Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan
Chương 263: Mùa xuân của Mập Mạp (2)
Phương Tranh thất thần nhìn Mập Mạp hưng phấn như vừa ăn xuân dược, trong miệng lẩm bẩm nói: 'Thái tử sắp khởi binh mưu phản, đám vương gia vội vàng tranh quyền đoạt vị, các lộ đại quân rục rịch, lúc này ngươi lại đi yêu một cô nương, những lời này, rốt cục là làm sao vậy?'
Mập Mạp cũng biết đây là thời gian phi thường, lúc này nói chuyện phong hoa tuyết nguyệt đúng là quá phận, cho nên thần sắc có vẻ nong nóng.
Lập tức Mập Mạp tựa hồ nghĩ việc truy cầu hạnh phúc cá nhân cũng không phải là chuyện gì không dám nhìn người, vì vậy Mập Mạp liền ưỡn ngực, lẽ thẳng khí hùng nói: ' Có người nói cho ta biết, tình yêu thật sự rất vĩ đại!'
'Là tên vương bát đản nào nói?' Phương Tranh mặt âm trầm nói.
'Đó không phải lúc trước ngày thành hôn của ngươi và Mật nhi ngươi nói với ta sao?' Mập Mạp cười thật giảo hoạt.
Mặt mày Phương Tranh đen thui: ' Không sai, quả nhiên là thật hiểu biết!'
Tạm thời dứt bỏ chuyện tranh danh đoạt lợi không thèm nghĩ nữa, Phương Tranh quan sát Mập Mạp, thở dài nói: ' Nói đi, cô nương kia là ai, sao ngươi lại yêu nàng ta?'
Mập Mạp nghe vậy hưng phấn giống như được ăn xuân dược, hai mắt chiếu sáng nói: ' Cô nương kia quả thật đúng là thiên tiên hạ phàm! Ta vừa thấy nàng, lúc đó đầu óc liền phát mộng, chỉ có hai chữ có thể hình dung ra cảm giác lúc đó đối với nàng, yểu điệu, phi thường yểu điệu!'
Người này nếu làm hoàng đế, khẳng định cũng là một hôn quân chỉ thích mỹ nhân không thèm giang sơn.
Mập Mạp ngẩng đầu lên, trên gương mặt béo tròn của Mập Mạp đang lóng lánh ánh sáng thánh khiết: ' Ngày đó ta đi uống rượu hoa, phảng phất như trời đã định duyên phận, ta ở Họa thuyền của Tần Hoài gặp nàng, nàng mê người như vậy, như vậy…'
'Chậm đã! Đợi lát nữa!' Phương Tranh thất sắc nói: ' Ngươi đi uống rượu hoa ở Họa thuyền nhận thức nàng ta? Nàng…nàng là ai?'
Mập Mạp thản nhiên nói: ' Nàng là hồng bài cô nương của hoa thuyền a, làm sao vậy?'
Phương Tranh gian nan nuốt nước miếng: ' Không sao, ngươi tiếp tục nói.'
Tử Mập Mạp! Chơi kỹ viện lại chơi ra cảm tình luôn.
'Sau đó chúng ta liền gặp nhau, nàng ngồi trên đài rất xa, gảy cầm huyền, trái tim của ta, lúc đó thiếu chút nữa ngừng đập.' Mập Mạp lải nhải kể rõ tình yêu chân thật của hắn, hưng phấn mang theo vẻ xấu hổ.
Phương Tranh ngây người nhìn hắn, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, vậy phải làm sao bây giờ? Tử Mập Mạp dường như hoàn toàn chưa ý thức được, hôm nay đã đến thời kỳ then chốt ngươi chết ta sống. Lúc này bỗng nhiên nhảy ra một ' tình yêu thật sự' gì đó, rốt cục có phải là thiếu nội tâm hay không?
'Ngươi nói ngươi thích cô nương kia, ngươi thích nàng cái gì? Ăn nói? Khí chất? Khuôn mặt đẹp? Hay công phu trên giường?' Phương Tranh không thể không mở miệng hỏi.
Mập Mạp nghe vậy giống như bị vũ nhục, đứng lên, gương mặt béo phì tức giận đến đỏ bừng, thân thể tròn vo không ngừng phập phồng, lớn tiếng chỉ trích: ' Sao ngươi có thể nói xấu nàng như vậy? Trong lòng ta nàng giống như nữ thần, ta ngay cả nói chuyện cũng không dám nói, làm sao làm bẩn nàng mảy may?'
Phương Tranh kinh ngạc trợn to mắt: ' Ngươi là nói, cho đến bây giờ ngươi còn chưa nói qua với cô ta một câu? Mỗi ngày cứ ở xa xa như vậy nhìn nàng, không dám tới gần?'
Mập Mạp khẳng định gật đầu.
'Ngươi xác định ngươi thật sự thích nàng? Sẽ không là ngươi uống quá nhiều nên gây ảo giác?' Phương Tranh lo lắng nói.
'Thật xác định! Mỗi lần thấy nàng, ta liền nóng rực trong người, sau khi về nhà ta khó chịu, ăn cơm không có hứng, dễ giận dễ gây.' Mập Mạp hai mắt si mê, dáng dấp như một mao đầu tiểu tử ngu ngốc hãm sâu bể tình.
Phương Tranh nhíu mày, vuốt cằm trầm ngâm: ' Theo bệnh trạng ngươi nói, ta thế nào lại nghĩ giống như bị bệnh chó dại?'
Phương Tranh sờ loạn trên người Mập Mạp: ' Gần đây ngươi có bị chó cắn?'
Sắc mặt Mập Mạp trở nên rất khó xem: ' Phương huynh, đừng náo loạn, hiện tại ta không có tâm tư gì, mỗi ngày chỉ nghĩ tới nàng, cho nên ngươi phải giúp ta!'
'Vậy còn không giản đơn, nàng ta không phải là hồng bài cô nương sao? Đi tới thuyền hoa tìm lão Cưu, dùng tiền chuộc thân cho nàng, đưa vào trong phủ ngươi, mỗi ngày ngươi muốn cùng nàng ta thế nào thì thế nào.'
Mập Mạp lắc đầu, thịt béo trên mặt giống như bột lên men, lắc lư không thôi.
'Không được, ta đi hỏi lão Cưu, lão Cưu nói, cô nương đó không muốn chuộc thân, nàng…nàng…' Mập Mạp nói, trên mặt lộ ra thần tình khổ sở: ' Nàng không thích ta.'
Phương Tranh mở to hai mắt: ' Cô nương kia có bệnh sao? Cô nương nhà ai nguyện ý bán rẻ tiếng cười cả đời trong kỹ viện?'
Mập Mạp ủy khuất nhìn thịt béo như một trái cầu trên người mình, rất buồn bã.
Phương Tranh vừa nhìn cũng hiểu ra vài phần, không khỏi căm giận nói: 'Quá kỳ cục! Không phải ngươi chỉ béo một chút thôi sao? Lại không tới mức làm trời giận dân oán, nàng dựa vào cái gì không thích ngươi?'
Mập Mạp yếu ớt thở dài, lặng yên không nói.
Phương Tranh cắn răng nói: ' Mẹ nó! Rượu uống không uống muốn uống rượu phạt! Lão tử triệu tập thị vệ, đem cô nương kia cướp đi ra, lại cho một mồi lửa hỏa thiêu chiếc thuyền rách kia! Xem cô ta còn đắc ý cái gì!'
Nói xong cả Phương Tranh và Mập Mạp cùng thất thần, sau đó đồng thanh nói: ' Lời này nghe sao có điểm quen tai?'
Sau đó hai người lập tức nghĩ tới, ngày trước lão Cưu không chịu cho Yên Nhiên chuộc thân, Mập Mạp đứng bên cạnh bờ sông Tần Hoài, không phải cũng nói như vậy sao?
Hai người nhìn nhau cười, tình bạn như rượu nguyên chất thơm nồng cay, ở giữa hai người lan tràn, phiêu đãng.
Phương Tranh vỗ vai Mập Mạp, cười nói: ' Được rồi, nếu dùng tiền cũng không được, chúng ta lại án theo cách của nàng, ta nhất định giúp ngươi lấy được cô ta. Cái gì tranh quyền đoạt lợi, cái gì vị trí thái tử, tất cả đều biến con mẹ nó đi! Chỉ cần ngươi vui vẻ là tốt rồi!'
Mập Mạp cảm kích cười cười, sau đó sắc mặt suy sụp, khóc tang nói: ' Đừng, Phương huynh, chuyện tranh thái tử ngươi cũng phải giúp ta, danh lợi phải thu vào hết, chẳng phải là đẹp hơn, ngươi nói đúng không?'
Phương Tranh không nói gì.
Không ngờ Mập Mạp cũng không ngốc, hắn muốn đi cua con gái, lão tử lại gian khổ đi giúp hắn đoạt vị, kết quả thái tử hắn làm, mỹ nữ cũng vào trong lòng hắn, ta gặp may cái gì đây? Làm cây quạt gió sống cổ đại?
Bóng đêm phủ xuống, bờ sông Tần Hoài bóng người dày đặc. Thuyền hoa bỏ neo ven bờ, từ lâu đã thắp sáng hai ngọn hồng đăng, giống như một nữ tử hoài xuân không bị cản trở, từ trước đến nay những tao nhân mặc khách muốn tầm hoa vấn liễu, vương tôn công tử muốn đến, thỏa thích tiếp nhận khách đến từ bốn phương.
Phương Tranh và Mập Mạp mặc thường phục, hai người đều dùng trang phục của công tử phú quý phong lưu, ở bên bờ sông chậm rãi tản bộ, bốn phía chung quanh, có nhiều bóng người như ẩn như hiện đi dạo khắp nơi, như vô tình chắn những người muốn đi ngang qua hai người sang một bên. Những người này chính là thị vệ của Phương Tranh và Mập Mạp, đang ở thời kỳ phi thường, hai người cũng không phải những anh hùng hào kiệt thấy chết không sờn, ra ngoài hoạt động đương nhiên phải thật cẩn thận.
Phương Tranh đang cùng Mập Mạp nói lại những tiến triển gần đây.
'Chuyện kết phường buôn bán với các đại thần đã chuẩn bị xong, tổng cộng sáu mươi xe ngựa, ta còn thỉnh Phùng Cừu Đao phái hai ngàn Long Vũ quân binh sĩ áp xe, mấy ngày nữa có thể xuất phát, thẳng đến núi Hạ Lan, ven đường cho dù có thổ phỉ cũng không cần lo lắng. Vừa lúc đem bọn họ tiêu diệt, sau này giúp các thương nhân an toàn kinh thương.'
Mập Mạp gật đầu: ' Chuyện này ngươi làm thật đẹp, không chỉ mượn hơi đại thần, hơn nữa buôn bán lời bạc, trọng yếu hơn là, ở dân gian giành được danh tiếng, nhất cử cả ba đường đều tiện.'
Phương Tranh cười nói: ' Thật đúng sai rồi lại đúng, lúc đó ta nghĩ ra chủ ý này chỉ là muốn tìm mấy người đệm lưng mà thôi.'
'Phòng thủ thành vệ quân ngươi thống trị ra sao? Các tướng sĩ chịu nghe lời ngươi nói không?' Mập Mạp thần sắc ngưng trọng hỏi.
Phương Tranh cười khổ: ' Nào có dễ dàng như vậy? Lúc này ta mới nhậm chức có vài ngày, thái độ các tướng sĩ đối với ta tuy hiền lành hơn lúc đầu, nhưng còn chưa tới trình độ duy mệnh là từ, ngươi đừng quên, Tần Trọng vẫn còn ở đó, uy vọng của hắn ở trong quân còn cao hơn ta, nếu hắn thật sự quyết tâm đi cùng đường với thái tử, chuyện xấu trong phòng thủ thành vệ quân sẽ lớn.'
Mập Mạp thở dài: ' Từ từ sẽ đến, chỉ hi vọng thái tử có thể cho chúng ta chút thời gian chuẩn bị.'
'Không thể từ từ! Thái tử còn cần thời gian hơn chúng ta, nhưng chúng ta không thể cho hắn cơ hội, Trần phu tử nói đúng, ngồi chờ không bằng tự đi, nếu chúng ta giành phát động trước, nói không chừng phần thắng sẽ lớn hơn, chúng ta nếu chuẩn bị tốt, nói không chừng bên thái tử còn chuẩn bị tốt hơn, cố tình không bằng vô tâm, phần thắng của chúng ta càng lớn hơn nữa.'
Mập Mạp nghi hoặc nói: ' Ngươi nói giành phát động trước là ý tứ gì?'
Phương Tranh cười thần bí, nói: ' Ta có một chủ ý, nói không chừng có thể làm cho thái tử phải xuất thủ trước, hắn vừa ra tay, cơ hội cho chúng ta đã tới, hắc hắc hắc hắc…'
' Phương huynh, ngươi cười thật giống…giống…'
' Tuấn tú phải không?'
' Gian trá.'
Hai người bất tri bất giác đi tới trước một thuyền hoa, hình dáng con thuyền cũng quy mô, ngẩng đầu vừa nhìn, ngay cửa thuyền có một bài tử bằng gỗ lim, bên trên viết bốn chữ lớn: ' Bồng Lai tiên thuyền.'
Phương Tranh vuốt cằm hỏi Mập Mạp: ' Ở đây?'
Ánh mắt Mập Mạp si mê nhìn chằm chằm chiếc thuyền, thâm tình giống như nhìn tình nhân: ' Đúng, ở đây.'
Tên của thuyền hoa đặt thật không sai, có một chút ý tứ phiêu dật xuất trần.
Phương Tranh giúp Mập Mạp sửa sang lại y quan, lại buộc Mập Mạp thu hồi vẻ tươi cười, sau đó vỗ vai hắn, chỉ vào thuyền hoa lớn tiếng nói: ' Được rồi, hành động tán gái bắt đầu, Mập Mạp, lên!'