Vầng mặt trời màu tím đen sinh ra từ trong cơ thể Tiểu Điêu, trời đất vốn đã
ảm đạm nay lại càng đen tối.
Uỳnh!
Ngọn núi kim sắc khổng lồ đủ để chấn áp một cường giả Chuyển Luân Cảnh mang
theo sức mạnh đáng sợ ập xuống. Mặt đất rung chuyển, dường như cả sơn mạch sắp
sụp đổ vậy.
Cảm giác như ngày tận thế đã đến.
Ầm!
Vầng mặt trời đó phình to ra với tốc độ kinh người. Chỉ trong vài giây đã to
hàng vạn trượng, rồi nó giống như cái đọng không đáy ẩn tàng không gian, nuốt
gọn ngọn núi kim sắc trước vô vàn ánh mắt kinh ngạc.
Phụt!
Âm thanh kỳ lạ vang lên trong không trung. Vầng mặt trời tử hắc quang trồi
lên, ngọn núi kim sắc biến mất một cách quỷ dị. Tuy bề ngoài có vẻ yên lặng
không tiếng động nhưng bất cứ ai cũng cảm nhận được bên trong vầng mặt trời đó
đang phát ra thứ năng lượng gần như hủy diệt.
Có điều thứ năng lượng đó đang nhanh chóng suy yếu, kim sắc lấp lánh bên trong
cũng dần biến mất, năng lượng từ ngọn núi kia bắt đầu mất đi.
Phụt phụt!.
Khi luồng năng lượng đó biến mất hoàn toàn thì Thiên Long Yêu Soái sắc mặt
kịch biến, rồi trắng nhợt, máu tươi bắn ra, hắn có thể cảm nhận được hắn đã
mất đi quyền kiểm soát Cửu Thiên Trùng Phong!
– Sao có thể thế được?
Thiên Long Yêu Soái kinh hãi thất sắc, hắn không thể ngờ được Tiểu Điêu lại có
đoạt được Cửu Thiên Trùng Phong.
– Thiên Yêu Điêu ta có thể nuốt gọn trời đất, một món Viễn Cổ Thần Vật thì
chẳng có gì khó khăn cả!
Vẻ mặt Tiểu Điêu đầy khinh thường, ánh mắt hắn lạnh như băng, chân bước ra rồi
bỗng chốc xuất hiện trước mặt Thiên Long Yêu Soái.
– Uỳnh!
Thiên Long Yêu Soái thấy vậy thì gầm lên giận dữ. Quyền phong hùng hồn bùng
phát đánh thẳng về phía công kich của Tiểu Điêu.
Rầm!
Tiểu Điêu đưa bàn tay ra chặn đứng quyền phong của Thiên Long Yêu Soái. Khóe
miệng hắn nhếch lên, rồi cong tay lại thành trảo, năm ngón tay sắc bén cắm
phập vào thịt Thiên Long Yêu Soái.
Grào!
Thiên Long Yêu Soái mắt đỏ quạch, thân thể nhanh chóng phình to, huyết quang
lan tỏa, biến thành một con phi long sáu cánh khổng lồ, tiếng long ngâm bạo nộ
vang khắc đất trời.
– Ngươi tưởng biến thành bản thể mà thoát được sao?
Tiểu Điêu cười khảy, so với Thiên Long Yêu Soái lúc này hắn chỉ như một con
kiến, nhưng khí thế lại áp chế hoàn toàn Thiên Long Yêu Soái. Song trảo của
hắn rạch tan lớp vảy giáp cứng của Lục Dực Phi Long rồi tím chặt lấy một cái
cánh nhấc cả con rồng khổng lồ lên rồi ném mạnh xuống một đỉnh núi.
Rầm!
Cả ngọn núi sụp đổ, Lục Dực Phi Long điên cuồng giãy giụa, nhưng hai tay Tiểu
Điêu chặt tựa gọng kềm, hung sát khí tràn lên trong mắt, thân hình khẽ động,
rồi lại nhấc con rồng lên và quật.
Rầm rầm rầm!
Mặt đất không ngừng chấn động, vô số cường giả sững sờ há hốc mồm nhìn Tiểu
Điêu điên cuồng quật Lục Dực Phi Long lên hết ngọn núii này đến ngọn núi khác.
Mãi lâu sau, da đầu tất cả đều tê dại, người thanh niên nhìn có vẻ ngoài tuấn
mỹ kia không ngờ ra tay lại điên cuồng như vậy.
Grào grào!
Lần lượt vô số ngọn núi sụp đổ dưới bóng đen khổng lồ, tiếng gầm thét thê thảm
của Thiên Long Yêu Soái cũng không ngừng vang lên trong không trung. Điều này
khiến bọn Kim Viên cơ mặt không ngừng co giật, trong lòng thấy may mắn vì đã
rút lui kịp thời.
Chúng cũng khá chấn động trước cảnh tượng này, cùng là đại Yêu Soái ở Thú
Chiến Vự, đương nhiên chúng rất rõ thực lực của Thiên Long Yêu Soái. Nhưng lúc
này dù hắn đã tế Cửu Thiên Trùng Phong ra nhưng vẫn thảm bại như vậy. Chúng
không thể không kinh hãi trước chiến đấu lực kinh người của Thiên Yêu Điêu
tộc.
– Lần này hắn không chết thì cũng bị lột mất một lớp da.
Hai người nhìn nhau cùng cười khổ. Ai ngờ được chuyện hôm nay lại biến thành
thế này, biết sớm thì đã không gây vào Lâm Động rồi.
Phía dưới, mấy người Lâm Động cũng đang nhìn cảnh tượng cuồng bạo đó, rồi hắn
nhìn sang bọn Trần Thông sắc mặt đang vô cùng sợ hãi, hắn khẽ hắng giọng:
– Thật ra bình thường hắn rất thân thiện.
Mấy người Trần Thông cười khan, thực sự hắn không thể liên hệ được một kẻ
khiến Thiên Long Yêu Soái thê thảm thế kia với từ “thân thiện”.
– Xem ra trận chiến sắp kết thúc rồi.
Lâm Động vươn vai. Hắn có thể nhận thấy khi tức Thiên Long Yêu Soái đang yếu
đi nhanh chóng, rõ ràng hắn đã bị trọng thương vì công kích bạo lực của Tiểu
Điêu.
Rầm!
Ngay khi Lâm Động dứt lời thì bóng đen trên trời ập tới, thân thể to lớn của
Lục Dực Phi Long bay qua rồi đánh tan tành một vài ngọn núi. Nửa thân thể hắn
bị đống đất đã phủ lên, máu tươi chảy ra ồ ạt, mùi tanh nồng bay khắp không
gian.
Cường giả có mặt ở đây đều sững sờ nhìn Lục Dực Phi Long đang giãy giụa trong
đống đổ nát, nhất thời đều ngậm miệng lại để giữ cho bình tĩnh.
Trên không trung, Tiểu Điêu dần đáp xung, vẻ mặt lạnh lùng, liếc nhìn Lục Dực
Phi Long, tay khẽ đập vào nhau, thản nhiên nói:
– Họ là huynh đệ của ta, ngươi dám động vào họ, ta giết ngươi cũng không quá
đáng!
Dứt lời, hai con mắt bình thản của hắn quét khắp bốn phía:
– Lôi Uyên Sơn cũng là địa bàn của huynh đệ ta, sau này kẻ nào dám có ý đồ,
bất cứ lúc nào ta cũng có thể đón tiếp.
Giọng nói của Tiểu Điêu lần này không ngạo nghễ như trước, nhưng ai cũng nhận
ra đằng sau sự bình thản đó là thứ sát ý lạnh như băng.
Kim Viên và Quỷ Điêu Yêu Soái ở đằng xa, cơ mặt đều giật giật, rồi thầm thở
dài, bọn hắn biết là Tiểu Điêu đang nói cho mình nghe.
Cả không gian không một ai dám lên tiếng. Vô số cường giả có danh khí không
nhỏ ở Thú Chiến Vực cũng rụt rè sợ sệt. Sau khi chứng kiến sự hung hãn của
Tiểu Điêu, chẳng một ai dám động vào sát tinh này nữa.
Trong đống phế tích có huyết quang yếu ớt, thân thể của Lục Dực Phi Long thu
nhỏ lại rồi biến thành hình người. Thiên Long Yêu Soái thảm hại nằm trong vũng
máu, hắn ho dữ dội, máu tươi bắn ra, một lúc sau mới hằm hè nhìn Tiểu Điêu:
– Hay cho Thiên Yêu Điêu bá đạo. Hôm nay ngươi giỏi thi giết ta đi. Nếu không
thì bản tọa sẽ không để yên đâu.
Tiểu Điêu dần thu lại nụ cười, đôi mắt ngưng tụ thứ sát ý khiến trời đất hạ
nhiệt.
– Ta là Long tộc, nếu ngươi dám giết ta, xem Long tộc có để yên không!
Nhưng Thiên Long Yêu Soái không hề sợ, cười khảy nói.
– Ngươi mà cũng là người của Long tộc? Ngươi tưởng có chút huyết mạch của
rồng là được coi là người của Long tộc sao?
Tiểu Điêu châm chọc.
Thiên Long Yêu Soái hừ lạnh một tiếng, huyết quang tụ lại trong lòng bàn tay
biến thành một cái đồ đằng của Long tộc. Trên đó lan tỏa thứ uy nghiêm, áp lực
của Long tộc chân chính.
– Long tộc đồ đằng?
Ba người trung niên Chuyển Luân Cảnh thấy thế đều chau mày. Loại đồ đằng này
chỉ những người được Long tộc chấp nhận mới có, mà những người có nó có thể
coi là Long tộc thật sự.
Tiểu Điêu cũng khựng người vì Long tộc đồ đằng.
– Hừ.
Thiên Long Yêu Soái thấy Tiểu Điêu như vậy thì hừ lạnh, thân phận này cũng
khiến hắn phải dè chừng rồi chứ?
Thế nhưng ngay lúc đó, chỉ thấy sự châm chọc hiện lên trên mặt Tiểu Điêu:
– Long tộc hiên nay đã đến mức thứ rác rưởi gì cũng nhận vào rồi sao? Điêu
gia ta hôm nay muốn xem xem liệu Long tộc có loại tạp chủng như ngươi mà khai
chiến với Thiên Yêu Điêu tộc ta không!
Dứt lời, sát ý lại bùng phát, rồi hắn không chút do dự, thân hình lao vút tới,
hai ngón tay điểm ra, chùm hắc tử quang bắn tới đánh nổ Long tộc đồ đằng.
– Ngươi!
Thiên Long Yêu Soái thấy Tiểu Điêu không hề kiêng nể gì như vậy, sắc mặt kịch
biến, nhưng không đợi hắn nổi điên thì Tiểu Điêu đã xuất hiện phía trước hắn,
rồi một quyền đánh ra. Hắc tử quang cuồn cuộn biến thành cự trảo đem theo sức
mạnh hung hãn đập xuống Thiên Long Yêu Soái.
Thiên Long Yêu Soái lúc này đã trọng thương nên chỉ có thể giương mắt nhìn cự
trảo đánh xuống. Lúc này mắt hắn đã dâng tràn sự sợ hãi, hắn không thể ngờ
Tiểu Điêu lại bá đạo đến mức này, không coi thể diện của Long tộc ra gì.
Uỳnh!
Cự trảo hung hăng đánh xuống, thế nhưng khi sắp đánh đến nơi thì không gian
phía trước Thiên Long Yêu Soái bỗng biến dạng, hai thân ảnh bước ra, tung
chưởng, tiếng long ngâm vang vọng, cự long bay ra đánh tan cự trảo của Tiểu
Điêu.
– Vị bằng hữu Thiên Yêu Điêu, có thể tha được thì tha, đâu cần phải hạ sát
thủ như vậy?
Một giọng nói trầm đục mang uy lực mạnh mẽ vang lên.
Tất cả mọi người đều di chuyển ánh mắt. Phía trước Thiên Long Yêu Soái là hai
thân ảnh, trên người họ tỏa ra thứ áp lực mạnh mẽ đến cực hạn.
Thứ uy lực đó dường nhu ngưng tụ lại phía sau họ hóa thành cự long cuộn mình.
– Long tộc?
Mọi người thấy vậy đều sững người, đồng thời thất thanh kêu lên.
Không ai ngờ được trong có mấy ngày mà hai trong bốn đại ba tộc đã lộ diện.