Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan
Chương 268: Sinh thoái chí (2)
Sau khi tan triều, Phương Tranh còn chưa để cho cơn mưa xuân kịp buông xuống, hắn liền phóng lên xe ngựa thẳng tiến về phủ.
Hắn sắc mặt âm tình bất định, mới vừa bước vào cửa chẳng quan tâm đến đám người hầu chào đón vấn an, một mạch quay trở về tiểu viện, vào cửa, giày cũng không cởi liền phóng lên trên giường, mệt mỏi chìm vào trong giấc mộng.
Không ít đám người hầu tụ tập đứng ở bên ngoài sân tiểu viện, trên mặt tràn ngập thần tình khó hiểu.
Trong ngày thường thiếu gia luôn luôn tươi cười híp cả mắt, nhưng không hiểu sao hai ngày gần đây đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì?
Chẳng ai rõ ràng được chuyện này.
Bọn hắn chỉ biết rằng từ ba ngày hôm trước, thiếu gia từ trong cung trở về, hắn liền bụng đầy tâm sự. Bản mặt luôn luôn sầu mi khổ não, so với tính cách thường ngày của hắn đều khác biệt rất nhiều.
Phương thiếu gia mất hứng, đám người hầu cũng bắt đầu lo lắng. Bởi vì Phương đại thiếu gia luôn luôn lạc quan yêu đời, đến tột cùng thì đã xảy ra chuyện đại sự gì, khiến cho tâm tình của hắn trong vài ngày gần đây không được vui? Phải chăng gần đây trong kinh thành đang chuẩn bị có bạo loạn?
Lo lắng cho Phương Tranh nhất đương nhiên chính là mấy vị lão bà của hắn….
Yên Nhiên, Phượng tỷ cùng Tiểu Lục đứng ở trước cửa phòng ngủ của Phương Tranh, đôi mi thanh tú khẽ chau lại, gắt gao nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang đóng im lìm, nhất thời trong lòng các nàng đều do dự không thôi.
'Không biết mấy ngày hôm nay phu quân rốt cuộc làm sao nữa?' Hai chiếc mày liễu khẽ chau lại, dung nhan đẹp tựa tiên hoa cũng dần dần trở nên ảm đạm buồn rầu.
'Đúng nha, thường ngày ngoại trừ vào triều thì chính là nằm trong phòng ngủ, khuôn mặt nặng ra như gang đồng, vừa băng lãnh lại vừa cứng rắn, rốt cuộc ở trong triều hắn gặp phải chuyện gì rồi?' Phượng tỷ đồng dạng cũng sầu mi khổ não như Yên Nhiên.
Tiểu Lục nhẹ giọng nói: ' Có phải hay không dạo này thiếu gia bận việc quốc sự…Quá vất vả, quá mệt mỏi cho nên mới có bộ dạng như thế?'
Yên Nhiên cùng Phượng tỷ nhìn nhau cười khổ.
Nếu như nói phu quân của các nàng bởi vì lo nghĩ đến chuyện quốc sự mà mệt mỏi, lời này ngay cả các nàng làm thê tử của hắn cũng đều không tin.
Thời gian phu quân cực khổ cũng không phải là không có, nhưng đều là ăn mệt mỏi, uống mệt mỏi, chơi mệt mỏi, làm gì có cái chuyện mệt mỏi vì suy ngẫm quốc gia đại sự. Cũng chỉ có Tiểu Lục này niên kỉ nhỏ nhất, tâm hồn thiếu nữ còn khờ dại cho nên mới nói những lời như thế a.
'Có cần phái người vào trong cung báo tin cho công chúa hay không?' Phương tỷ do dự nói.
Yên Nhiên suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu nói: ' Việc này cũng không nên, hiện giờ hoàng thượng bệnh nặng, tỷ tỷ ở trong cung phụng dưỡng hoàng thượng đã rất mệt mỏi rồi! Nếu như biết được tình trạng của phu quân, nàng sẽ càng thêm lo lắng hơn, ta sợ nàng sẽ không duy trì nổi.'
Phượng tỷ cắn môi, tiếu nhãn nhìn Yên Nhiên nhẹ giọng nói: ' Nếu không ngươi đi vào nói chuyện cùng hắn? Thường ngày hắn sủng nịnh ngươi nhất, cũng chịu nghe lời của ngươi nhất a!'
Yên Nhiên chớp mắt cười đáp: ' Xem ngươi nói, hắn thường ngày chẳng lẽ không yêu thích ngươi hay sao? Mấy ngày hôm trước hắn còn trốn cạnh góc tường bên ngoài sương phòng nhìn trộm ngươi tắm a!'
Khuôn mặt của Phượng tỷ thoáng chốc trở nên đỏ bừng, sẵng giọng: ' Chớ nói nhảm, nào có chuyện này đâu.'
Yên Nhiên cười nói: ' Ta không có nói bậy, ta cũng không tin ngươi không biết, lúc hắn nhìn trộm ngươi thì miệng còn lẩm bẩm cái gì mà cái khố, cái khố… Ngay cả đứng ở sân cũng còn nghe được nha..'
Nói xong Yên Nhiên hướng Phượng tỷ nháy mắt: ' Lúc đó ta còn thấy ngọn đèn trong sương phòng của ngươi được gẩy cho sáng hơn, hì hì, ngươi cố ý giả bộ coi như không biết, sau đó lại đặc biệt để cho hắn nhìn trộm càng thêm rõ ràng phải không?'
Phượng tỷ khuôn mặt đỏ bừng như một trái hồng mọng nước, nhưng ngoài miệng vẫn chối: ' Nói bậy! Ta căn bản không biết rằng hắn đang ở bên ngoài, cái đồ không biết xấu hổ kia thường xuyên nhìn trộm chúng ta, thử hỏi trong chúng ta có người nào thoát khỏi pháp nhãn của hắn? Hừ! Ai cũng đừng cười ai, đều có thoát được đâu nha!'
Nói dứt lời khuôn mặt mỹ lệ của Phượng tỷ càng thêm đỏ hơn, hai tay bụm mặt cười hì hì: ' Ngươi chẳng lẽ còn không biết, cái đồ không biết xấu hổ kia sau khi nhìn trộm xong, còn muốn bình phẩm giữa chúng ta người nào dáng đẹp nhất, đùi dài nhất, ngực lớn nhất….'
Yên Nhiên mặt hoa cũng trở nên đỏ bừng, oán trách trừng mắt nhìn Phượng tỷ, sau đó đôi mắt đẹp chuyển động nhìn sang Tiểu Lục, ' Tiểu Lục, ngày thường phu quân thương ngươi như vậy, một mực nâng niu ngươi trong lòng bàn tay, hiện tại phu quân đang không vui, ngươi đi vào nói chuyện với hắn một chút đi.'
Tiểu Lục ngẩn người, ngay sau đó bàn tay nhỏ nhắn quơ loạn, biểu tình khổ sợ nói: ' Không được đâu, ta chỉ biết hầu hạ thiếu gia, những thứ khác đều không am hiểu.'
Yên Nhiên cắn chặt răng nói: ' Thôi không đùn đẩy cho nhau nữa, cả ba chúng ta cùng đi vào bên trong, coi như hắn không vui cũng sẽ không quở trách chúng ta, mau đi thôi!'
Trong phòng ngủ Phương Tranh còn đang thở nhịp nhàng, nhưng mặc dù đã thoải mái ngủ nướng vài ngày, nhưng trên khuôn mặt của hắn vẫn mang theo vài nét mệt mỏi.
Tam nữ chứng kiến bộ dạng của Phương Tranh mệt mỏi như thế, nhất thời tâm hồn thiếu nữ dâng lên một trận đau đơn, thoáng chốc hốc mắt đã ửng đỏ.
Yên Nhiên bước lên phía trước chìa bàn tay mềm mại, nhẹ nhàng vuốt trên cặp lông mày nhíu chặt của Phương Tranh, nào ngờ vừa giãn ra tức thì liền gián chặt lại như cũ.
Yên Nhiên nhịn không được lệ rơi, nhẹ giọng nói: ' Đến tột cùng thì tại sao lại như vậy?'
Thấy Phương Tranh nằm ngang ở trên giường chăn mềm còn chẳng thèm đắp, dưới đầu cũng không có gối. Lúc này Yên Nhiên liền cởi giày ra, leo lên giường sau đó ôm lấy đầu Phương Tranh nhẹ nhàng đặt lên trên đùi của mình, làm gối cho hắn ngủ.
Phượng tỷ cùng Tiểu Lục cũng động thủ đem giày của Phương Tranh cởi ra, lại đắp tấm chăn mỏng cho hắn. Tam nữ cứ như vậy không một chút nhúc nhích vây quanh Phương Tranh, si ngốc nhìn hắn đang ngủ ngon lành, ngoài cửa sổ ánh hoàng hôn chiếu rọi vào bên trong, cả căn phòng đều bao phủ quang mang hoàng kim sắc, chỉnh thể như một bức họa an tường mà mỹ lệ.
Thẳng cho đến khi màn đêm buông xuống, lúc này Phương Tranh mới tỉnh lại.
Nhãn tình còn chưa kịp mở, từ chóp mũi đã truyền đến một mùi u hương thơm ngát, tiếp theo hắn cảm giác được đầu của chính mình đang gối lên một đoàn ôn hương ngọc nhuyễn, làm cho người ta nhịn không được phải say mê vào trong đó.
'Quái lạ nha? Người nào đã mang cho ta chiếc gối bông mềm như vậy a?' Phương Tranh nhắm tịt hai mắt, bộ dạng uể oải nói.
'Di? Chiếc gối bông này cư nhiên còn rất co dãn! Oa tạp tạp, quá đã…!'
Yên Nhiên cười khúc khích, nhẹ giọng nói: ' Phu quân đừng nháo sự nữa, mau tỉnh dậy nhanh chóng tắm rửa còn chuẩn bị đi ăn cơm thôi!'
Phương Tranh trở tay ôm lên đùi của Yên Nhiên, nỉ non nói: ' Ăn cơm cái gì nha, để cho ta nằm thêm chút nữa.'
Tam nữ cười khúc khích, sau đó ngẩng đầu lên nhìn nhau thêm vài lần, Yên Nhiên cúi đầu nhẹ giọng hỏi: ' Mấy bữa nay phu quân làm sao vậy? Một mực luôn luôn rầu rĩ không vui, phu quân cũng đã biết, chúng ta đều rất lo lắng cho ngươi.'
Phương Tranh thần tỉnh hơi ngẩn ngơ, tức thì thở dài ngồi dậy, trong mắt lộ ra vẻ ân cần nhìn tam nữ, chậm rãi nói: ' Các nàng không cần phải lo lắng, ta không sao! Hiện tại trong triều thế cục nguy cấp, mắt thấy lại chuẩn bị bắt đầu một phen tranh đấu sinh tử, ta chán nản cũng là vì lí do này mà thôi.'
Tam nữ nghe vậy chậm rãi thở ra một hơi nhẹ nhõm, Yên Nhiên chớp đôi mắt to xinh đẹp, dịu dàng nói: ' Phu quân vì chuyện này mà rầu rĩ không vui?'
Phương Tranh trầm mặc một lúc, sau đó nói: ' Có thể…Nhưng cũng không phải vì mỗi chuyện này đi, nói thật lòng, kì thực ta không muốn làm quan chút nào.'
Tam nữ đồng thời ngẩn người, sau đó đưa mắt nhìn nhau, lời nói của Phương Tranh khiến cho các nàng đều cảm thấy mặc danh kì diệu*. ( Không hiểu ra sao)
Phương Tranh cũng không hiểu nổi chính mình tại sao lại nảy sinh ra loại suy nghĩ này, từ mấy ngày hôm trước ở trong tẩm cung hoàng thượng hướng hắn ủy thác, lúc sau những suy nghĩ này liền phảng phất hiện ra ở trong đầu.
Hoàng thượng đối với hắn rất kì vọng và khoan dung, nhưng đối với hắn, ngài cũng rất phòng bị, khiến cho hắn cảm nhận được thương tâm, cảm động lại mang theo vài phần thất vọng cùng đau khổ. Những loại tình cảm hỗn tạp này hòa trộn chung một chỗ, không biết tại sao, trong thâm tâm của hắn mơ hồ sinh ra ý niệm nản lòng thoái chí.
Phương Tranh sợ, lần này thực sự đã cảm nhận được sợ hãi từ sâu trong nội tâm, đế vương vô tình. Vì giang sơn xã tắc, bất luận kẻ nào cũng có thể mang ra làm vật hi sinh, như vậy nếu trong tương lai Mập Mạp đăng cơ, hắn có khi nào sẽ đối xử với chính mình như vậy hay không?
Có lẽ hôm nay hắn còn có thể cùng Mập Mạp xưng huynh gọi đệ, lúc Mập Mạp ngồi lên ngai vị, có thể tưởng tượng được chính mình khẳng định cũng sẽ thuận nước lên thuyền, là một vị trọng thần trong triều đình, nhưng năm năm sau thì sao? Mười năm sau thì như thế nào đây? Mập Mạp còn đối xử với hắn như bây giờ nữa hay không? Hiện tại hắn còn giữ gìn được bản tâm thật thà phúc hậu, nhưng khi trong tay nắm quyền cao tối hậu, hào quang của đế vị có che lấp tâm tính của Mập Mạp hay không?
Nếu như nhiều năm sau, khi Mập Mạp ngồi vững vàng trên ngai vị, tâm tính thành thục hơn một chút, lúc đó hắn cảm thấy rằng sự hiện hữu của chính mình đang cản trở con đường làm hoàng đế của hắn, khi đó chính mình nên làm như thế nào đây? Rửa cổ cho vị bằng hữu chí thân, hoạn nạn cùng chia này tru diệt, hay là giống như Phan thượng thư cùng thái tử khởi binh tạo phản, chính mình đăng cơ lên làm hoàng đế?
Phương Tranh trong lòng chua xót.
Những thứ này hắn đều không muốn.
Trong nội tâm của hắn chỉ muốn giống như tuyệt đại đa số các vị thiếu gia trong đất kinh thành, mang theo đám nô tài đi ra đường chòng ghẹo nữ nhân, đánh chó chơi chim đấu dế, chỉ là cuộc đời thường không được như ý nguyện, nhiều năm sau ai có thể đoán được giữa hắn và Mập Mạp sẽ biến thành như thế nào?
Chậm rãi quét mắt nhìn tam nữ, Phương Tranh dùng sức nhăn mặt cười nói: ' Nếu có một ngày ta không làm quan mà chỉ là một cái đệ tử thương nhân cả người sặc mùi tiền nong, liệu các nàng có chán ghét phu quân của mình hay không?'
Tam nữ nhìn nhau cười, Yên Nhiên âu yếm nhìn Phương Tranh cười nói: 'Làm sao chúng ta lại ghét bỏ phu quân? Thực ra bộ dạng của phu quân cũng không có giống quan mà, chỉ là may mắn chó ngáp phải ruồi lập được nhiều công lao cho triều đình, lão thiên gia thực không có mắt…'
Phương Tranh cười nhạt nói: ' Chờ sau khi tương trợ Mập Mạp đoạt được vị trí thái tử xong, ta sẽ từ quan được không? Chúng ta tìm một nơi sơn thanh thủy tú ẩn cư đi.'
Tam nữ nghe được không khỏi mừng rỡ, Yên Nhiên xảo tiếu nói: ' Thật vậy chăng? Phu quân thật sự muốn từ quan hay sao? Như thế càng tốt, nói thực ra phu quân làm quan lại thường xuyên gặp phải những chuyện tình hiểm nguy, đám nữ tử chúng ta ở nhà thật sự lo lắng không yên, sợ phu quân xảy ra chuyện gì không hay! Nếu như phu quân nguyện ý từ quan thì quá tốt rồi, chúng ta liền tìm một địa phương ẩn cư theo như lời phu quân nói.'
Phương Tranh nhìn các nàng, thấy biểu tình chúng nữ đều vui mừng hớn hở, không khỏi áy náy cười nói: ' Những ngày tháng ta làm quan, khiến cho các nàng phải chịu nhiều khổ cực, chờ sau khi hoàn thành xong mọi việc cần thiết, ta liền tháo cái mũ ô sa trên đầu, ai muốn làm thì đi mà làm!'
Yên Nhiên gật đầu cười nói: ' Hảo nha, hảo nha, phu quân! Chúng ta tìm một địa phương non xanh nước biếc, mua thêm vài mẫu ruộng tốt, tạo một gian nhà tranh, đào một cái ao nuôi cá! Ban ngày phu quân chèo thuyền câu cá, buổi tối chúng ta quây quần bên nhau, chàng uống rượu làm thơ còn chúng ta vẽ tranh hát khúc cho phu quân nghe!'
Yên Nhiên càng nói càng thêm hưng phấn, đôi mắt xinh đẹp hiện ra những tia quang mang phấn chấn, biểu tình của Phượng tỷ cùng Tiểu Lục cũng là khát khao mong chờ, hoa dung tươi tắn càng nhiều thêm vài phần sắc thái mê hoặc chúng nhân.
Phương Tranh mân mê cằm, tức thì buột miệng nói: ' Nghe dường như cũng rất không tồi nha.'
Nhưng hắn lại do dự hỏi: ' Rượu? Chỉ ngâm thơ hát khúc thì làm sao mà uống nổi rượu? Còn nữa, rượu ta uống thì mua ở đâu?'
Yên Nhiên ngẩn người, sau đó cười nói: ' Chúng ta có thể tự nhưỡng rượu nha, tự mình trồng lương thực, sau đó tự mình nhưỡng!'
'Còn đầu bếp thì sao đây? Ta nghĩ muốn ăn sơn hào hải vị, dù sao thì cũng phải mời một người đầu bếp đến a!'
Yên Nhiên ngẩn ngươi, sau đó chần chừ nói: ' Ẩn cư thế ngoại đào viên, còn muốn thỉnh đầu bếp sao? Ăn cơm rau dưa không cảm nhận được ngon miệng ư?'
Phương Tranh chau mày không được cao hứng.
'Vậy chẳng may chung quanh vùng phụ cần lại có thuyền hoa? Vạn nhất ta hứng trí lên, muốn uống rượu có kỹ nữ hầu hạ thì làm sao bây giờ?'
Yên Nhiên tức giận sẵng giọng: ' Chàng đã có mấy tỷ muội chúng ta còn chưa đủ hay sao? Lại muốn đi ra bên ngoài uống rượu có kỹ nữ hầu hạ nữa ư?'
'Đâu có a!' Phương Tranh mân mê cằm, đứng lên: ' Chuyện tình ẩn cư, ân, có khi phải suy ngẫm lại một chút….'
Nói xong Phương Tranh xỏ giày, trầm tư khoanh tay bước ra cửa, ngoài miệng còn lẩm bẩm: ' Uống rượu tự mình nhưỡng? Nhưng lỗ vốn thì làm sao bây giờ? Không có đầu bếp, ta muốn ăn Bát Trân Yến thì như thế nào đây? Nào có chuyện Ngọc Diện Phi Long đại hiệp lại đi ăn cơm rau dưa? Ân, chuyện tình ẩn cư này nha, tạm thời còn chưa suy nghĩ được thấu đáo, phi thường không ổn…'
Phương Tranh thần tình trầm trọng, một đường vừa cân nhắc vừa bước ra khỏi phòng, tựa hồ như âm hồn phiêu du bất định, không có mục tiêu phương hướng.
Chỉ còn lại tam nữ ở trong phòng ngủ đưa mắt nhìn nhau, diễn cảm tựa như khóc mà tựa như đang cười, rất quỷ dị.
Yên Nhiên chán nản sụp hai bờ vai thanh tú, chu cái miệng nhỏ nhắn lên nói: ' Ta đã sai lầm rồi, ta không nên nói chuyện này cùng hắn a!'
Phượng tỷ oán hận cắn môi: ' Người này trời sinh chính là đồ đệ trung thành của tửu sắc, ngươi nói muốn hắn đi ẩn cư, không bằng đi khuyên lão hổ ăn cỏ còn dễ dàng hơn.'
Tiểu Lục tâm hồn thiếu nữ mỏng manh cũng gật đầu liên tục không ngừng, phụ họa nói: ' Đúng vậy!'