– Được rồi, hôm nay các ngươi hãy cùng ta tu luyện, các ngươi là song bào
thai, từ nay ta gọi các ngươi là đại song và tiểu song.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Tu luyện, chủ nhân muốn chúng ta tu luyện đấu khí và ma pháp?
Đại Song và Tiểu Song nghi hoặc hỏi.
– Không phải, tu luyện đấu khí và ma pháp với các ngươi quá lãng phí.
Nhạc Thành mỉm cười, Nhạc Thành muốn cho hai nàng tu luyện một công pháp ở hoa
hạ, mặc dù không bằng Hỗn Nguyên Chân kinh nhưng cũng không kém nhiều.
Lập tức Nhạc Thành bảo hai nàng khoanh chân ngồi xuống, vận một luồng chân khí
rót vào người hai nàng, hiện tại Nhạc Thành muốn đả thông kinh mạch của cả
hai, tận lực muốn thay hai nàng đột phá tới Trúc Cơ, nếu như hai nàng tự mình
tu luyện thì phải một năm mới đạt tới được.
Ba canh giờ sau sắc mặt cảu Nhạc Thành đã hơi trắng bệch, hai nàng toàn thân
đã được đả không toàn kinh mạch nhưng Nhạc Thành cũng tiêu hao không ít chân
khí. Lúc ở Hoa Hạ một số tôn sư cũng thay đệ tử làm như vậy, tuy nhiên tu vi
của mình sẽ bị hao tổn một chút.
Bỗng dưng, Nhạc Thành biến đổi thủ ấn trong tay, chỉ thấy hai nàng xếp bằng
trước mặt Nhạc Thành, không ngừng xoay tròn, lập tức Nhạc Thành hóa chưởng
thành chỉ, trên ngón tay ngưng tụ thành một mảng thanh mang, không ngừng điểm
vào huyệt vị của hai nàng.
Một lát sau, Nhạc Thành thu hồi chân khí trong tay lại, lập tức hắn thở dài
một hơi, sau đó nhét vào một viên Phục Hồi Đan vào trong miệng mình, cũng may
hiện tại tu vi của Nhạc Thành đã đạt tới Kim Đan trung kỳ nếu thấp hơn một
chút thì không có cách nào giúp các nàng đả thông kinh mạch.
Lúc này trên người hai nàng đã bị một thanh sắc quang mang bao phủ, thoạt nhìn
vô cùng quỷ dị, Yêu Cơ vẫn đứng trong gian phòng, nhìn thấy cảnh tượng thần kỳ
này thì kinh ngạc không thôi, không hiểu chủ nhân đang làm gì.
Đợi đến lúc thanh mang trên người hai nàng hơi nhạt đi, Nhạc Thành lấy hai
viên Trúc Cơ đan đưa vào trong miệng hai nàng, bởi vì hiện tại hai nàng không
biết mình có năng lực Trúc Cơ cho nên Nhạc Thành từ từ không chế chân khí của
mình xuyên qua kinh mạch của hai nàng.
Cái này so với việc đả thông kinh mạch còn tiêu hao chân khí xong, sau khi
chấm dứt hai canh giờ, Nhạc Thành đã mệt mỏi không chịu được, so với một trận
chiến kịch liệt còn mệt hơn, mà Trúc Cơ của hai nàng cũng đã xem như là thành
công.
Lập tức sau đó Nhạc Thành liền dạy hai nàng cách tu luyện, đây cũng là một
chuyện phiền phức, cũng may hai nàng chưa từng tu luyện Đấu Khí và Ma pháp,
giống như là tờ giấy trắng cho nên cũng hiểu lời Nhạc Thành hơn.
Nhạc Thành giảng giải kỹ lưỡng xong liền giao cho hai nàng một chút đan dược
rồi bảo Yêu Cơ đưa hai nàng trở về phòng tu luyện, lúc này một ngày đã trôi
qua, suốt thời gian một ngày, Nhạc Thành chỉ mới giúp hai nàng đột phá tới
Trúc Cơ thành công.
Đối với Trức Cơ của hai nàng, Nhạc Thành rất hài lòng, bởi vì nguyên nhân thể
chất của hai nàng cộng thêm với công pháp tu luyện và đại ượng đan dược, thực
lực ba đến năm năm sau chắc chắn sẽ đột phá tới Kim Đan kỳ, điều này nếu như
tu chân giả ở Hoa Hạ biết được sẽ bị hù chết, Kim Đan kỳ nếu thiên phú tốt thì
sau một trăm năm cũng mới có thể đột phá tới được.
Vì hai nàng Trúc Cơ, Nhạc Thành tiêu hao không ít chân khí, một lát sau hắn
cũng tiến nhập vào trạng thái tu luyện.
Điều hắn kỳ quái chính là linh khí nồng đậm của Hỏa Linh Châu mỗi ngày đều bị
Nhạc Thành hấp thu tuy nhiên không để lại dấu vết nồng đậm nào. Đối với Hỏa
Linh Châu Nhạc Thành ngoại trừ biết rõ mình có thể khống chế hai Hỏa Long thì
còn có thể cung cấp linh khí.
Nhạc Thành thậm chí suy nghĩ, nếu như mỗi ngày mình hấp thu linh khí của mười
viên Khỏa LinH Chân thì linh khí không biết sẽ đạt tới trình độ nồng đậm như
thế nào, có lẽ là vô cùng khủng bố, chỉ là Nhạc Thành cũng biết, chín viên
linh châu khác rơi xuống đâu không rõ, muốn thu thập lại quả là một điều quá
xa vời.
Mà Nhạc Thành đang tiến vào trạng thái tu luyện thì lúc này ở phủ công tước
Lệnh Hồ đã xảy ra một chuyện lớn, tiểu tước gia hôm nay ra ngoài đi chơi đã bị
người ta đánh cho, vô cùng thê thảm, quan trọng nhất là bảo kiếm của tiểu tước
gia cũng bị người ta đoạt đi, ma mà hôm nay Lệnh Hồ Huyền Tố ở hà tu luyện cho
nên không ra ngoài.
– Hạo Thiên, là ai làm vậy?
Lệnh Hồ Vô Địch nhìn thấy vết thương trên người đứa con của mình thì lập tức
bạo nộ, ngay cả con của mình mà cũng dám đánh, quả thực không để mình vào mắt.
nhìn thấy thảm trạng của đứa con thì không kìm nổi mà đau lòng.
– Phụ thân, là người của Đoàn gia làm, con nhận ra người của Đoàn gia, bọn họ
còn đoạt bảo kiếm của con, trong đó có một cường giả Đấu Hoàng.
Lệnh Hồ Hạo Thiên cắn răng nói với Lệnh Hồ Vô Địch.
– Đoàn gia, hừ, tên Đoàn Minh Hoa khốn kiếp này, Lệnh Hồ Vô Địch ta thề không
đội trời chung với ngươi.
Lệnh Hồ Vô Địch giận dữ nói.
– Hạo Thiên, rốt cuộc là chuyện gì vậy, mau nói cho mẫu thân biết.
Nhìn thấy con mình bị thương, Nhạc Lan Tâm đau xót thương yêu không ngừng.
– Mẫu thân.
Lệnh Hồ Hạo Thiên đem mọi chuyện nói qua một lần, hóa ra Lệnh Hồ Hạo Thiên hôm
nay mang theo mười mấy hộ vệ đến nhà bạn chơi, không ngờ bị người của Đoàn gia
vây công rồi động thủ, Lệnh Hồ Hạo Thiên mang theo hộ vệ cũng có một người là
thập tinh Đấu vương, không ngờ đối phương còn có cường giả Đấu Hoàng.
Mọi người không những bị đánh mà giới chỉ của Lệnh Hồ Hạo Thiên cũng bị cướp
ddi.
– Đoàn gia này thật là ép người quá mức, chàng phải làm chủ cho Hạo Thiên đó.
Nhạc Lan Tâm đau lòng nói với Lệnh Hồ Vô Địch.
– Phu nhân, cái này phu nhân yên tâm, hôm nay sắc trời đã tối, ngày mai ta sẽ
không tha cho người của Đoàn gia
Lệnh Hồ Vô Địch nói.
Sau đó Nhạc Lan Tâm nghi hoặc hỏi Lệnh Hồ Hạo Thiên?
– Hạo Thiên con nói cho ta biết kiếm của con là biểu ca bỏ ra ba vạn hai
nghìn kim tệ mua tặng cho con phải không?
– Đúng thế mẫu thân, biểu ca mua cho con ở đấu giá đại hội.
Lệnh Hồ Hạo Thiên khẳng định nói.
– Lan Tâm cái này có vấn đề gì sao?
Lệnh Hồ Vô Địch nghi hoặc hỏi Nhạc Lan Tâm.
– Vô Địch chàng còn nhớ không, trước kia muội đã nói với huynh tình huống của
Nhạc gia, mặc dù có chút gia sản nhưng cũng không thể mua được vật quý giá như
vậy tặng cho Hạo Thiên.
Nhạc Lan tâm cất tiếng nói, lúc nàng rời khỏi Nhạc gia, tình huống của Nhạc
gia không hề lạc quan.
– Điều này cũng không có gì lạ, không chừng mấy năm nay tình huống đã khá hơn
nhiều.
Lệnh Hồ Vô Địch cất tiếng nói:
– Hạo Thiên, con nghỉ ngơi đi, sáng mai ta sẽ đến Đoàn gia đòi lại công đạo
cho con.
Hôm nay chín là sinh nhật của gia chủ Đoàn gia, cái này là một đại sự, không
ít quý tộc và vương công đại thần đều đến, cả phủ công tước trở nên sáng rực.
Đoàn gia phủ công tước tọa lạc cách không xa Lệnh Hồ phủ công tước, chiếm diện
tích cũng mấy nghìn thước, dù sao hoàng cung phụ cận đều là phủ đệ của vương
công đại thần.
Sắc trời vừa sáng, Nhạc Thành từ trong đan điền thở ra một hơi dài, hai sợ
tinh quang ở trong mắt của hắn bắn ra.
Cảm thấy chân khí trong người đã tràn đầy, Nhạc Thành lẩm bẩm nói:
– Có Hỏa Linh Châu tốc độ tu luyện thật là nhanh.
– Chủ nhân, không tốt có một số chuyện xảy ra.
Khiếu Thiên Hổ, Tử Điện Mãng Yêu Cơ Thông Thiên Thử ở ngoài phòng nói với Nhạc
Thành.
– Xảy ra chuyện gì, các ngươi mau nói đi.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Chủ nhân, thuộc hạ nghe nói hôm qua tiểu tước gia bị người ta đánh không hề
nhẹ.
Mọi người vừa đi vào trong gian phòng Tử Điện Mãng liền nói.
– Cái gì, là ai làm?
Nhạc Thành hơi biến đổi sắc mặt, nói thế nào thì hắn cũng là biểu ca của Lệnh
Hồ Hạo Thiên, chuyện này hắn không thể không quan tâm.
– Chủ nhân, nghe nói là cữu cữu cữu của hoàng tử hôm trước, người của Đoàn
gia làm, tựa hồ như muốn nhắm vào Lệnh Hồ gia.
Tử Điện Mãng nói.