Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan
Chương 260: Phát sinh tiền thân hậu sự (2)
Tựa hồ không muốn để cả hai chìm đắm trong bầu không khí bi thương này, hoàng thượng tiếp tục nói: 'Cho nên, trẫm sốt ruột phế truất thái tử như vậy, bởi vì thời gian không còn nhiều lắm, nếu trẫm chết, các hoàng tử dã tâm bừng bừng, thiên hạ chắc chắn đại loạn, bách tính lại rơi vào việc binh đao chiến hỏa tai ương, mà trong mấy hoàng tử cũng còn gà nhà bôi mặt đá nhau, tay chân tương tàn, đây là nguyên nhân lớn nhất mà trẫm không muốn nhìn thấy, mọi chuyện hoàn toàn đều là vì ngôi vị thái tử, cho nên trước khi trẫm chết, phải tranh thủ thời gian đem việc này an bài thỏa đáng.'
'Then chốt hiện tại, đó là tìm ra vị trí cụ thể của chi quân đội riêng của thái tử, trước khi thái tử kịp làm ra chuyện đại nghịch bất đạo, triệt để tiêu diệt hắn!' Hoàng thượng nói đến đây, trong đôi mắt già mờ đục bỗng nhiên mở, tinh quang bạo bắn, sát ý nghiêm nghị.
'Vi thần đã phái hết nhân thủ của Ảnh Tử ra ngoài, trong thời gian ngắn sẽ có kết quả.'
Hoàng thượng gật đầu, nhắm hai mắt lại, trong ngực phập phồng thở gấp, phảng phất như không còn chịu nổi, vô lực nằm trên giường, thở dốc nói: 'Nếu nhất thời tìm không được, cũng phải làm tốt phòng bị trước, đêm qua trẫm đã bí mật lệnh cho Long Vũ quân của Phùng Cừu Đao, và Long Tương quân của Hàn Đại Thạch suốt đêm nhổ trại, hướng phương hướng kinh thành đi tới, đóng quân ngoài thành vài dặm, nếu có biến cố, bọn họ có thể dùng tốc độ nhanh nhất gấp rút tiếp viện kinh thành. Đây cũng là nguyên nhân vì sao hôm nay trẫm dám sai người hạch tội thái tử.'
Hoàng thượng bỗng mở mắt ra, nhìn chằm chằm Phương Tranh nói: 'Phương Tranh, gần đây kinh thành nguy cơ trọng trọng, ngươi phải bảo vệ người nhà và Mật nhi cho tốt, chớ để bọn họ bị thương tổn.'
Phương Tranh rưng rưng gật đầu cười cười, nói: 'Vi thần cũng sẽ bảo vệ tốt hoàng thượng, không để cho ngài bị thương tổn.'
Hoàng thượng nghe vậy nở nụ cười, dáng tươi cười tràn đầy vui mừng.
Ra khỏi cung, nhưng trong lòng Phương Tranh lại nặng trịch. Xem ra hoàng thượng đã sắp băng hà, quay đầu lại chuyện cũ, vị hoàng thượng thoạt nhìn dường như thời khắc hung hăng dữ tợn, thời khắc luôn quát mắng hắn, kỳ thực luôn một mực dùng chính phương thức của hắn, yên lặng đối xử tốt với Phương Tranh, yên lặng chi trì hắn, thậm chí dễ dàng tha thứ những tiểu họa bình thường hắn gây ra, phạm sai lầm nhỏ, càng nhiều thời gian, hắn cũng không giống như một hoàng đế cao cao tại thượng, mà là một lão đầu nhi cô độc mà quật cường, không hề nguyên tắc đi sủng nịch vãn bối như hắn, tuy rằng áp bức, nhưng tâm địa thiện lương.
Quay đầu lại, Phương Tranh nhìn cửa cung dần dần khép kín, nặng nề thở dài. Trường Bình ở tại trong cung cùng hoàng thượng, tuy rằng tất cả mọi người không nói, nhưng bọn họ đều biết, đây là nàng muốn bồi phụ hoàng của nàng an tĩnh tiêu sái hưởng trọn con đường cuối cùng của phụ hoàng nàng, mong muốn nàng ở trong cung cũng không nên quá bi thương, trong lòng bi thống, Phương Tranh cũng nặng nề quay trở lại trong phủ, Yên Nhiên đang ở trong phòng ngủ lo tính toán sổ sách, nữ nhân tài ba ngày xưa cầm kỳ thi họa đều nhất tuyệt kinh thành, hôm nay gả vào nhà thương nhân, lại sử dụng bàn tính cũng có hình có dáng.
Thấy hình ảnh yên tĩnh bình yên kia, trong lòng Phương Tranh không khỏi hiện lên nhàn nhạt ấm áp, tâm tình bi thống thoáng giảm bớt. Người tới tận cùng, chính mình sau này cũng sẽ già, cũng sẽ giống như hoàng thượng lâm bệnh trầm kha, sau đó chậm rãi chết đi, cuộc sống có ngắn hơn mười năm, nếu có thể cùng người mình yêu cùng nhau sống đến bạc đầu, dù có chết, khóe miệng cũng hàm chứa hạnh phúc.
'Không được nhúc nhích! Đánh cướp! Cởi y phục ra, bổn thổ phỉ chỉ cướp sắc, không cướp tiền.' Phương Tranh lặng lẽ đi vòng ra sau Yên Nhiên, ôm cổ nàng, đè thấp thanh âm tàn bạo nói.
Yên Nhiên lại càng hoảng sợ, lập tức nghe ra là thanh âm của Phương Tranh, nhất thời cười lên khanh khách không ngừng.
'Phu quân đừng nháo, thiếp đang tính toán sổ sách mà.' Yên Nhiên cười duyên né tránh.
'Tính sổ gì chứ, loại sự tình này giao cho thủ hạ làm đi, nàng chỉ cần nắm giữ là được, bằng không thủ hạ cần gì nuôi dưỡng, đều là kẻ bất tài sao?'
Yên Nhiên mất hứng bậm môi nói: 'Cái gì bất tài chứ, phu quân giao cho thiếp để ý thanh lâu, mấy quản sự đều là người có khả năng, sau này không cho nói bọn họ như vậy nữa.'
Lúc này người hầu vào báo, Phúc Vương điện hạ thỉnh Phương Tranh đến Nhã Tự Lâu nơi bờ sông Tần Hoài.
Phương Tranh không cần nghĩ cũng biết, tiểu tử này thiếu kiên nhẫn, dự định hỏi hắn vì sao lại nói giúp thái tử trên triều.
Hàm lượng trong não người này chẳng lẽ đều đi theo thịt béo mà ra hết? Hiện tại còn không rõ được dụng ý của ta, đối với chỉ số thông minh của hắn thật sự lại có một nhận thức mới, Phương Tranh vừa lẩm bẩm vừa đi ra ngoài.
'Thị vệ! Đi.'
'Đại nhân, đi đâu?'
Phương Tranh búng tay: 'Đi đến Nhã Tự Lâu, kỳ thật là một tòa trà lâu có thể thưởng thức cảnh sông Tần Hoài, là nơi mà văn nhân nhã sĩ luôn tụ hội ngâm thơ tuyển chọn. Nói cho cùng là học đòi văn vẻ, nói không hay đơn giản là sau khi bọn họ ngâm thơ xong, trực tiếp leo lên thuyền hoa cưỡi người.'
Dường như cả hai cách nói đều không quá êm tai?
Lúc Phương Tranh đi đến Nhã Tự Lâu, Mập Mạp đã uống no nước trà, vốn cái bụng đã béo phì tròn trịa, càng có vẻ no đủ phong phú, nếu hiện tại cấp cho hắn thêm một cây đinh ba, hắn cũng không cần hóa trang. ( Trư Bát Giới)
Phương Tranh đi vào trong một gian phòng trang nhã được bình phong ngăn cách, Mập Mạp vừa nhìn thấy Phương Tranh giống như nhìn thấy thân nhân, vác cái bụng tròn trịa lăn về hướng hắn.
Phương Tranh sợ đến vội vàng đỡ lấy hắn: 'Chậm một chút, chậm một chút, đã mấy tháng rồi, thế nào còn không cẩn thận như thế, làm bị thương hài tử trong bụng thì làm sao bây giờ?'
Mập Mạp mặt mày đen thui.
'Phương huynh, hiện tại nên làm sao bây giờ nha! Ta đang vội muốn chết, thái tử phỏng chừng sắp ngồi không yên. Chúng ta nên ngẫm lại biện pháp thôi.' Mập Mạp gấp đến độ giống như một trái cầu không ngừng xoay quanh tại chỗ.
Phương Tranh kỳ lạ: 'Di? Ngươi không trách ta sáng nay nói dùm thái tử? Thế nào cũng không hỏi ta một câu nha?'
Mập Mạp ngẩn người, lập tức ngại ngùng cười cười: 'Ha hả, không trách ngươi, ta biết ngươi có mục đích. Vì muốn ổn định thái tử, kéo dài thời gian hắn khởi binh.'
Phương Tranh kinh hãi: 'Mới nửa ngày không gặp, Mập Mạp ngươi ăn linh đan diệu dược sao? Thế nào đầu óc bỗng nhiên trở nên linh quang như vậy? Vấn đề phức tạp như thế không ngờ có thể suy nghĩ cẩn thận, thực sự là không đơn giản.'
Mập Mạp cười khổ nói: 'Phương huynh, ngươi cũng đừng bẩn thỉu ta nữa. Vấn đề phức tạp như thế, khái khái, đương nhiên không phải do ta nghĩ ra.'
Phương Tranh như trút được gánh nặng, xác định rồi, vẫn là Mập Mạp của trước đây.
Mập Mạp cười nói: 'Ta giới thiệu một vị cố nhân cho Phương huynh, người này Phương huynh cũng quen biết.'
Phương Tranh chợt hiểu, không ngờ Mập Mạp thỉnh được cao nhân, thảo nào có thể thấy rõ ý đồ của mình.
Đúng lúc này, sau bình phong của một nhã phòng truyền đến thanh âm một nam một nữ, thanh âm như mềm như nhu, làm kẻ khác ớn lạnh gần chết.
'Ngươi thích ta sao?' Thanh âm nữ nhân hãm sâu bể tình.
'Thích.' Thanh âm nam nhân tràn đầy tình ý.
'Vậy ngươi thích ta cái gì nha?'
'Cái gì ta cũng thích.'
'Vậy là ngươi thích cái gì?'
'Toàn bộ thích hết.'
'Vậy thật ra ngươi thích cái gì?'
'Cái gì cũng đều thích.'
Trong những câu nói vô hạn tuần hoàn, Phương Tranh và Mập Mạp ngồi mặt bên kia của bình phong, hai huynh đệ cảm thấy ớn lạnh như đang ngồi giữa mùa đông, đều tự liên tục xoa xoa cánh tay nổi da gà.
Những lời tình tự kia, con mẹ nó thật nâng cao tinh thần!
Phương Tranh bĩu môi, khó tin nói: 'Đừng nói cho ta ngươi giới thiệu chính là hai người bên kia, ta bật người liền sai thị vệ thả bọn họ xuống sông Tần Hoài, vừa lúc đường không xa, dùng cũng ít sức.'
Mập Mạp vội vàng lắc đầu, thần tình mờ mịt.
Nếu đã không phải người quen, Phương Tranh cũng sẽ không khách khí, hung hăng gõ lên bình phong, hướng đôi cẩu nam nữ đang chìm đắm trong bể tình quát to: 'Uy! Hai người các ngươi câm miệng cho lão tử! Muốn nhàm chán thì cút tới khách sạn bình dân mướn phòng đi. Đừng ở nơi công cộng làm người ta buồn nôn!'
Sau khi Phương Tranh rống lên, sau bình phong liền yên tĩnh lại, không phát ra âm thanh.
Lúc này Phương Tranh mới sầm mặt nói với Mập Mạp: 'Ngày mai ta phải kiến nghị với hoàng thượng, kiến nghị cấp thêm cho luật pháp Hoa triều một điều, nếu có người làm cho người khác buồn nôn kiểu như vậy, phạt tiền! Nặng nề phạt tiền! Phạt một chữ bằng vàng mới thôi!'
Mập Mạp cười khổ nói: 'Phương huynh, nơi này gọi là Nhã Tự Lâu, nhưng ngươi cũng quá bất nhã đi thôi.'
Phương Tranh tức giận trừng mắt nhìn hắn: 'Ngươi nhã, ngươi nhã khó dằn nổi!'
'Đừng nhiều lời, đem cao nhân ngươi muốn giới thiệu đi ra nhận thức đi.'
Mập Mạp thần bí nhìn hắn cười, sau đó nhìn ngoài bình phong vỗ vỗ tay, chỉ thấy một vị thân thể cao gầy, mặc nho sam màu xám thật cổ bản, gương mặt mỉm cười hướng hai người đi tới.
Phương Tranh vừa thấy người này, nhất thời hai mắt đăm đăm, bình tĩnh nhìn người này một lát, bỗng nhiên kéo tay Mập Mạp, hét lớn:
'Chạy mau! Hai ta trốn học trong thư viện đã hơn một năm, sự việc đã bại lộ, Trần phu tử tới bắt người…'