Tu Chân Giả Tại Dị Thế – Chương 884: Liên thủ đối kháng. – Botruyen

Tải App Truyện CV

Tu Chân Giả Tại Dị Thế - Chương 884: Liên thủ đối kháng.

Dưới một mảng băng trụ vô cùng lớn, Nhạc Thành cùng với Nhạc Thiên lão tổ hai
người bắt đầu bao phủ một quang quyển đấu khí, một mảng băng trụ kia không có
cách nào phá hủy.

– Nhạc Thành, mau tới đây, cùng với ta chống lại võ kiếp này.

Thân ảnh của Nhạc Thiên lão tổ bắn về phía Nhạc Thành, lúc này võ kiếp vây hai
người vào bên trong, hai người tụ tập lại đối kháng sẽ dễ dàng hơn.

– Lão tổ, người cảm thấy thế nào?

Nhạc Thành cất tiếng hỏi Nhạc Thiên lão tổ.

– Ta không sao, ta vừa tỉnh dậy thì phát hiện ra võ kiếp xuất hiện, ngươi cẩn
thận một chút, hôm nay ta và ngươi cùng nhau độ kiếp, hình thành một giai
thoại ở Huyền Thiên nội lục.

Nhạc Thiên lão tổ hài hước nói.

– Ầm ầm.

Từng mảng lôi điện đánh xuống, ngăn cản Nhạc Thành và Nhạc Thiên lão tổ ở trên
không trung, tuy rằng lôi điện này mạnh mẽ nhưng năm con Kim Tiên Khôi Lỗi
cũng có thể đối phó.

– Vù vù.

Một mảng cuồng phong vây ở trên mặt đất, cát bay đá chạy bao vậy Nhạc Thành và
Nhạc Thiên lão tổ ở giữa.

– Phá cho ta.

Nhạc Thiên lão tổ bắt đầu bắn ra một luồng Kim Long đấu khí khuếch tán bốn
phía.

– Xoẹt xoẹt.

Ở trên không trung, băng trụ bắt đầu gào thét, xung quanh đều trở nên hung
bạo.

– Thiên Nhãn Nhiếp Hồn.

Nhìn một mảng băng trụ phía trên, Nhạc Thành hét lớn một tiếng, ngưng thần
chống lại băng trụ, hai mắt của Nhạc Thành bắt đầu bắn ra từng đạo mũi nhọn
màu lam.

Một mảng lực lượng cuồng bạo tràn ngập, không gian xung quanh lập tức hóa
thành tro tàn, thực lực của Nhạc Thành hiện tại thi triển uy lực đã đạt tới
mức độ hủy diệt.

– Xoẹt xoẹt.

Ở trong núi non, hai ngọn núi lửa đã bị luồng cự phong nhấc lên không trung,
bay thẳng về phía Nhạc Thành và Nhạc Thiên lão tổ.

Nhạc Thành và Nhạc Thiên lão tổ hai mắt nhìn nhau, sau đó hai người lập tức
hiểu ý.

– Kim Long phá.

Hai tiếng hét vang lên, hai thân hình cuồn cuộn đấu khí, chưởng ấn ầm ầm đánh
ra, không gian xung quanh hiện ra một cái khe nhỏ, cả không gian như muốn sụp
đổ.

Chưởng ấn màu vàng hung hăng bắn lên trên ngọn núi, một hoàng kim cự long tạo
thành một ảo ảnh bắt đầu rít gào, hai tòa núi lớn bắt đầu trở nên tán loạn.

Lực lượng cường hãn vô cùng, mọi người ở phía xa xa cũng cảm nhận được, lúc
này bọn họ hừ lạnh mọt tiếng, mọi người ở phía sau lúc này mới biết võ kiếp
đáng sợ thế nào.

– Lão tổ, người nói võ kiếp này bao giờ mới có thể chấm dứt?

Nhạc Thành quay đầu hỏi Nhạc Thiên lão tổ.

– Lần đầu tiên khoảng chừng ba canh giờ, ta cảm nhận đây là lần võ kiếp thứ
hai, hẳn là phải sáu canh giờ.

Nhạc Thiên lão tổ nói với Nhạc Thành.

Nhạc Thành vô cùng đau đầu, hiện tại đã bị bao phủ ở trong võ kiếp.

Từng đạo điện trụ điên cuồng phóng xuống, Nhạc Thành và Nhạc Thiên lão tổ hai
người không ngừng đối kháng, một ít lực công kích đã rơi ra bên ngoài.

Hai canh giờ sau, uy lực của võ kiếp vẫn không hề giảm bớt, ngược lại còn mạnh
hơn, khí thế như bài sơn đảo hải.

Mà không gian lúc này đã bao vây toàn bộ lấy Nhạc Thành và Nhạc Thiên lão tổ,
cả hai toát ra một đấu khí phòng ngự bao vây lẫn nhau.

Băng trụ trong nháy mắt bắn về phía phòng ngự đấu khí, chỉ nghe từng thanh âm
ầm ầm vang lên, dưới sự bố trí của đấu khí phòng ngự, trong nháy mắt đã xuất
hiện rất nhiều cái khe, khói trắng cuồn cuộn.

– Ầm ầm.

Phong bạo điên cuồng rít vào, băng trụ như tên bắn, hoành tảo thiên quân đánh
vào vòng tròn đấu khí phòng ngự.

Đồng thời lúc này, ngọn lửa thô rộng bắt đầu tràn ngập, như một con rồng lửa
vậy, điên cuồng bắn về phía đấu khí phòng ngự của Nhạc Thiên lão tổ.

– Xoẹt xoẹt.

Từng thanh âm nổ mạnh, đấu khí phòng ngự không chịu nổi lực lượng cường hãn.

– Xoẹt xoẹt.

Đúng vào lúc này đấu khí phòng ngự bỗng nhiên tràn ngập một ngọn lửa.

– Phá cho ta.

Nhạc Thành hét lớn một tiếng, Kim Long đấu khí đánh ra, hàng vạn hào quang
xuất hiện, hội tụ thành một hoàng mang chói mắt oanh kích về phía long hình hư
ảnh kia.

– Ầm ầm.

Quang cầu màu vàng ngay lập tức bị bạo phá, cường hãn lực lượng xé rách thành
một cái khe không gian.

Con rồng lửa kia biến mất không nhìn thấy, cự vĩ oanh kích về phía Nhạc Thành.

Chỉ là thân thể của Nhạc Thành chính là Kim Long thân thể, bị hai đạo lửa ngập
trời tấn công cũng không bị tổn thương.

Hai người đối kháng với võ kiếp, người của Nhạc gia ở xung quanh cũng phải
trợn mắt há hốc mồm.

Bốn canh giờ sau, Nhạc Thành cùng với Nhạc Thiên lão tổ đã tiêu hao thực lực
không hề ít, mây đen trở nên đông nghịt.

Một mảng hắc mang bắt đầu gào thét, gắt gao bao trùm lấy mọi người, sau đó mây
lạnh bắt đầu nổi lên trên không trung. Mưa đá bắt đầu tràn ngập.

Mưa đá này không giống như là băng trụ lúc nãy Nhạc Thành đối phó, mưa đá này
như là trút nước, quả nhiên là không thể né tránh, mưa đá lộ ra quang mang màu
đen, mang theo một hàn khí lạnh đến thấu xương.

Khoảng cách rất gần, mưa đá này hợp thành một núi băng, như muốn đè ép hai
người xuống.

– Long Khiếu Cửu Thiên.

Đúng lúc này Nhạc Thành không nghĩ nh nữa, hắn rống lên một tiếng, âm ba công
đánh ra, dưới sự công kích của quyền âm, núi băng kia bắt đầu bị hóa thành tro
tàn.

Đúng lúc này có vài con cự long bắt đầu rít gào.

Lực lượng cường hãn mà Nhạc Thành thi triển chính là Long Khiếu Cửu Thiên, nếu
như thực lực quá thấp thì không thể xé rách tòa núi băng này được.

– Ầm ầm.

Tòa núi băng đã bị phá hủy, toàn bộ mặt đất cũng trở nên chấn động.

– Lão tổ, tiếp theo.

Võ kiếp này vẫn còn chưa kịp công kích, Nhạc Thành đã đưa cho Nhạc Thiên lão
tổ một viên hồi nguyên đan, hắn cũng đau lòng ăn một viên vào, mới qua bốn
canh giờ mà thôi, còn hai canh giờ nữa, hai người hiện tại thực lực đã tiêu
hao rất nhiều, nếu không nuốt hồi nguyên đan vào thì rất khó chống đỡ tiếp.

Đối kháng với võ kiếp này, Nhạc Thiên lão tổ xử lý vẫn tốt hơn so với Nhạc
Thành, Nhạc Thành cũng nhìn ra, lúc này đấu khí công kích, Nhạc Thiên lão tổ
mạnh hơn mình không ít, mười ba bộ di hài đấu đế đã được Nhạc Thiên lão tổ hấp
thu toàn bộ, Nhạc Thiên lão tổ đã có được không ít chỗ tốt.

—o0o—