương, nhưng Lâm Chấn Thiên vẫn âm thầm mời chào
không ít cao thủ, ở trong Viêm Thành, cho dù thực lực hay tài nguyên đều phải
vượt xa Thanh Dương trấn, không chỉ cần tiền mà cường giả Nguyên Đan cảnh cũng
phải có.
Vấn đề tiền nong, Lâm gia không mấy lo lắng, dù sao bọn họ còn có một cái mỏ
Dương Nguyên Thạch, bởi vậy mà trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, Lâm gia đã mời
được hơn mười vị cao thủ Thiên Nguyên cảnh, Địa Nguyên cảnh.
Chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, thực lực của Lâm gia đã có biến hóa
nghiêng trời lệch đất, tuy nói biến hóa này phải bỏ ra một cái giá cực lớn,
nhưng mà nếu như không có thực lực, thì Lâm gia chỉ như một cái thùng rỗng kêu
to mà thôi.
Lúc trước, nếu như Lâm gia có thực lực thế này thì Ngụy Thông sao dám tới cửa
diễu võ dương oai?
Nếu như lần đó Lâm Động không cố tình kéo dài thời gian, thì sao Lâm gia lại
có thực lực như bây giờ? Có vết xe đổ trước kia, đám người Lâm Chấn Thiên đã
hiểu, thực lực mới là trọng yếu nhất!
Trong một khu vực ở bắc Viêm Thành có một toàn trang viên, nơi đó cao thủ tụ
tập, đây chính là trang viện mới của Lâm gia, nếu như đã xác định đem trọng
tâm chuyển hướng tới Viêm Thành, vậy thì nơi đặt chân ắt không thể thiếu, sau
khi bỏ ra một cái giá khá lớn để mua và tu sửa trang viên, từ nay về sau nó
mang họ Lâm.
Ở sâu trong trang viên có một tiểu viện u tĩnh, đây chính là nơi ở của Lâm
Động, địa vị của hắn ở trong Lâm gia đã vô cùng cao, thậm chí có thể sánh
ngang với Lâm Chấn Thiên, đại ngộ kiểu này không có ai phản đối, bởi vì nếu
không có Lâm Động, thì Lâm gia bọn họ mãi cũng chỉ ru rú trong Thanh Dương
trấn mà thôi, mà khi đó vẫn còn bị hai nhà Lôi Tạ chèn ép.
Trong viện cỏ xanh mượt mà, Lâm Động ngồi xếp bằng trên tảng đá, hai mắt nhắm
nghiền, thiên địa Nguyên Lực quanh thân hắn bập bềnh, hóa thành những tia
Nguyên Lực, chui vào trong thân thể.
Trải qua hơn nửa tháng tiềm tu, 22 đường kinh mạch của “Tam Dương Quyết” đã
được hoàn toàn đả thông, hiệu quả vượt xa Thanh Nguyên Công rất nhiều.
Không bao lâu sau, Lâm Động đã mang “Tam Dương Quyết” đưa cho Lâm Chấn Thiên,
dù sao Thanh Nguyên Công của Lâm gia quá thấp, nếu như có điều kiện thì đương
nhiên phải đổi.
Sau khi đem “Tam Dương Quyết” cho Lâm gia, Lâm gia xác định đây là bí tịch chủ
tu công pháp, Lâm Động cũng âm thầm mang một viên Âm Dương Châu cho Lâm Khiếu,
hiện giờ Lâm Khiếu đã có thực lực Thiên Nguyên cảnh hậu kỳ, thiên phú của hắn
còn cao hơn hai người Lâm Khẳng, Lâm Mãng, nếu như có cơ hội tiến vào Nguyên
Đan cảnh đương nhiên là phải nắm lấy, cho nên viên Âm Dương Châu này chỉ có
Lâm Khiếu mới được dùng, vì nó mang lại hiệu quả lớn nhất.
“Phù. . .”
Trong tiểu viện, Lâm Động tu luyện hơn 1 canh giờ, hai mắt nhắm chặt mới chậm
rãi mở, một luồng khí trắng từ trong miệng hắn bya ra, lòng bàn tay lóe lên
một chùm quang mang, một lát sau chùm quang mang này biến thành hai cái chùm
ánh sáng to bằng nắm tay, có màu vàng nhạt.
Chùm ánh sáng kia có thể biến hóa, nó mang theo một cỗ Nguyên Lực ba động tán
phát ra xung quanh.
Chùm ánh sáng này chính là “Tam Dương Đoàn” được Tam Dương Quyết ngưng tụ
thành công, trải qua hơn nửa tháng nghiên cứu tu luyện, Lâm Động đã thành công
ngưng tụ hai cái “Tam Dương Đoàn” trong đan điền, tuy nói hắn không toàn lực
thi triển, Lâm Động cũng có cảm giác được sát thương của thứ này tương đối
lớn, nếu như trước kia có thể thi triển thì việc thắng Ngụy Thông sẽ thoải mái
hơn một chút.
Lâm Động nhìn chằm chằm vào hai cái “Tam Dương Đoàn”, khi hắn cảm nhận được ba
động mạnh mẽ, hắn mới thỏa mãn gật đầu, sau đó thu vào trong đan điền.
Trong nửa tháng này, Lâm Động không vì chuyện đánh bại được Ngụy Thông mà
ngừng tu luyện, sau chuyện này hắn hoàn toàn đắc tội Huyết Lang Bang, dựa theo
tính tình của Nhạc Sơn, hắn sẽ không từ bỏ ý đồ, tuy rằng hắn kiêng kỵ Vạn Kim
Thương Hội, nhưng khi tìm được cơ hội hắn sẽ không do dự mà xuất thủ, dưới
loại áp lực này, Lâm Động không dám buông lỏng tu luyện.
Hắn có thể giết Tiểu Viên Mãn Ngụy Thông, nhưng không thể chiến thắng Đại Viên
Mãn Nhạc Sơn, hai người này tuy rằng chỉ khác nhau một chữ, nhưng thực lực lại
cách nhau khá xa.
Lâm Động đúng là có chút đau đầu, hắn bây giờ chỉ có thể tạm thời cất trong
lòng, huýt gió một tiếng.
Thanh âm vừa mới nổi lên, một cái bóng đỏ nhanh như tia chớp lao vào trong,
chỉ trong chớp mắt nó đã tới bên cạnh Lâm Động, khí tức uy áp làm cho hai hàng
lông mày của Lâm Động giật giật.
Cái bóng đỏ kia đương nhiên là Tiểu Viêm đượcc Lâm Chấn Thiên mang từ Thanh
Dương trấn tới, mấy tháng không gặp, thân hình Tiểu Viêm không tăng lên, nhưng
mà bộ lông của nó càng lúc càng đỏ, thậm chí nếu mới nhìn sẽ tưởng như là một
bộ khôi giáp, cực kỳ kỳ dị.
Đối với biến hóa của Tiểu Viêm, đám người Lâm Chấn Thiên không ai biết nguyên
nhân, nhưng mà bọn họ chỉ biết duy nhất một điều, nếu như là Hỏa Mãng Hổ bình
thường, nó sẽ không có hình dáng như thế này.
Hơn nữa, điều làm cho bọn họ vô cùng hoảng sợ là sau khi Lâm Động rời đi được
một tháng, Tiểu Viêm lâm vào tình trạng ngủ say, khi nó tỉnh, đám người Lâm
Chấn Thiên nhận ra, thực lực của Tiểu Viêm đã tăng vọt, theo bọn họ suy đoán,
nó đã có thể đánh nhau với cường giả Tiểu Nguyên Đan cảnh.
Đối với biến hóa của Tiểu Viêm, đám người Lâm Chấn Thiên rất ngỡ ngàng, nhưng
mà Lâm Chấn Thiên không thể đoán ra, hình dáng của nó có quan hệ với yêu tinh
ở trong mỏ Dương Nguyên Thạch.
“Lâm Động thiếu gia, Nham đại sư phái người tới truyền tin, mời người tới chỗ
đại sư một chuyến.”
Khi Lâm Động đang chơi đùa với Tiểu Viêm, một thị nữ đứng ở bên ngoài tiểu
viện, cung kính nói.
“A?”
Nghe vậy, Lâm Động ngẩn ra, đây là lần đầu tiên hắn được Nham đại sư mời,
nhưng mà hắn tương đối kính trọng người này, cho nên lập tức gật đầu đồng ý.