Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan
Chương 265: Trọng chấn phu cương (2)
Trong tiền sảnh, Trường Bình đang đi qua đi lại, bộ dạng nôn nóng dị thường.
Phương Tranh nâng cao ***g ngực, lãnh diện vô tình, dùng xu thế phong quyển tàn vân cuốn thẳng vào trước sảnh, đập vào trong tầm mắt đó chính là hoa dung nổi giận đùng đùng của Trường Bình.
Hừ hừ, cái đồ tiểu nhi tử mà, xem ta như thế nào trọng chấn phu cương, Phương Tranh mày kiếm dựng ngược, lạnh lùng nghiêm mặt.
'Ngươi vừa rồi đã đi đâu vậy?' Trường Bình chứng kiến Phương Tranh đã đến liền trực tiếp hỏi, ngữ khí vô cùng bất hảo.
'Hả?' Khí thế mới nổi lên nhất thời trôi sạch đi đâu không còn thấy tăm hơi bóng dáng, Phương Tranh suy sụp lắp bắp nói: ' Ta….Vừa rồi….Ta cùng Phúc vương ca ca ngươi đi tới một chỗ.'
Trường Bình hơi nheo đôi mắt xinh đẹp lại, hừ một tiếng nói: ' Vừa rồi ngươi cùng ca ca ta đi tới chỗ nào?'
'Ta….Chúng ta cùng nhau ngồi uống trà, thương nghị chuyện quốc gia đại sự.' Phương Tranh anh hùng nhụt chí đáp.
'Nói trọng điểm! Mới rồi các ngươi đã ở chỗ nào?' Trường Bình nghiến răng nghiến lợi.
'Ở một địa phương rất xa xôi và thần bí…' Thanh âm của Phương Tranh càng nói càng nhỏ.
Trường Bình cả giận: ' Có phải ngươi và ca ca ta đã đi tầm hoa hay không? Bồng Lai tiên thuyền?'
'Ngươi điên rồi! Ta làm sao có thể đi tới những loại địa phương như vậy!' Phương Tranh kinh ngạc kêu lớn.
'Ngươi, ngươi gạt ta! Rõ ràng thị vệ của ta đã nhìn thấy các ngươi đi lên thuyền!' Trường Bình giận dữ nói.
Phương Tranh giật mình, khó trách Trường Bình lại dẫn mấy trăm thị vệ bao vây bức Phương Tranh đầu hàng, nguyên lai đã bị thị vệ của nàng nhìn thấy.
'Nói bậy! Tranh này nào có đi lên thuyền tầm hoa, ta cùng ca ca ngươi rõ ràng ngồi trong quán trà nghị luận quốc sự.' Phương Tranh thề thốt phủ nhận.
'Ngươi….Ngươi còn không chịu thừa nhận, ta dẫn người lên thuyền tìm ngươi, sao ngươi phải trốn!'
'Vốn ta không định trốn…' Phương Tranh nói được một nửa tức thì ngừng lại, tiếp theo ưỡn ngực nghiêm túc nói: ' Ngươi dẫn người đi tới đó tìm ta? Có tìm được không?'
Trường Bình cứng người, bộ dạng đang muốn cả vú lấp miệng em nhất thời trở nên sợ hãi rụt rè, đôi mắt xinh đẹp chuyển loạn, chột dạ nói: 'Không…tìm được.'
'Hừ!' Phương Tranh phi thường sảng khoái hừ lạnh một tiếng, đúng tình hợp lý nói: ' Không tìm được vậy thì đã đủ chứng minh rằng ta không có đi! Ngươi đây là đang vu oan cho ta.'
Trường Bình dường như cũng ý thức được bản thân mình đang rơi vào thế đuối lí, đúng thế, đứng ở bờ sông bức Phương Tranh đầu hàng không được, nàng mang theo thị vệ lục soát khắp nơi nhưng còn chưa có tìm được hắn. Đây quả thật có thể nói rằng hắn không có lên hoa thuyền, chính mình tựa hồ như đã thật sự vu oan cho hắn.'
'Ai nha, phu quân! Người ta cũng chỉ là lo lắng cho phu quân giao du với hạng nữ nhân không đứng đắn, thương hại đến thân thể mà thôi.' Trường Bình tự biết chính mình đuối lí, kéo một bên cánh tay của Phương Tranh làm nũng, biểu tình mang theo vài phần áy náy.
Oa tạp tạp, tán bá vương chi khí, mau chóng tán bá vương chi khí!
Phương Tranh quắc mắt trợn trừng, một cỗ bá vương chi khí nồng đậm phô thiên cái địa hướng Trường Bình đánh tới. Trường Bình bị hù dọa thân thể mềm mại run rẩy, ngay cả sắc mặt cũng rụt rè thành một đoàn, đáng thương nhìn hắn, trong mắt đã tràn ngập e ngại cùng thần phục.
'Biết sai rồi sao?' Phương Tranh lớn tiếng hỏi.
'Dạ biết.' Trường Bình chột dạ cúi đầu chu cái miệng nhỏ nhắn đáp.
'Ngươi sai ở chỗ nào vậy?' Phương Tranh quyết không chịu buông tha.
'Thiếp thân không nên hoài nghi phu quân, bởi vì phu quân là người chính trực công tâm, luôn giữ thân mình trong sạch, như thế nào có thể tới những loại địa phương đó.' Trường Bình biết lỗi nhận sai, lặng lẽ liếc trộm sắc mặt Phương Tranh nói.
'Biết nhận sai thì được rồi! Hừ, nếu lần sau mà tiếp tục hoài nghi nhân phẩm của bổn phu quân, nhất định trảm không tha!'
Phương Tranh thỏa mãn thu công.
Oa ha ha, cảm giác trọng chấn phu cương thật không sai, lần sau nếu có cơ hội thì lại chấn tiếp.
Tiểu viện, bên trong phòng ngủ.
Trường Bình thân thể mềm nhũn nằm tựa trong lòng Phương Tranh, bộ dạng ôn nhu như một chú mèo nhỏ bị thuần phục.
'Phu quân, nhiều ngày qua thân thể của phụ hoàng tựa hồ như đã khỏe lại, không còn ho khan nhiều như trước nữa, phu quân nói xem phụ hoàng có thể khỏe lại hay không?'
Phương Tranh biểu tình chua xót, hiện giờ hoàng thượng đã như ngọn đèn dầu sắp cạn, biểu hiện ở bên ngoài tựa hồ chuyển biến tốt đẹp nhưng kì thực gắng gượng không còn được bao nhiêu ngày nữa, hắn đang từng bước đi tới con đường tử vong.
'Chắc hẳn rất nhanh sẽ khỏe lại, Mật nhi, nàng cần thường xuyên tiến cung hảo hảo chăm sóc lão nhân gia ngài, có lẽ….Có lẽ hắn cao hứng, bệnh tình sẽ nhanh khỏi hơn.'
Trường Bình vui sướng gật đầu, nàng mặc dù đã là một phụ nhân nhưng dù sao cũng vẫn chỉ là một cái tiểu nha đầu, rất nhiều chuyện đời nàng còn chưa hiểu thấu, nhìn trạng huống bệnh tình của phụ hoàng nhiều ngày qua tựa hồ như khởi sắc dần dần, tâm tình của nàng cũng cao hứng lên rất nhiều.
'Phu quân, hiện giờ bầu không khí trong hoàng cung hơi có phần nặng nề, không biết tại sao trong lòng của người ta trầm trọng tựa như đang đeo đá, ép người ta muốn hết hơi. Thái tử cùng chư vị hoàng huynh mỗi lần vào trong cung đều giúp cho người ta bưng trà rót thuốc, biểu hiện đối với phụ hoàng cực kì hiếu thuận, nhưng bọn hắn vừa bước ra khỏi hoàng cung, cả người liền trở nên âm trầm lãnh khốc, bộ dáng cứng nhắc như muốn ăn thịt người….' Trường Bình lo lắng không yên tâm nói.
Phương Tranh cười lạnh, một đám gia hỏa lúc này mới giả bộ hiếu tử, sớm không đến muộn không đến, lúc này nôn nóng làm chi?
'Mật nhi, có lẽ chẳng bao lâu nữa trong kinh thành có thể sẽ nổi lên một hồi phong ba bão táp, nàng nhất định phải cẩn thận, ta đã căn dặn thống lĩnh thị vệ của nàng, một khi tình huống xảy ra biến hóa, mọi người sẽ đưa nàng tới đại doanh của Ảnh Tử bên ngoài thành, nơi đó tương đối an toàn cho nên nàng hãy ngoan ngoãn ở đó chờ đợi ít ngày, không được phép chạy loạn, biết chưa? Phụ mẫu ta, còn có Yên Nhiên, Phượng tỷ cùng Tiểu Lục, ta đều đã an bài chuẩn bị thật tốt, nàng chính là đại tỷ của mọi người, sau này hành sự nhất định không được tùy hứng, hiểu chưa?' Phương Tranh thần sắc chưa bao giờ trịnh trọng qua như thế.
Trường Bình cả kinh, thần sắc càng thêm bất an nhìn vào Phương Tranh, lúng túng nói: ' Vậy phu quân thì sao? Còn phụ hoàng cùng ca ca thì thế nào?'
'Ta?' Phương Tranh thần tình ngơ ngẩn, tức thì giãn ra cười nói: 'Ta cùng bọn hắn ở chung một chỗ, bảo vệ an nguy cho phụ hoàng cùng ca ca của nàng, tin tưởng ta, nhất định bọn hắn sẽ không có việc gì.'
Trường Bình dùng hai cánh tay trắng nõn như bạch ngọc ôm choàng vào cổ Phương Tranh, một bên dúi đầu vào trong ***g ngực hắn, tham lam hít thở mùi hương nam nhân trên cơ thể của hắn, buồn bã nói: ' Phu quân nhất định cũng không được xảy ra chuyện gì! Chàng là nhất gia chi chủ, nếu như phu quân có chuyện, mọi người chúng ta biết phải làm sao bây giờ?'
'Yên tâm, ta như thế nào lại có chuyện bất hảo đây? Nàng cũng biết, công phu chạy trối chết của ta tuyệt đối có thể xưng là đệ nhất thiên hạ, minh đao ám thương không thể chạm vào người của ta được, sao? Ta không ngại khi xun xoe chạy trốn ư? Cái đồ chơi thể diện này, ta sớm đã đem nó cất vào trong túi, từ trước đến nay không quản trong lòng.' Phương Tranh cợt nhả nói.
Trường Bình cười cười, tức thì đôi mi thanh tú nhướng lên, biểu tình lo lắng nhìn Phương Tranh: ' Phu quân, thế cục trong kinh thành chẳng lẽ đã nguy cấp đến nước này hay sao? Tại sao lại biến thành như thế này hả?'
Phương Tranh thở dài nói: 'Bởi vì chư vị hoàng huynh của nàng không cam lòng làm một cái vương gia tiêu dao, bởi vì thái tử ca ca của nàng lòng mang dã tâm bừng bừng, muốn sớm đang cơ xưng đế, bởi vì dã tâm cùng dục vọng của con người có rất nhiều ham muốn quyền lực cùng địa vị tựa như một cái hố sâu không thấy đáy, bao nhiêu cũng không đủ? Vì quyền lực mà bọn hắn có thể đem tánh mạng của toàn bộ dân chúng trong kinh thành không coi vào trong mắt, thậm chí bọn hắn còn đem tánh mạng của chính mình ra đặt cược, đổ một hồi, xem chính mình có thể ngồi trên cái ngôi vị cửu ngũ chí tôn người người kính ngưỡng hay không?'
Trường Bình hạ giọng hỏi tiếp: ' Còn phu quân thì sao? Chàng có dã tâm cùng dục vọng như người khác hay không? Người ta đều tranh giành, vì sao chàng không tranh?'
'Ta?' Phương Tranh giật mình, tiếp theo cười khổ nói: ' Có lẽ bởi vì bản thân ta quá lười nhác, nàng cũng biết nếu như trước kia ta không vào triều làm quan, thì ta chỉ là một gã hỗn ăn chờ chết mà thôi. Hiện giờ coi như trong tay nắm được quyền hành to lớn, nhưng ta cũng chỉ là một viên quan hỗn ăn chờ chết trong triều đình, cái gì mà hoàng đồ bá nghiệp, cái gì mà chủ công thiên hạ, ở trong mắt ta không bằng một đống bạc trắng! Loại chuyện tình tranh đoạt này thật sự rất nhàm chán, hơn nữa còn rất nguy hiểm đến tính mạng, ta còn trẻ như vậy, không chơi nổi những trò kích thích như thế a?'
Trường Bình ngơ ngẩn nhìn Phương Tranh sau một lúc lâu, rốt cuộc vùi đầu thật sâu vào trong ***g ngực của hắn, trên gương mặt nở một nụ cười tràn ngập hạnh phúc ấm áp.
'Phu quân, chàng thật tốt! Người ta thích phu quân cứ mãi giữ vững bản tâm như vậy, không tranh bá nghiệp, không tranh cương quyền, thiếp thân chỉ hi vọng phu quân luôn luôn bình an bồi tiếp ở bên cạnh ta, chúng ta tiêu sái khoái hoạt trọn cuộc đời này, có được không a?'
'Hảo! thuận tiện nếu như chúng ta không tiêu hết bạc, tương lai có thể bỏ vào trong quan tài lưu trữ cho kiếp sau!'
'Đi chết đi! Trong mắt chàng chỉ có bạc thôi sao!' Trường Bình hờn dỗi phấn quyền đánh nhẹ lên người Phương Tranh: ' Phu quân, hôm nay chàng cùng ca ca của ta thương nghị chuyện gì? Như thế nào thần thần bí bí đến mức vậy nha!'
Nhắc tới chuyện này, tinh thần của Phương Tranh rung lên, nhịn không được đắc chí khoe khoang nói: ' Hắc! Hôm nay lão công của nàng pháp nhãn sáng như sao, nhìn thấu một cái nữ tử.'
'Nga? Sao lại như thế? Nói nhanh lên.' Trường Bình cũng tỉnh táo hỏi.
Phương Tranh biểu tình dâm đãng: ' Ca ca nàng nhìn trúng một vị hồng bài cô nương ở trên Bồng Lai tiên thuyền, bộ dạng rất không sai, hôm nay ta cùng hắn đi chuộc thân cho vị cô nương kia, nhưng phỏng chừng lai lịch của tiểu nữ tử này bất hảo, ta đã phái người đi thăm dò nàng.'
Phương Tranh tựa hồ như đang tự hào vì ánh mắt sắc bén lợi hại của chính mình.
'Di? Mật nhi, làm sao hai mắt của nàng đăm đăm như thế? Nàng bệnh ư?'
Trầm mặc, giống như không khí trong một buổi tang lễ.
Một lát sau.
Bỗng nhiên trong phòng ngủ truyền ra một tiếng sư tử Hà Đông rống lớn.
'Phương Tranh! Ngươi là tên hỗn đản! Quả nhiên ngươi đã đi lên thuyền tầm hoa, còn dám lừa gạt lão nương! Người đâu, mang đao…..'
' Uy, phu nhân nguôi giận! Ta biết sai rồi, ai nha! Phu nhân, dùng phấn quyền của nàng hành hung lão công là được rồi, mau thu đại đao lại, không cần khoa trương thế đâu…..