Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan
Chương 255: Thực lực của thái tử (2).
Tiêu Hoài Viễn nghe Phương Tranh nói như thế lúc này mới yên tâm không chút khách khí vươn đũa gặm lấy gặm để.
Phương Tranh hướng Trường Bình nháy mắt mấy cái, sau đó quay đầu nhìn Tiêu Hoài Viễn cười xấu xa: 'Tiêu huynh thật sự là quá hăng hái, giai nhân ước hẹn đều hẹn dưới ánh trăng, ngươi lại muốn nổi bật, chạy tới tiệm cơm để ước hẹn. Chẳng lẽ ngươi dự định cấu kết làm bậy cô nương nhà người ta sao?'
Tiêu Hoài Viễn nghe vậy phun ra ngụm thức ăn, sau đó sắc mặt đại biến run giọng nói: 'Ngươi…ngươi nhìn thấy nàng?'
Phương Tranh cũng bị dọa nhảy, hắn nói lời này là có ý tứ gì? Chẳng lẽ nàng kia là quỷ nên người bình thường nhìn không thấy?
'Tiêu…Tiêu huynh, ngươi đừng làm ta sợ nha. Tiểu đệ vốn nhát gan, nếu bị dọa sợ sẽ bị bệnh, nếu bị bệnh sẽ tìm ngươi đòi tiền thuốc men.' Phương Tranh lắp bắp nói.
Tiêu Hoài Viễn vội la lên: 'Ngươi thật thấy nàng? Ngươi nhận ra nàng là ai không?'
Phương Tranh kỳ lạ nói: 'Ta chỉ thấy được một bóng lưng, sao nhận ra nàng?'
Tiêu Hoài Viễn nghe Phương Tranh nói không nhìn thấy gương mặt nàng kia, nhất thời thở dài một hơi, thần sắc cũng nhẹ nhàng xuống tới.
Phương Tranh lại nảy sinh lòng hiếu kỳ, nói chuyện luyến ái có cần sợ đến như vậy sao? Tiểu tử này chẳng lẽ lại làm chuyện gì không dám gặp người? Di? Vì sao nói 'lại'?'
Lúc này Phương Tranh liền bắt đầu truy vấn nàng kia rốt cục là ai, Tiêu Hoài Viễn lại lắc đầu như trống bỏi, nói năng thận trọng, cái gì cũng không nói chỉ lo gắp thức ăn nhét vào miệng, làm Phương Tranh tức giận đến mức thật muốn đem mấy đĩa thức ăn úp luôn vào mặt hắn.
Tiêu Hoài Viễn ăn một hồi rốt cục ngừng lại, thỏa mãn xoa bụng cười nói: 'Hôm nay hiền khang lệ có nhã hứng đến tửu lâu dùng cơm, tiểu đệ dính chút ánh sáng ăn nhờ, đa tạ đa tạ!'
Phương Tranh ngoài cười nhưng trong không cười: 'Đừng khách khí. Ngươi cứ xem như ở nhà thì ta đã vui mừng.'
Tiêu Hoài Viễn cười cười, bỗng nhiên thần tình biến thành thần bí đứng lên nhìn xung quanh sau đó tiến đến bên tai Phương Tranh dùng thanh âm thấp đến không thể nghe thấy nói: 'Phương huynh, hai hôm nay sóng ngầm trong triều đình bắt đầu khởi động, kinh thành đã luân hãm, tính mạng toàn gia Phương huynh đang nguy trong sớm tối!'
Lại nữa rồi!
Phương Tranh thở dài, mỗi lần nhìn thấy Tiêu Hoài Viễn, vừa nói mấy câu tiểu tử này liền dùng lời dạo đầu khiến người ta lông tóc dựng đứng sau đó lại đắc ý bắt đầu khoe khoang những gì hắn được nghe thấy, mà tin tức lần nào cũng đúng không hề ngoại lệ.
Phương Tranh nhìn Tiêu Hoài Viễn cảm thấy vẻ mặt của hắn đặc biệt đáng ghét, nhất là vẻ giả vờ thần bí hơn nữa lại cực kỳ hèn mọn, chẳng khác gì mấy tên lưu manh hồi kiếp trước đứng ngoài đường rao hàng: 'Huynh đệ, muốn mua loại đĩa đó không?'
'Tiêu huynh, sao chúng ta không nói chuyện cho đàng hoàng một chút? Vì sao lần nào ngươi cũng phải nói những câu làm cho ta sợ một trận? Xem biểu tình sợ hãi của ta ngươi rất có cảm giác thỏa mãn phải không? Ngươi có tâm lý âm u gì vậy? Ta cũng không còn nhớ nổi ngươi đã nói câu nguy trong sớm tối không biết là bao nhiêu lần, nhưng không phải ta vẫn cứ hảo hảo ngồi ở đây không thiếu một sợi lông nào đó sao.'
Vẻ huyền bí do Tiêu Hoài Viễn cố ý xây dựng lại bị Phương Tranh nói toạc ra không khỏi ngượng ngùng cười cười, thấp giọng nói: 'Vậy tiểu đệ cứ việc nói thẳng, tiểu đệ biết Phương huynh và thái tử…'
Tiêu Hoài Viễn bỗng nhiên cảnh giác xấu hổ nhìn phía Trường Bình.
Trường Bình làm hình dáng thản nhiên nói: 'Ngươi tiếp tục nói, đừng động ta, chuyện giữa nam nhân các ngươi ta không xen vào đâu.'
Tiêu Hoài Viễn lúc này mới nhỏ giọng tiếp tục nói: 'Phương huynh và thái tử tuy còn chưa biến thành nước lửa, thế nhưng chớ trách tiểu đệ nói thẳng. Ngươi và thái tử sớm muộn gì cũng sẽ có xung đột, Phương huynh lại có dự định gì?'
Muốn dụ ta nói? Phương Tranh liếc mắt nhìn hắn, trong lòng cười nhạt, tiểu tử ngươi rốt cục có thân phận gì, nhưng chuyện cơ mật quốc gia cao cấp đối phó thái tử thế nào sao ta dám nói cho ngươi?
Phương Tranh trừng mắt hỏi ngược lại: 'Chẳng hay Tiêu huynh lại có cao kiến thế nào? Tiểu đệ nguyện chăm chú lắng nghe.'
Biểu tình của Tiêu Hoài Viễn trở nên nghiêm túc, đứng lên nhìn chằm chằm Phương Tranh nghiêm mặt nói: 'Phương huynh, người sáng không nói tiếng lén lút, tiểu đệ biết hoàng thượng có ý định phế truất thái tử, nếu ta đoán không sai, các ngươi đã bắt đầu bắt tay vào làm bí trí, thế nhưng các ngươi thử nghĩ thái tử sẽ có phản ứng thế nào? Hắn sẽ mở mắt trừng trừng nhìn hoàng thượng phế hắn hay sao? Hắn sẽ tùy ý để ngôi bảo tọa hoàng đế từ nay về sau rơi vào trong tay người khác à?'
Phương Tranh cười nói: 'Nói vậy thái tử điện hạ đã đạt được cảnh giới vinh nhục không sợ hãi rồi a.'
Tiêu Hoài Viễn cười lạnh nói: 'Nếu như ngươi thật nghĩ như vậy, vậy tiểu đệ phải bội phục Phương huynh thật sự quá mức đơn thuần rồi.'
'Ta vốn là một tiểu tử đơn thuần, trong lòng tràn ngập ánh mặt trời.'
'Ta tin tưởng hoàng thượng và ngươi nhiều ít đã đoán được, thái tử tất nhiên sẽ có cử động đại nghịch bất đạo. Bốn lộ quân binh bảo vệ xung quanh kinh thành đã bị hoàng thượng nắm giữ, ánh mắt của ngươi và hoàng thượng đang chăm chú vào đại quân tại biên cương, các ngươi cho rằng toàn bộ thực lực của thái tử chính là cấu kết biên quân suất quân bức vua thoái vị, đúng không?'
Phương Tranh hơi động dung, tiểu tử này thế nào dường như cái gì cũng đều biết?
Tiêu Hoài Viễn cười lạnh nói: 'Nếu các ngươi đem toàn bộ lực chú ý đều tập trung trên người đám biên quân, tiểu đệ không khách khí nói một chút, thái tử tuyệt đối sẽ cho các ngươi một kinh ngạc ngoài ý muốn, là thứ mà các ngươi nhất định sẽ không muốn thấy.'
Phương Tranh lấy làm kinh hãi khẩn trương hỏi: 'Tiêu huynh sao nói như vậy?'
Tiêu Hoài Viễn thở dài nói: 'Trải qua nhiều ngày tìm hiểu của ta, tìm hiểu được bên trong phủ thái tử có một chuyện vô cùng cơ mật, trong tay thái tử có một chi tinh binh phi thường thần bí đang…ở gần bên kinh thành.'
'Cái gì?' Phương Tranh quá sợ hãi: 'Nói rõ một chút! Rốt cục có ý tứ gì?'
Tiêu Hoài Viễn lắc đầu nói: 'Ta nói không rõ ràng lắm. Ta chỉ biết trong tay thái tử có một chi quân đội như thế. Nhưng bọn hắn có bao nhiêu quân và đóng quân tại nơi nào hoặc do người phương nào lĩnh binh, thường ngày làm sao huấn luyện, những chuyện cụ thể này ta không cách nào tìm hiểu được.'
Nói tới đó Tiêu Hoài Viễn than thở: 'Thực lực của thái tử, thật sự là bí hiểm. Thậm chí không ai biết, ngoại trừ chi tinh binh kia hắn rốt cục còn ẩn tàng bao nhiêu bí mật, nếu hoàng thượng nghĩ muốn phế truất thái tử, ngươi nhất định phải khuyên hắn mưu định rồi hãy hành động.'
Phương Tranh như bị sét đánh, nhất thời ngây ra không nói được gì.
Vạn vạn không ngờ thái tử ngoại trừ cấu kết biên quân, trong tay lại còn một chi quân đội do hắn trực tiếp nắm giữ, hơn nữa còn đóng quân ngay gần cạnh kinh thành, điều này đại biểu cái gì? Đại biểu hắn chỉ cần ra lệnh một tiếng, tùy thời có thể chỉ huy chuyện công thành khiến mọi người trở tay không kịp.
'Thế nhưng…nếu thái tử đã có năng lực công đánh kinh thành, vì sao tình thế đã nghiêm trọng đối với hắn như vậy mà còn không thấy hắn có bất luận động tác nào?' Phương Tranh tuy tin tưởng tin tức này nhưng vẫn còn chút hoài nghi.
Tiêu Hoài Viễn cười khổ nói: 'Thái tử so với ngươi tưởng tượng càng lợi hại hơn, nếu hắn vận dụng vũ lực bức vua thoái vị, thì hắn sẽ bị mất lòng dân, ở trong mắt bá quan cùng dân chúng hắn chỉ biến thành một nghịch tặc cướp đoạt triều chính, trong tương lai dù cho hắn đăng cơ xưng đế, cũng phải tìm vô số thời gian và tinh lực vãn hồi lòng dân đã mất, cho nên nếu không đến mức vạn bất đắc dĩ, thái tử sẽ không dùng vũ lực thực hiện ý đồ làm hoàng đế của hắn.'
Phương Tranh chợt hiểu, thái tử đúng thật là âm hiểm, không chút tiếng động liền ở ngoài thành rèn luyện một đội quân riêng, nếu ánh mắt của hoàng thượng và hắn chỉ nhìn chằm chằm vào biên quân, sợ rằng đến lúc đó khi thánh chỉ phế truất thái tử vừa ra, thì chi quân đội thần bí kia khẳng định sẽ nhân cơ hội tiến thẳng vào kinh thành. Khi đó xem như mọi người đều chơi xong.
Sau khi trở về nhất định phải phái hết thuộc hạ của Ảnh Tử ra ngoài, toàn lực tìm hiểu khắp bốn phía trong kinh thành, rốt cục ở địa phương nào mà có thể chứa được số lượng quân đội bất minh kia, bọn họ rèn luyện tất nhiên phải tạo ra động tĩnh khẳng định không nhỏ, nhất định là có thể tìm hiểu được.
Phương Tranh nhìn Tiêu Hoài Viễn: 'Tiêu huynh, cảm tạ ngươi! Lần này thực sự phải cảm tạ ngươi, nếu không có ngươi sợ rằng hoàng thượng và cả ta thực sự phải nguy trong sớm tối. Lần này xem như nhận tình của ngươi, sau này Phương Tranh ta sẽ xem ngươi là bằng hữu chân chính.'
Tiêu Hoài Viễn trừng mắt nói: 'Không ngờ trước đây ngươi lại không xem ta là bằng hữu sao?'
Phương Tranh cười nói: 'Ngươi vẫn luôn lén lút, thân phận lại thần bí như vậy, bảo ta làm sao dám xem ngươi là bằng hữu?'
Thấy Tiêu Hoài Viễn vẫn đang ăn ngấu nghiến, Phương Tranh âm thầm cười, hôm nay chuyện xấu hắn định lừa Tiêu Hoài Viễn cũng không dự định bỏ qua, lệ cũ không thể bỏ được.
Trò chuyện đã xong, Phương Tranh nháy mắt với Trường Bình, sau đó cười nói: 'Tiêu huynh, thức ăn của tửu lâu này ra sao? Vị đạo không tệ phải không?'
Tiêu Hoài Viễn cầm đùi gà trong tay không chút nhã nhặn ăn ngon lành, nghe vậy liên tục gật đầu khen ngợi không ngớt.
Phương Tranh lộ biểu tình 'ngươi vui sướng hay ta vui sướng', vui mừng lại nói: 'Nhìn ngươi vui thích như vậy, xem như ta cũng bớt được sự hổ thẹn.'
Tiêu Hoài Viễn ngây ra: 'Ngươi hổ thẹn chuyện gì?'
Gương mặt Phương Tranh đầy vẻ xấu hổ: 'Bởi vì ta đang muốn làm một chuyện có lỗi với ngươi, vì vậy hiện tại ta cảm thấy vô cùng xấu hổ.'
Tiêu Hoài Viễn cảm thấy kỳ lạ, đang muốn đặt câu hỏi chợt nhìn thấy Phương Tranh kéo tay Trường Bình, nhìn hắn xấu xa cười, sau đó kêu to: 'Chạy!'
Chỉ nghe 'sưu' một tiếng, trong nháy mắt Tiêu Hoài Viễn nhìn thấy Phương Tranh và Trường Bình giống như một trận gió chạy trốn vô tung vô ảnh, thân hình cực nhanh thậm chí còn bám theo vài mảnh lá đang chập chờn bay lượn giữa không trung.
Con mắt Tiêu Hoài Viễn trợn tròn, một màn phát sinh trước mắt căn bản còn làm cho hắn chưa kịp phản ứng, trong miệng hắn còn đang gặm đùi gà, vẫn như cũ ngơ ngác ngồi trên ghế, đại não như có điểm thiếu dưỡng khí…
Điếm tiểu nhị nhìn thấy ngạc nhiên nói: 'Di? Hai người kia chạy trốn thật nhanh, cũng may còn một người ở lại, không sợ không ai tính tiền.'
Cả người Tiêu Hoài Viễn giật mình, sau đó sắc mặt đại biến, phun xương gà đang ngậm trong miệng, vọt tới ngay cửa tửu lâu chỉ vào phương hướng Phương Tranh tiêu thất mắng to: 'Phương Tranh! Họ Phương kia! Ai! Ngươi lại chơi ta!'
Phương Tranh và Trường Bình vừa chạy vừa cười, vẫn chạy đến đầu đường cái, mới chậm rãi ngừng lại.
Trường Bình cười khanh khách nói: 'Ngươi cũng quá thiếu đạo đức đi! Thật là tổn hại! Người nọ rốt cục là ai? Thật không may.'
Phương Tranh thở phì phò cười nói: 'Đó là một người bình thường tự xưng mình luôn có nỗi khổ đầy mình, nói chuyện thì luôn giấu đầu lòi đuôi, nhưng nàng yên tâm, nhân phẩm của hắn tuy rằng không đáng nói, nhưng thái độ làm người rất rộng rãi, thỉnh công chúa điện hạ ăn một bữa cơm hắn cũng sẽ vui vẻ mà thôi.'
Rất xa truyền đến thanh âm bi phẫn mà thê lương của Tiêu Hoài Viễn: 'Các ngươi đừng lôi kéo ta! Ta không có tiền! Có kéo ta đến quan phủ ta cũng không có tiền. Ta ăn không trả tiền thì sao? Ai nha! Dám đánh người? Ta liều mạng với ngươi!'
'Phương Tranh! Ta không để yên cho ngươi!'