Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia – Chương 290: – Botruyen

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương 290:

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan

Chương 264: Chuộc thân (2)

Sắc mặt Liễu ma ma trong nháy mắt biến thành trắng bệch, ý tứ của Phương Tranh nàng ta làm sao không rõ? Đây là cảnh cáo nàng ta không nên rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, lập tức thần sắc Liễu ma ma biến đổi mấy lần, quyến rũ chớp đôi mắt hạnh, rốt cục cười nói: ' Công tử nói quá lời, Chu công tử vì Niểu Niểu cô nương si tình như vậy, ông trời sẽ không cô phụ người si tình, ta đi thỉnh Niểu Niểu cô nương đi ra, Niểu Niểu có thể gặp được nam nhân tốt như Chu công tử, cũng là phúc của nàng.'
Phương Tranh cười sang sảng: ' Liễu ma ma biết thức thời như vậy, sinh ý của Bồng Lai tiên thuyền nhất định tài nguyên cuồn cuộn, tại hạ tạ ơn trước.'
Liễu ma ma miễn cưỡng nở nụ cười, xoay người đi ra sau khoang thuyền.
Mập Mạp nhìn chằm chằm bóng lưng Liễu ma ma, thở ra một hơi thật dài, xoa xoa mồ hôi lạnh trên đầu. Hướng Phương Tranh giơ ngón tay cái, cười nói: ' Đúng là Phương huynh có biện pháp, Liễu ma ma này rất lợi hại. Mỗi lần ta tới nơi này đều nhắc tới chuyện chuộc thân cho Niểu Niểu, đều bị nàng ta mượn cớ cản trở, không nghĩ tới Phương huynh vừa ra ngựa liền đem chuyện này giải quyết xong, thực sự bội phục.'
Phương Tranh trợn mắt nhìn hắn, cười nhạo nói: ' Nơi phong trần này, ngươi càng chơi trò si tình trước mặt loại người chỉ nhìn tiền bạc thì càng bị họ siết tới lợi hại, chuyện tự nâng cao mình rồi che che đậy đậy ta đã nhìn thấy quá nhiều, đơn giản không bằng dùng dao sắc chặt đay rối, trước tiên đem cô nương tiếp về nhà, khi đó nàng ta có thích ngươi hay không, ngươi làm sao xong được trái tim của nàng, cũng tùy tiện ngươi. Có cần lãng phí bạc trong chốn tiêu tiền này không?'
Nhìn thần sắc xấu hổ của Mập Mạp, Phương Tranh hỏi: ' Ngươi tổng cộng tiêu hết bao nhiêu bạc ở chỗ này?'
Mập Mạp không dám nhìn hắn, có chút ngại ngùng vươn năm ngón tay.
'Năm mươi lượng?'
Mập Mạp lắc đầu: ' Sai.'
'Năm trăm lượng?' Phương Tranh mở to hai mắt nhìn.
Mập Mạp ngượng ngùng cười: ' Ngươi tăng thêm…'
' Năm ngàn lượng?' Phương Tranh giật mình nhìn Mập Mạp, thấy Mập Mạp có chút thẹn thùng gật đầu, Phương Tranh nhất thời cả kinh nói: ' Ta kháo! Tìm năm ngàn lượng bạc, dù một câu nói với người ta cũng chưa từng nói qua, ngươi…ngươi quả thật đúng là mầm mống si tình!' Phương Tranh tức giận đến nghiến răng.
Mập Mạp xấu hổ đỏ mặt, lập tức ngẩng đầu, chấn chấn nói: ' Tình yêu chân chính là vô giá!'
'Phóng…' Phương Tranh tức giận, nhưng thấy dáng dấp hạnh phúc của Mập Mạp, rốt cục sửa lời nói: ' Nói gì! Ngươi đã thật tình thích nàng, nên không từ thủ đoạn chuộc thân đưa nàng về phủ trước, mỗi ngày để nàng sống tại nơi phong trần này, bị nhiều nam nhân sắc mị mị nhìn, ngươi nghĩ rất thoải mái sao?'
Thấy dáng dấp cụt hứng của Mập Mạp, Phương Tranh thở dài, vô lực nói: 'Mập Mạp huynh, sau này ta không làm chuyện lãng phí bạc thế này nữa, nếu ngươi có tiền muốn tìm một địa phương để xài, có thể đến chỗ của ta mà tiêu, đừng quên, ta cũng mở mấy nhà thanh lâu, nếu ngươi coi trọng cô nương nào, ta không nói hai lời, bật người liền tặng cho ngươi.'
Mập Mạp ngại ngùng cười: ' Với ngươi quá quen, không có ý tứ hạ thủ.'

Lúc này trong phòng đã ngồi đầy người, quy công đứng ở đầu thuyền thét to một tiếng: ' Đầy khách, nhổ neo!'
Người chèo thuyền liền cởi dây thừng, nhổ neo, mọi người hợp lực đẩy thuyền xa bờ, tới nơi nước sâu, lại đoán hướng gió, liền giương buồm lên, lâu thuyền khổng lồ dưới chiêng trống đàn sáo vang lên, chậm rãi từ hướng nam chạy tới hướng bắc.
Phương Tranh và Mập Mạp ngồi trong phòng hàn huyên vài câu, lúc này Liễu ma ma mang theo một vị tuyệt sắc nữ tử hướng bọn họ đi tới, đi qua những bàn ngoài tiền sảnh, chỉ nghe khách tầm hoa không ngừng kinh hô.
'Đây không phải là Niểu Niểu cô nương sao?'
'Niểu Niểu cô nương cũng không chủ động tiếp khách, hôm nay vì sao lại vào trong sảnh?'
'Liễu ma ma, ngươi có ý tứ gì? Ta từng dùng ngàn vàng cũng không gặp được Niểu Niểu cô nương, hôm nay vì sao ngươi mang nàng đi gặp người khác?'
Liễu ma ma hoàn toàn mắt điếc tai ngơ đối với những lời chất vấn của khách nhân, dẫn Niểu Niểu cô nương thẳng tới trước mặt Phương Tranh và Mập Mạp.
Phương Tranh ngưng mắt nhìn lại, đã thấy vị hồng bài cô nương khiến cho Mập Mạp tơ tưởng ngày đêm xác thực là một tuyệt sắc giai nhân khó gặp, răng trắng mắt sáng, má hồng mày xanh, quả nhiên là quốc sắc thiên hương, rực rỡ sáng chói, còn chưa đến gần, liền ngửi được hương hoa mai xông vào chóp mũi. Chỉ tiếc, vị cô nương này chẳng biết vì sao gương mặt thì cười, nhưng trong con ngươi lại mang theo vẻ vô cùng lạnh lùng, làm kẻ khác vừa nhìn thấy liền không sao nảy sinh nổi ý niệm thân cận trong đầu.
'Lạc lạc, Niểu Niểu, hai vị công tử muốn gặp ngươi, ngươi phải chiêu đãi cho tốt, chớ để chậm trễ mới được.' Liễu ma ma đưa Niểu Niểu đến trước mặt hai người, cười lạc lạc nói.
Niểu Niểu tiến lên một bước, hướng hai người cúi chào thật sâu, trong miệng nhàn nhạt nói: ' Niểu Niểu gặp qua hai vị công tử.'
Thanh âm như chim hoàng anh đang hót, dịu dàng kiều thúy.
Mập Mạp thấy Niểu Niểu đến gần, nhất thời bắt đầu khẩn trương lên, lại thấy nàng thi lễ, làm Mập Mạp sợ đến từ trên ghế bắn lên, thân thể Mập Mạp dị thường mẫn tiệp đưa tay như dìu hướng Niểu Niểu, trong miệng nói: ' Niểu Niểu cô nương khách khí…'
Ai biết thân hình Niểu Niểu chợt lóe, dựa thế đứng thẳng dây mà ra vẻ lơ đãng tránh khỏi tay dìu của Mập Mạp.
Phương Tranh nhìn thấy hết trong mắt, không khỏi hơi có chút kinh ngạc.
Cô nương này, không đơn giản.
Mập Mạp cũng ngẩn người, lập tức thu hồi bàn tay cứng ngắc, ngượng ngùng cười cười, gương mặt béo phì có chút đỏ bừng.
Phương Tranh nhìn Liễu ma ma nói: ' Liễu ma ma, hiện tại chúng ta đem thủ tục nên làm làm cho xong, sau đó ngươi tìm một con thuyền nhỏ, đưa chúng ta lên bờ, đừng chậm trễ thời gian.'
Liễu ma ma còn chưa mở miệng, ai biết Niểu Niểu vẻ mặt luôn lạnh lùng bỗng nhiên mở miệng nói: ' Công tử gấp cái gì? Vừa mới lên thuyền, ngại gì không uống vài chén rồi đi?'
Nói xong Niểu Niểu không ngờ lại nhìn Phương Tranh nhoẻn miệng cười. Dáng tươi cười như cây mẫu đơn đột nhiên nở ra, làm hoa thơm cỏ lạ thất sắc.
'A?' Phương Tranh và Mập Mạp hai người cùng thất thần.
Trầm mặc một chút, Mập Mạp bỗng nhiên bậm môi, thiếu chút nữa khóc ra, thương cảm hề hề nhìn Phương Tranh, ánh mắt vô hạn u oán: ' Phương huynh…'
Phương Tranh cũng có chút chân tay luống cuống, kháo, nữ nhân ngốc này sao lại phóng điện loạn như vậy? Đây không phải đã lầm đối tượng hay sao?
'Uy uy uy! Ngươi đừng cười loạn, cười sai người! Đem đầu ngươi nhìn qua bên trái một chút, đúng, thấy chưa, thấy Mập Mạp chưa? Ân, tốt, nhìn hắn cười, sau này hắn là phu quân của ngươi đó.' Ai biết Niểu Niểu nhìn thấy Mập Mạp, miệng cười tươi như hoa lập tức thu hồi, gương mặt lạnh lùng thản nhiên nói: ' Niểu Niểu gặp qua Chu công tử.'
Cảm thụ được mức chênh lệch thật lớn như lòng sông so với mặt biển, Mập Mạp bậm môi, ủy khuất không gì sánh kịp nhìn Phương Tranh, thần tình càng thêm thống khổ nói: ' Phương huynh…'
Phương Tranh mở to hai mắt, nhìn chằm chằm Niểu Niểu, vẻ mặt ngạc nhiên.
Cô nương này có phải là có mao bệnh hay không? Biết Mập Mạp vì nàng chuộc thân, nhưng lại đối với Mập Mạp lạnh lùng không gì sánh được. Trái lại đối với nam nhân khác cười tươi đến như vậy, đầu óc nàng ta có bị gì không?
Liễu ma ma thấy tràng diện quạnh quẽ, bật người liền giảng hòa: ' Niểu Niểu, hai vị công tử đều là quý khách. Đừng nên chậm trễ, vị Chu công tử này luôn có chút ái mộ đối với ngươi.'
Thần sắc Niểu Niểu vẫn như thường, nhàn nhạt nói: ' Đa tạ Chu công tử chuộc thân cho Niểu Niểu, Niểu Niểu vô cùng cảm kích.'
Mập Mạp nghe vậy cứng họng, gương mặt trướng đến đỏ bừng. Lắp bắp một lát mới nói lắp: ' Niểu Niểu cô nương khách khí, khách khí quá, ta…ta…'
Phương Tranh thở dài, người này xưa nay ở trước mặt ta luôn nói đạo lý về nữ nhân thật rõ ràng, vừa thấy Niểu Niểu liền líu lưỡi, thật không chút tiền đồ! Còn làm vương gia gì nữa, phi!
'Được rồi, được rồi!' Phương Tranh không nhịn được cắt đứt vẻ khách khí giả tạo của hai người, các ngươi một người giả ngây thơ, một người chơi lãnh khốc, hai người mau nhanh về nhà chui lên giường lăn qua lăn lại đi thôi.
Chỉ vào Liễu ma ma nói: ' Ngươi đi chuẩn bị khế ước bán mình lúc trước của Niểu Niểu cho ta.'
Lại chỉ vào Mập Mạp nói: ' Ngươi, đem gương mặt béo làm vẻ ngây thơ của ngươi thu lại! Nữ nhân này từ nay về sau là của ngươi, ít làm ra vẻ đả kích lớn lao để tranh thủ sự đồng tình của cô nương người ta.'
Cuối cùng chỉ vào Niểu Niểu nói: ' Hôm nay thì thôi, sau này phu quân của ngươi là hắn, nhớ kỹ, đừng cười loạn đối với nam nhân khác, Mập Mạp không tát ngươi, ta giúp hắn tát!'
Không để ý biểu tình phức tạp của ba người, Phương Tranh đứng lên vỗ vỗ mông, nói: ' Mẹ nó! Vì chút chuyện linh tinh này, làm lỡ bao nhiêu thời gian, Liễu ma ma, động tác của ngươi nhanh lên một chút, đừng dây dưa kéo dài, chúng ta không có thời gian.'
Nói xong Phương Tranh làm như lơ đãng liếc mắt nhìn thần sắc biến ảo của Niểu Niểu.
Trong lòng hắn luôn có một tia cảm giác khác thường, nữ nhân này, không tầm thường.
Như thế này sau khi lên bờ, phải gọi Ảnh Tử đi thăm dò điều tra. Thời kỳ phi thường, không thể ra một điểm sơ suất, vạn sự cẩn thận cho thỏa đáng.
Đúng ngay lúc này, bỗng nhiên cảm giác lâu thuyền khổng lồ rung động một chút, Phương Tranh lảo đảo thiếu chút nữa té ngã.
Người trong phòng cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, bỗng nhiên bên ngoài cửa sổ mạn tàu nổi lên rậm rập nhiều cây đuốc, chiếu Tần Hoài sáng trưng, xuyên qua cửa sổ mạn tàu nhìn lại, nhìn thấy bên ngoài có mười mấy thuyền nhỏ, trên thuyền đứng không ít người mặc trang phục thị vệ.
Đang trong lúc kinh nghi, chợt nghe trong phòng có người kêu lên: ' Di? Kỳ quái, sao trên thuyền nhỏ đều là nữ hầu vệ? Mọi người mau tới xem, mới mẻ thật! Những thị vệ này đều là nữ, cả đám đều đẹp, các nàng vây hoa thuyền để làm chi?'
Nữ hầu vệ?
Sắc mặt Phương Tranh và Mập Mạp nhất thời biến đổi, liếc mắt nhìn nhau, phát hiện đều là vẻ mặt trắng bệch. Kháo!
Lão tử không phải xui xẻo như thế chứ?
Đúng lúc này, bên ngoài trên một chiếc thuyền nhỏ đi đầu, một nữ tử cầm một cái loa giản dị, chống nạnh, bắt đầu kêu gọi đầu hàng: ' Hỗn đản họ Phương ở trên thuyền nghe đây! Các ngươi đã bị bao vây! Buông hồ ly tinh các ngươi đang ôm trong lòng ra, mau nhanh chóng thành thật lăn ra đây cho lão nương! Nếu không chúng ta sẽ xông lên bắt người! Lão nương nói lại một lần, hỗn đản họ Phương nghe…'
Thanh âm kiều giòn êm tai, lo lắng mười phần, ẩn hàm mười phần vị đạo mưa rền gió dữ sắp tới.
 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.