– Vâng.
Lập tức những thủ vệ bên cạnh Đoạn Quý phi tổng cộng là bảy trăm người hùng
hùng hổ hổ vọt lên.
Nhìn thấy biến cố trước mắt, Lệnh Hồ Vô Địch liền biến đổi cả sắc mặt, tình
huống này thật là vượt quá sức tưởng tượng của hắn.
– Có ai không, bắt Lệnh Hồ Hạo Thiên lại cho ta.
Đoạn Quý Phi một lần nữa lại quát lớn.
Sắc mặt của Lệnh Hồ Vô Địch một lần nữa lại biến đổi, đứa con này của mình nếu
như rơi vào trong tay của Đoàn gia thì chắc chắn nếm phải không ít khổ ải, chỉ
là nếu như chính mình đi lên ngăn cản thì sẽ khoác tội danh tạo phản, mặc dù
mình không sợ nhưng cũng sẽ dính nhiều phiền phức.
Vài cấm vệ quân đi tói, mọi người đềm xem Lệnh Hồ Vô Địch có hành động gì
không, tất cả mọi người đều biết Lệnh Hồ Vô Địch quản lý quân bộ, là một người
không dễ trêu vào.
– Thình thịch.
Vài đạo lực lượng ba động vang lên, bỗng nhiên năm đạo nhân ảnh rơi từ trên
không trung xuống, đứng ở bên cạnh Lệnh Hồ Vô Địch.
– Khẩu khí của Đoạn Quý phi thật là lớn.
Một hắc bào thanh niên nói với Đoạn quý phi.
Lệnh Hồ Vô Địch chỉ thấy nhân ảnh chớp nhoáng, sau đó mấy người của Cấm vệ
quân đã bị bay lên trên không trung, trong lòng của ông không khỏi khẽ giật
mình, cấm vệ quân mỗi người đều là cường giả đấu vương, muốn đánh đấu vương
trong nháy mắt bay đi người bình thường không thể làm được.
– Xích.
Thân ảnh của Nhạc Thành như điện lao tới bên cạnh Đoạn Quý phi nói:
– Lệnh Hồ Hạo Thiên hiện tại ở bên cạnh ta, ngươi dám tới bắt hăn thì ta sẽ
khiến ngươi vĩnh viễn hối hận.
– Tốc độ thật là nhanh.
Tốc độ của Nhạc Thành khiến cho cả Lệnh Hồ Vô Địch cũng phải chấn động, không
phải Nhạc Thành từ nhỏ đã là một tên phế vật không thể tu luyện đấu khí và ma
pháp sao, tại sao tốc độ lại nhanh như vậy?
– Thành Nhi, đó chính là quý phi, con không được vô lễ.
Nhìn thấy Nhạc Thành lớn mật như thế, Lệnh Hồ Vô Địch liền quát, nếu như Nhạc
Thành thật sự mạo phạm quý phi thì thật phiền toái.
– Cô phụ, chuyện này có quan hệ tới con, để cho con xử lý.
Nhạc Thành nói với Lệnh Hồ Vô Địch.
Sau đó Nhạc Thành lập tức nhìn mọi người xung quanh, lớn tiếng nói với chúng
nhân:
– Hôm nay chuyện này để cho ta xử lý, tất cả mọi người thuộc Lệnh Hồ phủ đều
không liên quan gì.
Nhạc Thành không muốn vì mình mà Lệnh Hồ Vô Địch bị liên lụy.
– Thành nhi rốt cuộc muốn làm gì?
Lệnh Hồ Vô Địch hơi biến đổi thần sắc, không biết hắn muốn làm gì.
Tất cả vương công đại thần nhìn thấy năm người xuất hiện, khẩu khí cũng rất
lớn thì không khỏi suy đoán thân phận Nhạc Thành.
– Ngươi là ai, khẩu khí thật là lớn.
Đoạn Quý phi chú thị người trước mắt.
– Ta là ai không liên quan tới ngươi, Lệnh Hồ Hạo Thiên là biểu đệ của ta,
các ngươi muốn đổi trắng thay đen thì ta cũng không thể đứng ngoài.
– Tên tiểu tử này thật cuồng vọng, mọi người mau bắt hắn lại cho ta.
Đoạn Quý phi biến đổi sắc mặt, nhìn thấy Nhạc Thành không để nàng vào trong
mắt thì quát lạnh một tiếng, đường đường là một quý phi mà bị người ta làm như
vậy thật mất mặt.
– Vâng quý phi.
Ngay lập tức có mười cấm vệ quân hung hăng lao tới bắt Nhạc Thành.
– Hạo Thiên, ngươi nói cho biểu ca biết, những người đánh đệ ngày đó có ở đây
không
Nhạc Thành cũng không để ý tới những người này, hỏi Lệnh Hồ Hạo Thiên.
Vừa mới đầu, Lệnh Hồ Hạo Thiên còn hơi hoảng hốt nhưng hiện tại thì đã yên tâm
nói:
– Biểu ca những người khác đệ không nhớ rõ, chỉ là hình như có người kia, hắn
là cường giả Đấu Hoàng.
Lệnh Hồ Hạo Thiên chỉ vào một người đừng đằng sau Đoạn Minh Hoa mà nói.
– Đúng không? Nhất Tinh Đấu Hoàng mà thôi.
Nhạc Thành nhìn về phía Đấu Hoàng phía sau Đoạn Minh Hoa:
– Thông Thiên, Xử lý hắn cho ta.
– Vâng, chủ nhân.
Thông Thiên Thử cất tiếng đá, sau đó thân ảnh biến mất nhu quỷ mị.
– Khiếu Thiên Hổ đem mấy người này giết hết cho ta.
Nhạc Thành cất tiếng nói, mười cấm vệ quân đã tới gần Nhạc Thành.
– Âm ầm.
Một mảng lực lượng ba động truyền tới, mặc dù không nhìn thấy thân ảnh của
Nhạc Thành nhưng mười cao thủ Đấu vương đã bị ném xuống dưới mặt đất.
– Ầm.
Một tiếng ầm vang lên, nhất tinh Đấu Hoàng kia đã bị Thông Thiên Thử ném
xuống.
Mọi người nhìn thấy Thông Thiên Thử ném nhất tinh đấu hoàng xuống một cách quỷ
mị thì khẽ giật mình.
Kinh hãi nhất chinh là Đoạn Minh Hoa, thực lực của hắn chính là cửu tinh Đấu
Hoàng vậy mà người khác tiến tới sau hắn mà hắn không biết, thực lực của người
này thật là hung hãn.
– Là ngươi đả thương biểu đệ của ta?
Nhạc Thành dẫm nát nhất tinh đấu hoàng dưới chân mà nói.
Cường giả đấu hoàng ở đế đô có thân phận cao quý, cũng gia nhập vào quý tộc,
hiện tại một đấu hoàng bị dẫm nát dưới chân như vậy khiến cho mọi người hít
vào một hơi.
– Đại nhân, không phải tiểu nhân là Đoạn đại nhân bảo tiểu nhân làm.
Bị Nhạc Thành dãm nắt dưới chân nhất tinh Đấu Hoàng đã hoảng sợ tới phát run.
– Là ngươi là tốt rồi.
Nhạc Thành cười lạnh nói, các ngươi ta đều không bỏ qua. Sau đó hắn quay đầu
nhìn Lệnh Hồ Hạo Thiên mà hỏi:
– Hạo Thiên, đệ có sợ không?
Lệnh Hồ Hạo Thiên lắc đầu, thân là đứa con của Lệnh Hồ công tước, loại tràng
diện này một chút nó cũng không sợ:
– Biểu ca, đệ không sợ.
– Tốt lắm, Hạo Thiên đệ hãy tự mình giết chết hắn.
Nhạc Thành cất tiếng nói, sau đó thủ ấn biến đổi, Âm Dương kiêm lóe lên, giao
vào trong tay của Lệnh Hồ Hạo Thiên.
– Thành nhi, con muốn làm gì?
Thấy cảnh tượng trước mặt Lệnh Hồ Vô Địch rung động lên.
– Cô phụ, mọi chuyện để con giải quyết, tất cả đều không quan hệ tới cô phụ.
Nhạc Thành cất tiếng nói với Lệnh Hồ Vô Địch.
Thần sắc của Lệnh Hồ Vô Địch hơi biến đổi, tựa hồ như muốn nói điều gì nhưng
cuối cùng cũng nhịn được. Loại tràng diện hôm nay nếu như mình không chính mắt
thấy thì cũng không tin nổi.
– Biểu ca, hắn chính là cường giả Đấu Hoàng.
Do dự một chút, Lệnh Hồ Hạo Thiên tiếp nhận thanh kiếm trong tay của Nhạc
Thành mà nói. Muốn mình đi giết một cường giả đấu hoàng, hắn còn chưa nghĩ
tới.
– Hạo Thiên, chỉ là một Đấu Hoàng nho nhỏ mà thôi, cường giả chân chính, Đấu
Hoàng thì thế nào, Đấu Tông cũng có thể, Đấu Tôn cũng có thể, ngay cả Đấu
Thánh cũng có thể giết.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
Nhạc Thành nói những lời này khiến cho mọi người hít vào một hơi lạnh.
Lệnh Hồ Hạo Thiên lẩm bẩm nói trong lòng sau đó ngưng tụ đấu khí tại Âm Dương
kiếm, hung hăng đâm tới phía nhất tinh Đấu Hoàng kia, hắn hiện tại đã khơi dậy
tâm cảnh cường giả, một nho nhỏ Đấu Hoàng mà thôi, cường giả chân chính Đấu
Hoàng thì sao, ngay cả Đấu Vương, Đấu Tôn, Đấu Thánh cũng có thể giết.