Võ Động Càn Khôn – Chương 1044: Đưa đi – Botruyen

Võ Động Càn Khôn - Chương 1044: Đưa đi

Uỳnh!

Đêm dần buông, trên bình nguyên xuất hiện một tòa thành đổ nát, trong thành là
một đống lửa lớn, dường như là nơi tạm nghỉ chân tập trung. Nhìn từ xa có thể
thấy vô số đoàn người tiến lại nơi đó.

Cũng vì thế mà tòa thành trở nên náo nhiệt hơn nhiều, không còn lạnh lẽo cô
quạnh như trên bình nguyên nữa.

Tòa thành này có tên Tiểu Hoang Thành, là nơi dừng chân trên vùng hoang địa
này. Phần lớn các đội tìm kiếm con mồi đều dừng chân ở đây, cũng là đổ tránh
mưa gió băng giá.

Khi những người này tụ tập lại cũng diễn ra một số vụ buôn bán, trao đổi hàng
hóa với nhau. Đương nhiên nơi này có nhiều trận chiến đấu hơn, chưa biết chừng
trước đó còn gặp nhau cười nói nhưng rồi ngay sau đó lại chém giết máu chảy
thành sông.

Lúc này, tại một nơi trong thành, lá cờ có con huyết mang đang bay phấp phới,
xung quanh là một vùng doanh địa, từ đó vọng ra đủ mọi loại tiếng hò hét, chửi
bới.

Phía trước doanh địa là một khu đất, có không ít người đang tụ tập ở đó. Rất
nhiều lá cờ khác nhau cho thấy họ thuộc các thế lực khác nhau ở Thú Chiến Vực.

Nhiều người dang khoe khoang những thứ mà dội mình thu hoạch được trong chuyến
đi lần này.

– Hừ, Hồ Thành, mới đánh bại được một bọn phỉ tặc mà thôi. Huyết Mãng Thành
bọn ta đã huyết tẩy ba hắc trại, thu hoạch hơn các ngươi nhiều.

Bên Huyết Mãng Thành, một nam tử để tay trần nghe được cuộc nói chuyện của
người khác thì đắc ý nói. Gương mặt hắn có không ít vết sẹo ngang dọc khiến
hắn nhìn rất hung hăng, dữ dằn.

– Hừ, Huyết Mãng Thành các ngươi chỉ biết ra oai với những trại nhỏ yếu ớt
thì có được thu hoạch gì?

Khi nam tứ tay trần vừa dứt cười thì một giọng nói từ bên cạnh truyền tới. Mọi
người quay sang nhìn thì thấy một nam tử gầy gì đang cười quái dị phía sau,
hắn cũng có không ít người trong đội.

Nam tử tay trần mắt lộ hung quang nhìn nam tử gầy gò kia, nhưng cũng không nổi
giận ra tay. Rõ ràng nam tử gầy gò kia cũng không phải nhân vật tầm thường,
hơn nữa thế lực của hắn cũng không hề yếu hơn Huyết Mãng Thành.

Hung quang trong mắt lấp lánh, nam tử tay trần quay sang nhìn vị đại hán cường
tráng đang ngồi trên tảng nham thạch ngấu nghiến cái đùi thịt nướng, rồi ngẳng
lên nhìn nam tử gầy gò, cười nham hiểm:

– Hai thiếu nữ Cửu Vĩ tộc, ngươi nói xem có đáng tiền không?

Hắn vừa dứt lời thì xung quanh lập tức có tiếng ồn ào, không ít người mắt sáng
lên,

Nữ nhân trong Cửu Vĩ tộc có thể nói là xinh đẹp tuyệt trần, chỉ được gập chỉ
không thể cầu.

Đại hán cường tráng kia thấy mọi người phản ứng như vậy thì cười đắc ý, tay
vẫy một cái, phía sau có tiếng bánh xe, một chiếc xe tù được đầy ra. Chỉ thấy
bên trong là hai thân ảnh kiều diễm đang run rẩy ôm lấy nhay, gương mặt ướt
nhèm nước đầy kinh hoàng nhìn bọn hổ báo sài lang.

Tuy không nhìn rõ được dung nhan hai người này, nhưng những đường cong họ để
lộ ra cũng khiến không ít người hít thở cũng thấy khó khăn.

– Hề hề, Lôi huynh đệ, có thể bán cho ta một mỹ nhân không?

Nam tử gầy gò liếm môi, rồi giơ ra một ngón tay:

– Một trăm vạn Huyền Nguyên Đan, thế nào?

Xung quanh không ít người giật mình, tên này cũng thật hào phòng, ra giá một
cái là tận trăm vạn Huyền Nguyên Đan.

. – Vương Hầu, đây là để dâng lên cho thành chủ bọn ta, ngươi dám hưởng? l

Đại hán được gọi là Lôi Chấn chế giễu nói. t

Nghe vậy sắc mặt nam tử gầy gò hơi biến đổi, cười khan hai tiếng. Sự hung tàn
của thành chủ Huyết Mãng Thành đương nhiên hắn cũng đã nghe qua.

Thấy hắn ra rụt về, Lôi Chấn cười đắc ý rồi phẩy tay cho người đầy xe tù vào
trong.

– Bán hai người đó cho ta được không?

Ngay lúc đó đột nhiên có tiếng cười vang lên. Mọi người kinh ngạc ngẩng lên
nhìn phía trên lều. Ở đó không biết từ bao giờ xuất hiện hai thân ảnh. Nhờ ánh
lửa họ có thổ thấy người vừa lên tiếng là một thân ảnh dáng người cao ráo,
hiên ngang.

Lôi Chấn nhíu mày cười khảy:

– Được thôi, một nghìn vạn Huyền Nguyên Đan, ngươi có không?

Khóe miệng mọi người đều có giật, tên này cũng thật quá đà rồi đấy, tuy thiếu
nữa Cửu Vĩ tộc dáng tiền nhưng cũng không thể nào đến mức đó.

Mọi người nhìn lên, chỉ thấy thanh niên kia cười, cúi người xuống nói:

– Trước đó ở bên đường, các ngươi đã cướp thịt nướng của ta, lấy cái đó thay
cho một nghìn vạn Huyền Nguyên Đan, được chứ?

Nghe vậy sắc mặt của mọi người đều trở nên cổ quái. Thịt nướng của hắn làm từ
thịt Long tộc hay Thiên Yêu Điêu tộc? Nhưng những người nhạy bén thì nheo mắt
nhìn cảm giác được một không khí không đúng lắm. Người thanh niên xa lạ này lẽ
nào không biết những kẻ kia là người của Huyết Mãng Thành?

Trước bao ánh mắt cổ quái đó, Lôi Chấn và Hồ Thành vẻ mặt cũng dần trở nên khó
coi, hung quang lóe lên trong mắt, đao kiếm với hàn quang hiện ra.

– Xem ra có kẻ muốn gầy chuyện rồi.

Lôi Chấn cười gằn, lúc trước đi qua vội vàng hắn căn bản không chú ý tới hai
người Lâm Động, vì thế hắn không ngờ Lâm Động lại chủ động tìm đến.

– Nhưng hôm nay lão tử sẽ cho ngươi biết vênh váo trước mặt Huyết Mãng Thành
ta, ngươi còn non lắm!

– Giết hắn đi nuôi chó!

Hồ Lôi quát lên.

Xoẹt!

Hắn vừa dứt lời thì một số cường giả Huyết Mãng Thành lập tức xông tới, nguyên
lực hùng hồn bùng phát, thanh thế rất mạnh mẽ.

Những người xung quanh thấy vậy đều lùi ra sau, rồi thích thú quan sát. Họ
cũng rất hiếu kỳ rốt cuộc người thanh niên kia có bản lĩnh gì mà dám cướp
người của hai cường giả Tủ Huyền Cành tiểu thành…

Lâm Động lại lắc đầu thở dài rồi nói với Tâm Thanh ở bên cạnh:

– Muội tránh đi một chút.

– ừm.

Tâm Thanh ngoan ngoãn gật đầu. Tuy Huyết Mãng Thành có hai cường giả Tử Huyền
Cảnh tiểu thành, nhưng dù gì cô bé cũng đã được chứng kiến Lâm Động giao đầu
với Hỏa Thần, Từ Tu ở Hỏa Viêm Thành, thế trận trước mắt khó lòng tạo được sức
uy hiếp với hắn.

Sau khi Tâm Thanh lùi ra, ánh mắt Lâm Động dần trở nên lạnh lùng lãnh đạm. Hắn
tung một chường, nguyên lục bùng phát biến thành bàn tay khổng lồ đập xuống.

Binh binh binh!

Những âm thanh trầm đục vang lên không ngớt, thân ảnh sát khí đằng đằng kia
lập tức bay ngược ra sau khiến đoàn người ngựa Huyết Mãng Thành lật nhào.

– Cường già Tử Huyền Cảnh?

Một loạt tiếng kêu kinh ngạc nhanh chóng lan truyền. Những người vốn định xem
trò J vui lập tức nheo mắt nhìn. Hiển nhiên họ không thể ngờ một người trẻ
tuổi như vậylại có thực lực như thế.

Hai người Lôi Chấn ánh mắt cũng thay đổi, tối sầm lại nhìn Lâm Động:

– Các hạ muốn đối địch với Huyết Mãng Thành ta?

Lâm Động nhìn chúng cười, rồi bay xuống khỏi lều, nhìn sang hai thiếu nữ trong
xe tù, khẽ nói:

– Giao người!

Hai người bọn Lôi Chấn sắc mặt tối lại nhìn nhau, rồi liếc nhìn về phía sâu
trong doanh địa, sát ý nổi lên.

-Giết hắn đi!

Nguyên lực hùng hồn gần như cùng lúc bùng phát, chúng đều là cường giả Tử
Huyền Cảnh, danh tiếng trong Huyết Mãng Thành cũng không vừa. Tuy thực lực của
Lâm Động khiến chúng kinh ngạc nhưng chúng tự tin liên thủ có thể giết hắn.

Nguyên lực hùng hồn bao quanh chúng, thân hình như quỷ mị lao tới Lâm Động.

Thân thể chúng lúc này phình to ra một chút, bề mặt da nổi lên những cái gai
nhọn hoắt.

Lâm Động vẻ mặt không chút dao động nhìn hai kẻ đó, hắn khẽ nhấc chân lên rồi
giậm xuống.

Bùm!

Không khí gần như ngay lập tức phát nổ, mọi người nhìn thấy một quang ảnh lao
vút tới, chỉ nghe thấy một tiếng bùm rồi cả cái xe tù nổ tung.

Vụn gỗ bay tứ tung, mọi ánh mắt nhìn tới thì đồng tử cùng có lại. Bên cạnh
chiếc xe tù, thân ảnh trẻ tuổi kia dang dừng hiên ngang, hai bàn tay hắn tóm
họng của hai kẻ kia, chúng đang giãy giụa kịch liệt, nhưng dù thế nào cũng
không thể động đậy nổi.

ực ực.

Cả khu vực vang lên vô số tiếng nuốt nước bọt. Cường giả đến từ các nơi đều
hiện vẻ kinh hãi, vừa rồi họ căn bản không nhìn rõ được hai người bọn Lôi Chấn
đã thua thế nào…

Đó là hai cường già Tử Huyền Cảnh tiểu thành cơ mà, ở bất cứ thế lực nào trong
Thú Chiến Vực cũng là mãnh tướng, nhưng giờ lại vô lực trong tay người thanh
niên kia

đến vậy.

Một vài người ánh mắt thêm phần ngưng trọng, xem ra Huyết Mãng Thành gặp phải
đối thù đáng gờm rồi.

Hai thiếu nữ Cửu Vĩ tộc cũng bị dọa cho giật mình, run rẩy nhìn người thanh
niên có vẻ mặt bình ĩnh kia, ánh mắt đầy vẻ cầu cứu khiến người ta đau lòng.

Bịch!

Lâm Động lạnh lùng ném hai tên kia thành một đóng, rồi phủi phủi tay, nhìn về
phía sâu trong doanh địa Huyết Mãng Thành, thản nhiên nói:

– Ta đưa người đi, ngươi muốn ra tay không?