Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia – Chương 270: – Botruyen

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương 270:

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan

Chương 254: Luận thế (2).

Phương Tranh cười khổ nói: 'Hoàng thượng không cần nói thần cũng biết rất khó phế truất được thái tử. A! Làm cho người ta đau đầu chính là, hắn cùng tướng lĩnh trong quân lui tới quá mật thiết, nếu xử lý không tốt ngài sẽ giẫm chân vào vết xe đổ năm ngoái khi Phan nghịch mưu phản, lúc đó có nói gì cũng vô ích.'
Hoàng thượng gật đầu nói: 'Không sai, xác thực có điểm khó khăn, bất quá hắn chỉ là thái tử mà trẫm là hoàng đế! Không ai có thể ngăn cản trẫm! Ý chí của hoàng đế cao hơn tất cả!'
Phương Tranh vui vẻ nói: 'Chẳng lẽ hoàng thượng đã có kế sách vẹn toàn?'
Hoàng thượng lắc đầu: 'Không có.'
Phương Tranh nhất thời hóa đá, ngưu bức rừng rực nói cái gì mà ý chí hoàng đế cao hơn tất cả, kết quả đối sách gì cũng không có, lẽ nào ngươi dự định hướng phản quân đưa thân thể tán ra vương bá khí?
Hoàng thượng nhìn Phương Tranh cười to nói: 'Việc trên đời, chuyện xấu rất nhiều, chuyện như ý lại rất ít. Há có thể luôn nghĩ được kế vẹn toàn? Làm một chuyện gì cũng phải có sự phiêu lưu mạo hiểm, người ở địa vị cao thì không nên quá lạc quan, luôn phải biết nhìn xa trông rộng. Phương Tranh, những lời này ngươi phải tỉ mỉ nhớ kỹ.'
'Cánh chim của thái tử quá lớn, nếu nóng nảy hạ chỉ phế truất hắn, trẫm chỉ sợ hắn sẽ liều lĩnh suất quân tạo phản. Mà trong tay thái tử nắm giữ binh lực không ít. Năm ngoái Phan nghịch phản loạn, trẫm thừa cơ tẩy trừ tướng lĩnh trong Thần Sách quân một lần, hôm nay vài lộ đại quân bảo vệ xung quanh kinh thành đều được trẫm vững vàng nắm trong tay, cho nên nếu thái tử suất quân bức vua thoái vị, hắn sẽ đưa đại quân vào thành, ngày trước trẫm đã chia đại quân nơi biên giới thành bốn lộ đại quân, đội đóng tại U Châu có Sài Mộng Sơn, binh lực tổng cộng mười vạn, lại đóng ở Đàn Châu có Tả Văn tổng cộng có tám vạn người, đóng ở Hạ Châu có Đổng Thành binh lực tổng cộng sáu vạn, đóng tại Hưng Khánh Phủ Vương Văn Kiếm, bởi Hưng Khánh Phủ là đạo phòng tuyến thứ nhất phòng bị người Đột Quyết, cho nên trẫm bố trí binh lực nhiều nhất chừng mười lăm vạn đại quân.'
'Ngày trước trẫm bố trí bốn lộ đại quân, phân trú tại phương bắc và phương tây, chủ yếu là phòng bị người Đột Quyết nam hạ, binh lực Hoa triều trẫm nắm khoảng sáu bảy phần, bởi vì phía nam Hoa triều đều là một ít tiểu quốc biên thùy, cũng không dậy nổi sóng gió, cho nên binh lực nơi đó là ít nhất.'
Sắc mặt Phương Tranh có chút trắng bệch, run run nói: 'Bốn lộ đại quân của hoàng thượng, không phải đều đầu nhập vào thái tử hết chứ? Nếu như thật sự là như vậy, hoàng thượng, chúng ta mau thu thập đồ đạc nhanh chóng chạy khỏi kinh thành thôi. Quá nguy hiểm, toàn gia chúng ta tạo thuyền ra biển du lãm, qua bảy tám mươi năm rồi trở về cũng được.' 'Nói toàn lời hỗn trướng? Trẫm là hoàng đế, là chủ nhân của thiên hạ, há có thể như chó nhà tang lâm nguy chạy trốn?' Hoàng thượng cả giận nói.
Phương Tranh cứng người, hậm hực vuốt mũi, ta không phải chỉ khuyên ngươi bỏ chạy để bảo tồn thực lực hay sao? Cái gì mà tang gia to lớn, thực khó nghe!
Hoàng thượng giận dữ nói: 'Phương Tranh hiện giờ ngươi cũng là trọng thần trong triều rồi, như thế nào tính khí vẫn còn nông nổi như lúc trước? Gặp phải việc khó khăn tâm tư đầu tiên chỉ muốn chạy trốn, vì sao ngươi không nguyện ý ngang nhiên cầm đao tuốt kiếm vì triều đình, vì người nhà mà cùng địch nhân dốc sức đấu một lần?'
Phương Tranh không chút nghĩ ngợi liền bật thốt lên nói: 'Chiến đấu? Lão nhân gia ngài đang nói đùa gì vậy! Đánh giặc sẽ chết người, rất nguy hiểm a….' Lời còn chưa dứt đã thấy sắc mặt của hoàng thượng âm trầm, Phương Tranh thức thời ngừng lại không dám nói tiếp nữa, nhất thời biểu tình phi thường nhu thuận lộ ra nụ cười siểm nịnh lấy lòng.
Hoàng thượng thở dài một hơi tựa hồ như không muốn cùng hắn tranh luận ở cái đề tài này, bởi vì tư tưởng của hai người căn bản hoàn toàn đứng ở hai phía đối lập nhau, không có tiếng nói chung, 'Bảo vệ chung quanh kinh thành có Long Vũ, Thần Sách tổng cộng lại đại quân có hơn mười vạn nhân mã đóng ở bên ngoài thành. Còn bốn lộ đại quân của thái tử nhiều lắm thì chỉ có hai lộ cánh quân là có thực lực mà thôi. Hiện giờ chuyện mà trẫm lo lắng nhất chính là Thành Phòng quân, đội quân bảo vệ trong thành.'
'Đội quân bảo vệ trong thành?' Phương Tranh hai mắt mở lớn, trong lòng hơi có chút chột dạ hết nhìn đông lại ngó sang tây. Quân bảo vệ thành trên danh nghĩa là đóng quân tại bên trong thành phụ trách phòng vệ kinh thành trong thời kì hòa bình. Thuận tiện hiệp trợ phủ doãn Kim Lăng duy trì công tác trật tự trị an, quân bảo vệ thành cũng chẳng khác gì là phòng tuyến cuối cùng bảo hộ cho kinh thành, nói cách khác nếu địch nhân tấn công vào trong thành thì quân bảo vệ thành sẽ có trách nhiệm thủ thành đánh lui địch nhân.
Ngày thường nhìn bọn họ chẳng có gì đáng quan trọng cả, nhưng một khi lâm vào chiến sự thì bọn họ chính là chỗ dựa duy nhất cho dân chúng toàn thành. Thành Phòng quân có số lượng nhân thủ không ít, áng chừng khoảng hơn năm vạn người tất cả đều trú đóng ở thành bắc. Mà đại tướng quân thủ bị kinh thành, chính là Phương Tranh, Phương đại tướng quân, hắn cũng là đại tướng quân của bọn họ!
Hoàng thượng liếc xéo Phương Tranh, lạnh giọng nói: 'Phong ngươi làm đại tướng quân thủ bị kinh thành nhưng chỉ sợ ngươi ngay cả quân doanh trông như thế nào cũng đều không biết đi?'
Phương Tranh nhanh chóng cười bồi nói: 'Ngày mai vi thần sẽ đi quân doanh kiểm tra một chút, trở về liền hướng hoàng thượng hồi quân báo.'
'Nói vậy tầm quan trọng của Thành Phòng quân ngươi còn chưa được rõ ràng. Trẫm nói cho ngươi biết coi như thái tử có đưa tới ngàn quân vạn mã trẫm cũng không sợ, chỉ sợ họa từ bên trong mà thôi! Nếu Thành Phòng quân có người tâm phúc của thái tử đến lúc nguy cấp, Thành Phòng quân không còn nghe lệnh trẫm nữa mà mở cổng thành dẫn sói vào nhà, đại thế sẽ mất đi rồi! Lúc trước trẫm phong ngươi làm đại tướng quân thủ bị kinh thành cũng chính là muốn ngươi đem Thành Phòng quân nắm chặt trong tay.'
Phương Tranh trong lòng cả kinh, bỗng nhiên gương mặt kiên nghị của phó tướng thủ bị Tần Trọng hiện lên trong đầu. Lúc trước Phan thượng thư bị giam ở trong thiên lao đã cung cấp cho hắn một cái tên, cái tên lãnh tướng này đã hướng thái tử tuyên thệ trung thành! Lúng túng nhìn hoàng thượng, Phương Tranh cười bồi nói: 'Hoàng thượng….Thành Phòng quân chỉ sợ rằng cũng không đáng tin, bởi vì phó tướng thủ bị Tần Trọng là tâm phúc của thái tử a!'
'Tần Trọng ư?' Hoàng thượng hai mắt khép hờ, miệng lẩm bẩm nhớ kỹ cái tên này.
'Sở dĩ vi thần không tới quân doanh của Thành Phòng quân nhậm chức, chủ yếu cũng là bởi vì Tần Trọng đã nắm chặt chẽ cơ cấu của Thành Phòng quân trong tay, nhiều năm qua hắn đã thâm căn cố đế ở trong quân, vi thần thật sự rất khó thu hồi lại chi quân đội này.'
Hoàng thượng bỗng nhiên mở hai mắt ra, trong ánh mắt thoảng hiện lên một tia kiên định: 'Phương Tranh, trẫm lệnh cho ngươi nhất định phải đem Thành Phòng quân nắm chặt chẽ trong tay, bất luận ngươi dùng thủ đoạn hay phương pháp như thế nào, không tiếc đại giới cũng phải quản chế được Thành Phòng quân! Tuyệt đối không được để nó rơi vào trong tay của thái tử!'
'Bằng không tìm biện pháp đem Tần Trọng sát tử, hoặc điều hắn rời khỏi kinh thành ra ngoài biên tái….'
' Không được, hành động như thế quá mức đả thảo kinh xà, sẽ khiến cho thái tử vọng động ngay tức khắc, thế cục liền càng thêm rối loạn. Ngày mai ngươi đến quân doanh của Thành Phòng quân nhậm chức, trẫm lệnh cho ngươi trong thời gian ngắn nhất phải đem chuyện này xử lí cho thỏa đáng, hiểu chưa?'
Phương Tranh sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, run giọng nói: 'Hoàng thượng, hiện giờ mà đi tới Thành Phòng quân nhậm chức sẽ hết sức nguy hiểm, vạn nhất bọn hắn có mưu đồ bất chính, mời ta ăn cơm độc dược, hoặc mai phục năm trăm tên đao phủ lấy đầu của vi thần thì làm cách nào bây giờ?'
Hoàng thượng bật cười nói: 'Ngươi nói lung tung cái gì đó? Thiên hạ này vẫn là thiên hạ của trẫm, người nào dám làm càn như thế? Ngươi cứ việc an tâm nhậm chức đi, không cần phải lo nghĩ nhiều làm gì!'
Hai người xuất cung, Trường Bình thần sắc có vẻ buồn bực không vui, Phương Tranh cũng ảm đạm than ngắn thở dài. Hai phu phụ ngồi trong khoang xe ngựa mắt nhắm mắt mở làm cho Phương Tranh trong lòng cảm thấy buồn bực, xem ra lần này tiến cung không phải là tự cấp thêm cho mình phiền toái hay sao?
'Dừng xe!' Bỗng nhiên Trường Bình hô lớn.
Nhất thời xe ngựa khựng lại, Trường Bình nhấc rèm che không đợi cho Phương Tranh kịp đặt câu hỏi, nàng liền hứng trí kéo Phương Tranh đi xuống.
'Uy, có chuyện gì, có chuyện gì sao?' Phương Tranh ù ù cạc cạc nói. Trường Bình so với lúc trước hiển nhiên đã vui vẻ lên không ít, hưng phấn giống như một tiểu hài tử nhìn thấy kẹo ngon, chỉ vào một tửu lầu ở bên đường nói: 'Nhìn kìa phu quân! Còn nhớ chăng!'
Phương Tranh ngưng mắt nhìn lại, đã thấy bên trên chiêu bài bảng hiệu viết ba chữ 'Bát Tiên Lâu', nhất thời biểu tình trên mặt của Phương Tranh hơi giãn ra, đồng thời trong lòng cũng cảm thấy ấm áp, nhìn tấm chiêu bài bảng hiệu mà lộ ra một tia mỉm cười ngọt ngào.
Ngày trước chính mình quyết định tiếp nhận Trường Bình thì tiểu cô nương cao hứng không thôi, hai người chẳng quản những chuyện kinh hãi thế tục nắm tay nhau trên đường cái sau đó bước vào trong Bát Tiên Lâu dùng cơm ăn mừng, nhưng ngay lúc đó liền phát hiện ra vị công chúa tôn quý của Hoa triều trong người không mang theo một phân bạc, mà bản thân hắn cũng không còn đồng nào. Bởi vậy cho nên hai người liền ăn một bữa cơm bá vương…..
Hiện giờ quay trở lại chốn cũ, hai người đã trở thành phu thê, khiến cho người ta không khỏi vạn phần cảm khái. Trường Bình hai mắt đang chú mục vào chiêu bài bảng hiệu Bát Tiên Lâu, trong ánh mắt lộ ra hoài niệm cùng hạnh phúc, quay đầu lại giống như tiểu nữ tử làm nũng nói: 'Phu quân, ta đói bụng a….'
Phương Tranh nghiêm túc gật đầu nói: 'Được, hai người chúng ta vào thưởng rượu, ôn lại hoài niệm cũ! Cũng là một chuyện rất thú vị!'
Trường Bình hai mắt chờ mong nói: Sau khi ăn xong thì ai trả tiền đây?'
Phương Tranh nghe vậy, hướng Trường Bình nháy mắt, tình ý miên miên nói: 'Hôm nay nàng có mang bạc hay không?'
Trường Bình hưng phấn liên tục lắc đầu.
Phương Tranh cười khổ tiếp lời: 'Ta cũng không mang bạc! Hảo!'
Trường Bình khinh nhẹ cái mũi nói: 'Chẳng nhẽ hôm nay chúng ta lại phải ăn….'
'Ý kiến hay! Phu nhân, thỉnh nàng vào trước, mời!'
'Không dám, không dám, phu quân! Vẫn là ngươi nên vào trước mới phải.'
'Không cần khách khí, cả hai người chúng ta đều cùng nhau bước vào, nhanh thôi, kẻo người ta đang nhìn chúng ta kìa….'
 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.