Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia – Chương 353: – Botruyen

Tải App Truyện CV

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương 353:

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan

Chương 304: Hàn phủ dạ yến (2)

'Dù sao cứ coi như ta đang khen ngươi.'
Lúc này Ôn Sâm tiến tới, Phương Tranh hỏi: 'Chuyện dặn ngươi làm ra sao?'
Ôn Sâm cung kính nói: 'Đại nhân, may mắn không làm nhục mệnh, hậu viện của Lý Bá Ngôn đã có ba huynh đệ trà trộn vào làm tạp dịch, mặt khác trong hậu đường của hắn cũng ẩn núp vài huynh đệ, đang nghiêm mật giám thị từng cử động của Lý Bá Ngôn.'
Phương Tranh thỏa mãn nở nụ cười, chà xát tay nói: 'Tốt, mọi việc chuẩn bị xong, chúng ta đi Hàn phủ tọng thôi, không chuẩn Hàn Trúc lão nhân kia còn là chuyên gia, còn có thể nhét tiền lì xì cho chúng ta. Ăn xong uống xong, quay đầu tìm Lý Bá Ngôn bàn bàn công việc, có ăn có uống lại có cầm tiền, tiện thể lại có thể hoàn thành nhiệm vụ mà Mập Mạp giao cho, ai nha, thật hoàn mỹ.'
'Đại nhân, hạ quan không cần đi chứ?' Tiêu Hoài Viễn gương mặt như đang gặp nạn, người này đúng là bị Phương Tranh ám ảnh mỗi khi muốn ăn chung, đời này cũng không muốn cùng Phương Tranh ngồi chung một bàn ăn, Phương Tranh âm hắn đã âm qua không ít lần.
'Ngươi là khâm sai phó sứ, có thể nào không đi? Yên tâm, chí ít bữa cơm này ngươi không cần lo lắng, dù sao là người khác trả tiền, lần này ta sẽ không âm ngươi.' Phương Tranh cười đến dị thường hiền lành.
Trong lòng Tiêu Hoài Viễn mạnh mẽ co rụt lại, gương mặt lập tức khổ sở, nghe một chút, lời này của Phương đại nhân thật huyền bí! Chỉ là lần này không âm, ngụ ý lần sau thì sẽ không chuẩn.
'Đại nhân, trong phòng ta còn có hai cái bánh bao còn ăn được.'
'Ít nói nhảm! Đi!'
Thái độ Hàn Trúc dị thường cung kính, cung kính tới mức thậm chí dẫn theo vài phần ý tứ hàm súc khiêm tốn, không chỉ tự mình đi đến khâm sai hành quán nghênh tiếp Phương Tranh, còn đem toàn bộ con cháu Hàn gia tập trung trước cửa Hàn phủ để tương nghênh.
Phương Tranh bị sự nhiệt tình của Hàn Trúc khiến cho có chút trở tay không kịp, trong lòng âm thầm phỏng chừng, Hàn lão đầu vì sao phải nhiệt tình đối với ta như thế? Chẳng lẽ hắn làm chuyện gì có lỗi với ta? Không thể nha, muốn nói xin lỗi, ta càng nên xin lỗi hắn. Hàng hóa của Hàn gia còn đang nằm trong tay La Nguyệt Nương tại Thanh Long sơn, ai nha, không tốt, thật không tốt. Buổi tiệc này không phải là buổi tiệc tốt đẹp, không chuẩn lão gia hỏa này ngày hôm nay không những không nhét tiền lì xì cho lão tử, trái lại còn hướng ta hỏi mớ châu báu kia, lỗ vốn rồi…
Hàn Trúc nhìn khuôn mặt Phương Tranh mang theo vài phần kinh nghi, con mắt nhịn không được len lén quan sát hắn, trong lòng càng khẳng định phán đoán của nữ nhi càng thêm chính xác, vị khâm sai Phương đại nhân này quả nhiên hoài nghi Hàn gia có liên lụy đến thuế án, không phải thì sao hắn luôn có dáng dấp nghi ngờ? May là hôm nay có thể thỉnh hắn đến Hàn phủ gặp mặt, đến lúc đó chỉ cần hướng khâm sai đại nhân cho thấy thái độ của Hàn gia là sẽ tiêu trừ được nghi ngờ của hắn.
Hai người ngay mặt cười đến hiền lành thân thiết, nhưng vẫn ngầm có tâm tư khác, chỉ tiếc hai người đăm chiêu suy nghĩ như trời với đất, trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, vốn không nghĩ chung một chuyện, thật làm người ta không biết nên khóc hay nên cười.
Vào Hàn phủ, ba người Phương Tranh đi tuốt đằng trước, nét mặt Hàn Trúc mang theo dáng tươi cười ôn hòa, ở một bên hướng Phương Tranh giới thiệu mỗi một cảnh trí trong Hàn phủ. Gia chủ của thế gia, tuy trong lòng tồn tại hảo ý kết giao, cũng sẽ không đánh mất mặt mũi của một gia chủ, đối với Phương Tranh tỏ vẻ nhún nhường nhu nhược là không thể, cho nên Hàn Trúc vẫn biểu hiện như không kiêu ngạo không siểm nịnh, ngôn từ khéo léo, chỉ có Phương Tranh mới có thể nhìn ra trong thái độ của Hàn Trúc mang theo vẻ khiêm tốn.
'Phương đại nhân, thỉnh xem bên này, tòa tiểu lâu này được gọi là Sơn Lâu, so với Thương Lãng Đình…khái khái, không có ý tứ, lão phu nói lỡ, so với Nghênh Thân Đình, xa xa ngang hàng, cho nên nơi này là nơi tiểu nữ Diệc Chân thường ngày đánh đàn chơi cờ.'
Phương Tranh chậm rãi gật đầu, trong lòng thật không kiên nhẫn, người cổ đại nói chuyện làm việc thường hay phiền phức, ta đến nhà của ngươi ăn bữa cơm, ngươi trực tiếp mang rượu mang thức ăn lên không phải được? Cần phải mang theo chúng ta chạy tán loạn khắp vườn sao? Chuyện con gái ngươi đánh đàn chơi cờ, liên quan gì đến ta, nếu ngươi chịu đem nữ nhi của ngươi giới thiệu một chút, bổn quan mới có hứng thú.
Đi vòng qua một hành lang gấp khúc, nhìn thấy nhà thủy tạ, Phương Tranh không khỏi âm thầm cảm thán, thế gia rốt cục là thế gia, chỉ nhìn kiến trúc của Hàn phủ, bố cục to lớn tráng lệ, mơ hồ mang theo uy thế trầm ổn đại khí, Phương gia tuy là Hoa triều thủ phủ, nhưng luận khí thế của phủ trạch, cũng không thể bằng được Hàn phủ.
'Nếu dẫn theo đám thổ phỉ Thanh Long sơn xuống núi đến cướp sạch Hàn phủ, chậc chậc, giá trị không ít tiền nha.' Phương Tranh âm thầm suy nghĩ. Tư duy của hắn luôn luôn khác hẳn người khác, nhìn Hàn Trúc, cười chỉ chỉ lên trời, nói: 'Hàn lão gia, sắc trời không còn sớm nữa.'
'A?' Hàn Trúc nhất thời không kịp phản ứng.
Phương Tranh lại chỉ chỉ vào bụng mình, mang theo vài phần vị đạo thương cảm: 'Chúng ta đói bụng.'
'A! Phương đại nhân thứ tội, thứ tội, lão phu nhất thời quên mất, ha hả, thỉnh đại nhân qua bên này, lão phu đã an bày xong từ lâu, ở ngay tiền sảnh hàn xá mà dùng bữa.'
'Thật tốt quá!' Phương Tranh vui vẻ: 'Ăn cơm so với thứ gì cũng đều tốt hơn, nhét vào trong bụng so với những cảnh trí này cũng mạnh hơn rất nhiều phải không? Hàn lão gia quả nhiên biết điều! Khái khái, bổn quan thất thố.'
Hàn lão gia lau mồ hôi.
Lão phu thật sự là đoán không ra vị khâm sai đại nhân này!
Mọi người theo Hàn Trúc đi tới bên trong tiền sảnh, bên trong đã bố trí rượu và thức ăn từ lâu, chỉ là không phải vây quanh bàn ăn. Hàn Trúc muốn làm nổi bật, nên làm theo lễ thời thượng cổ, trong tiền sảnh rộng rãi lại đặt ra hai dãy bàn hai bên, mọi người phân chủ khách ngồi trên chiếu, sau đó thị nữ sẽ bưng lên một phần rượu và thức ăn, nói đơn giản, mạnh ai nấy ăn phần của mình.
Phương Tranh âm thầm nhíu nhíu mày, ăn uống còn tốt, nhưng nếu làm theo thời thượng cổ, mỗi người đều phải quỳ mà ăn, điều này làm cho Phương Tranh âm thầm có chút khó chịu, Hàn lão đầu không phải cố ý chỉnh ta?
Phương Tranh là khâm sai, Hàn Trúc là chủ nhân, vì vậy hai người khiêm nhượng một phen, liền ngồi xuống chỗ. Tiêu Hoài Viễn và Ôn Sâm ngồi hơi nghiêng bên Phương Tranh tương bồi.
Hàn huyên vài câu, Hàn Trúc phân phó thị nữ bưng rượu và thức ăn lên, trước mặt mỗi người đều có một khay thức ăn, bên trong đủ loại món ngon rượu ngon, làm kẻ khác ngón trỏ phải nhúc nhích không ngừng.
Lúc này Hàn Trúc nhấc chén rượu, mỉm cười hướng Phương Tranh chúc vài câu, mọi người uống được vài chén, Hàn Trúc vỗ vỗ tay, hơn mười vũ kỹ gương mặt xinh đẹp nối đuôi nhau đi vào, ngay sau đó, tiếng nhạc du dương truyền ra, các vũ kỹ vũ động tay áo dài, ở ngay giữa tiền sảnh trống trải liền khiêu vũ.
Phương Tranh chậm rãi ngắm nhìn các nàng khiêu vũ, sắc mặt bỗng nhiên có chút lo lắng.
'Đại nhân, ngươi làm sao vậy?' Tiêu Hoài Viễn nhìn thấy thần thái Phương Tranh không đúng, liền nghiêng người nhẹ giọng hỏi.
'Không đúng.' Sắc mặt Phương Tranh ngưng trọng nói: 'Ngươi không cảm thấy tình cảnh này có chút nhìn quen mắt?'
Tiêu Hoài Viễn nghe vậy suy nghĩ một chút, sau đó biến sắc, hung hăng liếc mắt trừng Phương Tranh: 'Đương nhiên nhìn quen mắt! Ngày trước trong hội ngắm hoa của thái tử, không phải hắn dùng cách này chiêu đãi ngươi sao? Hừ! Ngươi đừng nói đang hoài niệm tư vị Tư Tư ngồi trong lòng của ngươi đó?'
Phương Tranh kìm lòng không được gật đầu, thấy lông mày Tiêu Hoài Viễn dựng thẳng, vội vàng nói: 'Ai! Ta không phải ý tứ này, ta là nói, ngươi không cảm thấy bữa cơm này rất giống bữa cơm cuối cùng của chúng ta sao?'
'Có ý gì?' Phương Tranh cau mày lo lắng nói: 'Ngươi xem trong sách sử hay ghi chép, nhân vật phản diện đều bị người mời dự tiệc, sau đó trong sảnh vừa nhảy múa vừa uống rượu, đùa phi thường vui sướng, cuối cùng chủ nhân bỗng nhiên trở mặt, ném ly làm dấu hiệu, đao phủ thủ mai phục bên ngoài liền toàn bộ chạy ào vào, đem nhân vật phản diện đánh thành tương nuôi chó.'
Phương Tranh lo lắng nhìn đám vũ kỹ đang nhảy múa trước mặt, Hàn lão đầu không phải định làm như vậy chứ? Vì đống châu báu kia, có cần thế không? Trả lại cho ngươi là được thôi, đồ keo kiệt!
Tiêu Hoài Viễn nghe vậy chẳng đáng cười nhạt một tiếng: 'Ngươi đây là dùng lòng tiểu nhân độ lòng quân tử, khái khái, ngại quá đại nhân, hạ quan nói lỡ, nói lỡ.'
Hàn Trúc khẽ vuốt bộ râu dài, mỉm cười nhìn đám vũ kỹ thướt tha uốn éo thân thể, trong lòng hơi có chút đắc ý.
Dùng thượng cổ chi lễ chiêu đãi khâm sai, rốt cục cấp cho khâm sai đầy đủ mặt mũi rồi chứ? Vị Phương đại nhân này nói vậy sẽ có thêm vài phần hảo cảm đối với Hàn gia, sau đó thỉnh Chân nhi đi ra, cùng khâm sai nói tỉ mỉ chuyện thuế án không hề liên quan tới Hàn gia, lại mơ hồ tiết lộ hảo ý của Hàn gia đối với khâm sai, chuyện này rốt cục sẽ công đức viên mãn.
Còn đang đắc ý, trong tai Hàn Trúc bỗng nhiên truyền đến tiếng tranh chấp.
'Di? Trong khay thức ăn của ngươi vì sao có cánh gà?'
'Đại nhân, đây là cấp cho chúng ta ăn, có cánh gà là rất bình thường thôi.'
'Sai nha, vì sao trong khay của ta không có? Trái lại chỉ có một cái đầu gà?'
'Đại nhân, đầu gà chính là chủ nhân biểu đạt ý tôn kính đối với khách nhân tôn quý, ngài là khâm sai, đầu gà đương nhiên là về ngươi rồi.'
'Không được, ta muốn ăn cánh gà, không ăn đầu gà.'
'Đại nhân, ta đi đâu tìm cánh gà cho ngươi?'
'Trong khay của ngươi không phải có sao? Cho ta! Ta đưa đầu gà cho ngươi, ngươi ăn đi.'
'Đại nhân, ngươi còn nói lý hay không?'
'Nhanh lên một chút, không cho thì ta đoạt.'
'Đại nhân, thỉnh tự trọng.'
'Ít nói nhảm! Bổn quan mệnh lệnh ngươi giao cánh gà ra đây!'
Trong tiếng nhạc du dương, việc tranh chấp cánh gà càng lúc càng lớn, có vẻ đặc biệt chói tai, biểu tình đám vũ kỹ xinh đẹp và động tác bắt đầu cứng ngắc. Bầu không khí sung sướng tường hòa biến mất sạch sẽ, trong tiền sảnh, tiếng tranh chấp càng lớn, khiến kẻ khác không khỏi xấu hổ.
'Ai, ta nói ngươi có cần như vậy không? Không phải chỉ là một cánh gà, làm gì không chịu cho ta? Dù sao ngươi cũng không ăn.'
'Không được! Đây quan hệ tới nhân cách của ta! Ngươi mới lén lút nhớ tới Tư Tư, chỉ bằng điểm ấy, ta ném cánh gà cũng không cho ngươi!'
'Nói bậy! Ta ăn cánh gà liên hệ cái rắm gì tới Tư Tư, ngươi đây là vũ nhục con người bổn quan.'
Bên trong tiền sảnh gương mặt mọi người đen thui, mồ hôi lạnh chảy xuống từ trên trán Hàn Trúc, một giọt, hai giọt, ba bốn giọt…
Vị Phương đại nhân này, thật khiến cho người ta đoán không ra, trong đầu hắn rốt cục đang suy nghĩ cái gì? Đang lúc phong nhã như vậy, không ngờ lại nhắc tới chuyện ăn cánh gà…
Hàn Trúc nghĩ tới đây trong ngực bắt đầu cảm thấy muốn đau.