Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia – Chương 294: – Botruyen

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương 294:

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan

Chương 266: Tiềm Long xuất hải (2)

'Trước mặt hai vị điện hạ, vi thần làm sao dám ngồi? Trăm triệu không dám.' Phương Tranh nhanh khom người khiêm nhường nói.
Thái tử và Thọ Vương liếc mắt nhìn nhau, sau đó thái tử cười nói: ' Phương đại nhân không cần khách khí, đại nhân đến chắc là bẩm quốc sự với phụ hoàng, cô vương vừa lúc phải đi về phủ gặp mặt mấy thần y chốn dân gian, hỏi một phen xem bệnh của phụ hoàng có kỳ hiệu nào hay không, Phương đại nhân cứ tự nhiên, cô vương không quấy rối nữa.'
Thọ Vương thấy thế cũng vội nói: ' Phụ hoàng, trước đây vài ngày nhi thần có dùng một số tiền lớn mua vào một cây tuyết sâm ngàn năm, đã thành hình người, cực kỳ hiếm thấy, nhi thần lập tức về phủ mang đến, dâng lên phụ hoàng, mong muốn có hữu dụng đối với long thể phụ hoàng.'
Hoàng thượng không nói chuyện, vô lực phất phất tay, nằm trên giường bệnh hừ hừ hai tiếng.
Thái tử và Thọ Vương vội khom người thi lễ, chậm rãi rời khỏi tẩm cung.
Khi bước ra cửa điện, thái tử bỗng nhiên ngẩng đầu lên, lơ đãng liếc mắt nhìn Phương Tranh, ánh mắt biến thành một mảnh âm trầm ngoan lệ. Lập tức lại nhanh chóng khôi phục như thường, thân ảnh hai người vừa chuyển, rất nhanh biến mất bên ngoài tẩm cung.
Phương Tranh bị ánh mắt lúc gần đi của thái tử làm hoảng sợ đến da đầu tê rần, thấy hai người đã đi xa, Phương Tranh hổn hển hướng hoàng thượng cáo trạng: ' Hoàng thượng, thấy được không? Thấy được không? Thái tử hắn trừng ta.'
Hoàng thượng vừa thấy sắc mặt tiểu nhân của Phương Tranh, tức giận đến muốn nghẹn, khuôn mặt tái nhợt nhất thời nổi lên vài phần hồng nhuận, tay khẽ run chỉ vào Phương Tranh, muốn mở miệng quở trách, nhưng nhịn không được kịch liệt ho khan.
Phương Tranh sợ hãi, vội vàng tiến lên ân cần xoa lưng cho hoàng thượng, trong miệng còn không nhàn rỗi: ' Cũng do hai tên kia làm hoàng thượng phải tức giận như vậy, hoàng thượng, bỏ đi, ta không chấp nhặt với bọn họ, bảo trọng long thể mới là trọng yếu nhất.'
'Ngươi, ngươi, tên hỗn trướng.' Hoàng thượng ráng nghẹn ra vài lời, ngẩng đầu nhìn gương mặt tỏ vẻ cực độ vô tội mà mê man, một cảm giác vô lực nhất thời nảy ra trong lòng.
Bỏ đi, không cần chấp nhặt với hắn, với độ dày của da mặt hắn, dù có mắng hắn thế nào, hắn cũng không xem vào lòng, chính mình nên ít dùng sức lực, ngày tháng của trẫm không còn nhiều lắm, không đáng vì hắn giảm thêm dương thọ.
Gấp gáp thở dốc vài cái, hoàng thượng nhắm mắt lại, nhìn cũng lười nhìn hắn, rên rỉ nói: ' Có chuyện gì cứ nói, nói xong mau cút! Mỗi lần trẫm nhìn thấy ngươi, đều muốn chém đầu ngươi.' Phương Tranh nghe vậy sắc mặt nhất thời suy sụp, bậm môi, vạn phần ủy khuất nhìn hoàng thượng, khổ sở nói: ' Hoàng thượng, sao ngài lại nói như vậy? Ngài không thích vi thần sao?'
'Thích? Hừ! Nếu trẫm còn thích ngươi, dương thọ lại càng ít, bị chết càng nhanh.'
'Hoàng thượng, vi thần có rất nhiều ưu điểm…'
'Câm miệng! Nói chính sự!'
Phương Tranh ngẩng đầu, do dự nhìn quanh, thấy trong tẩm cung có ngự y, thái giám, cung nữ đang đứng không ít người, vì vậy giảo hoạt hướng hoàng thượng trừng mắt nhìn.
Hoàng thượng kêu rên một tiếng, phất phất tay lệnh cho mọi người rời khỏi tẩm cung, thẳng đến khi chỉ còn lại hắn và Phương Tranh hai người, lúc này hoàng thượng mới suy yếu hừ nói: ' Nói đi, rốt cục có chuyện gì mà bí mật như vậy?'
Phương Tranh khởi lên khuôn mặt tươi cười nịnh nọt, ghé vào bên tai hoàng thượng thấp giọng nói: ' Hoàng thượng, tư quân của thái tử…tìm được rồi!'
'Tư quân?' Hoàng thượng ngẩn người, lập tức vui mừng, thần sắc bệnh hoạn tái nhợt cấp tốc nổi lên hồng nhuận, khái khái nói: ' Tìm được rồi? Ở nơi nào tìm được? Tình huống cụ thể làm sao?'
'Hoàng thượng ngài đừng quá kích động, cẩn thận long thể. Tư quân của thái tử hiện nay đang đóng quân phía khu núi hướng nam kinh thành hơn sáu mươi dặm, chỉ là bọn hắn đề phòng sâm nghiêm, bọn thuộc hạ Ảnh Tử lo lắng đập cỏ động rắn, không dám đến gần quá mức, cho nên tình huống cụ thể của chi quân đội vẫn chưa rõ ràng.'
Hoàng thượng trầm ngâm nói: ' Tìm được là tốt rồi, tình huống cụ thể để chậm rãi thăm dò, không nên gấp gáp, để ngừa lộ ra tin tức. Hừ! Thái tử quả nhiên bụng dạ khó lường, xem ra vài năm trước đây hắn đã có chủ ý quyết định bức vua thoái vị. Ngầm chiêu mộ luyện ra một đội tư quân cho mình như thế, lòng muông dạ thú, đã thật rõ ràng! Sao trẫm lại sinh ra một nhi tử dụng tâm ác độc như vậy! Tổ tông thật không phù hộ a!'
Hoàng thượng càng nói càng vô cùng đau đớn, hai tay khô gầy nắm chặt áo ngủ thêu kim long bằng gấm. Lập tức liền dẫn phát một trận ho khan kịch liệt, thần sắc bệnh hoạn tái nhợt.
'Hoàng thượng bớt giận, ngài phải bảo trọng thân thể.' Phương Tranh vội vàng khuyên giải an ủi.
Hoàng thượng bình phục tâm tình, thở dài một tiếng, ánh mắt tràn đầy thê lương và đau lòng, nói: ' Trẫm già rồi. Ngai vàng hoàng đế cũng nên giao cho hoàng tử của trẫm. Thế nhưng, trẫm làm sao giao một giang sơn tốt đẹp như vậy vào tay đứa con độc ác như thế? Chuyện giết cha hành thích vua cũng làm ra được, người tàn bạo âm trá như vậy nếu lên ngôi hoàng đế, thì đối với bách tính Hoa triều ta, sẽ là những ngày tháng nước sôi lửa bỏng đến thế nào?'
Phương Tranh cúi đầu không nói.
Hoàng thượng nhìn hắn, thản nhiên nói: ' Phương Tranh, ngươi tiến cung bẩm báo việc này với trẫm, nói vậy trong lòng đã sớm có phương pháp ứng đối phải không? Không nên quanh co lòng vòng, nói thẳng đi ra, cho trẫm suy nghĩ một chút.'
Phương Tranh chuyển mắt cười cười, tiến đến bên tai hoàng thượng nói nhỏ: ' Hoàng thượng, phương pháp thật ra có một, vi thần nói ra thỉnh hoàng thượng châm chước. Hôm nay lời đồn nổi lên bốn phía kinh thành, thái tử cũng ý thức được khả năng hắn sẽ rất nhanh bị phế đi, cho nên hiện tại người sốt ruột nhất khẳng định là hắn. Hắn đang lo lắng chờ đợi thời cơ suất quân bức vua thoái vị. Đội tư quân ngoài thành tùy thời đang chờ đợi đánh vào kinh thành, cho nên vi thần liền nghĩ ra một chủ ý, chủ động chế tạo ra một cơ hội, dẫn dắt thái tử không nhịn được mà giành động thủ trước, chúng ta bố trí một phen, liền có thể đem hắn hốt gọn.'
'Chủ ý gì vậy?' Hoàng thượng nhíu mày nói.
Phương Tranh nhìn sắc mặt hoàng thượng cẩn cẩn thận thận nói: ' Hoàng thượng, chủ ý này cần có ngài phối hợp, nhưng long thể của ngài…'
Hoàng thượng không thèm để ý khoát khoát tay, nói: ' Một khi chưa đem việc này an bài thỏa đáng, trẫm sẽ không chết đâu. Ngươi mau nói chủ ý của ngươi trước đã.'

'Hoàng thượng, vi thần ra chủ ý này, có tên là Tiềm Long Xuất Hải.'
'Ý tứ?'
Con ngươi trong mắt Phương Tranh loạn chuyển, giống như một tiểu nhân gian nịnh đang định cấp cho hoàng đế một chủ ý xấu xa, vẻ mặt nịnh nọt và gian trá, ghé vào bên tai hoàng thượng nhẹ giọng nói nhỏ.
Một lúc lâu, hoàng thượng nhíu mày nhìn chằm chằm Phương Tranh, thật lâu không nói một câu.
Phương Tranh bị hoàng thượng nhìn đến cả người không được tự nhiên, không khỏi cười gượng nói: ' Ách, hoàng thượng, chủ ý của vi thần, chẳng lẽ không tốt sao?'
Hoàng thượng lắc đầu, than thở thật dài: ' Phương Tranh, nếu luận đại trí tuệ, ngươi thua xa thái tử. Nhưng nếu luận về đùa giỡn tiểu thông minh, những chủ ý khuyết đức, thái tử so ra còn không bằng một ngón tay của ngươi, ngươi đầy mình âm mưu quỷ kế, thật sự là một tai họa!'
Phương Tranh càng nghe sắc mặt càng đen, đây là khen ta hay đang tổn hại ta đây?
' Hoàng thượng, ngài có thể thay một từ khác hình dung vi thần? Nói 'âm mưu quỷ kế' thật là khó nghe, nếu đổi thành 'mưu tính sâu xa' ngài còn có ý tứ khích lệ một chút.'
Hoàng thượng tức giận trợn mắt nhìn hắn: ' Ngươi nghĩ trẫm đang khen ngươi hay sao?'
'Vi thần coi như là ngài khen ta.'
Hoàng thượng tức giận đến nở nụ cười, sau đó liền ho khan không ngừng.
Thật lâu sau, Phương Tranh cẩn thận nhìn sắc mặt hoàng thượng, thử hỏi: 'Hoàng thượng, ngài cảm thấy chủ ý của vi thần…được không?'
Hoàng thượng nhắm mắt suy tư, không nói một lời.
Phương Tranh liền nhanh bổ sung: ' Hoàng thượng, nói đến cùng, đây chỉ là một kế sách bị động, nếu thái tử không có lòng phản loạn, có lẽ sợ long uy của hoàng thượng, không dám đơn giản mạo hiểm, thì kế này không thể thành công, nhưng dù là không thành công, đối với chúng ta mà nói cũng không tổn thất, không coi là mạo hiểm, đối với chúng ta, kế này là an toàn và ổn thỏa nhất.'
Phương Tranh không tự giác chợt ưỡn ngực, tiện tay làm ra dáng dấp vuốt râu, nói: ' Vi thần suốt đời dụng binh vô số, nếu cầu người, không thắng, binh nhân, nhiều nguy hiểm, vi thần dụng binh chỉ nói một chữ ' ổn' mà thôi.'
Hoàng thượng nhịn không được mở mắt ra, suy yếu cười mắng: ' Im miệng! Ngươi chỉ là một hài tử vắt mũi chưa sạch, dám ngay trước mặt trẫm tự xưng dụng binh vô số, còn biết xấu hổ hay không?'
Phương Tranh vội vàng sụp mi thuận mắt, sau đó lại ba ba nhìn hoàng thượng nói: ' Hoàng thượng, ngài nghĩ thế nào?'
Hoàng thượng che miệng ho khan vài tiếng, trong giọng nói có chút không đủ, vô lực nói: ' Tạm thời thử một lần xem.'
Phương Tranh vui mừng.
Hoàng thượng lại ho khan vài tiếng, nói: ' Thời gian của trẫm không còn nhiều lắm, lần này vô luận thế nào cũng phải làm thỏa đáng việc này trước khi chết, lưu cho vua mới một giang sơn hoàn chỉnh không cần lo họa hoạn bên ngoài lẫn bên trong.'
Nói xong đôi mắt già nua của hoàng thượng bỗng nhiên bạo bắn ra hai đạo tinh quang giá lạnh, nói: ' Nếu thật sự thái tử có ý bức vua thoái vị, hắn rất nhanh sẽ biết, chờ đợi hắn, sẽ là cái gì!'
Nhìn hoàng thượng bỗng nhiên bộc phát ra uy thế nghiêm nghị, trong lòng Phương Tranh run lên, vội vàng gục đầu xuống, một câu cũng không dám nói.
 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.