Ba ngày trôi đi nhanh chóng trong không khí hừng hực đó. Trong ba ngày này, sự
hấn động do tin tức bốn đại thế lực Thú Chiến Vực liên minh ngày một mạnh mẽ.
Cuối cùng khiến cả Thú Chiến Vực rơi vào sự sục sôi nóng bỏng.
Tuy rằng liên minh sẽ gây chút tổn hại về lợi ích với một số thế lực, nhưng dù
gì trong địa vực này vẫn là ba đại thế lực Yêu Soái nói thế nào thì là vậy. Vì
thế, được sự thúc đẩy của họ, liên minh cũng đã được hình thành.
Điều cần lo duy nhất lúc này chính là Thiên Lôi Đài mà Mang Sơn dựng lên. Nếu
Tứ Tượng Cung mới hình thành có thể kháng cự lại được thì nó mới thật sự đứng
vững được ở Thú Chiến Vực, từ đó trở thành thế lực hàng đầu thực sự trong yêu
thú giới.
Ngược lại, nếu thất bại thì cái gọi là liên minh kia cũng chỉ là trò cười. Đến
lúc đó, một nửa địa bàn Thú Chiến Vực sẽ bị Mang Sơn chiếm lĩnh, bốn đại thế
lực kia có lẽ cũng mất hết danh tiếng.
Vì thế, điều quan trọng nhất hiện tại vẫn là cuộc chiến Thiên Lôi Đài sắp tới.
…
Yêu thú cổ nguyên.
Đây là vùng bình nguyên cổ xưa liên miên bất tận, là nơi tiếp giáp của Thú
Chiến Vực và Mang Sơn. Bình thường, nơi đây rất yên tĩnh, do tài nguyên ở đây
nghèo nàn nên không có nhiều thế lực tồn tại. Do đó có thể nói nơi này khá yên
bình, nhưng lần này, vùng bình nguyên ấy chỉ trong mấy ngày đã trở thành nơi
được chú ý nhất trong số các địa vực ở xung quanh. Nguyên nhân thì đương nhiên
không cần nói nữa.
Ở trung tâm yêu thú cổ nguyên là một nơi vốn rộng rãi, nhưng sớm đã bị tiếng
huyên náo bao phủ, âm thanh ồn ã vang lên bất tận không ngừng nghỉ. Vô số thân
ảnh bay tới rồi đáp xuống nơi này, nhìn từ xa giống như một vùng biển đen đang
dậy sóng.
Quy mô này hoành tráng hơn ở Thần Vật sơn mạch hai tháng trước nhiều.
Rõ ràng là trong yêu thú giới có không ít thế lực chú ý tới cuộc tranh chấp
giữa hai đại địa vực này.
Vầng mặt trời nóng bỏng treo lơ lửng trên bầu trời xanh lam, từng đợt từng đợt
sóng âm thanh tạp loạn khuếch tan khiến nhiệt độ cả bình nguyên dần tăng lên.
Ở khu trung tâm bình nguyên là một khoảng đất trống rộng rãi, không một ai
bước chân vào đó, vì ai cũng biết đó là vùng nguy hiểm.
Mọi ánh mắt đều tràn ngập sự trông chờ, rõ ràng tất cả mọi người đều náo nức
muốn biết kết quả của sự việc sắp xảy ra đây.
– Thật không ngờ ba đại thế lực Yêu Soái lại chọn cách liên minh. Bình thường
không phải họ rất đối chọi nhau sao? Hơn nữa Lôi Uyên Sơn lại có tư cách tham
dự nữa chứ?
Khắp nơi là những lời bàn tán xì xào, nhưng đa số những người nói vậy không
phải người của Thú Chiến Vực. Nếu không thì chắc chắn không thể không biết
trận đại chiến cách đây hai tháng.
– Phì, ngươi thật chậm thông tin quá đấy. Lôi Uyên Sơn hiện nay không còn như
trước nữa rồi. Hai tháng trước họ đã giao đấu với ba đại Yêu Soái ở Thần Vật
son mạch mà không hề rơi vào thế hạ phong. Thực lực họ hiện nay không thua kém
ba đại thế lực kia, liên minh thì đương nhiên phải kéo họ theo rồi.
– Ồ vậy à…nhưng có lẽ liên minh tạm thời kiểu này để đối phó Mang Sơn thì có
vẻ hơi ngây thơ, phía sau Mang Sơn còn có Cửu Phựng tộc nữa đó…
– Ai biết được…Nhưng nghe nói Yêu Soái mới của Lôi Uyên Sơn có chút quan hệ
vớit Thiên Yêu Điêu tộc, cũng không biết là thật hay giả nữa.
– Ồ, vậy hả? Chả trách!”
…
Đủ mọi loại giọng nói vang lên trên bình nguyên, phần lớn là thông tin liên
quan đến Lôi Uyên Sơn. Chắc hẳn rất nhiều người hiếu kỳ về thế lực mới nổi lên
ở Thú Chiến Vực này.
Khoảng nửa giờ sau, tất cả đột nhiên cảm thấy nguyên lực trời đất bỗng rung
chuyển dữ dội. Họ quay phắt đầu lại thì thấy trên bầu trời phía xa về hướng
bắc có vô số thân ảnh đang bay vút tới.
– Người của Tứ Tượng Cung đến rồi.
Mọi người thấy đoàn người ồ ạt tới đó, tinh thần đều khẽ rung lên, cuối cùng
nhân vật chính cũng ra mặt rồi.
Vút vút!
Vô số thân ảnh từ xa bay tới rồi đáp xuống trung tâm bình nguyên khiến mặt đất
cũng rung chuyển. Rõ ràng tất cả tinh nhuệ của Tứ Tượng Cung đều đã đến. Phía
sau còn có người của các Yêu Soái khác. Những thế lực này bình thường dựa dẫm
vào ba đại Yêu Soái, nay ba đại Yêu Soái đã thành lập Tứ Tượng Cung, tự nhiên
họ cũng bắt buộc phải gia nhập.
Vì thế số người này có thể tính là chiến lực mạnh nhất của cả Thú Chiến Vực.
Với trận thế này đủ để khiến không ít người sắc mặt trở nên nặng nề. Không
biết nếu thật sự khai chiến chính diện với Mang Sơn thì sẽ ác liệt đến mức
nào.
Nhưng cũng may là do họ không thể trả với cái giá đắt như thế nên cuối cùng đã
chọn cuộc chiến Thiên Lôi Đài ôn hoà hơn.
Tất cả mọi người đều nhìn về đám người đông nghịt kia, đứng đầu ngoài ba đại
Yêu Soái quen thuộc còn có hai thân ảnh, một người cao lớn, sát khí kinh
người, người kia lại khá gầy gò, không hài hoà lắm với đội quân đầy sát khí
kia.
Thế nhưng một số người cũng biết, chính người thanh niên nhìn có vẻ bình
thường kia đã dùng thực lực Tử Huyền Cảnh tiểu thành đánh cho Thiên Long Yêu
Soái thê thảm ở Thần Vật sơn mạch.
– Ngươi của Mang Sơn vẫn chưa đến sao?
Lâm Động nhìn lên vầng mặt trời nóng bỏng, rồi quét mắt nhìn xung quanh, ánh
mắt có phần ngạc nhiên, hẳn là hắn không ngờ lại có đông người đến vậy.
– Có lẽ sắp đến rồi.
Thiên Long Yêu Soái ở bên cạnh nói. Gương mặt hắn có sát khí bao phủ:
– Bọn khốn đó ta từ lâu đã thấy chướng mắt rồi. Giờ phải cho chúng biết Thú
Chiến Vực chúng ta không dễ ức hiếp đâu.
– Năm kẻ đứng đầu Mang Sơn là chủng tộc gì?
Lâm Động quay sang hỏi. Hắn thật sự không biết nhiều về mấy kẻ đó.
– Chúng còn được gọi là Ngũ Vương, Đông Nam Tây Bắc Huyền, Huyền Vương đứng
đầu.
Quỷ Điêu Yêu Soái nói:
– Ngoài Huyền Vương, bốn kẻ còn lại đều là Huyết Thứu tộc, quan hệ rất gần
với Cửu Phụng tộc. Bốn kẻ bọn chúng đều là huynh đệ, họ Đằng, tên lần lượt là
Phong Lâm Hoả Sơn. Tính là thì chúng cũng có chút danh khí ở yêu thú giới.
– Người của Huyết Thứu tộc à…
Lâm Động khẽ gật gù, thì ra từ Bát đại vương tộc.
– Còn Huyền Vương tên là La Thông, hắn là Cửu Phụng tộc.
Nói đến Huyền Vương, ngay Quỷ Điêu sắc mặt cũng trở nên ngưng trọng.
Lâm Động hơi nheo mắt, thì ra cũng là người trong tứ đại bá tộc, chẳng trách
mà khiến mấy người Quỷ Điêu dè chừng như vậy. Nói thế thì Mang Sơn đúng là thế
lực dưới chướng Cửu Phụng tộc rồi. Mà Cửu Phụng tộc lại không trung lập như
Long tộc, dường như chúng thích huênh hoang, tuyên bố địa vị của mình ở yêu
thú giới.
Xem ra Mang Sơn quả thật không phải loại dễ đối phó. Hôm nay có lẽ không tránh
khỏi trận đại chiến kinh thiên động địa rồi.
Lâm Động khẽ siết tay lại, trong đôi mắt đen cháy lên ngọn lửa chiến ý.
Sau khi người của Tứ Tượng Cung đế, Mang Sơn vẫn chưa thấy có động tĩnh gì.
Nhưng mấy người Lâm Động cũng không vội vàng, nhắm mắt dưỡng thần, tiếng ồn ào
xung quanh cũng dần lắng xuống.
Sự chờ đợi đó kéo dài tận hai giờ đồng hồ, đến khi có người bắt đầu sốt ruột
thì Lâm Động bỗng nhiên mở mắt. Lúc này hắn cảm thấy từ phía xa có một luồng
năng lượng kinh người đang lan toả.
– Đến rồi.
Lâm Động khẽ nói, mắt nhìn chằm chằm về phía tây.
Ba người Thiên Long Yêu Soái cũng cảm nhận được, ánh mắt có phần kinh ngạc,
hiển nhiên họ không ngờ Lâm Động lại phát hiện ra động tĩnh trước mình.
Ầm!
Không quá hai phút sau, cả trời đất bỗng nhiên tối sầm lại, tiếng xì xầm hoàn
toàn biến mất. Mọi ánh mắt nhìn về phía chân trời, ở đó là vô số quầng mây màu
sắc đang bay tới với tốc độ kinh người.
Vút vút vút!
Khi những quầng mây đó đến gần, mọi người mới nhận ra, đó là vô vàn những thân
ảnh mặc áp giáp đỏ, đằng sau là những đôi mắt ngập tràn sát khí.
Trong vùng mây màu sắc đó có một ngọn cờ khổng lồ bay phấp phới với hình một
cự điểu đỏ thẫm có chín cái đuôi màu sắc khác nhau, đẹp nhưng nguy hiểm.
– Người của Mang Sơn đến rồi.
Một số người kêu lên với ngữ khí mong chờ, xem ra họ đã sốt ruột chờ đợi trận
đại chiến này lắm rồi.
– Ha ha, Tứ Tượng Cung, các ngươi nước đến chân mới nhảy lập nên liên minh
này mà cũng xứng với cái tên Tứ Tượng sao? Thế này mà đòi kháng cự lại Mang
Sơn bọn ta, đúng là không biết tự lượng sức mình.
Những quầng mây đáp xuống khu trung tâm, phía trước vang lên một tràng cười
kiêu ngạo mà đầy chế giễu.
Ánh sáng tan đi, để lộ ra vô số đoàn người, phía trước tiên là năm thân ảnh
đứng trên không, ánh mắt thích thú nhìn về bọn Lâm Động.