Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan
Chương 256: Nhập doanh (2).
Hiện tại Phương Tranh chỉ có thể cầu khẩn, mong muốn Tần Trọng đừng làm cho hắn quá khó khăn, nếu không đi vào quân doanh trước tiên vỗ mông ngựa cho hắn? Phương Tranh có chút do dự bất định.
Từ xưa đến nay, thủ trưởng vỗ mông ngựa cho thuộc hạ, việc thuộc loại chuyện sai lầm, sợ rằng còn chưa từng phát sinh qua đi?
Mình lại đi mở đầu công việc này, có phải là có ảnh hưởng không tốt lắm hay không?
Thật sâu cau mày, Phương Tranh do dự đi ra cửa.
Phía sau đi theo mấy trăm danh thị vệ cùng sát thủ ca ca đã lâu không gặp.
Để ngừa vạn nhất, Phương Tranh nghĩ bên người mang theo thêm nhiều thị vệ tương đối tốt, thứ nhất làm cho mình thêm lá gan, thứ hai có điều gì ngoài ý muốn bọn họ có thể bảo vệ chính mình.
Năm nay người đê tiện thật nhiều lắm, ai biết Tần Trọng có âm thầm mai phục ngoài trướng doanh năm sáu trăm đao phủ thủ hay không? Chỉ đợi hắn ra lệnh một tiếng, liền chạy vào băm hắn thành thịt tương nuôi cẩu, có gắn lại cũng gắn không nổi nữa. Nhìn nhiều sách như vậy, nghe xong nhiều cố sự như vậy, Phương Tranh biết rất nhiều nhân vật lịch sử hiển hách hay gặp trường hợp ngu ngốc hồ đồ như thế bị người chém thành bánh thịt hãm hại.
Ngoài cửa Phương phủ, Phương Tranh nhấc chân leo lên xe ngựa. Một khắc tiến vào thùng xe, tư thế oai hùng bừng bừng của Phương tướng quân bỗng nhiên quay đầu, vẻ mặt cầu xin, giống như một người đáng thương nhìn sát thủ ca ca nói: 'Lão đại, nhớ kỹ phải bảo vệ tốt cho ta đó! Có gió thổi cỏ lay gì bật người mang theo ta bỏ chạy, ngươi phải biết rằng, ta là một nam nhân yếu đuối.'
Sát thủ ca ca không nhịn được quay đầu, đẩy mạnh Phương Tranh vào thùng xe, xe ngựa chợt động, mấy trăm danh thị vệ vây quanh xe ngựa, hạo hạo đãng đãng hướng thành bắc chạy tới.
Phòng thủ thành vệ quân quân doanh tại thành bắc được kiến thiết dựa vào thành tường cao to kiên cố, rời xa thành nội phồn hoa, nhưng vẫn còn ở trong kinh thành, ngoài doanh được dùng hàng rào làm bằng gỗ, làm thành đại doanh địa rộng hơn mười dặm phương viên, thành vệ quân tổng cộng hơn năm vạn nhân mã, mỗi ngày ngoại trừ phải thay phiên đi vào thành tuần tra, đại bộ phận sĩ binh đều thao luyện cùng sinh hoạt bên trong quân doanh.
Xe ngựa Phương Tranh đi tới trước cửa quân doanh cao lớn, hắn đưa tay xốc màn xe, mắt thấy doanh trại quân trướng liên miên hơn mười dặm, cùng đội ngũ bày ra chỉnh tề, binh sĩ lui tới không thôi, cùng tiếng kêu rung trời khi vật lộn, còn chưa tiến quân doanh, Phương Tranh liền cảm giác được một cỗ khí tức túc sát lạnh thấu xương đập vào mặt, làm kẻ khác run rẩy.
Phương Tranh ngồi bên trong xe ngựa không khỏi run rẩy cả người, gương mặt như màu đất bắt đầu suy nghĩ.
Mẹ nó! Năm vạn nhân mã, mỗi người chỉ cần tát một bãi nước tiểu là đủ tươi sống làm lão tử chết đuối, hoàng thượng còn muốn ta đem bọn họ nắm giữ trong tay, thế nào nắm giữ? Hối lộ bọn họ? Chẳng lẽ bảo ta gọi mấy thanh lâu kỹ nữ tới an ủi bọn họ, bọn họ có thể nghĩ ta là một thủ trưởng thân thiết còn có tình nghĩa hay không?
Do dự một chút, rốt cục Phương Tranh quyết định buông tha suy nghĩ này, năm vạn người, dù đem hết các cô nương trong các thanh lâu nhà ta đưa tới cho bọn họ tươi sống chia phiên giải quyết cũng đủ chết, vụ buôn bán này quá lỗ vốn, mặc kệ!
Xe ngựa đi tới trước cửa, chỉ thấy bên trong đi ra một gã giáo úy, dương tay rống to: 'Dừng ngựa! Quân doanh trọng địa, không cho đi vào!'
Thanh âm cao vút, mơ hồ mang theo vài phần khí thế túc sát.
Phương Tranh ở bên trong xe ngựa sợ đến run lên, xốc màn xe nhìn sát thủ ca ca nói: 'Ai, nghe được chưa? Người ta không cho vào, nếu không chúng ta trở về đi thôi. Nếu làm người ta mất hứng thì ngươi xong, người nọ thật hung dữ nga, vạn nhất…'
Sát thủ ca ca hèn mọn nhìn hắn, lạnh lùng nói: 'Ngươi là tướng quân của bọn họ, ngươi sợ cái gì?'
Sợ cái gì? Câu hỏi thật mới mẻ! Chức tướng quân mắc dịch này là do hoàng thượng phong cho, ai biết Tần Trọng có chịu mua mặt mũi của hoàng thượng hay không? Nếu hắn không mua, quay đầu lại ta đi vào quân doanh, hắn chém đầu ta tuyên thệ tế cờ trước khi xuất quân, ta chết oan uổng bao nhiêu!
Do dự một phen, không có biện pháp, phòng thủ thành vệ quân phải bắt vào trong tay, tránh được mùng một, không tránh qua ngày rằm.
Vì vậy Phương Tranh xốc màn xe, đứng trên càng xe, trên cao nhìn xuống lớn tiếng nói: 'Ta là kinh thành thủ bị tướng quân Phương Tranh, phụng hoàng mệnh, tới đây nhận chức, đây là yêu bài và công văn nhậm mệnh của binh bộ.'
Giáo úy thủ cửa nghe vậy thần tình ngưng lại, liếc nhìn, đám thủ hạ vài lần, liền tiến lên, hai tay cầm lấy yêu bài cùng công văn, sau đó lớn tiếng nói: 'Thỉnh tướng quân chờ một chút, tiêu hạ vào doanh nghiệm chứng yêu bài và công văn xong, sẽ thỉnh tướng quân nhập doanh.'
Phương Tranh gật đầu, giáo úy liền cầm yêu bài và công văn, nhanh chóng chạy vào trong doanh.
Phương Tranh cố ý quan sát gương mặt đám lính thủ vệ, phát hiện bọn họ gương mặt không chút biểu tình nhìn mình, thỉnh thoảng trong mắt hiện lên vài phần nghi hoặc, phảng phất như đang nghi vấn hoàng thượng vì sao lại phái một người tuổi trẻ văn văn nhược nhược đến làm lĩnh binh đại tướng của bọn hắn, trong ánh mắt nhìn về phía Phương Tranh hàm chứa vài phần khinh thị và phòng bị.
Phương Tranh quan sát một lát, càng xem tâm càng trầm. Sau khi đã biết mình là ai, mà thần sắc đám binh sĩ này lại không hề có vẻ tôn kính, hơn nữa trong ánh mắt còn mang theo vài phần phòng bị, bởi vậy cũng biết toàn bộ quân doanh binh sĩ đối với mình có cái nhìn như thế nào. Lần này nhậm chức, xem ra thật là một chuyện khổ sai.
Đợi thêm thời gian một nén nhang, trong quân doanh bỗng nhiên phát sinh một tiếng nổ, Phương Tranh đang đứng trên càng xe giật mình sợ đến không tự chủ được ngã ra sau, nhờ có sát thủ ca ca vươn tay đỡ sau lưng hắn, lúc này mới không bị mất mặt trước bọn lính.
'Giữa ban ngày, ai…ai đốt pháo?' Phương Tranh quan sát mọi nơi, thần sắc kinh nghi bất định, hai chân thoáng khom xuống, nếu như thấy tình huống có gì sai lầm, bật người liền chuẩn bị bỏ chạy.
Sát thủ ca ca hèn mọn trừng mắt liếc hắn, lạnh lùng nói: 'Đây là Minh Kim Thanh trong quân doanh, ý bảo bọn lính dừng thao luyện, điều này mà ngươi cũng không biết, thế nào có thể làm tướng quân?'
Ngươi cho là ta cam tâm tình nguyện làm tướng quân sao? Phương Tranh có chút thẹn quá thành giận.
Ngay sau đó, một trận tiếng trống nặng nề vang lên, nặng nề mà gấp, nhanh như mưa rơi, âm thanh như sấm sét.
Sau đó chỉ nghe được một trận tiếng bước chân chỉnh tề, cửa quân doanh bỗng nhiên mở rộng, mấy ngàn binh sĩ xếp thành hai hàng đội ngũ chỉnh tề, đội ngũ rất dài, vẫn kéo dài đến vài dặm.
Cuối cùng một đám người trang phục tướng quân xuất hiện trong đường nhìn của Phương Tranh. Bọn họ cũng án theo chức vị trong quân, xếp thành đội ngũ, đầu lĩnh chính là một vị trung niên hán tử dáng dấp như một phó tướng, gương mặt ngăm đen, mày kiếm mắt sáng, thần tình nghiêm nghị, không giận mà uy.
Phương Tranh tỉ mỉ nhìn lên, người này chính là Tần Trọng mà hắn từng gặp mặt một lần.
Theo cử động của bọn họ, hẳn là định suất quân ra quân doanh nghênh tiếp mình.
Phương Tranh nguyên tưởng rằng mình vào quân doanh sẽ bị lạnh nhạt, lại không nghĩ tới Tần Trọng lại đĩnh đạc tới trình độ như vậy, không ngờ lại bày ra nghi thức hoan nghênh long trọng như thế, điều này làm cho Phương Tranh có chút được yêu mà sợ.
Thấy các tướng lĩnh hướng hắn đi tới, Phương Tranh không dám sai lầm, nhanh nhảy xuống xe ngựa, hiện vẻ mặt tươi cười tiến tới.
Các tướng lĩnh đi tới trước mặt Phương Tranh, đồng loạt ôm quyền hành quân lễ, cùng kêu lên nói: 'Tham kiến tướng quân!'
Phương Tranh vội vàng chắp tay đáp lễ cười nói: 'Khách khí khách khí, các vị tướng quân miễn lễ, bổn quan…Khái, bổn tướng quân thực sự không dám nhận!'
Tần Trọng liếc mắt nhìn Phương Tranh, thần tình nghiêm nghị không hề thay đổi chút nào, cứng rắn nói: 'Tướng quân đích thân đến quân doanh, mạt tướng nên nghênh tiếp.'
Phương Tranh nghe vậy không khỏi cảm thấy một tia chột dạ.
Hoàng thượng hạ chỉ phong hắn làm tướng quân thủ bị kinh thành cũng đã mấy tháng, hôm nay chỉ là lần đầu tiên đến nhậm chức, nếu luận toàn bộ Hoa triều có quan viên lười biếng không trách nhiệm nhất, sợ rằng Phương đại tướng quân phải đứng đầu.
'Tần tướng quân nói quá lời, ha hả, ha hả. Bổn tướng quân quá bận rộn sự vụ trong triều, không cách nào tách ra, thế cho nên tới bây giờ mới tới quân doanh nhận chức, bổn tướng quân thật sự xấu hổ! Những ngày này thật sự làm phiền Tần tướng quân vất vả lo hết sự vụ, bổn tướng vô cùng cảm kích, Tần tướng quân, ngươi cực khổ rồi! Ai, lần trước ta nhìn thấy ngươi, ngươi đã gầy hơn, cũng đen hơn, quân doanh cực khổ phải không? Thức ăn có được không? Ngươi phải cẩn thận thân thể đó.'
Phương Tranh giống như đang nói chuyện với người yêu xa nhau đã lâu, yêu thương chăm chú nhìn Tần Trọng, trong mắt thâm tình triền miên, trong giọng nói thân thiết và quan tâm, thẳng đến mức làm các tướng quân lông tóc dựng đứng, cảm thấy rét lạnh. Trong ánh mắt nhìn Phương Tranh nhất thời tràn ngập quái dị.
Dựng đứng lông tóc không chỉ là các tướng lĩnh, mà chính bản thân Phương Tranh cũng buồn nôn không nhịn được muốn ói ra, mụ nội nó! Người khác sử dụng thủ đoạn dụ dỗ sao lại làm đến mây bay nước chảy lưu loát sinh động, hành văn liền mạch lưu loát, lão tử chỉ nói mấy câu lại giống như trong kỹ viện, phong tao cực kỳ!
Chênh lệch a!
Trong lòng Phương Tranh hiện lên vài phần bất đắc dĩ. Lão tử trời sinh đúng là không thể làm chính khách!
Nghe được những lời quan tâm phát buồn nôn của Phương Tranh, Tần Trọng cũng không được tự nhiên run rẩy, giống như đang nổi da gà, lập tức khóe miệng hé lên, xem như cười qua, sau đó trọng trọng hướng Phương Tranh ôm quyền, nghiêm nghị nói: 'Tướng quân khách khí, đây là mạt tướng nên làm, tướng quân, thỉnh nhập doanh!'
Phương Tranh vừa định nói thêm, đã thấy tướng lĩnh bốn phía động tác nhất trí hướng hắn thi lễ, một mảnh giáp trụ chỉnh tề di động, các tướng lĩnh và bọn lính bỗng nhiên cùng quát to: 'Tướng quân, thỉnh nhập doanh!'
Thanh âm như sấm sét trên đất bằng, vang tận mây xanh.
Phương Tranh không hề phòng bị, bị hoảng sợ đến hai chân mềm nhũn, ngửa đầu lảo đảo, may có sát thủ ca ca nhanh tay, từ sau đỡ hắn, sau khi đứng vững Phương Tranh bỗng nhiên cảm thấy trong đũng quần hơi ươn ướt, lạnh lẽo, cực kỳ khó chịu.
Mẹ nó! Không ngờ muốn hợp nhau làm ta sợ? Lão tử nhớ kỹ!