Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan
Chương 276: Kỳ binh (1)
Bên trong cửa thành nhỏ hẹp, đám thị vệ của Thọ vương nhìn chằm chằm vào Phương Tranh tựa hồ như muốn ăn tươi nuốt sống hắn. Bầu không khí tại đây đã căng thẳng tràn ngập mùi thuốc súng, giống như chỉ cần phát ra một tia lửa nhỏ liền có thể khởi lên một hồi đại chiến sinh tử.
Thân ở giữa dòng nước xoáy Phương đại tướng quân đối với bầu không khí khẩn trương này lại hồn nhiên chưa tỉnh. Hắn vẫn bởi vì Thọ vương bị người ta hành hung mà bi thương gào khóc, tiếng khóc tựa như thiên băng địa liệt, chân tình mật ý, thậm chí trong nội tâm của Thọ vương thật sự đã sản sinh ra một loại cảm giác kì quái, cảm giác rằng chuyện bản thân mình bị hành hung quả thật không có quan hệ gì tới hắn.
Ngay lập tức Thọ vương loại bỏ ý nghĩ điên rồ này.
Công lực vô sỉ của tên gia hỏa này vô cùng tinh thuần, bản thân mình thật không nên mắc mưu hắn.
'Thọ vương điện hạ…Ô ô ô, hạ quan thân làm tướng quân thủ bị trong kinh thành, thế nhưng lại để cho điện hạ phải chịu khuất nhục, đây là lỗi của hạ quan không làm tròn trọng trách! Hạ quan nhất định sai người điều tra toàn thành tróc nã thủ phạm, giữ gìn kỉ cương vương pháp, đòi lại công bằng cho điện hạ! Ô ô …nước…khát nước….mang nước lại đây!'
Mọi người sững sờ, một gã thị vệ đứng bên cạnh Phương Tranh liền nhanh chóng cởi túi nước ở thắt lưng, đưa tới cho hắn.
Phương Tranh lau nước mắt, cầm túi nước ngửa cổ tu ừng ực, sau đó nhìn Thọ vương biểu tình giàn giụa nước mắt hòa cùng nước mũi, hơi ngượng ngùng cười cười: ' Khóc đến nỗi quá mức bi thống, hạ quan bổ sung một chút hàm lượng nước cho cơ thể.'
'Đủ rồi! Phương Tranh, ngươi cảm thấy được làm như vậy thú vị lắm hay sao? Ngươi coi khinh bổn vương là cái hạng ngốc tử có phải không? Chuyện hôm nay, người nào làm trong lòng tự hiểu, ngày khác tất có sở báo! Hiện tại bổn vương mời ngươi mở cổng thành ra, bổn vương có việc cần phải rời khỏi kinh thành.' Thọ vương cố nén lửa giận, âm trầm trừng mắt nhìn Phương Tranh nói.
Mẹ nó! Khóc cả nửa ngày mà hắn lại không mắc mưu, uổng phí công phu của lão tử rồi!
Phương Tranh âm thầm bĩu môi, đảo mắt một vòng, nói: 'Ách….Thọ vương điện hạ, thời gian hiện giờ đã chuẩn bị bước sang canh hai, ngài muộn như vậy mà muốn đi ra khỏi thành, có sự tình gì khẩn cấp sao?'
'Bổn vương có chuyện tình khẩn cấp, còn phải hướng ngươi bẩm báo hay sao?' Thọ vương ngữ khí bất hảo.
Biểu tình bi thống của Phương Tranh tức thì ngưng lại, thay vào đó là một gương mặt tươi cười, nhưng chỉ là bên trong nụ cười này còn pha trộn thêm vài phần lãnh ý: 'Thọ vương điện hạ, hạ quan phụng mệnh hoàng thượng nhậm chức tướng quân thủ bị kinh thành, hơn nữa hạ quan đã phát ra quân lệnh toàn thành giới nghiêm, bế môn bốn cổng thành, bất luận người nào cũng không được phép tự tiện xuất nhập, phải chăng Thọ vương điện hạ còn chưa nhận được tin tức rồi?'
Thọ vương sắc mặt tái mét, giận dữ nhìn Phương Tranh lớn tiếng nói: 'Ngươi chỉ là một cái tướng quân thủ bị, mà muốn ngăn trở bổn vương rời khỏi kinh thành hay sao?'
'Không dám không dám, điện hạ vốn là long hoàng tử, thân phận vô cùng cao quý! Hạ quan há lại dám ngăn trở điện hạ? Bất quá điện hạ muốn ra khỏi kinh thành lại khiến cho hạ quan khó xử. Hiện giờ bên ngoài thành quả thực rất hỗn loạn, có thể nguy hiểm đến tính mạng đó nha! Điện hạ chỉ đem theo mười mấy thị vệ bên mình, nếu như sau khi ra khỏi thành mà thân thể bị thương tổn, hạ quan sao có thể đảm đương nổi trọng trách này, cho nên….'
Phương Tranh cười phi thường hòa nhã: 'Cho nên….Hạ quan cả gan thỉnh điện hạ hồi phủ, chờ sau khi hoàng thượng quay lại kinh thành, coi như ngài trần truồng chạy ra khỏi kinh thành thì hạ quan cũng tuyệt không ngăn trở.'
Thọ vương nhìn Phương Tranh âm tình bất định nói: 'Phương Tranh, bổn vương biết ngươi được phụ hoàng ân sủng, thánh quyến cưng chiều thâm hậu. Bất quá ngươi cũng đừng nên tiểu nhân đắc chí, chẳng lẽ ngươi có thể mãi mãi đắc chí hay sao? Bổn vương khuyên ngươi đừng nên tuyệt tình quá mức, cấp cho tương lai của mình có một con đường rút lui.'
Phương Tranh vẫn mỉm cười hiền lành, bất quá ngữ khí lại không một chút nhân nhượng: 'Điện hạ nói quá lời, coi như hạ quan có cần một đường lui thì cũng sẽ không đặt vào trên người của ngài! Thỉnh điện hạ hồi phủ, hạ quan cung kính tiễn đưa điện hạ!'
'Nếu như bổn vương một mực muốn ra khỏi thành thì ngươi tính như thế nào?' Con ngươi trong hốc mắt của Thọ vương đã che kín những đường tơ máu, lửa giận tựa hồ đã chạm tới điểm cực hạn.
Phương Tranh chớp chớp hai mắt, cười nói: 'Vậy xin điện hạ chớ trách hạ quan phải đắc tội!'
Đang lúc nói chuyện, đám thị vệ bên cạnh Phương Tranh bỗng nhiên bước lên phía trước, mới rồi hơn một trăm gã này đứng vật vờ ở cách đó không xa, chỉ khi nào nghe được ngữ khí của Phương Tranh bất hảo, đám thị vệ liền trở nên linh hoạt dị thường. Toàn thân bọn hắn tản mát ra những cỗ sát khí nồng đậm, chỉ đợi Phương Tranh ra lệnh một tiếng sẽ đồng loạt xông lên mà đem Thọ vương cùng nhóm thị vệ của hắn bắt lại.
Song mười gã thị vệ của Thọ vương cũng không cam lòng chịu yếu thế, từng bước dấn lên phía trước. Tuy rằng ít người nhưng bọn hắn một đời là những tướng sĩ biên quân thân kinh qua trăm trận lớn nhỏ, nói thật lòng so với cao thủ đại nội hoàng cung cũng không kém bao nhiêu. Cứ việc lúc trước mặc danh kì diệu trúng phải tập kích của đám thị vệ bên phía Phương Tranh, nhưng mà dù sao lại không tổn thương đến gân cốt, giao thủ thêm một hồi cũng không có gì đáng ngại.
Theo mâu thuẫn giữa Phương Tranh cùng Thọ vương ngày một leo thang, mùi thuốc súng chung quanh cũng càng thêm nồng đậm, thông đạo trước cổng thành nhỏ hẹp tựa như một cái thùng chứa đầy hỏa dược, tùy thời đều có thể bùng nổ.
Tôn Quế đứng ở bên cạnh Thọ vương, khẩn trương đến độ sau gáy ướt đẫm mồ hôi lạnh. Đại nghiệp của điện hạ nếu như bởi vì một chút điểm nhỏ này mà kiếm củi ba năm thiêu một giờ, chẳng phải sẽ quá mức đáng tiếc hay sao?
Cho nên ngay sau đó Tôn Quế liền vội vàng kéo ống tay áo Thọ vương, hạ giọng nói: 'Điện hạ, hiện giờ Thành Vệ quân đã nằm gọn trong tay của Phương Tranh, lúc này điện hạ không nên cùng hắn gây thù chuốc oán, nếu không sẽ ảnh hưởng đến đại nghiệp của điện hạ! Chúng ta quay trở về phủ, tiếp tục nghĩ cách đối phó mới là đúng đắn.'
Thọ vương nghe vậy âm thầm cả kinh, vội vàng thở dốc vài lần cưỡng chế lửa giận đang bốc cao trong lòng, nhìn chằm chằm Phương Tranh cười lạnh nói: 'Phương đại nhân quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên, hôm nay bổn vương đã lĩnh giáo! Phương đại nhân, ngươi cần phải hảo hảo bảo trọng, chờ tương lai bổn vương còn phải báo đáp ân đức của ngươi, hừ…Đi! Hồi phủ!'
Nói xong Thọ vương hung hăng phất ống tay áo, quay đầu đi vào trong nội thành.
Phương Tranh mở to mắt chỉ theo bóng lưng của Thọ vương, đối với Ôn Sâm nói: 'Nghe được không? Nghe được không? Hắn đe dọa ta.'
Ôn Sâm âm thầm thở dài một hơi nhẹ nhõm, nếu như đêm nay thật sự phải xung đột cùng Thọ vương, sau khi hoàng thượng hồi kinh biết rõ nội tình, không quản ai đúng ai sai, đám thuộc hạ bọn hắn cũng khó trách khỏi một hồi cẩu huyết lâm đầu. May mắn Thọ vương điện hạ đại nhân đại lượng không chấp vặt cùng tiểu nhân này..khụ khụ….Không tính toán cùng Phương đại nhân. Mọi người tránh thoát được một hồi tai ương ngập đầu, như thế lúc nào về nhà phải thắp hương đa tạ bồ tát mới được.
'Phương đại nhân, van ngài! Ngài trầm ổn hơn một chút có được không đây!' Ôn Sâm lắc cánh tay Phương Tranh, hạ giọng cầu xin nói.
'Đồng chí Ôn Sâm, lập trường của ngươi rất không kiên định nha, rốt cuộc ngươi đang đứng về phía nào thế?' Phương Tranh bất mãn trừng mắt nhìn hắn.
Thọ vương cùng đám thị vệ của hắn một đường nổi giận đùng đùng quay trở về phủ, Tôn Quế đi theo phía sau, lúc lướt qua Phương Tranh còn đặc biệt liếc mắt nhìn hắn một cái. Lần đầu tiên chứng kiến Phương Tranh, hắn đối với Phương Tranh thanh danh như sấm nổ bên tai có chút tò mò, một nhân vật bình thường như thế thật sự nhìn không ra được hắn có bản lĩnh gì, vì sao trước kia Phan Văn Viễn lại thất bại trong tay của hắn? Hiện tại thái tử mưu phản trước mắt bại thế cũng đã coi như được định đoạt, mà đêm nay Thọ vương muốn rời kinh để mưu đồ đại nghiệp thì hắn vô tình hay cố tình phá hỏng? Có khi nào hắn đem chính mình che dấu thật sâu hay không? Phương Tranh thấy Tôn Quế liếc mắt nhìn mình, không khỏi cảm thấy kì quái, lão gia hỏa này nhìn ta làm chi? Ghen tị với dung mạo anh tuấn của ta chăng?
Trầm tư suy ngẫm trong chốc lát, Thọ vương muốn rời kinh tại sao bên người lại mang theo văn nhân nho nhược như thế này? Ban đêm canh hai Thọ vương một mực khăng khăng muốn mở cổng thành vốn đã lộ ra vài phần kì quặc, mà bên cạnh hắn lại có thêm gã mưu sĩ này liền càng trở nên quỷ dị.
Có âm mưu, Thọ vương nhất định là đang có âm mưu.
'Đứng lại!' Phương Tranh không suy nghĩ nhiều liền mở miệng ngăn cản đám người Thọ vương.
Ôn Sâm nghe được nhất thời khuôn mặt nhăn lại thành một đoàn, cơ hồ thống khổ rên rỉ.
Hắn đã nhìn ra đêm hôm nay Phương đại nhân quyết tâm muốn gây trở ngại cho Thọ vương, chuyện này cần phải làm như thế nào bây giờ?
'Phương đại nhân còn có điều chi muốn chỉ giáo?' Thọ vương quay người lại nhìn chằm chằm vào Phương Tranh, cười lạnh nói.
Phương Tranh không mặn không nhạt nói: 'Chỉ giáo thì không dám, nhưng hạ quan nhìn văn sĩ bên cạnh điện hạ hơi có vài phần quen mắt! Cho nên muốn hỏi một chút, xin Vương gia thứ lỗi.'
Thọ vương âm tình bất định liếc mắt nhìn Tôn Quế, không hề đáp lời mà chỉ lạnh lùng hừ một tiếng, đứng ở rất xa vẫn không nhúc nhích. Nếu như đã muốn nhịn cơn giận này, ngại gì mà không tiếp tục nhịn thêm một lần nữa? Hiện tại Phương Tranh nắm được đại thế, bản thân mình coi như là vương gia nhưng ở trước mặt của hắn, chỉ sợ tên hỗn đản này cũng không chịu thua kém.
Phương Tranh đến trước mặt Tôn Quế, chắp tay cười nói: 'Vị tiên sinh này, họ gì a?'
Tôn Quế trong lòng bất an, gượng cười đáp: 'Không dám, họ Tôn.'
' Nga? Tôn trong tôn tử?'
'Ngươi….Vị đại nhân này, làm sao ngài lại mở miệng mắng người như thế?' Tôn Quế hơi có chút căm phẫn nói.
'Ai không có văn hóa chứ? Tôn Tử này không phải là cháu trai, vốn là một bậc tiên hiền thời kì chiến quốc.' Phương Tranh biểu tình hiền hậu, vỗ bả vai Tôn Quế nói:
'Đang khen ngợi ngươi mà!'
'Được…Không sai, Tôn trong Tôn Tử.' Tôn Quế nét mặt sa sầm trước lời khích lệ của Phương Tranh.
'Tôn tiên sinh đang ngụ ở trong phủ Thọ vương?'
'Không sai.'
'Làm chức gì thế?'
'Cũng không chân chính là một cái chức vụ, chỉ đang làm thực khách tại Vương phủ mà thôi.'
'Thực khách?' Phương Tranh hai mắt mở lớn, lại kinh ngạc quay sang nhìn Ôn Sâm hạ giọng hỏi: 'Uy, hắn đến phủ của Thọ vương ăn trực hay sao?'
Ôn Sâm mặt mũi đen thui, giải thích: 'Đại nhân, ý nghĩa của thực khách chính là làm phụ tá!'
Phụ tá?
………
PS: Tôn Tử còn đồng nghĩa với thằng cháu trai!