Võ Động Càn Khôn – Chương 1032: Diệt Vương Thiên Bàn – Botruyen

Võ Động Càn Khôn - Chương 1032: Diệt Vương Thiên Bàn

Quang trụ từ trên bầu trời bắn xuống, Lang Ma Tướng bị sợi sắt hắc lôi quấn
quanh, sợi xích xuyên qua người hắn, đến xương quai xanh của hắn cũng bị khóa
chặt, vô số phù văn hắc lôi quang không ngừng tỏa ra từ sợi xích, cuối cùng
chui vào cơ thể Lang Ma Tướng trấn áp hoàn toàn ma khí rong cơ thể hắn.

Vút!

Quang trụ trọc trời lúc này dần thu nhô lại cuối cùng biến thành quang trụ
khoảng mười trượng, bốn bồ quang trụ là Tứ Tượng Chỉ Linh. Đồng thời sợi xích
đên cũng dần lan rộng rồi liên kết trên quang trụ tạo thành vòng tròn hoàn hảo
phong ấn Lang Ma Tướng bên trong.

Trên bầu trời, bọn Đường Tâm Liên thấy Lang Ma Tướng bị phong ấn, gương mặt có
phần trắng bệch cuối cùng hiện lên nụ cười nhẹ nhõm trút được gánh nặng, rồi
không thể gượng hơn được nữa, thân thể đều như muốn nhũn ra. Trận đại chiến
vừa rồi đã tiêu hao hết năng lượng của họ.

Bốn đội quân của Viêm Thần Điện cũng đổ ập xuống, không ít đệ tử Viêm Thần
Điện đều vì cạn nguyên lực mà khí tức trở nên yếu ớt hẳn.

Rầm rầm!

Bên trong cột quang trụ, Lang Ma Tướng vẫn đang điên cuồng giãy giụa, dường
như hắn đang gầm rú, nhưng tiếng của hắn không thể truyền ra ngoài, ma khí bị
phong ấn hiển nhiên hắn khó lòng có thể thoát dược.

Gương mặt Đường Tâm Liên cũng tái trắng, tuy rất vếu nhưng nàng vẫn cố gắng
đứng dậy rồi lại phát mệnh lệnh điều phối bốn đội quân thay nhau nghỉ, còn
những cường giả khác của Viêm Thần Điện cũng tranh thủ thời gian hồi phục
nguyên lực.

Bên ngoài Hỏa Viêm Thành, vô số người nhìn đội quân Viêm Thần Điện bay qua với
ánh mắt chấn dộng. Dù là những cường giả có danh tiếng trong Loạn Ma Hải, khi
nhìn thấy thân ảnh kiều diễm kia ánh mắt cũng không khỏi khâm phục.

Thực lực Đường Tâm Liên có lẽ không phải lợi hại nhất Viêm Thần Điện, nhưng
trong trận đại chiến vừa rồi, rõ ràng Đường Tâm Liên có công rất lớn trong
việc phong ấn Lang Ma Tướng.

Viêm Thần Điện Hỏa Tiên Tử quả nhiên danh bất hư truyền.

Mọi người đều thầm cảm thán, tuy trong Tranh Bá Chiến, Lâm Động thể hiện uy
lực, nhưng lúc này không còn nghi ngờ gì Đường Tâm Liên chính là người nổi
trội nhất.

Viêm Thần Điện có người kế thừa như vậy thì còn phải lo sẽ không mạnh sao? Hơn
nữa bản thần Đường Tâm Liên thiên phú rất cao, chỉ cần cho nàng đủ thời gian
thì chắc chắn sẽ trở thành cường giả đỉnh cấp trong Viêm Thần Điện. Đến lúc
đó, nếu mi truyền Hỏa Diệm Tổ Phù cho Đường Tâm Liên thì nàng nhất định sẽ trở
thành nữ vương Viêm Thần Điện bá đạo ở Loạn Ma Hải mà không ai dám coi thường.

Trên không trung, Đường Tâm Liên tay cầm Phượng Hoàng Thương, nghe thấy tiếng
hoan hô vang dậy bên ngoài Hỏa Viêm Thành thì khựng lại một chút rồi nhìn về
hướng Lâm Động. Hắn lúc này đang lê tấm thân mệt nhoài ngồi lên đống đổ nát
rồi ngẩng lên nhìn nàng. Gương mặt trẻ tuổi ấy hiện lên nụ cười rạng rõ, cuối
cùng hắn bật ngón tay cái lên với nàng, mọi biểu hiện của nàng vừa rồi đều
khiến hắn khâm phục.

Đường Tâm Liên nhìn nụ cười rạng rỡ ấy của Lâm Động, gương mặt thoáng ửng
hồng. Nàng biết trong trận đại chiến vừa rồi Lâm Động cũng góp công không ít
hơn nàng, nhưng hắn lại không đứng ra để nhận danh tiếng có thể vang dội khắp
Loạn Ma Hải, mà chỉ ngồi trong bóng tối để mọi ánh hào quang chiếu lên nàng.

Hắn biết chiến tích này sẽ củng có được địa vị của nàng trong Viêm Thần Điện,
thậm chí rất có lợi cho Đường Tâm Liên tiếp quàn Viêm Thần Điện sau này.

Nam nhân này quả thực rất đặc biệt.

Đường Tâm Liên cắn môi, trong lòng bỗng có cảm giác kỳ lạ, rồi gương mặt bỗng
ửng đỏ, Hòa Tiên Tử trước nay luôn đầy phong độ lúc này lại dịu dàng quyến rũ.

Lâm Động nằm dựa vào đống đổ nát, ngực phập phòng lên xuống thở phì phò. Rõ
ràng hắn lúc này không được tốt cho lắm, tuy trước đó hắn đã xung kích Tử
Huyền Cảnh thành công, nhưng không hề có thời gian để củng cố. Như vậy hiến
cảnh giới của hắn không dược bền vững, không cẩn thận là có thể bị lùi về Sinh
Huyền Cảnh.

– Lâm Động ca không sao chứ?

Mộ Linh San xuất hiện ở bên cạnh Lâm Động lo lắng hỏi. Người khác không biết
Lâm Động vừa làm gì, nhưng cô bé thì hiểu rõ.

Lâm Động lắc đầu cười, chỉ là gương mặt tái nhọt của hắn không có sức thuyết
phục lắm. Mộ Linh San thấy vậy chu môi lên, nhưng cũng không nói gì.

– Không hổ là Dị Ma Tướng… đúng là rất khó đối phó.

Lâm Động nhìn về cột sáng phía xa, không kìm dược thở dài một tiếng, rồi trong
lòng bỗng dâng lên hào khí sảng khoái. Dị Ma Tướng tương đương với siêu cấp
cường giả Chuyển Luân Cảnh dó. Năm ấy ở Dị Ma Vực, Phần Thiên Lão Tổ dã dùng
cả sinh mệnh mới phong ấn được một tên Dị Ma Tướng. Mà hiện giờ hắn đã làm
được điều đó… Tuy phần lớn là nhờ Viêm Thần Điện dốc hết lực lượng, nhưng
công của hắn không thể thiếu. Lâm Động cũng tin chắc sẽ có một ngày hắn dựa
vào chính mình phong ấn được đối thủ đáng sợ đó!

Soạt!

Khi ấy, từ trên trời bay tới một thân ảnh rồi đáp bên cạnh hắn. Đôi mắt nhìn
hắn có phần dịu dàng hiếm thấy.

– Thế nào, bận vậy cũng rút ra được sao?

Lâm Động nhìn Đường Tâm Liên cười.

– Giờ chiến lực của Viêm Thần Điện cũng cạn rồi, cũng không cần làm gì thêm
nữa. Những việc đó có các trưởng lão là dược rồi.

Đường Tâm Liên hất tóc trước ngực ra, khẽ nói:

– Lần này đã tạ ngươi!

– Ta mang trong mình tổ phù, vốn dĩ là kẻ địch của dị ma.

Lâm Động lắc đầu, rồi cười:

– Hơn nữa giờ cảm ơn ta vẫn hơi sớm. Chúng ta chỉ phong ấn được một tên Dị Ma
Thành mà thôi. Ở kia còn có hai tên nữa và một Dị Ma Vương khủng khiếp hơn.

– Việc đó thì chúng ta không làm được gì rồi.

Đường Tâm Liên bất lực nói. Chỉ đối phó một Dị Ma Tướng thôi đã dốc cạn sức
lực. Hiện tại họ căn bản không còn sức để can thiệp vào chiến trường kia nữa.

Lâm Động gật đầu, sau trận đại chiến vừa rồi đúng là hắn cũng không còn chút
chiến đấu lực nào nữa.

– Tình hình hiện tại phải giải quyết thế nào thì phải xem sư phụ và Thanh Trĩ
rồi… Đường Tâm Liên ngẩng lên nhìn trời, nói.

– Ha ha, Thiên Mình Vương, xem ra kẻ thất bại trước tiên là các ngươi…

Thanh Trĩ liếc nhìn xuống dưới rồi cười, nói.

Nụ cười trên gương mặt Thiên Mình Vương cũng thu lại, chắc hẳn hắn không thể
ngờ được Lang Ma Tướng lại bại trong tay Viêm Thần Điện.

– Xem ra bản vương đã coi thương Viêm Thần Điện các ngươi.

Ma La nhếch môi cười rồi nhìn Thiên Mình Vương, nói:

– Yên tâm, bắt được một Dị Ma Thành vẫn chưa thỏa mãn được bọn ta đâu.

– Đúng là bản vương không thể thắng được hai ngươi liên thủ, nhưng nếu bản
vương muốn đi thì lẽ nào các ngươi ngăn được sao?

Thiên Mình Vương cười chế giễu.

– Hôm nay ngươi muốn đi không dễ đâu.

Thanh Trĩ cười.

Thiên Mình Vương nheo mắt, cười khảy:

– Thanh Trĩ, tuy ngươi đã là Luân Hồi Cảnh, nhưng ngươi tưởng mình là ai?
Viễn cổ Bát Vương sao? Bọn chúng đã rồi vào luân hồi rồi.

Thanh Trĩ mỉm cười, mái tóc dài bay phấp phới, hai mắt bỗng lấp lánh, thanh
long vạn trượng dưới chân bỗng gầm lên, thanh quang lan tỏa rồi biến thành cái
dĩa thanh quang.

Cả trời đất dường như ngay lập tức tối sầm, nguyên lực trong trời đất như trở
nên bạo động.

Trên bầu trời, Mộ Lam và Xích Vân trường lão đang giao chiến với hai Dị Ma
Tướng khác cũng dừng lại, vì cái đĩa thanh quang kia cũng trùm lấy họ.

– Đây là…

Xích Vân trường lão nhíu mày.

Mộ Lam nheo mắt, dường như nghĩ ra diều gì, ánh mắt có chút thay đổi.

Thanh Trĩ đứng trên chiếc đĩa thanh quang, nhìn Thiên Mình Vương ở phía xa,
cười

– Thiên Mình Vương, không biết ngươi đã nghe thấy cái này chưa…

– Cái gì?

Thiên Mình Vương thản nhiên nói.

– Diệt Vương Thiên Bàn.

Đồng tử Thiên Mình Vương đột ngột có rút, không gian phía sau hắn cũng bùng
nổ. Sự biến sắc này là lần dầu tiên xuất hiện trên gương mặt hắn. Rõ ràng cái
gọi là Diệt Vương Thiên Bàn khiến hắn cũng cảm thấy nguy hiểm.

– Diệt Vương Thiên Bàn xếp thứ sáu trong bảng Viễn cổ Thần Vật?

Ma La cũng kinh ngạc.

– ừm, ta đã tìm trong suốt mấy năm qua, cuối cùng cũng phát hiện ở một chiến
trường Viễn cổ.

Thanh Trĩ gật đầu, cười.

Ma La mừng rỡ, ngay cả ở thời Viễn cổ, Diệt Vương Thiên Bàn cũng là thứ thần
vật đảng sợ, đã từng có Dị Ma Vương bỏ mạng vì nó

– Có điều…

Đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, Ma La chau mày:

– Theo ta biết, muốn Diệt Vương Thiên Bàn có thể giết Dị Ma Vương, phải cần
bốn tổ phù…

Thanh Trĩ gật đầu.

– Nhưng chúng ta… cộng cả tiểu tử Lâm Động nữa cũng mới có ba.

Thanh Trĩ lắc đầu, nhìn Ma La cười:

– Không… chúng ta có bốn.