Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan
Chương 267: Ủy thác (2)
Hắn không chỉ là vị hoàng đế muôn người kính nể, cũng là một lão nhân thương cảm. Hay là hắn hiểu rõ bản thân mình không có chí lớn, không muốn lăn lộn trong quan trường, cho nên hắn để lại di chỉ, không phải là không tin tưởng mình, mà là một loại phòng bị bản năng của một vị đế vương.
Trong lòng Phương Tranh nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang, tư vi hỗn loạn, thất vọng, thất vọng đau khổ, thương hại, hỗn loạn đến mức không biết nên nói gì mới tốt.
'Vi thần, vi thần tuân chỉ.' Càng nghĩ, Phương Tranh càng không muốn nói gì, chỉ dập đầu nhàn nhạt trả lời.
Hoàng thượng từ từ nhắm hai mắt, thở dài một tiếng, suy yếu nói: ' Phương Tranh, ngươi đừng trách trẫm, trên vai trẫm nhận giang sơn xã tắc của tổ tiên mỗi đời truyền xuống. Trẫm vẫn mong muốn nó tiếp tục truyền xuống mãi mãi, không hi vọng nó có bất luận chuyện sơ xuất gì, nhà đế vương đến tột cùng có vô tình hay không, ngày sau ngươi sẽ biết. Chỉ cần ngươi thủ yên bổn phận, bất luận là hiện tại hay là tương lai, trẫm và Vô Bệnh đều cho ngươi tất cả ngươi muốn.'
Ngự liễn* của thái tử đứng ngay trên sân rộng ngoài Cảnh Dương cung. Gần trăm tên nghi trượng võ sĩ và tiểu thái giám lẳng lặng đứng chung quanh, chờ thái tử lên liễn. (*: chính là cái xa giá có 8 người nâng đỡ, bốn trước bốn sau, những bậc vua chúa thường dùng.)
Thái tử vẫn đứng trước Cảnh Dương cung không nhúc nhích, hai mắt xuất thần nhìn tẩm cung của hoàng thượng, không bao lâu, hắn nhìn thấy thái giám, cung nữ và ngự y kính cẩn chậm rãi rời khỏi tẩm cung, ánh mắt thái tử dâng lên vài phần bất an.
Phía sau vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, không cần xem liền biết, dĩ nhiên là Thọ Vương.
'Thái tử điện hạ, không phải đã nói về phủ mời thần y dân gian chữa bệnh cho phụ hoàng sao? Thế nào còn đứng bất động ở chỗ này?' Thọ Vương vẻ mặt cười nhạt, không hề sợ hãi nhìn chằm chằm thái tử, trong giọng nói tràn ngập vẻ châm chọc trào phúng.
Thái tử cũng không quay lại, vẫn xuất thần nhìn chằm chằm tẩm cung của hoàng thượng, trong miệng nhàn nhạt đáp: ' Ngươi không phải cũng muốn về phủ lấy tuyết sâm ngàn năm đến hiến cho phụ hoàng sao? Thế nào còn không đi?'
Thọ Vương cười ha ha: ' Thái tử điện hạ là người hiếu thuận, phụng dưỡng phụ hoàng tận tâm tận lực, bổn vương dù sao cũng là nhi tử, sao dám lạc sau ngươi, nhượng điện hạ giành riêng ấn tượng đẹp? Chỉ bất quá, nếu điện hạ muốn chữa cho người, nên chữa cho mình trước mới tốt.'
Thái tử nhíu mày, quay đầu lại liếc mắt nhìn Thọ Vương, thản nhiên nói: 'Thọ Vương nói lời ấy ý gì?'
Thọ Vương cười lạnh nói: ' Phụ hoàng thân nhiễm trọng bệnh thì không đề cập tới, tâm bệnh của thái tử điện hạ cũng rất nghiêm trọng, làm thái tử mười năm, sợ rằng hiện tại đang nghĩ vị trí này ngồi không quá an ổn phải không?'
Ánh mắt thái tử đảo qua Thọ Vương, lại xuất thần nhìn chằm chằm tẩm cung, thản nhiên nói: ' Chuyện của cô vương, Thọ Vương cũng không nên quá nhiều quan tâm. Ngươi tự cẩn thận cho mình đi, cô vương làm thái tử, thì vẫn là thái tử. Hơn nữa, không chỉ là thái tử mà thôi!'
Nói xong thái tử phất ống tay áo, lại liếc mắt nhìn chằm chằm tẩm cung, sau đó xoay người đi xuống bậc thang bằng bạch ngọc của Cảnh Dương cung, chăm chú sửa sang lại quan mạo thái tử trên đầu, leo lên ngự liễn nhàn nhạt nói: ' Về phủ.'
Mười sáu người khuân lên ngự liễn chậm rãi bước ra hướng cửa cung, nghi trượng võ sĩ tay cầm kim qua lễ trượng đi phía trước mở đường, những nơi đi qua, thái giám trong cung nhìn thấy đều quỳ xuống hành lễ, thẳng đến khi ngự liễn đi xa, mới dám đứng dậy.
Bên ngoài Cảnh Dương cung, Thọ Vương oán độc nhìn chằm chằm ngự liễn của thái tử, bỗng nhiên cười nhạt: ' Đỉnh cao nặng nhẹ, chẳng lẽ trong thiên hạ chỉ có ngươi được với tới? Bổn vương càng muốn hỏi một câu! Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ở phía sau rình tới, ngươi cho rằng chỉ có một mình ngươi biết hay sao?'
Bên trong ngự liễn, thái tử ngồi ngay ngắn nhìn thẳng, trong ánh mắt một mảnh ngoan lệ, nhìn cung nữ thái giám hai bên đường quỳ xuống hành lễ, một loại cảm giác vượt lên chúng sinh lan tràn ra, thái tử nắm chặt nắm tay, run lên, giọng căm hận lẩm bẩm: ' Cô vương là thái tử, cô vương vẫn không chỉ là thái tử! Bất luận kẻ nào đều đừng nghĩ phế truất cô vương, bất luận kẻ nào!'
Vậy Phương Tranh và phụ hoàng, hai người bọn họ đang nói gì trong tẩm cung?
Đột nhiên, một trận thấp thỏm lo âu thật lớn lan tới. Giống như mây đen che kín bầu trời, nặng nề bao phủ trong lòng thái tử.
Ba ngày sau lúc lâm triều, đã xảy ra một chuyện đại sự.
Ngự Sử Thai Trung Thừa Trịnh Nho, sau lần trước cáo buộc thái tử thất bại, lại một lần nữa ở trên kim loan điện dâng tấu chương hạch tội thái tử, chủ trương gắng sức thực hiện mong hoàng thượng phế truất thái tử, lập tân thái tử khác.
Trịnh Nho không để ý tới sắc mặt sầm xuống của thái tử ngồi bên dưới hoàng thượng, ngay trước mặt văn võ bá quan, hùng hồn tường trình, trong suốt mười năm sắc lập thái tử, thái tử phạm tới bảy tội danh lớn, từng chuyện từng chuyện đều có bằng chứng rõ ràng, có nguyên có gốc, làm cả triều văn võ đều phải ồ lên.
Càng làm cho người giật mình chính là, lần trước ngoài dự đoán mọi người nói tốt cho thái tử, cản trở việc phế truất thái tử, Phương Tranh, lúc này lại một lần nữa làm cho cảm thấy ngoài ý muốn.
Trịnh Nho tường trình xong, Phương Tranh là người thứ nhất đứng ra khỏi hàng, trước tiên hưởng ứng tán thành đề nghị của Trịnh Nho, tấu thỉnh hoàng thượng phế truất thái tử.
Dưới ánh mắt oán độc nhìn kỹ của thái tử, sắc mặt Phương Tranh thản nhiên, dùng giọng nói dõng dạc, đối với những biểu hiện sai lầm của thái tử trong những năm gần đây cực độ đau lòng và thất vọng, lại mong muốn hoàng thượng lập một thái tử có đức có tài, để phục tấm lòng của người trong thiên hạ.
'Phương Tranh! Ngươi…ngươi là tiểu nhân thay đổi thất thường!' Hộ Bộ Tả Thị Lang Quách Nhâm Lương nhảy ra, mắng to: ' Ngươi…lần trước không phải ngươi còn nói thái tử tương lai là minh quân nhân đức, thỉnh hoàng thượng đừng tin lời dèm pha, không làm ra cử chỉ gây họa quốc gia phế trưởng lập ấu? Hôm nay thế nào lại thay đổi? Tiểu nhân! Tiểu nhân!'
Quách Nhâm Lương là thân tín đáng tin của thái tử, lúc này thái tử bốn bề thọ địch, Quách Nhâm Lương không khỏi nóng nảy, vì vậy liền phóng ra nói lớn.
Phương Tranh kinh ngạc lui về phía sau một bước, mở to hai mắt nhìn hắn, ngạc nhiên nói: ' Ngươi điên rồi? Ta thế nào khả năng nói chuyện đó? Lúc đó có phải là ngươi chưa tỉnh ngủ hay không?'
Quách Nhâm Lương nghe vậy muốn nghẹn thở, còn suýt nữa ngất xỉu.
Biết Phương Tranh có thái độ làm người vô sỉ, nhưng hắn lại không nghĩ rằng Phương Tranh lại vô sỉ đến trình độ này, nói không tiếp trướng liền không nhận nợ, đã đôi chối sạch sẽ hoàn toàn, người có nhân phẩm như vậy không ngờ còn là trọng thần quan lớn, chính là quốc gia bất hạnh!
'Ngươi…ngươi vô lại! Rõ ràng nói, cũng không thừa nhận!' Quách Nhâm Lượng chỉ hận không thể chửi ầm lên.
'Ta chưa nói!' Phương Tranh phẩy đầu, lắc lư phủ nhận.
'Ngươi có nói!'
'Ta không có!'
'Ngươi đúng là có nói!' ' Ta tuyệt đối chưa nói!'
'Ngươi dám nhìn trời phát lời thề độc không?' Quách Nhâm Lương không buông tha tiếp tục dây dưa.
Phương Tranh trợn to mắt, á khẩu không trả lời được.
Quách Nhâm Lương cười nhạt nhìn hắn: ' Thế nào? Không dám sao?'
Cả triều văn võ đều khinh bỉ nhìn Phương Tranh, nhìn hắn làm sao ứng đối.
Ai biết Phương Tranh vừa cứng lại, sắc mặt lập tức khôi phục thái độ bình thường, ngạo mạn nghiêng đầu, chẳng đáng nói: ' Địa phương thần thánh như kim loan điện, ngươi lại giống như một tiểu hài tử chơi trò đấu võ mồm, có ý tứ sao? Lười nói với ngươi, ấu trĩ!'
' Ngươi…ngươi…' Quách Nhâm Lương tức giận đến nét mặt già nua đỏ bừng, lại không biết có nên chửi mắng nữa không.
' Cả triều văn võ đều nghe được, ngươi là tên tiểu nhân, hiện tại cũng không thừa nhận, nhân phẩm đức hạnh ở đâu?'
Phương Tranh trợn mắt: ' Cả triều văn võ? Ai nha? Ai nghe được?'
'Chúng ta đều nghe được!' Vài tên thân tín đại thần của thái tử cùng kêu lên nói.
'A?' Phương Tranh quá sợ hãi, lập tức dáng dấp như rơi vào trong hồi ứng, cau mày suy tư nói: ' Lẽ nào ta thực sự nói qua?'
'Nói qua!' Mọi người cùng kêu lên trả lời.
'Úc, ta nhớ ra rồi! Ta thực sự nói qua!' Nỗ lực hồi ức chốc lát, Phương Tranh phảng phất như nhớ tới, vỗ trán lớn tiếng.
Quần thần đều dùng ánh mắt khinh bỉ, ngươi đúng là tiểu nhân, hiện tại chính ngươi thừa nhận, nhìn ngươi làm sao còn chống chế.
Thản nhiên đón nhận sự khinh bỉ của mọi người, Phương Tranh ưỡn ngực nói: ' Nói qua thì thế nào? Hôm nay ta thay đổi chủ ý, không được sao? Ta là một nam nhân mẫn cảm mà thiện biến, không được sao?'
Mọi người đều ngã.
'Được rồi!' Hoàng thượng vỗ án hét lớn, thân thể suy yếu run lên nhè nhẹ, Tào công công đứng bên cạnh vội vàng đưa tay đỡ lấy hoàng thượng lung lay sắp ngã.
Hung hăng liếc mắt trừng Phương Tranh, hoàng thượng thở hổn hển, Tào công công nâng hắn dậy, gian nan đứng lên, ánh mắt uy nghiêm đảo qua quần thần, ánh mắt dừng lại một chút trên người thái tử đang sầm mặt, lập tức dời đi.
'Trịnh Nho, đem tấu chương ngươi hạch tội thái tử trình lên. Chúng ái khanh đối với việc này có cái nhìn thế nào, có thể nói thoải mái trên tấu chương, trẫm châm chước suy nghĩ, lại triệu chúng ái khanh bàn lại.'
Lời hoàng thượng vừa nói ra, quần thần ồ lên.
Đây là có chuyện gì? Tấu chương hạch tội thái tử ở dĩ vãng cũng không ít, hoàng thượng từ trước tới nay đều không chút nào lưu ý thu tấu chương mà không phát, sau đó không giải quyết được gì, vì sao hôm nay hoàng thượng lại đơn độc cho tấu chương của Trịnh Nho lưu lại, nói phải châm chước suy nghĩ, còn nói bàn lại, lẽ nào hoàng thượng thật có ý phế truất thái tử. Hơn nữa lại có vẻ bắt đầu hành động?
Quần thần lập tức biểu tình khác nhau, có kinh khủng, có mừng rỡ, cũng có vẻ khó tin. Song song, ánh mắt mọi người nhìn về phía thái tử cũng không giống nhau.
Mọi người còn đang kinh ngạc tiêu hóa lời nói của hoàng thượng thì hoàng thượng lại ban xuống một đạo ý chỉ ngoài dự đoán mọi người.
'Gần đây thân thể trẫm không khỏe, mà nay tình hình tai nạn thiên tai các nơi trong Hoa triều lại liên miên không ngừng, bách tính lưu ly. Khâm Thiên Giám tính toán sách toán, cho rằng những năm gần đây trẫm hành sự kháng ý trời, cho nên trời giáng tai họa cho thế nhân. Vì thế trẫm quyết định, năm ngày sau, trẫm sẽ đích thân tới kinh thành bắc bộ Thần Liệt Sơn ngay Thiên Đàn tế trời, đến lúc đó trẫm phải tự vấn xét lại, lại hạ chiếu thư tự xưng tội mình, tất cả tội do trẫm, không nên gây hại thiên hạ bách tính, gây thêm tai họa. Việc này giao cho Khâm Thiên Giám và Lễ Bộ làm việc. Quan viên ngoài tứ phẩm trong triều toàn bộ hộ tống trẫm cùng đi, không được sai lầm.'
Nói xong hoàng thượng không để ý ánh mắt ngạc nhiên của quần thần, cũng không nhìn biểu tình vẻ mặt tuyệt vọng của thái tử, phất ống tay áo long bào, dưới sự dìu đỡ của Tào công công, xoay người đi ra sau hậu cung.
Tiểu thái giám phất nhẹ phất trần, âm thanh quát to: ' Hoàng thượng bãi triều, các quan viên khấu bái.'
Trong một mảnh tiếng tung hô ngô hoàng vạn tuế, trong đôi mắt đang sụp xuống của thái tử chợt lộ ra vẻ mừng như điên, chợt lóe qua, lập tức nhanh chóng thay thế biểu tình tuyệt vọng, dưới ánh mắt đồng tình của quần thần, chậm rãi cất bước đi ra kim loan điện, lưu lại bóng lưng thê lương của một vị anh hùng mạt lộ.
Các đại thần vẫn còn ở lại kim loan điện, ngơ ngác mà đứng, hai mặt nhìn nhau, từ trong ánh mắt thấy được vẻ lo lắng và trầm trọng.
Bên ngoài cửa điện, sắc trời âm u, trầm muộn làm kẻ khác không thở nổi. Bỗng nhiên một tiếng sấm mùa xuân nổ vang, mọi người bị cả kinh run lên, sắc mặt thoáng chốc trở nên tái nhợt.
Thời tiết thay đổi.
'Ai nha! Trời muốn mưa! Nhanh! Các đại nhân mau về nhà lấy quần áo vào!'
Trong miệng Phương Tranh ồn ào, dưới ánh mắt chăm chú của các đại thần, thân hình hóa thành một đạo khói đen, sưu một tiếng liền không trông thấy tăm hơi bóng dáng.