Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan
Chương 269: Phản gián (2)
Phương Tranh lắc đầu: ' Không biết, nhưng ta có thể nói cho ngươi, lần đầu tiên nhìn thấy nàng, ta nghĩ nữ tử này có điểm không thích hợp, còn có hiện tại Ảnh Tử lại không thăm dò được gốc gác của nàng, đủ nói thân thế của nàng ta có điểm quỷ dị.'
Mập Mạp nghe vậy thần sắc ngây ra, trong mắt bỗng nhiên nổi lên vài phần sầu bi.
' Mập Mạp, ngươi…' Phương Tranh nghĩ muốn trấn an hắn vài câu, lại không biết nói từ đâu, dù sao nữ tử này là người hắn thích, hôm nay chợt nói cho hắn, Niểu Niểu tiếp cận hắn là có âm mưu, phỏng chừng là ai cũng không chịu nổi.
Mập Mạp dùng sức lắc đầu, cắn răng, trong mắt vẫn còn sầu bi, nhưng khuôn mặt cũng đã trở nên kiên nghị.
'Ta không sao, phụ hoàng bệnh nặng, thái tử làm phản, lần này liên quan tới tính mạng của cả nhà ta và ngươi tới mấy trăm hơn một ngàn người, ta há có thể để cho một nữ tử gây hại các ngươi?'
Phương Tranh có vài phần áy náy nhìn Mập Mạp, vỗ vai Mập Mạp nói: 'Thiên nhai nơi nào không cây cỏ, mùa xuân này đi, mùa xuân sau lại tới, việc này qua đi, ta giúp ngươi tìm một mùa xuân khác.'
Mập Mạp dở khóc dở cười: 'Phương huynh, lúc ngươi thoải mái có thể thành khẩn một chút được không? Ngươi nói với ta ngay thời gian tế trời bắt thái tử. Trước mặt mọi người phế truất hắn gì đó, nói cấp cho Niểu Niểu nghe phải không?'
Phương Tranh cười gật đầu: ' Không quan tâm là ai sai sử nàng ta đến bên cạnh ngươi nằm vùng, dù sao cấp tình báo lệch lạc cho nàng đối với chúng ta mà nói, có trăm lợi mà không một hại, cớ sao mà không làm?'
Mập Mạp thở dài nói: ' Thế nhưng chuyện ma quỷ của ngươi nói ra cũng quá giả tạo, thái tử dễ bắt như vậy sao? Muốn bắt thì bắt, hà tất còn chờ tế trời?'
Phương Tranh ngẩn người, chần chờ nói: ' Nếu không, chúng ta trở lại, đem nàng đứng sau bình phong, ta lại biên một câu chuyện thật hơn nói cho nàng nghe?'
Mập Mạp suy nghĩ một chút, do dự một chút, lập tức lắc đầu, rất chăm chú nói: ' Thôi quên đi, ta phỏng chừng nàng cũng không quá tin.'
'Ân, có đạo lý.'
Bọn thị vệ vây quanh xe ngựa của Phương Tranh, đoàn người bất tri bất giác ra khỏi thành, đi tới doanh địa Ảnh Tử.
Đêm nay Phương Tranh bí mật đưa Long Vũ quân Phùng Cừu Đao, cùng Long Tương quân Hàn Đại Thạch thỉnh đến doanh địa Ảnh Tử thương nghị đại sự. Thái tử sắp khởi binh, kinh thành bầu trời u ám, tuy rằng mặt ngoài thoạt nhìn bình tĩnh không gợn sóng, kỳ thực các đại thần và tướng lĩnh trong triều đã bắt tay vào làm chuẩn bị, dùng đối phó đột biến.
Doanh địa đề phòng sâm nghiêm, bởi cảm thụ được bầu không khí bên trong kinh thành sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt, Long Vũ quân Phùng Cừu Đao ở tại bên ngoài doanh địa tăng thêm mấy ngàn binh sĩ tinh nhuệ. Đem toàn bộ doanh địa vây kín như tường đồng vách sắt.
Phương Tranh và Mập Mạp xuống xe ngựa, nhìn bốn phía doanh địa đứng đầy quân sĩ tay cẩm trường mâu cảnh giác tuần tra, cảm thụ được con mưa gió sắp đến, bên trong phát tán ra khí thế túc sát tiêu điều, Phương Tranh hít một hơi, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen kịt như mực, gió núi thổi qua, một cỗ vị đạo hỗn loạn sát khí và máu tanh đập vào mặt mà đến, làm hai người không tự chủ được rùng mình.
'Phải đổi mùa rồi.' Phương Tranh ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, nhàn nhạt nói.
'Đúng vậy.' Mập Mạp nhàn nhạt phụ họa: ' Sau trận mưa mùa xuân này, mùa xuân chân chính sẽ tới.'
Doanh địa xây cất tại một nơi trống trải lưng dựa núi mặt đối sông, hàng rào kiên cố vây quanh doanh địa, Long Vũ quân đi thành từng tốp, năm bước lại một trạm canh gác. Bốn phía dị thường an tĩnh, chỉ có trên người binh sĩ tuần tra vang lên tiếng áo giáp sàn sạt thanh thúy, trong bóng đêm yên tĩnh như ẩn như hiện.
Đi vào cửa lớn, Ôn Sâm đi lên đón, không nói một lời đưa Phương Tranh và Mập Mạp đến một tòa doanh trại trong doanh địa, đi vào doanh trại, Ôn Sâm trịnh trọng đẩy ra một vách tường, vách tường di động, lộ ra một mật thất phương viên rộng chừng mấy trượng.
Ôn Sâm mời hai người vào mật thất, lập tức liền khép lại vách tường, sau đó mệnh binh sĩ và thuộc hạ bao quanh doanh trại, bất luận kẻ nào cũng không được tới gần nửa bước.
Trong mật thất, lĩnh binh đại tướng Phùng Cừu Đao của Long Vũ quân, cùng lĩnh binh đại tướng Hàn Đại Thạch của Long Tương quân đang ngồi ngay ngắn trên ghế, hai mắt nhìn thẳng phía trước, sống lưng bọn họ thẳng tắp, khuôn mặt lãnh khốc và kiên quyết mang theo vài phần túc sát tiêu điều trước cuộc đại chiến sắp tới, sát khí dần dần tràn ngập, nhiệt độ trong mật thất phảng phất đều giảm xuống rất nhiều.
Biểu tình của Phương Tranh và Mập Mạp nghiêm túc bước đến. Phùng Cừu Đao và Hàn Đại Thạch nhìn thấy hai người liền vội vàng đứng dậy, hai tay ôm quyền, cùng kêu lên: ' Mạt tướng tham kiến Phúc Vương điện hạ, gặp qua Phương đại nhân.'
Phương Tranh gật đầu, lập tức từ trong lòng móc ra một cuộn vải vàng, nghiêm lại khuôn mặt tuấn tú đông cứng, chậm rãi mở ra, sau đó nhìn chằm chằm hai vị tướng quân, mỗi chữ mỗi câu trầm giọng nói: ' Hoàng thượng tự tay viết mật chỉ, thỉnh hai vị tướng quân quỳ tiếp.'
Phùng Cừu Đao và Hàn Đại Thạch nghe vậy cả kinh, vội vàng quỳ một gối, trong miệng cùng nói: ' Mạt tướng tiếp chỉ!'
Phương Tranh thì thầm: ' Chiếu viết, người một nhà, một quốc gia hưng, một nhà nhượng, một quốc gia hưng nhượng, một người tham lệ, một quốc gia tác loạn, kỳ cơ như vậy, đâu chỉ một lời xong mọi việc, một người định quốc. Nay thái tử thất đức, dục mưu nghịch mà phế đi quân thần phụ tử cương thường đạo lý, trẫm vô cùng hối hận, thật vô cùng đau lòng. Trăm năm những người thừa kế xã tắc, đều dùng khoan dung nhân hậu trị quốc, thái tử tổn hại nhân luân cương thường, mất hết đại đạo. Trẫm muốn phế truất, lệnh cho Long Vũ, Long Tương hai quân, tiêu diệt đại loạn thành vô hình. Trẫm mệnh: Toàn bộ Long Vũ quân Phùng Cừu Đao quân đội, Long Tương quân Hàn Đại Thạch quân đội, ngay hôm đó phải nghe theo Trung Dũng Hầu Phương Tranh điều khiển, mong cứu vãn xã tắc chính thống, giữ vững đạo cương thường trong thiên hạ. Khâm thử!'
Phùng Cừu Đao và Hàn Đại Thạch dập đầu cùng nói: ' Mạt tướng lĩnh chỉ!'
Phương Tranh đợi hai vị tướng quân đứng lên, lại móc ra hai khối hổ phù, đưa cho bọn hắn, nghiêm mặt nói: ' Hoàng thượng nói, đây là thánh chỉ đặc biệt của hoàng đế, vì kế cơ mật khi hành sự, lần này không cần có công văn điều binh của Bộ Binh, đây là điều binh hổ phù hoàng thượng giao cho ta, thỉnh hai vị tướng quân thẩm tra đối chiếu.'
Hai vị tướng quân hai tay tiếp nhận hổ phù, tỉ mỉ thẩm tra đối chiếu, nhìn nhau khẳng định gật đầu, lại cẩn thận xem kỹ mật chỉ do chính tay hoàng thượng viết ra, sau đó kính cẩn đưa hổ phù trả lại cho Phương Tranh, cuối cùng hai người cùng ôm quyền kêu lên: ' Mạt tướng nguyện ý nghe Phương đại nhân điều khiển!'
Phương Tranh và Mập Mạp thở phào nhẹ nhõm, có qua có lại một lúc, mười vạn đại quân rốt cục cố định đứng ra phía sau bọn họ.
Phùng Cừu Đao và Hàn Đại Thạch liếc mắt nhìn nhau, Phùng Cừu Đao thần sắc ngưng trọng nói: ' Phương đại nhân, thái tử điện hạ…thật muốn mưu phản?'
Phương Tranh gật đầu, than thở: ' Mấy năm trước thái tử đã bắt đầu âm thầm bố trí, thực lực hôm nay của thái tử không thể khinh thường, hai vị tướng quân, lần này phải dựa vào sự bang trợ to lớn của các ngươi rồi.'
Hàn Đại Thạch cau chặt mày rậm, dữ dằn nói: ' Mặc kệ hắn là ai, mặc kệ hắn có thực lực lớn bao nhiêu, nếu dám làm ra chuyện mưu phản đại nghịch bất đạo, bổn tướng quân nhất định không đáp ứng! Phương đại nhân, ngươi hạ lệnh đi, mạt tướng tự mình lĩnh binh, đánh cho hắn không còn mảnh giáp, để tạ hoàng ân!'
Phương Tranh vội vàng cười nói: ' Hàn tướng quân chớ vội, hôm nay thái tử không chỉ cấu kết biên quân, muốn công kinh thành. Hơn nữa cách ngoài sáu mươi dặm với kinh thành, hắn còn một mình chiêu mộ một chi tư quân. Hiện nay tình hình cụ thể của chi quân đội kia còn chưa rõ ràng, đến lúc đó hai quân hợp binh, thẳng đến kinh thành, chúng ta sẽ rơi vào thế bị động. Cho nên hai vị tướng quân không thể khinh địch!'
'Thái tử dám chiêu mộ tư quân? Đây…đây quả thực là đại nghịch bất đạo!' Phùng Cừu Đao kinh ngạc, lại giận dữ nói.
Phương Tranh cười khổ nói: ' Ai nói không phải? Đây là do thuộc hạ của ta tìm hiểu được gần đây, thái tử có lòng âm hiểm đen tối không phù hợp quy tắc, lại không biết đã nuôi dưỡng bao nhiêu năm. Cho nên nói, nếu luận binh lực, kỳ thực thực lực của chúng ta hiện nay, chỉ cân xứng cùng thái tử.'
Hai vị tướng quân nghe vậy thần sắc dần dần ngưng trọng lại.
Phương Tranh cười nói: ' Làm sao dụng binh, nói vậy hai vị tướng quân còn rõ ràng hơn ta, ta sẽ không múa rìu trước cửa Lỗ Ban, ta chỉ cho các ngươi kế hoạch, đây cũng là tư tưởng của hoàng thượng, hai vị tướng quân thỉnh xem địa đồ, hiện tại chúng ta phải làm, chính là tách hai đội quân của họ ra mà đánh, không thể khiến cho bọn hắn hợp binh. Cho nên lần này hoàng thượng đi Thần Liệt sơn tế trời là một cơ hội tốt.'
Dưới ngọn đèn tối tăm trong mật thất, Phương Tranh và Mập Mạp, còn có hai vị tướng quân vây quanh địa đồ, thấp giọng thảo luận, ngón tay bọn họ không ngừng lướt trên bản đồ, xen kẽ, lại vòng tròn, hàng vạn hàng ngàn tính mạng binh sĩ, liền dưới một lời một câu của bốn người, một ngón tay điểm xuống, sống sót hoặc cái chết.
Thẳng đến đêm khuya, toàn bộ công việc đại khái đã xong, lúc này Phương Tranh mới cười nói: ' Hai vị tướng quân khổ cực, lần này nếu có thể giải quyết được chuyện mưu phản, hai vị chắc chắn vì triều đình lập được công lao rất lớn.'
Phùng Cừu Đao và Hàn Đại Thạch liếc mắt nhìn nhau, khốc khốc nói: ' Vì hoàng thượng thuần phục, vốn là bổn phận làm thần tử của chúng ta, không thể nói là lập công hay không. Lần này chúng ta phụng hoàng mệnh, hưng chính nghĩa, chắc chắn sẽ lấy được toàn thắng. Lanh lảnh càn khôn, nghiêm nghị chính khí, trung thần trong triều thật nhiều, há có thể nhượng cho đám quỷ mị quỷ kiều được thế?'
Phương Tranh nghe vậy vội vàng đứng thẳng lưng, cùng Mập Mạp đứng đối diện nở nụ cười, mặt mang theo vài phần đắc ý, rụt rè cười nói: ' Nga? Chẳng hay theo lời Phùng tướng quân, trung thần là chỉ ai vậy?' Mập Mạp cũng vội vàng thẳng lưng, dáng dấp ngang nhiên, càng đột hiển cái bụng giống như mang thai của hắn.
Phùng Cừu Đao đưa tay tính: ' Trung thần nhiều lắm, tỷ như Bộ Binh thượng thư Ngụy đại nhân, Hộ Bộ thượng thư Đỗ đại nhân, Lễ Bộ thượng thư Dương đại nhân. Công Bộ Phí đại nhân, Ngự Sử Thai Trịnh đại nhân.'
Phùng Cừu Đao bấm tay đọc ra tên mười mấy đại thần trong triều, sống lưng thẳng tắp của Phương Tranh và Mập Mạp sắp sụm xuống, nhưng vẫn chưa nghe được tên của bọn họ từ trong miệng của Phùng Cừu Đao, sắc mặt hai người dần dần có chút trầm xuống.
Ai biết bàn tay của Phùng Cừu Đao bấm tới ngón cuối cùng, ánh mắt nhàn nhạt đảo qua Phương Tranh và Mập Mạp, coi như bọn họ không hề tồn tại, tiếp tục nói: ' Lễ Bộ Tiêu thị lang, Hộ Bộ Vương Viên Ngoại, vân vân…'
Phương Tranh và Mập Mạp thất thần, hai người bình tĩnh liếc mắt nhìn nhau, trầm mặc một lát, hai người bỗng nhiên giống như bị chó cắn cái mông, nhảy dựng lên giận tím mặt.
'Cái gì gọi là ' vân vân'? Thật kỳ cục! Không ngờ chúng ta làm trung thần lâu như vậy, phút cuối cùng bị rơi xuống nhóm ' vân vân…'?
'Đúng! Không lễ phép! Chúng ta không có một tên trong đó sao? Cái gì gọi là ' vân vân'?'
'Thái độ của Phùng Cừu Đao ngươi làm sao? Ngón tay ngươi bày ra hết còn chưa đến phiên chúng ta, lẽ nào chúng ta là gian thần sao?'
Mật thất nhỏ hẹp nhất thời gà bay chó sủa.