Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia – Chương 320: – Botruyen

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương 320:

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan

Chương 279: Vô pháp vô thiên (2)

Ôn Sâm nghe vậy lau mồ hôi lạnh nhẹ nhàng thở ra một hơi. Vạn hạnh rằng Phương đại nhân không có làm theo chủ ý điên cuồng của Tiêu Hoài Viễn.
……
Nào ngờ Ôn Sâm cao hứng hơi sớm.
'Có ai không! Chuẩn bị hai ngàn binh mã, theo ta đi đến thái tử phủ!' Sau khi Phương Tranh trầm ngâm một lúc, bỗng nhiên mở miệng quát lớn.
Ôn Sâm hai chân mềm nhũn nhìn Phương Tranh thiếu chút nữa đã bật khóc thành tiếng.
'Đại nhân, không thể kê biên tài sản trong thái tử phủ được đâu!' Ôn Sâm tận lực cầu xin nói.
Phương Tranh biểu tình trang nghiêm, 'Nói bậy! Ai nói rằng ta muốn đi kê biên tài sản trong thái tử phủ?'
'Vậy đại nhân muốn…'
'Hừ! Ta muốn đi thu thập chứng cớ thái tử mang mưu đồ tạo phản nhiều năm qua!' Phương Tranh hiên ngang lẫm liệt nói.
'Đúng thế! Đi thu thập chứng cớ! Phương đại nhân vì nước mà ưu tâm, gạt bỏ loạn đảng không sợ đắc tội với giới quyền quý. Hoàng thượng cùng văn võ đại thần trong triều quả nhiên đã không nhìn lầm người!' Tiêu Hoài Viễn vội vàng gật đầu phụ họa, ánh mắt cười dài đến mức híp lại thành một đường chỉ nhỏ, tựa hồ như đang rất cao hứng.
'Đúng vậy! Lão tử hành sự vĩ đại như thế, hoàng thượng hẳn là phải nên khen thưởng cho ta mới đúng!' Phương Tranh vừa nghe được có người phụ họa, nhất thời mặt mày hớn hở đồng tình nói.
'Phương huynh cứ an tâm đi thu thập chứng cớ, đến lúc hoàng thượng hồi kinh. Tiểu đệ nhất định sẽ liên hợp các hộ lớn nhỏ dân chúng trong kinh thành, cấp cho hoàng thượng một cái biểu quyết, buộc hoàng thượng phải khen thưởng đại nhân một lòng vì nước mà lập đại công.'
'Nga? Thật vậy chăng? Oa ha ha ha, quá khách khí rồi! Không dám, thực lòng không dám! Uy chuyện này cũng chỉ nên nói chơi thôi, chớ không nên làm thật a.'
'…….'
Nhìn theo bóng lưng của Phương Tranh cùng Tiêu Hoài Viễn đi xa dần, Ôn Sâm sắc mặt tái nhợt, mồ hôi túa ra như tắm, trong miệng lẩm bẩm nói: 'Điên rồi, đều điên rồi.'
Tại sao Phương đại nhân cùng Tiêu Hoài Viễn tụ tập đàn đúm cùng một chỗ, liền vô pháp vô thiên như vậy a?
Sau một lúc do dự, rốt cuộc Ôn Sâm giậm chân chạy theo, Phương đại nhân thu thập chứng cớ khẳng định sẽ cần ta hỗ trợ….
Bởi thế cho nên trời còn chưa sáng trên đường cái trong kinh thành có một đội binh mã hai ngàn người cùng với hơn một trăm thành viên Ảnh Tử. Dẫn đầu là Phương Tranh chỉnh tề bước đi trước, hướng về phía thái tử phủ mà hành quân, tiếng bước chân quanh quẩn trên đường cái không một bóng người, từng viên gạch trải đường run lên nhè nhẹ. Hai bên ngã tư đường dân chúng cùng nhóm thương hộ lặng lẽ mở cửa sổ ra, biểu tình kinh ngạc cùng hoảng sợ khi chứng kiến được một đại đội nhân mã đang hành quân trên đường, trên mặt của đám binh sĩ đều phấn khởi tựa hồ như đang chuẩn bị đi uống rượu cưới nhà ai không bằng, thần tình hiện lên một nụ cười tràn ngập sung sướng….
Tiêu Hoài Viễn khom lưng cúi đầu đi tuốt ở đằng trước dẫn đường, thỉnh thoảng còn không ngừng hướng Phương Tranh nở ra một nụ cười siểm nịnh. Mà Phương đại tướng quân thì chắp hai tay sau mông, mũi hướng lên trời nghênh ngang đi tới, trong lòng dâng lên một loại tình cảm vô cùng đắc chí, không cần nói cũng hiểu.
'Ai nha, Phương huynh, ngài bước nhanh lên một chút đi. Muốn phát tài cước bộ cần phải khoan thai nhanh nhẹn, lá gan cũng phải bành trướng lớn hơn một chút!'
'A! Phương huynh ngài cẩn thận, phía trước có một cái ổ gà.'
'Phương huynh, tiểu đệ van ngài lần này nhất định phải đem thái tử phủ khoáng sạch trần trụi, giúp cho tiểu đệ thở ra được một khẩu ác khí.'
Liếc mắt nhìn Tiêu Hoài Viễn, Phương Tranh hừ một tiếng giận dữ, nhận thức con người này đã lâu như vậy, nhưng mà quả thật nhìn hắn không lúc nào hợp mắt, đi cùng con người này Phương Tranh cảm nhận được rằng bản thân mình cũng biến chất theo, khiến cho bản thân mình bị biến trở thành nhân vật phản diện.
Phương Tranh lại hung hăng trừng mắt lườm Tiêu Hoài Viễn, nhìn cái bộ dạng tươi cười siểm nịnh của hắn càng nhìn càng thêm chán ghét!
Đợi một chút nữa lão tử thu thập xong thái tử phủ, thuận tay tiếp tục đem nhà của Tiêu Hoài Viễn tịch thu nốt, Phương đại tướng quân mặt không biến sắc, âm thầm hạ quyết định này.
oOo
Thần Liệt sơn, chân núi.
Long Vũ cùng Long Tương quân đã tạo thành thế trận bao vây đối với phản quân của thái tử, phạm vi chung quanh hơn mười dặm trên dải bình nguyên dưới chân núi đã bị bao vây kín kẽ. Lúc này phản quân sĩ khí hạ thấp, hai tay nắm binh khí và lá chắn không tự giác được bắt đầu run rẩy, ánh mắt lạc thần tràn ngập hoảng sợ, thỉnh thoảng không tự chủ được quay lại nhìn vào quân trướng của thái tử.
'Lệnh tiễn đã được phóng ra, không quá nửa canh giờ nữa chi đội kỳ binh ở phía bắc sẽ tấn công lên đỉnh núi. Phụ hoàng cùng nhóm đại thần trong triều nhất định sẽ không kịp trở tay, Phùng Cừu Đao và Hàn Đại Thạch cũng không kịp cứu viện!'
Thái tử ngồi ở trong quân trướng thần sắc hưng phấn khiến cho cả người run rẩy, lúc này chính là thời khắc thắng làm vua thua làm giặc. Ngày mai nếu như Cô vương không ngồi trên ngôi vị cửu ngũ chí tôn, thì chỉ có một kết cục, đó chính là trở về với cát bụi.
'Truyền lệnh, toàn quân co rút lại, tướng lĩnh tập trung binh lực phá vòng vây tại hướng bắc!' Rốt cuộc thái tử cũng hạ quân lệnh.
Tư Tư đứng lên đem chiếc đàn tì bà ở trong tay đặt sang một bên, cúi thấp đầu lẳng lặng thu dọn hành trang của nàng cùng thái tử.
Trên đỉnh núi, nhóm đại thần đều tụ tập đứng ở ven rìa quảng trường, trên mặt của mọi người mang theo biểu tình hoan hỉ không thể che giấu, chỉ vào vòng vây dưới chân núi nghị luận sôi nổi. Cho đến giờ phút này mọi người mới hoàn toàn tiêu trừ sợ hãi, đối mặt với cục diện thắng lợi nắm chắc trong tay, tất nhiên mọi người không khỏi tán thưởng hoàng thượng mưu kế thâm sâu.
Hoàng thượng cau mày nhìn phản quân dưới chân núi, trầm ngâm không nói, đối với những lời khen ngợi của đám đại thần, hắn nhắm mắt làm ngơ.
'Vô bệnh, ngươi lại đây.' Hoàng thượng thản nhiên nói.

'Dạ, phụ hoàng.' Mập Mạp lướt qua mọi người, cung kính đứng ở trước mặt hoàng thượng.
Hoàng thượng nhìn khuôn mặt thật thà phúc hậu của Mập Mạp, trong lòng không khỏi dâng lên một nụ cười nhẹ.
Ánh bình minh dần dần hé lộ ra phía chân trời, vòng vây dưới núi đã có thể nhìn thấy rõ ràng hơn.
Hoàng thượng chỉ xuống dưới chân núi, nhìn Mập Mạp nói: 'Vô Bệnh, ngươi cho rằng tình thế hiện giờ như thế nào rồi? Đã được xem là nắm chắc thắng lợi trong tay hay chưa?'
Mập Mạp phóng mắt quan sát tình huống dưới chân núi, trầm ngâm đánh giá bốn phía chung quanh, sau đó cung kính thanh âm nói: 'Phụ hoàng, nhi thần nghĩ rằng hiện giờ mà nói chiến thắng, e rằng có hơi quá sớm.'
Đám đại thần đứng ở phía sau nhất thời trên mặt hiện lên một tia dị sắc, biểu tình nghi hoặc nhìn hoàng thượng cùng Phúc vương nói chuyện.
Đám đại thần đứng ở phía sau nhất thời trên mặt hiện lên một tia dị sắc, biểu tình nghi hoặc nhìn hoàng thượng cùng Phúc vương nói chuyện. Đám đại thần nhìn hai người nói chuyện, càng nhìn càng hiểu không phải chỉ đơn giản là một hỏi một đáp. Thái tử mưu phản không bị chém đầu thì cũng bị bãi miễn, hiện tại hoàng thượng diễn trò trước mặt đám đại thần, mượn chuyện hỏi Phúc vương để biểu đạt ý tứ. Không cần nói cũng hiểu sau khi trận chiến này qua đi, nhóm đại thần trong triều lại một lần nữa bị thanh lọc, những kẻ thuộc phe cánh thái tử sẽ bị đá ra khỏi triều đình. Mà Phúc vương lực lượng mới liền xuất hiện, mơ hồ trong mắt của hoàng thượng hắn đã là người chuẩn bị kế thừa ngôi vị tân thái tử, trong đám đại thần này ngoại trừ những người sẽ bị đá ra ngoài, những người ở lại cũng phải hảo hảo suy nghĩ một phen, xem như thế nào mới có thể bảo quản được cái mũ ô sa trên đầu cùng quang vinh của gia tộc.
Trên gương mặt của hoàng thượng tiếu ý ngày một thêm nồng đậm, che miệng ho khan vài tiếng, thờ dốc nói: 'Vô Bệnh, ngươi nói cách nhìn của ngươi ra xem.'
Mập Mạp cẩn thận dìu hoàng thượng, sau đó chỉ về phía chân núi nói: 'Hiện giờ đúng thật là Long Vũ cùng Long Tương quân đang bao vây phản quân của thái tử, nhưng một khi hình thành trận thế bao vây binh lực sẽ bị phân tán. Nói như vậy cũng có nghĩa là phản quân mặc dù bốn bề thọ địch, tuy nhiên áp lực lại nhỏ đi rất nhiều, thoạt nhìn xu thế tựa như thái sơn áp đỉnh không thể ngăn cản, nhưng trên thực tế lại mất đi nhiều hiệu quả công kích, thậm chí phản quân có thể tập trung binh lực chọn một phương hướng phá vây, căn bản không cần tốn sức.'
'Nga? Chiếu theo như lời của ngươi nói, phương pháp bao vây phản quân căn bản là không nên thực hiện. Nhưng Phùng Cừu Đao cùng Hàn Đại Thạch suất lĩnh nhiều năm tinh thông binh pháp, chẳng lẽ bọn hắn không biết điều này hay sao? Vậy tại sao bọn hắn lại chọn phương pháp này, Vô Bệnh, ngươi nói hai vị tướng quân đang có ý đồ gì?'
Mập Mạp suy nghĩ một chút, cười đáp: 'Nếu như nhi thần là đại tướng lãnh binh, có lẽ cũng sẽ lựa chọn phương pháp giống như bọn hắn. Bởi vì nhi thần căn bản không có thêm một cái lựa chọn nào khác, nếu như không bao vây chung quanh, phản quân hẳn là sẽ tìm cách trốn thoát, đúng vậy! Phản quân tháo chạy càng thêm dễ dàng hơn, nhưng chỉ là….'
'Còn có chuyện gì nữa?' Hoàng thượng nhìn Mập Mạp, cười dài hỏi.
Mập Mạp đón nhận ánh mắt của các vị đại thần, hơi có chút ngượng ngùng nói: 'Kì thật nhi thần một mực hoài nghi, thái tử mưu phản chẳng lẽ thực lực chỉ có như thế thôi hay sao? Binh lực mấy vạn người này, nếu nói có thể đoạt được ngôi vị của phụ hoàng thì không khỏi có chút thái quá. Thái tử không phải là người bồng bột tuyệt đối sẽ không khinh suất quyết định liều lĩnh như vậy, cho nên nhi thần mơ hồ cảm nhận được rằng, thái tử nhất định sẽ có hậu chiêu…..'
Hoàng thượng cười dài vài tiếng, đang định mở miệng nói, bỗng nhiên nghe được một thanh âm truyền đến: 'Ta có quân tình khẩn cấp, muốn gặp mặt hoàng thượng! Không được ngăn cản ta!'
Mọi người nhíu mày nhìn lại, đã thấy một trung niên nam tử thân mặc y phục màu đen, thần sắc hoảng loạn đang bị binh lính cấm quân ngăn cản.
'Để cho hắn lại đây đi.' Hoàng thượng lãnh đạm nói.
Trung niên nam tử gạt binh lính cấm quân sang một bên, mau chóng bước đến trước mặt của hoàng thượng, quỳ gối nói: 'Ngô hoàng vạn tuế! Hoàng thượng, tiểu nhân vốn là thuộc hạ của Phương đại nhân, Phương đại nhân sai tiểu nhân tới đây báo tin, có quân tình khẩn cấp muốn bẩm báo lên cho hoàng thượng!'
Nói xong hắn còn móc tấm lệnh bài ở bên mình dùng hai tay đưa lên, để chứng minh thân phận của mình.
Hoàng thượng nghe được, trong lòng không khỏi căng thẳng: 'Quân tình khẩn cấp như thế nào? Mau nói!'
'Tuân mệnh! Hoàng thượng, Phương đại nhân mới nhận được tin tức, thái tử tổng cộng có hai chi tư quân. Trong đó một chi quân đội đang giao chiến cùng với đại quân ở dưới chân núi, còn có một chi nữa ước chừng khoảng hai vạn nhân mã thì mai phục ở phía bắc bộ của Thần Liệt sơn, tùy thời sẽ tấn công lên đỉnh núi, đem hoàng thượng cùng các vị đại thần bắt sống làm tù binh! Phương đại nhân thỉnh cầu hoàng thượng cùng các vị đại thần mau chóng xuống núi tụ hội với đại quân, bảo toàn an nguy. Mặt khác Phương đại nhân lâm thời quyết đoán, đã hạ lệnh cho quân bản địa ở bờ bắc sông Trường Giang, mệnh bọn hắn nhanh chóng phải vượt sông lên núi, tiêu diệt chi đội phản quân cuối cùng này của thái tử.'
'Cái gì?' Ngoại trừ hoàng thượng ra, tất cả mọi người có mặt trên quảng trường đều chấn động tinh thần.
'Tin tức này được truyền tới rất đúng lúc!' Ngay tức thì hoàng thượng trầm giọng quát lớn: 'Cấm quân nghe lệnh, mau chóng kết trận phía bắc bộ, cẩn thận đề phòng phản quân tập kích bất ngờ. Chư vị ái khanh tức tốc cùng trẫm xuống núi, phái người hỏa tốc truyền ý chỉ của trẫm, lệnh Phùng Cừu Đao dẫn quân lui lại bảo vệ mọi người, còn Hàn Đại Thạch tiếp tục tru diệt phản quân!'
 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.