Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan
Chương 277: Bạc đầu không xa rời (2)
Vừa thở dốc, Phương Tranh vừa đánh giá La Nguyệt Nương, hơn tháng không gặp nàng phảng phất như càng thêm xinh đẹp. Trên người vẫn mặc bộ trang phục màu đỏ vĩnh viễn không thay đổi, khuôn mặt thoát tục tuyệt sắc vẫn ẩn chứa mấy phần ý sầu nhàn nhạt, gương mặt quen thuộc, đôi môi đỏ mọng quen thuộc, đường viền quen thuộc. Tâm tình Phương Tranh kích động, không khỏi nhớ tới ban đêm tiêu hồn ngày đó, cả người nàng trần truồng trên người mình, mê man, thở dốc, cuồn cuộn.
Nữ nhân này là một yêu tinh, lần này nói gì lão tử cũng không thả nàng đi, dù cạn kiệt đến chết cũng không tiếc!
Đứng thẳng thắt lưng, Phương Tranh giận dữ trừng mắt nhìn La Nguyệt Nương: 'Nàng chạy đi đâu? Có chó truy nàng sao?'
Tiếng nói vừa dứt, La Nguyệt Nương đầy mặt xấu hổ và chột dạ bỗng nhiên cười khúc khích ra tiếng.
'Khái…nói sai rồi, ta truy nàng nàng cần gì còn chạy như vậy? Nàng không biết để cho một người không biết võ công chạy suốt ba con đường là điều rất không có đạo đức hay sao?' Phương Tranh phụng phịu nói.
La Nguyệt Nương thu lại nụ cười, gương mặt phát lạnh: 'Thế nào? Ta cứu ngươi cứu lầm rồi sao? Vừa thấy mặt đã không nói lời dễ nghe?'
Phương Tranh nhanh nở nụ cười: 'Sao có thể chứ, ta không phải là khẩn trương nàng sao, nàng nói nàng chỉ là một thiếu nữ độc thân, hơn nửa đêm còn chạy loạn trên đường, gặp người xấu làm sao bây giờ? Huống chi nàng còn ăn mặc như một bao lì xì, bắt mắt như thế, nàng lại xinh đẹp như vậy, người xấu không khi dễ nàng mới là không có thiên lý.'
La Nguyệt Nương hừ lạnh nói: 'Ngươi không truy thì ta lại chạy sao?'
'Nàng không chạy thì ta cần gì phải truy chứ?'
'Ngươi không truy ta không cần chạy.'
'Nàng không chạy ta cần gì phải đuổi theo nàng?'
'Hỗn đản họ Phương, ngươi có ý định muốn cùng lão nương múa mép khua môi phải không?' La Nguyệt Nương rốt cục thốt lên.
'A, không dám, đại đương gia.' Phương Tranh nhanh chóng sụp mi thuận mắt, lúc này hắn mới nhớ tới, nữ nhân trước mặt ngoại trừ là lão bà tương lai của hắn, vẫn còn là thủ trưởng của hắn, đại đương gia Thanh Long sơn.
Lập tức Phương Tranh giống như kẻ trộm hề hề cười, thử nắm lấy tay La Nguyệt Nương, gương mặt La Nguyệt Nương đỏ lên, tựa hồ rất không thói quen bị nam tử tiếp xúc thân mật như vậy, sau khi từ chối vài lần, rốt cục cũng bỏ qua, đỏ mặt tùy ý cho Phương Tranh nắm chặt.
'Nguyệt Nương, sao nàng đột nhiên xuất hiện ở kinh thành? Còn kịp hiện thân để cứu ta?' Nghĩ tới vấn đề này, Phương Tranh nghiêm túc hỏi, chỉ là đôi tay như kẻ trộm của hắn lại không chút nghiêm túc sờ tới sờ lui trên tay nàng.
'Lần trước, sau khi xa nhau, ta trở về Thanh Long sơn, sau lại nghe được người bán hàng dưới chân núi nói, gần đây kinh thành không chút yên ổn, khả năng sẽ có chiến sự, ta…ta lo lắng, đã đi xuống núi nhìn xem. Sau đó ở kinh thành khoảng nửa tháng…' La Nguyệt Nương nghiêng người qua, né tránh ánh mắt của hắn, sắc mặt chợt đỏ bừng, phảng phất như nhớ tới chuyện cũ thật khó xử.
Phương Tranh nghe vậy nhất thời mặt mày rạng rỡ: 'Nói như thế, nửa tháng nay nàng vẫn theo ta, một mực âm thầm bảo hộ ta? Khó trách gần đây ta cứ có cảm giác ở phía sau có một đôi mắt to đẹp mê người, đang lén lút nhìn chằm chằm ta, có vài lần nhìn tới mức mặt ta cũng đỏ lên, thật là ngại ngùng.'
'Ngươi…' La Nguyệt Nương có chút xấu hổ biến thành giận, đôi mắt xinh đẹp căm giận trừng mắt nhìn Phương Tranh.
'Hắc hắc, chỉ là nói giỡn với nàng thôi.' Phương Tranh thâm tình chân thành nhìn chăm chú vào nàng, bàn tay chậm rãi xoa hai gò má gầy gò, tràn đầy yêu thương vuốt phẳng: 'Khổ cho nàng, một nữ tử ở nơi này một mình lưu linh chỉ vì lo cho ta, phần tình ý này ta sẽ ghi tạc trong lòng cả đời. Nguyệt Nương, nàng đối đãi ta tốt như vậy, thật làm cho lòng ta đau xót.'
La Nguyệt Nương nghe vậy, trong đôi mắt đẹp nhất thời bịt kín một tầng hơi nước nhàn nhạt, nức nở nói: 'Có những lời này của ngươi, ta dù có chết vì ngươi, cũng đáng. Phương Tranh, ta biết hôm nay thân ở địa vị cao, trọng triều nhân thần, ta còn biết hôm nay ngươi đã là một tướng quân. Dưới trướng mấy vạn tướng sĩ, mỗi khi ra lệnh, không ai dám không nghe, ngươi mang trọng trách, vì triều đình, vì bách tính mỗi ngày phí sức phí tâm, ngươi ở trước mặt người khác luôn mỉm cười tủm tỉm, nhưng ta biết, mỗi ngày ngươi đều ngơ ngác ngồi trong viện, nhìn trời đến xuất thần. Trong lòng ngươi đè ép quá nhiều gánh nặng, kỳ thực trong lòng ngươi rất khổ.'
'Phương Tranh, La Nguyệt Nương chỉ là một nữ thổ phỉ không quyền vô thế, quốc sự triều chính cũng đều không hiểu, không thể chia sẻ ưu sầu cho ngươi, duy nhất có thể bang trợ được ngươi, chính là một thân võ công của ta, ta nghĩ muốn làm cái bóng của ngươi, ở bên cạnh bảo hộ ngươi, tựa như đêm nay, khi ngươi gặp nguy hiểm thì liền nghĩ đến ta, cả đời sẽ suy nghĩ về ta, sẽ không quên ta.'
La Nguyệt Nương mỉm cười lau nước mắt liên tục chảy ra trong đôi mắt đẹp, si ngốc nhìn Phương Tranh, nỉ non nói: 'Phương Tranh, ngươi biết cái bóng là gì không? Đó là thứ ngược lại với ánh sáng mặt trời, khi ngươi ngồi trên lưng ngựa, hưởng thụ triều đình và bách tính hoan hô, hưởng thụ vinh quang lớn nhất cuộc đời này thì ngươi luôn luôn sẽ không nhìn thấy nó, thế nhưng khi ngươi một mình tịch mịch, ưu sầu, ngươi chỉ cần chậm rãi xoay người lại, sẽ phát hiện, cái bóng của ngươi vẫn một mực yên lặng theo bên cạnh, không bao giờ xa rời.'
Phương Tranh nghe được chóp mũi đau xót, viền mắt liền phiếm đỏ, nhẹ nhàng ôm thân thể mềm mại của La Nguyệt Nương vào lòng, cúi đầu khẽ hôn lên tóc nàng, lẩm bẩm nói: 'Không, nàng sẽ không là cái bóng, nàng là nương tử của ta, là phu nhân của ta, là con dâu của Phương gia, tương lai còn là mẹ của nhi tử của ta, là bà nội của tôn tử, nguyên một lòng vì nàng, dù già không xa nhau. Nguyệt Nương, đừng đi nữa, theo ta đi, chờ ta giải quyết xong xuôi mọi chuyện, ta sẽ từ quan. Sau đó mang theo mọi người xa chạy cao bay, thiên hạ to lớn, muốn đi đâu thì đi, ta thậm chí có thể mang theo Mật nhi và Yên Nhiên các nàng lên Thanh Long sơn, làm khách mời của ổ thổ phỉ vài ngày.'
La Nguyệt Nương cười khúc khích nở nụ cười, chôn gương mặt trong ngực Phương Tranh, tham lam hít sâu vị đạo quen thuộc trên người hắn, sau đó nhẹ nhàng gật đầu.
Phương Tranh cười cười, yêu thương hôn nàng, bỗng nhiên thần tình ngưng lại: 'Ai nha! Việc lớn không tốt! Mỗi ngày nàng vẫn âm thầm bảo hộ ta, nói như thế lúc ta và các lão bà làm việc cũng bị nàng xem rõ ràng rồi? Đây cũng không được, ta phải phê bình nàng. Như vậy đi, lần sau hai ta ở trước mặt các nàng làm một lần, có tới có lui, không ai thiệt thòi.'
'Toái!'
'A, đại đương gia, ta sai rồi!'
'….'
Trong tòa lầu phía góc thành tây, ngọn đèn nhỏ xíu, dưới ngọn đèn toát ra, nhìn gương mặt của La Nguyệt Nương càng kiều diễm động lòng người. Phương Tranh nắm tay nàng, nhịn không được âm thầm nuốt nước miếng, lúc này làm cho hắn có một loại cảm giác giống như đang đặt mình trong mộng.
Một vị nữ tử như xuất giá, lẻ loi một mình yên lặng thủ hộ người trong lòng nàng, suốt nửa tháng không biết đã phải chịu bao nhiêu đau khổ, nếm bao nhiêu cực nhọc, nghĩ tới đây, trong lòng Phương Tranh càng thêm cảm động không ngớt, trong lòng lại càng thêm yêu thương. Lúc xuyên qua, mình tìm được mấy lão bà, mỗi một người đều đối với hắn tình thâm ý trọng, đây là chuyện mà hiện nay Phương Tranh cảm thấy thỏa mãn nhất. Quan tước danh lợi đều đi qua như mây khói, chân chính làm bạn suốt đời, chỉ có thê tử bên gối mình. Vạn hạnh. Vận khí của mình không tệ, phi thường không tệ, hắn tìm được mấy lão bà bất luận nhân phẩm hay dung mạo đều thập phần xuất chúng, Phương Tranh quả thật nhịn không được muốn đưa hết các lão bà ra ngoài, hướng người ngoài huyền diệu một phen.
Hai người nhìn nhau, không nói gì, thật bình an. Phương Tranh và La Nguyệt Nương ngồi đối mặt nhau, hai người yên lặng nhìn nhau, vẻ ngọt ngào và hạnh phúc trong mắt giống như có một lớp mật đường, nồng nàn mà không làm chán ghét.
Nhưng vào lúc này có một người đột nhiên đi ra phá tan sự yên lặng hiếm có.
'Bang bang phanh.' Có tiếng đập cửa vang lên.
Phương Tranh nhướng mày, bất mãn quay đầu quát: 'Ai? Cút ngay! Đừng đánh nhiễu lão tử!'
Thanh âm Ôn Sâm cẩn cẩn thận thận từ ngoài cửa truyền đến: 'Đại nhân, có một công tử họ Tiêu cầu kiến.'
Phương Tranh giận dữ: 'Họ Tiêu chó má gì chứ? Lão tử cũng không phải là tượng điêu khắc trên sân rộng, ai muốn gặp thì gặp sao? Lão Ôn ngươi lập tức đi trở lại, bảo hắn cút nhanh lên, chớ chọc lão tử phát hỏa!'
Đang chìm đắm bên trong vui sướng và hạnh phúc, tùy tiện bị người cắt đứt, không khỏi làm Phương Tranh phát giận.
La Nguyệt Nương oán trách trừng mắt liếc hắn: 'Ngươi không thể hảo hảo nói chuyện sao? Ngươi đối với thuộc hạ của ngươi, vẫn đều hung như thế?'
'Ta đối với thuộc hạ vẫn luôn hòa khí đó.' Phương Tranh cười cười, ngay sau đó lại suy sụp mặt, lạnh lùng trừng mắt liếc ra cửa, ác giọng nói: 'Nhưng ta đối với những thuộc hạ ngu ngốc, cũng không có tính tình tốt như vậy.'
Thanh âm Ôn Sâm xấu hổ truyền đến: 'Đại nhân thứ tội, vị Tiêu công tử kia nói, hắn gọi là Tiêu Hoài Viễn, hơn nữa hắn có quân tình khẩn cấp muốn thông báo với đại nhân. Còn nói…còn nói quân tình này có quan hệ với Thần Liệt sơn, quan hệ đến tính mạng của hoàng thượng.'
'Tiêu Hoài Viễn?' Phương Tranh ngẩn người: 'Còn quan hệ đến tính mạng hoàng thượng? Mẹ nó! Tiểu tử này vẫn luôn thần thần bí bí, chuyện đánh rắm gì cũng có thể nói cho thật lớn, lần này không phải lại tới lừa dối ta nữa đi?'
Cố tình không muốn gặp hắn, thế nhưng lại lo lắng xác thực hắn có quân tình khẩn cấp, suy nghĩ một chút, lại nhìn thoáng qua La Nguyệt Nương, Phương Tranh vạn phần không muốn cắn răng, phẫn nộ nói: 'Được rồi, cho hắn vào đi, Ôn Sâm, thuận tiện ở sau cửa ăn bài cho ta năm trăm đao phủ thủ.'
Ôn Sâm ngạc nhiên: 'Đại nhân, ngài muốn đao phủ thủ làm chi vậy?'
Phương Tranh ngửa đầu, tàn bạo nói: 'Vì nếu họ Tiêu kia thật sự không có quân tình khẩn cấp gì, mà là theo ta mò mẫm nói chuyện, các ngươi chỉ cần nghe ta ném ly làm hiệu, đao phủ thủ đồng loạt chạy ào vào, đem hắn đánh thành tương thịt cho ta.'