Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia – Chương 302: – Botruyen

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương 302:

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan

Chương 270: Trước đêm mưa gió (2)

Chúng nữ trầm mặc thật lâu sau.
'Ngươi dám rống ta?' Trường Bình dựng đôi mày liễu lên, hai tay chống nạnh hung tợn trừng mắt lườm Phương Tranh.
Chúng nữ đứng ở sau lưng Trường Bình, thần sắc đều bất hảo theo dõi hắn.
'Uy, ta phải đi kiểm tra xe ngựa xem đã chuẩn bị tốt chưa!' Phương đại thiếu gia quả nhiên là một người biết thức thời, tức thì lộ ra một nụ cười lấy lòng trên gương mặt, sau đó trong nháy mắt thân ảnh của hắn liền tiêu thất trong gian phòng.
'……..'
'Hì hì' Yên Nhiên nhịn không được bật cười, tiếp đó chúng nữ cũng cười rộ lên, sau khi tiếng cười đùa ngắn ngủi qua đi, trên gương mặt hoan hỉ của chúng nữ lại nổi lên vài phần lo lắng bất an.
'Tỷ tỷ, chẳng lẽ thế cục trong kinh thành nguy cấp đến mức như vậy hay sao? Phu quân là đại quan trong triều, vì sao phải đưa chúng ta ra bên ngoài thành?' Yên Nhiên biểu tình lo lắng hỏi Trường Bình.
Trường Bình cắn môi, lắc đầu nói: 'Ta với ngươi giống nhau, chuyện gì cũng đều không hiểu được. Chúng ta chỉ nên quản chuyện tình trong nhà, còn những chuyện nam nhân tranh đấu, chúng ta không cần quan tâm! Phu quân muốn đưa chúng ta ra bên ngoài thành, hẳn là muốn bảo vệ an toàn cho chúng ta mà thôi, làm như thế hắn ở trong kinh thành cũng không cảm thấy lo lắng, an tâm phóng tay mà hành sự mọi chuyện. Chúng ta hãy ngoan ngoãn nghe lời của hắn, đừng gây thêm phiền toái cho hắn mới phải.'
Chúng nữ đồng loạt gật đầu, sau đó thở dài một hơi lại bắt đầu thu thập hành trang.
Phương Tranh bước ra ngoài sân, thì bên ngoài sân viện đã có hơn hai trăm thành viên của Ảnh Tử đang đứng chờ, Ôn Sâm cùng sát thủ ca ca đứng ở phía trước nhìn thấy Phương Tranh đi ra, Ôn Sâm liền nghênh đón cười siểm nịnh nói: ' Đại nhân, xe ngựa đã được chuẩn bị ổn thỏa, đang chờ ở bên ngoài đại môn, tùy thời có thể khởi hành.'
Phương Tranh biểu tình lo lắng nhìn Ôn Sâm trầm giọng nói: ' Lão Ôn a! Chúng ta làm cộng sự đã được hơn một năm, người mà ta tín nhiệm nhất chính là ngươi, hiện giờ trong kinh thành nguy cơ trùng trùng, ta đem già trẻ lớn bé trong nhà đều phó thác cho ngươi. Ngươi cần phải tận tâm bảo hộ an nguy cho bọn họ, đừng để bọn họ phải chịu thương tổn.'
Ôn Sâm vội vàng đáp: ' Đại nhân xin hãy an tâm, thuộc hạ nhất định sẽ liều chết bảo hộ gia quyến cho ngài! Doanh trại đóng quân của Ảnh Tử còn có thêm mấy ngàn binh sĩ Long Vũ quân thủ vệ, bên trong thì đã có nhóm thành viên mới huấn luyện, gia quyến của đại nhân tất sẽ không bị tổn thương, nếu như có một chút sai lầm, thuộc hạ nguyện mang đầu tới gặp đại nhân!'
Nói xong Ôn Sâm liền xoay người, hạ lệnh cho đám Ảnh Tử bắt đầu hành sự.
Phương Tranh lại bước đến trước mặt của sát thủ ca ca, nhìn gương mặt lãnh khốc của hắn, Phương Tranh thần tình trầm trọng thở dài nói: ' Sát thủ ca ca, chúng ta nhận thức nhau đã hơn một năm, ngươi chính là người ta tín nhiệm nhất, hiện giờ…. Uy, này này, ngươi nhìn đang nhìn đi nơi nào? Ta đang nói chuyện cùng ngươi mà, thái độ của ngươi như vậy là có ý gì?'
Sát thủ ca ca hơi nghiêng đầu nhìn sang, lạnh lùng nói: ' Lời này của ngươi mới vừa rồi đã nói qua với Ôn Sâm, giống nhau như đúc.'
Phương Tranh lúng túng vò đầu hỏi: ' Sao cơ? Ta mới vừa rồi đã nói qua cùng Ôn Sâm, đều giống nhau như đúc sao?'
Ôn Sâm ở bên cạnh dùng sức gật đầu, biểu tình ủy khuất khẳng định: ' Đại nhân, không phải ngài vừa mới nói, người mà ngài tín nhiệm nhất chính là ta hay sao? Như thế nào trong chớp mắt liền đổi thành hắn?'
'…..'
Trước cửa Phương phủ. Phương lão gia hốc mắt đã chớm ửng đỏ, chậm chạp không chịu lên xe ngựa, Phương phu nhân ở bên cạnh khóc đến mức hai mắt sưng tấy, gắt gao nắm lấy ống tay áo của Phương Tranh không chịu buông ra.
'Tranh nhi, tình huống trong thành khẩn trương đến mức như thế sao? Chúng ta nhất định phải rời khỏi thành lánh nạn ư?' Phương lão gia ***g ngực không ngừng phập phồng, ngữ khí có chút kích động.
'Phụ thân, ngài coi như đi ra ngoài du lịch một chuyến, qua vài hôm ta sẽ đón mọi người quay về, an tâm, không có chuyện gì nghiêm trọng cả!' Phương Tranh cuồng tiếu an ủi.
'Vậy tại sao ngươi không đi cùng chúng ta ra khỏi thành?'
'Hài nhi thân còn phải phụng mệnh của hoàng thượng, thật sự không thể đi được! Ngài yên tâm, hài nhi nhất định sẽ bình an, bên cạnh hài nhi mọi lúc đều có hơn một trăm thị vệ bảo hộ, ngài cùng mẫu thân không cần lo lắng cho ta.'
'Phu quân!' Một đôi bàn tay mềm mại nắm chặt lấy cánh tay của hắn, dường như chỉ sợ khi buông tay ra, Phương Tranh liền biến mất. Phương Tranh xoay người nhìn mấy vị lão bà của mình, cười nói:
'Chiếu cố tốt cho hai vị lão nhân gia, qua mấy hôm ta liền tới quân doanh đón các nàng hồi kinh, mọi người phải nghe lời thì trong lòng của ta mới không lo lắng, hiểu chưa?'
Chúng nữ đã khóc ròng đến nỗi nói không nên lời, bụm mặt không ngừng gật đầu đáp ứng.
'Phu quân, ngươi nhất định phải hảo hảo bảo trọng thân thể, tuy rằng chúng ta không biết hiện giờ trong kinh thành nguy hiểm tới mức nào, nhưng ngươi phải biết rằng ngươi chính là trụ cột của Phương gia, là chỗ dựa duy nhất mà chúng ta có thể dựa vào, nếu như ngươi gặp chuyện không may, mấy tỷ muội chúng ta tuyệt không sống một mình đâu!' Trường Bình bình tĩnh nhìn Phương Tranh, cắn răng giậm chân nói.
Chúng nữ đồng loạt gật đầu, trên hoa dung là một mảnh thần sắc kiên định.
'Yên tâm, ta đã cho người chuẩn bị một con tuấn mã ngày chạy ngàn dặm ở phía cửa sau bên trong phủ, nếu như thời cơ không ổn, ta sẽ không do dự mà bỏ đi! Bảo toàn tánh mạng!'
Ba cỗ xe ngựa chở gia quyến Phương gia dưới sự hộ tống của Ảnh Tử, hướng phía bên ngoài thành mà chạy đi.
Phương Tranh nhìn cỗ xe ngựa dần dần đi xa, bỗng nhiên chóp mũi cay xè, cuối cùng nhịn không được nước mắt đã lăn dài gương mặt tuấn tú. Ôn Sâm đứng ở bên cạnh nhìn thấy trong lòng không khỏi ảm đạm.
'Đại nhân chớ đau buồn, không qua vài hôm nữa liền sẽ gặp lại mọi người, nhất định thuộc hạ sẽ bảo hộ an toàn cho gia quyến của ngài! Đại nhân, thời gian ngắn ngủi vài hôm chỉ là một cái chớp mắt, không cần lưu luyến.'
Phương Tranh nức nở thành tiếng, tức thì rống lớn nói: ' Ta mà luyến tiếc sao? Ngươi nhãn lực cũng thật độc đáo a! Ta đang cảm thán vận số của chính mình gặp phải toàn những tao ngộ thê thảm, thân thế phiêu linh, Ô ô ô….'
'Hả?' Ôn Sâm cực kì hoảng sợ, tâm tư của Phương đại nhân quả nhiên là vô cùng bí hiểm, khiến cho kẻ khác không tài nào có thể nắm bắt được a.
Phương Tranh lau nước mắt, nức nở kể lể: ' Ngươi nói một chút, ngươi nói xem ta có phải là con rể yêu quý của hoàng thượng hay không? Tại sao hắn lại muốn ta ở lại nơi kinh thành đầy rẫy những nguy hiểm này? Còn muốn ta nghiêm mật quan sát động tĩnh của Thành Vệ quân…Ô ô…Hơn năm vạn người nếu như bọn hắn làm phản thì ta biết chống đỡ như thế nào a? Đây rõ ràng là hoàng thượng muốn đem con cừu nhỏ như ta dâng vào miệng của một đám lang hổ,…Ô ô, quá mức khi dễ người ta mà… Ô ô ô….'
'Đại nhân, đại nhân, thật sự ra thì….' Ôn Sâm vừa muốn an ủi, vừa muốn siểm nịnh, nhưng nghĩ cả nửa ngày cũng chưa nghĩ ra được từ ngữ hoa lệ nào để ca ngợi Phương đại nhân, cuối cùng lắp bắp nói: ' Thật sự thì đại nhân cảm tình quá mức phong phú a! Cạc cạc, cạc cạc!'
……..
Đêm nay trong thái tử phủ bầu không khí là một mảnh nặng nề, bên trong phủ được thị vệ canh phòng sâm nghiêm, tên đeo trên lưng, đao tuốt khỏi vỏ, gắt gao đi tuần tra khắp mọi nơi chung quanh thái tử phủ. Đêm nay chung quanh thái tử phủ tràn ngập sát khí, giống như trước giờ tiến nhập vào một trận đại chiến, nặng nề mà âm trầm khiến cho người ta cảm thấy khó có thể thở nổi.
Thái tử khoanh tay đứng ở bậc tam cấp trước cửa điện, nhìn lên đám mây dày đặc trên bầu trời đêm u ám, cơn mưa to phủ đầy cả một mảnh trời đêm, trong tim của hắn cũng đang ác liệt như khí trời hiện tại, áp lực nặng nề.
'Ngày mai phụ hoàng sẽ rời khỏi thành đi tế trời, có lẽ thời tiết ngày mai sẽ khởi sắc hơn đi.' Thái tử nhìn bầu trời đêm, lẩm bẩm tự nói, những đường nét lo lắng che kín trên khuôn mặt anh tuấn.
'Điện hạ, ngày mai ngài cũng phải đi cùng đám quan viên và hoàng thượng tới Thần Liệt sơn, đêm nay nghỉ ngơi sớm đi.' Phạm Thụy khom lưng nói.
Thái tử chậm rãi lắc đầu: ' Tiên sinh, ngày mai chính là thời khắc sinh tử tồn vong, ngài cảm thấy lúc này Cô vương còn có khả năng ngủ được hay sao?'
Phạm Thụy không dám trả lời, im lặng khom lưng.
'Sài Mộng Sơn suất lĩnh biên quân tới đâu rồi?' Thái tử nhíu mày hỏi.

'Thời tiết ác liệt, quân báo không thể truyền tin liên tục về được, tính cả hôm nay, quân đội của Sài tướng quân hẳn là đã tới bên ngoài thành Từ Châu rồi!' Phạm Thụy chau mày suy ngẫm, đáp lời.
'Hy vọng hắn sẽ không có sơ suất gì, nếu không đại nghiệp của Cô vương liền cũng thất bại trong gang tấc.' Thái tử bất an nói.
'Điện hạ, tư quân của ngài đã rời khỏi sơn lâm đang hạ trại ở phía nam, ngày mai chỉ cần đợi điện hạ ra lệnh một tiếng, bọn hắn sẽ nhanh chóng tấn công Thần Liệt sơn, trong thời gian ngắn nhất tiêu diệt cấm quân, đem phạm vi chung quanh Thần Liệt sơn bao vây kín kẽ.'
Thái tử thoáng giãn chân mày, gật đầu nói: ' Tần Trọng ở Thành Vệ quân thì sao?'
'Thành Vệ quân không có chút nào bất thường, nghe nói Phương Tranh sẽ thống lĩnh Thành Vệ quân trấn thủ kinh thành, bất quá theo suy nghĩ nông cạn của tại hạ thì binh sĩ trong Thành Vệ quân đã bị Tần Trọng nắm chặt trong tay, Phương Tranh căn bản không có khả năng điều động được nhân mã.'
Thái tử gật đầu, trong mắt hiện lên một tia tàn nhẫn, âm trầm nói: ' Phái người chặt chẽ khống chế phủ trạch Tần Trọng, nếu như quan sát được hắn có dấu hiệu bất ổn, lập tức đem gia quyến nhà hắn mang ra làm uy áp, buộc hắn phải đi vào khuôn khổ!'
'Dạ.' Phạm Thụy cả kinh, vội vàng cung kính đáp.
Mọi chuyện đã được an bài thỏa đáng, trong lòng của thái tử tựa hồ cũng thoải mái hơn một chút, cười nói: ' Nếu như đều không ngủ được, vậy tiên sinh ở lại cùng Cô vương đem cuộc chiến của ngày mai suy diễn trên địa đồ một phen, như thế nào?'
' Nào dám không tòng mệnh.'
Lập tức những cây nến đỏ to như cánh tay tiểu hài tử được điểm sáng chưng, thái tử cùng Phạm Thụy ngồi ở dưới ánh nến, ngón tay chỉ địa đồ, không ngừng bố cục, diễn luyện, chém giết, cho đến khi tiếng mõ canh ba vang lên, bóng đêm càng thêm thâm trầm.
'Người nào trốn ở sau tấm bình phong?' Bỗng nhiên Phạm Thụy chợt quát lớn, trong ánh mắt lộ ra một tia tàn khốc.
Thái tử giật mình hoảng sợ, phóng nhanh đến phía sau tấm bình phong.
Chỉ thấy phía sau tấm bình phong thêu hình bách điểu triều phụng có một đạo thân ảnh nhỏ bé đang không ngừng run rẩy, mặt hoa trắng bệch nhìn thái tử liếc mắt cười gượng, sau đó bùm một tiếng liền quỳ tới trước mặt thái tử, im lặng không dám nói câu nào.
'Tư Tư? Ngươi đứng ở sau tấm bình phong đã bao lâu rồi?' Thái tử ngẩn người, sau đó lớn tiếng truy vấn.
'Điện hạ minh giám! Tư Tư thấy đã nửa đêm canh ba, muốn mời điện hạ quay về tẩm cung nghỉ ngơi.' Tư Tư run giọng trả lời.
'Vừa rồi ta cùng Phạm tiên sinh nói chuyện, ngươi cũng nghe được hay sao?' Trên mặt của thái tử hiện lên vài phần thần sắc phức tạp.
Tư Tư càng thêm hoảng sợ, khẩn trương lắc đầu phủ nhận nói: ' Điện hạ minh giám, Tư Tư mới đi đến phía sau tấm bình phong liền bị Phạm tiên sinh phát hiện, Tư Tư thật sự một chữ cũng đều chưa nghe được.'
Phạm Thụy nhìn Tư Tư đang quỳ trên sàn nhà, trong mắt hiện lên quang mang lãnh khốc, tức thì nhìn sang thái tử trầm giọng nói: ' Điện hạ, sự tình trọng yếu không thể để lộ ra nửa điểm phong thanh, không bằng….'
Nói xong Phạm Thụy chưởng hóa thành đao, ở trong không trung bổ xuống một cái.
Thái tử nhìn Tư Tư, thần sắc trên mặt biến ảo hàng nghìn hàng vạn lần, lúc thì tàn nhẫn, lúc thì có chút do dự. Phạm Thụy quan sát cử động của thái tử đương nhiên cũng hiểu được rằng hắn không muốn, nhưng….
'Ngươi mau lui ra đi!' Sau một lúc trầm ngâm suy tư, rốt cuộc thái tử thản nhiên nói.
Tư Tư nghe vậy liền nhẹ nhàng đứng lên, thân thể khẽ run rẩy vài cái, chậm rãi thối lui về phía sau.
'Điện hạ!' Phạm Thụy vội lớn tiếng, trên mặt đã toát ra một chút mồ hôi lạnh.
Thái tử khoát tay áo, lại nói: ' Tư Tư!'
Tư Tư nghe được hắn gọi, thân thể mềm mại không ngừng run lên, dừng lại lùi sang một bên, đứng im không dám nhúc nhích, tựa hồ như đang chờ đợi thái tử phán quyết vận mệnh của nàng.
Thái tử dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng, sau một lúc lâu mới mở miệng nói: ' Ngày mai Cô vương phải phụng bồi phụ hoàng đi tới Thần Liệt sơn để làm lễ tế trời, ngươi tới đây bồi tiếp Cô vương một chút đi.'
Tư Tư ngẩn người, tiếp theo biểu tình trên mặt tràn ngập hoan hỉ, khẽ cúi người bái nói: ' Dạ!'
Phạm Thụy thần tình thất vọng nhìn thái tử, ảm đạm thở dài một hơi……..
 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.