Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia – Chương 284: – Botruyen

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương 284:

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan

Chương 261: Người văn hóa thường âm hiểm (2)

Nhất thời Phương Tranh đã hiểu mọi chuyện, nguyên lai đôi cẩu nam nữ này vừa rồi chính là những người buông lời tâm tình ghê tởm ở bên kia tấm bình phong, thật sự tưởng rằng bọn họ thức thời bỏ đi. Nhưng không nghĩ ra gã nam tử này đại khái còn muốn biểu hiện một chút anh hùng khí khái của hắn ở trước mặt nữ tử, cho nên quay trở về dẫn thêm người đến giúp hắn báo thù.
'Rốt cuộc người nào đã làm? Mau đứng ra đây cho lão tử! Con mẹ nó! Lão tử lớn như vậy còn chưa từng bị người nào mắng qua đâu.' Nam tử hùng hổ nói.
Phương Tranh cùng Mập Mạp phi thường ăn ý đồng loạt lắc đầu nguây nguẩy, bộ dạng tỏ vẻ mờ mịt không hiểu.
Hảo hán không màng cái thiệt thòi trước mắt, Mập Mạp nhận biết Phương Tranh đã lâu, sớm cũng học được đạo lí này từ trên người của hắn.
Ưu điểm phi thường biết thức thời.
'Này, thị vệ của ngươi đâu?' Mập Mạp dịch gần lại bên cạnh Phương Tranh nhỏ giọng hỏi.
'Đứng canh gác ở bên dưới lầu mà, thật kì quái, đám người này đi lên đây bằng cách nào? Sao đám thị vệ không ngăn cản bọn chúng? Uy, còn thị vệ của ngươi đâu?' Phương Tranh hỏi ngược lại.
Mập Mạp biểu tình đau khổ nói: 'Cũng đang ở dưới lầu đó, uy, vậy bây giờ phải làm sao? Xương cốt của ta mềm mại không đánh nhau được đâu!'
Phương Tranh trừng mắt lườm hắn một cái: 'Làm sao bây giờ? Trước tiên cứ đầu hàng đã, cái này còn phải hỏi ta nữa ư?'
Mập Mạp cả kinh: 'Ngươi là mệnh quan triều đình, còn ta đường đường là một vương gia, trước mặt bao nhiêu người như thế, bảo ta đi đầu hàng tiểu tử này sao? Mặc kệ! Ta tình nguyện bị bọn chúng đánh chết!'
Phương Tranh bất hảo liếc mắt nhìn Trần phu tử, cười hắc hắc nói: 'Nếu không….Trước hết lão sư giúp chúng ta ra mặt đầu hàng, còn ta sẽ chạy xuống tìm viện binh, ta cảm nhận được bọn chúng sẽ không dám đánh ngài.'

Mập Mạp lẳng lặng cầu trời khấn phật.
Gã nam tử chứng kiến hai người Phương Tranh cùng Mập Mạp dường như không có chuyện gì, ngồi một bên tự lo nói chuyện phiếm, tựa hồ không đưa hắn để vào trong mắt, không khỏi giận dữ vung tay lên, tức thì đám gia đinh bước tới động thủ.
'Chậm đã! Các ngươi là ai? Dưới chân thiên tử mà dám dung túng cho gia nô hành hung, còn có vương pháp nữa hay không?' Trần phu tử nhịn không được bước lên phía trước, nghiêm mặt quát.
Phương Tranh thở dài cảm thán, tức thì cùng gã nam tử kia đồng thanh hừ lạnh một tiếng, cư nhiên hung hăng càn quấy giống nhau nói: 'Vương pháp ư? Ta chính là vương pháp!'
Quả nhiên là kì tích, hai người đồng thanh dị khẩu, hơn nữa từng câu từng chữ lại giống y chang nhau, ngữ khí đều một bộ dạng ngang ngược như đúc.
Phương Tranh vừa dứt lời liền sầm mặt xuống, bước nhanh đến bên cạnh Trần phu tử, vu khống nói: 'Phu tử, nghe được không? Nghe được không? Gã này chính là người ăn chơi trác táng nổi tiếng nhất kinh thành đó a!'
Trần phu tử ngạc nhiên, Mập Mạp ngạc nhiên, tất cả mọi người cũng đều ngạc nhiên! Gã nam tử bị Phương Tranh giỡn mặt như thế, nhất thời nộ khí trùng thiên, phẫn hận nhìn chằm chằm vào Phương Tranh, ánh mắt tựa hồ như muốn phún ra lửa, khàn giọng quát lớn: 'Người đâu! Đem tên tiểu tử này phế đi cho lão tử!'
Phương Tranh kinh hãi giống như con gái nhà lành bị lưu manh quấy rối tình dục, hai tay che ngực hét lớn: 'Các ngươi muốn làm gì?'
Đám ác bộc nhe răng cười bước lên bao vây chung quanh hắn, Phương Tranh quát lớn: 'Chậm đã!'
Gã nam tử bước lên phía trước đem nữ tử bên cạnh ôm vào trong ngực, đắc chí hừ lạnh nói: 'Như thế nào? Còn muốn để lại di ngôn hay sao?'
Con mẹ nó, tên gia hỏa này bộ dạng tiểu nhân đắc chí thật đáng hận! Quả nhiên cùng lão tử giống nhau như đúc.
Phương Tranh âm thầm cắn răng, tức thì nghiêm mặt giảng giải đạo lí: 'Hiện giờ đang trong thời thịnh, càn khôn sáng sủa, có chuyện gì mà không thể đàm phán được cơ chứ! Đâu cần phải đánh đánh giết giết ngươi sống ta chết….' Lời còn chưa dứt Phương Tranh liền phát động chiêu thức đánh lén đê tiện, bất thình lình hung hăng đá một cước vào phía bụng của gã nam tử, chỉ nghe một tiếng hét thảm niên vang lên, thân ảnh của gã nam tử kia tựa như một con diều đứt dây, bay thẳng ra bên ngoài một trượng, miệng sùi bọt mép nằm thẳng cẳng ở trên mặt đất.
Phương Tranh thỏa mãn tâm nguyện thu hồi cước thối, trong đầu nhớ lại kiếp trước mình có xem một bộ phim 'Đông Thành Tây Tựu'. Khi Hồng Thất Công luận võ cùng Âu Dương Phong đã từng nói một câu kinh điển 'Ta đã lâu không có đá sảng khoái như vậy rồi!' Đám gia đinh bỗng nhiên thấy chủ tử của mình bị tập kích, nhất thời kinh hoảng không nói hai lời liền xông lên. (*: Bộ phim Đông Thành Tây Tựu rất hài khuyên các bạn nên xem, cười vỡ bụng mất. Mình còn nhớ HTC hấp diêm ADP, hấp xong hắn nói một câu như trên, theo nghĩa bóng. Có các loại võ công hài vãi như Kiếm Pháp Đá Lông Nheo, Tình Ý Triền Miên Đao, Chưởng Pháp Lửa Gần Rơm.)
Phương Tranh quát lớn một tiếng, đem chén trà trên bàn ném ra bên ngoài cửa sổ quăng xuống dưới lầu, đang lúc mọi người bị phân tâm, tức thì hắn anh dũng chạy trối chết.
Mười mấy gã gia đinh truy hắn như đuổi thỏ, chạy khắp chung quanh trà lâu đuổi bắt Phương Tranh, đáng tiếc luận công phu chạy trối chết thì Phương Tranh hơi có vài phần hỏa hầu. Đám gia đinh đuổi theo hắn nửa ngày ngay cả một cái góc áo của hắn cũng chưa chạm vào được. Ngược lại mọi thứ chung quanh rơi vào tình trạng đổ nát thảm thương, chưởng quỹ cùng những vị khách nhân ôm đầu phóng nhanh đi xuống lầu.
Mập Mạp và Trần phu tử gấp đến mức chuyển loạn thành vòng tròn, hiện tại chỉ biết đứng nhìn về phía cầu thang, trong lòng thầm tự hỏi không biết đám thị vệ kia đang làm cái gì? Như thế nào còn chưa lên đây?
Đám gia đinh chứng kiến Phương Tranh ra tay đánh lén chủ tử của mình, mà chính hắn lại không một chút hao tổn gì cả, còn đang ôm đầu chạy loạn chung quanh trà lầu, không khỏi tức giận đến mức râu tóc dựng ngược, đang muốn tiếp tục truy sát, nhưng lúc này chỉ nghe từ cầu thang truyền đến một trận thanh âm huyên náo. Mọi người ngạc nhiên nhìn lại, nhất thời đều thở dài một hơi nhẹ nhõm, rốt cuộc đám thị vệ đã lên tới rồi.
Sau khi đám thị vệ bước lên lầu, phát hiện Phương đại nhân đang bị người truy sát ngay trong trà lầu, không khỏi vừa giận vừa sợ. Đám thị vệ khẩn trương quát lớn một tiếng, phóng tới nhóm gia đinh ác bộc mà loạn đả quyền cước, chỉ trong nháy mắt công phu hơn mười mấy tên gia đinh ác bộc liền nằm dài đo ván ở trên mặt đất. Đám thị vệ thần tình hổ thẹn bước lên trước mặt Phương Tranh ôm quyền nói: 'Đại nhân thứ tội, thuộc hạ đã chậm trễ khiến cho đại nhân hoảng sợ!' Mập Mạp cùng Trần phu tử cũng nhanh chóng bước lại gần, quan tâm hỏi: 'Ngươi không sao đó chứ?'
Phương Tranh lắc đầu, sắc mặt đã trở nên xanh mét, mẹ nó! Gã gia hỏa này cư nhiên hại lão tử lại phải chạy trối chết thêm một lần nữa, thực mất mặt, thù này không báo thì không phải hảo hán!
Gã nam tử vẫn quỳ rạp ở trên mặt đất, nữ tử bên cạnh lo sợ không yên phe phẩy hắn, biểu tình có chút hốt hoảng.
Phương Tranh tiêu sái bước đến trước mặt gã nam tử, ngồi xổm xuống vỗ vào mặt của hắn nói: 'Này, này! Tỉnh tỉnh! Sàn nhà lạnh lắm, không cẩn thận sẽ bị cảm mạo a!' Thực ra mà nói thì gã nam tử kia sớm đã tỉnh rồi, một cước của Phương Tranh mặc dù ngoan độc, nhưng bế khí trong chốc lát thì hồn cũng quay trở về, lại chứng kiến gia đinh của mình bị đám thị vệ phục sức cấm quân thu thập sạch sẽ, nhất thời sợ hãi tiếp tục nhắm chặt hai mắt giả vờ nằm chết ở trên sàn nhà. Phương Tranh thấy nhịp hô hấp của hắn đều đặn, huyệt thái dương còn đọng mồ hôi, mi mắt mặc dù đã nhắm chặt nhưng vẫn còn đang rung động nhẹ nhàng, Phương Tranh trong lòng cười lạnh, cái trò này lão tử chơi qua đã không biết bao nhiêu lần! Luận giả chết thì lão tử còn là tổ tông của ngươi!
Hắn chậm rãi ghé sát vào bên tai của gã nam tử nhẹ nhàng nói: 'Ngươi còn…giả chết với lão tử, cẩn thận ta đem ngươi lột sạch quần áo, dùng tiểu đao khắc ba chữ đại vương bát đản lên mông của ngươi, ngươi có tin hay không?'
Gã nam tử bị dọa, thân mình run lên giống như một con tiểu miêu bị người ta giẫm phải đuôi, diễn cảm đã hoàn toàn không còn một chút hung hăng như trước nữa, ngữ khí nức nở nói: 'Ngươi còn muốn thế nào a? Đánh cũng đánh rồi, chẳng lẽ còn muốn ta bồi thường tiền sao?'
Phương Tranh nghe vậy nhãn tình rực sáng, còn chưa nghĩ thông nên xử trí hắn như thế nào, vậy mà gã phá gia chi tử này đã nghĩ hộ!
'Vị lão bản này họ gì nha?' Phương Tranh cười hiền lành tựa như thiên sứ giáng trần.
Gã nam tử buồn rười rượi nói: 'Ta gọi là Đỗ Tuyên, phụ thân ta là Hộ Bộ thượng thư Đỗ Tùng Quân.'
'Nhi tử bảo bối?' Phương Tranh mừng rỡ, này chỉ có dê béo mới tươi như thế này nha! Hơn nữa chính hắn còn chủ động dâng tới miệng, nếu không hung hăng chém hắn một đao thì thực sự có lỗi với lão thiên gia đã khổ tâm an bài a?
Sau khi Đỗ Tuyên nhắc đến phụ thân của hắn, bỗng nhiên ngẩn người, tiếp theo ngữ khí lại trở nên cuồng vọng: 'Đúng vậy! Phụ thân của ta chính là Hộ Bộ thượng thư, các ngươi dám đánh ta quả thật không muốn sống nữa rồi?'
Phương Tranh mỉm cười thần sắc như thường, đột nhiên tát một cái vào mặt của Đỗ Tuyên, điềm nhiên nói: 'Đỗ công tử, ngươi có phải còn chưa hiểu rõ tình huống hiện giờ của chính mình? Có cần ta nhắc nhở ngươi thêm một chút nữa hay không?'
Đỗ Tuyên bị một cái tát này làm cho tỉnh mộng, nhiều năm hoành hành tại kinh thành thế nhưng lần đầu tiên phát hiện ra danh đầu của lão cha không có dùng được, hắn ôm quai hàm, biểu tình dường như không biết phải làm sao.
Phương Tranh chứng kiến một cái tát thu được hiệu quả như mong muốn, vì thế biểu tình không còn như muốn ăn tươi nuốt nữa! Nở ra một nụ cười thân thiện trên khuôn mặt: 'Đỗ công tử, xem ra ngươi cũng đã hiểu được tình huống của chính mình, tốt lắm, kẻ biết thức thời mới là trang tuấn kiệt! Đỗ công tử nhất biểu nhân tài, vừa nhìn cũng biết là một cái đại tuấn kiệt trong kinh thành a!'
Đỗ Tuyên bưng quai hàm, kinh ngạc nhìn Phương Tranh, ngập ngừng hỏi: 'Ngươi…Các ngươi rốt cuộc là ai?'
Nghe được danh đầu Hộ Bộ thượng thư lại không hề có một chút sợ hãi, không coi lão cha của hắn để vào trong mắt, những người trước mặt này thân phận khẳng định là không đơn giản. Đỗ Tuyên trong lòng mơ hồ dâng lên một loại dự cảm, chuyện ngày hôm nay, có phải hay không đã mang phiền toái đến cho lão cha?
Phương Tranh vui mừng tươi cười vỗ lên bả vai của Đỗ Tuyên, thân thiết nói: 'Cuối cùng chúng ta nói vào trọng điểm…Khụ khụ….Tự giới thiệu một chút, bổn nhân tên là Phương Tranh, ngươi hẳn đã từng nghe nói qua đi?'
Nhìn sắc mặt của Đỗ Tuyên giờ phút này đã trắng bệch giống như xác chết trôi, Phương Tranh nhiệt tình chỉ vào Mập Mạp đứng ở bên cạnh, nói tiếp: 'Vị ục ịch phúc hậu này chính là Mập Mạp, ân, ha ha…. Là Phúc vương điện hạ đương triều, đệ tứ hoàng tử! Còn bên cạnh hắn nhìn cái người trung niên phiêu dật xuất trần kia, đó chính là ân sư thụ nghiệp của ta cùng Phúc vương điện hạ!'
Đỗ Tuyên càng nghe sắc mặt càng thêm tái nhợt, cuối cùng đã muốn vô lực nằm bệt trên sàn nhà, rên rỉ một tiếng.
Phương Tranh cười híp mắt nhìn Đỗ Tuyên giơ ngón tay cái lên, khoa trương nói: 'Con mẹ ngươi dám nhảy lên đè đầu cưỡi cổ chúng ta, xem ra ở nhà Đỗ thượng thư mỗi ngày đều cho ngươi ăn gan báo tim hổ đi? Đỗ Tuyên….Ngươi bị phiền toái, phụ thân của ngươi cũng phiền toái, cả nhà của người đều phiền toái….Ài, ngươi muốn song phương chúng ta tính toán chuyện này như thế nào?'
 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.