Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia – Chương 263: – Botruyen

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương 263:

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan

Chương 250: Bộ phận then chốt (2).

Bóng đêm thâm trầm, người trong Phương phủ đều đi vào giấc ngủ.
Bên ngoài nội viện, vài đội thị vệ tuần tra thay nhau đi qua, thủ vệ sự an toàn trong khắp Phương phủ trầm mặc.
Ở tường vây phía tây, ở một địa phương tối tăm, bỗng nhiên truyền đến thanh âm tiếng đá rơi xuống thật nhỏ.
Một thân ảnh mạnh mẽ nhanh chóng phóng qua tường vây, rơi xuống đất liền lưu loát lăn một vòng, lập tức giống như một con báo săn mồi phủ phục bên trong bụi cỏ bất động. Từ đầu tới đuôi không hề kinh động bất luận kẻ nào.
Hắn che mặt, chỉ lộ ra con ngươi âm lãnh sâm ngoan, lẳng lặng nhìn bọn thị vệ tuần tra đi qua đi lại cách đó không xa.
Hắn là một thích khách, hắn không có tên, chỉ có một liệt hào, người khác có thói quen gọi hắn là 'Đao Bả Tử'. Bởi vì hắn dùng binh khí là một cây đao, một cây đao mềm mại khéo léo, thân đao chỉ dài chừng một thước, nhưng người quen thuộc hắn đều biết, chuôi đao này giống như tấm thiệp đòi mạng của Diêm Vương, cho tới nay, nó đã ăn no nhiều máu tươi của rất nhiều người. Người sử dụng nó là cao thủ, đao pháp của hắn cao tuyệt, người khác thậm chí hoài nghi, thời gian hắn xuất đao, thần phật đầy trời cũng không biết thanh đao của hắn bổ ra từ nơi nào, lại có thể đâm vào toàn bộ bộ vị trên người địch nhân. Hay là chính bản thân hắn cũng không biết.
Đêm nay hắn lại có nhiệm vụ mới, nhiệm vụ rất minh xác, hắn phụng mệnh giết hai người. Mục tiêu đầu tiên là một nữ tử, tên là Diệp Linh Nhi, mục tiêu thứ hai là một đại nhân vật, là đại quan trong triều đình, hơn nữa còn được ân sủng thật lớn của hoàng đế, đại quan kia tên gọi Phương Tranh.
Chủ tử Anh Vương điện hạ của hắn lúc giao nhiệm vụ cho hắn thì đặc biệt cường điệu, nếu có thể thì tận lực giết chết Phương Tranh, nếu thật sự không thể thì cứ bỏ qua, nhưng mục tiêu đầu tiên là Diệp Linh Nhi thì nhất định phải chết, không tiếc hết thảy trả giá đều phải giết nàng.
Sự trả giá đắt nhất mà hắn có thể giao ra, chỉ có tính mạng của hắn. Mạng của hắn từ lâu đã không còn thuộc về hắn nữa. Hắn là tử sĩ do Anh Vương nuôi dưỡng, ý tứ của tử sĩ, nhiệm vụ thất bại, hắn chỉ có thể tự sát, tuyệt đối không thể lưu lại cho địch nhân bất cứ đầu mối gì liên lụy đến Anh Vương.
Lúc này hắn tiềm nhập Phương phủ, lẳng lặng phủ phục trong bụi cỏ, giống như một tảng đá vẫn tồn tại mãi mãi không nhúc nhích, dung hợp với bóng đêm mù mịt thành một thể.
Hắn đang chờ đợi một cơ hội nhỏ, một mình tách ra trùng trùng thị vệ, cơ hội thuận lợi lẻn vào bên trong phủ viện Phương phủ.
Cơ hội rất nhanh tới.
Thừa dịp hai đội tuần tra thị vệ giao nhau đi qua, thời gian vừa xoay lưng đi, hắn bỗng nhiên động, giống như một con báo phát hiện được con mồi, trong nháy mắt đường nhìn của bọn thị vệ vừa dời đi, thân hình hắn hóa thành một đạo bóng đen, giống như mũi tên vừa bắn nhanh ra bay vọt vào trong nội viện, phía sau chỉ để lại tiếng gió thổi nhẹ nhàng.
'Di? Là âm thanh gì?' Một gã thị vệ cảnh giác quay đầu lại.
'Ngươi nghe lầm phải không? Thanh âm gì chứ?' Một thị vệ khác quét nhìn một lát, hoàn toàn không nhận ra được điều gì, nghi hoặc tiếp tục tuần tra.
Nội viện.
Phương Tranh và Trường Bình còn chưa đi vào giấc ngủ, hai người đang có chút thở dốc, hai người kéo chăn, Trường Bình toàn thân trần truồng đang thở hổn hển, giống như một con mèo nhỏ đang chơi đến mệt mỏi, lẳng lặng dán sát khuôn mặt vào ngực Phương Tranh, lắng nghe tiếng tim đập như nhịp trống của hắn, nàng nghĩ rất thỏa mãn.
'Phu quân, sao hôm qua ngươi lại trêu chọc Nhạc nhi vậy? Tiểu nha đầu cứ ngậm chặt miệng, hờn dỗi cả ngày kia.' Bàn tay Trường Bình nhẹ nhàng vẽ vòng tròn trong ngực Phương Tranh.
Phương Tranh ngẩn người: 'Nhạc nhi? Tiểu công chúa? Ta không có trêu chọc nàng tan ha, hôm qua ta còn tống bạc cho nàng ta, được bạc còn tức giận cái gì.'
Trường Bình cười hì hì nói: 'Hôm qua nàng bĩu cái môi nhỏ nhắn, liên tục lẩm bẩm cái gì mà 'bạc thối, bạc thối', rốt cục là ý tứ gì vậy?'
Phương Tranh vừa suy nghĩ, sau đó bật cười ra tiếng.
Ngày hôm qua hắn lấy bạc 'tham cổ' của các đại thần đưa ra tất cả đều giao cho Trường Nhạc, bạc không nhiều lắm, chỉ có hai ba ngàn lượng, đều là do các vị đại thần ngươi một trăm, ta năm mươi, lẻ loi toái toái móc ra. Đám lão già này dù đi ngang qua sân khấu đều đi được hoàn toàn, đối với những lão đại thần liêm khiết này mà nói, chút bạc ấy có lẽ đã là vài chục năm dành dụm của bọn họ.
Nhưng bọn họ đem số bạc kia giấu kín đến mức quá thể tưởng tượng, có người giấu trong áo lót, có giấu bên hông, còn có thậm chí giấu trong giày, vớ, nên khi những ngân phiếu kia được móc ra, mùi vị đương nhiên là cực kỳ khó ngửi. Dù là người xưa nay cực yêu bạc như Phương Tranh cũng không dám xài chúng nó, không thể làm gì khác hơn là bịt mũi toàn bộ ném vào rương quyên tiền của Trường Nhạc.
Tiểu công chúa thấy Phương Tranh vô duyên vô cớ tống bạc cho nàng, ban đầu thì mừng rỡ như điên, nhanh xum xoe nịnh nọt Phương Tranh. Bóp chân bóp vai, bận rộn tới mức bàn tay nhỏ bé tê dại, lúc này Phương Tranh mới nghênh ngang thoải mái về phòng nằm nghỉ ngơi.
Tiểu công chúa chớp đôi mắt to nịnh nọt lấy lòng, cúi đầu khom lưng tiễn bước vị tài thần kiêm kim chủ Phương đại thiếu gia, sau đó bật người liền trốn ở địa phương không ai nhìn thấy, đầy cõi lòng chờ mong mở rương quyên tiền, kết quả mùi lạ trong rương làm tiểu công chúa thiếu chút nữa ngất xỉu tại chỗ.
Trường Bình nghe Phương Tranh nói ra nguyên nhân, cũng bật cười khúc khích, nhẹ nhàng đấm Phương Tranh, sẵng giọng: 'Ngươi cũng quá thiếu đạo đức! Có người đối xử với cô em vợ giống như ngươi sao? Bản thân mình không muốn, thì đừng đem cho người, ngươi đọc sách đều bỏ hết vào trong bụng cẩu phải không?'
Phương Tranh trừng mắt nói: 'Cái gì mình không muốn? Ta đó là nhịn đau bỏ đi thứ mình yêu thích! Bạc khả ái đẹp mắt như vậy, nàng còn chọn ba chọn bốn..'
Trường Bình không có hảo ý cười nói: 'Mấy ngày nay ngươi nên cẩn thận một chút, tiểu nha đầu kia đặc biệt ghi hận. Hôm qua tìm ngươi cả ngày, không gặp được ngươi. Hôm nay ta thấy nàng một mình đi bộ bên trong hoa viên ngoài cửa phòng chúng ta, chẳng biết đang gài đặt cơ quan gì, ngươi cẩn thận trúng bẫy của nàng đó.'
Phương Tranh mở to hai mắt, chột dạ nói: 'Không thể nào? Kháo! Tống bạc còn rước họa tới, ngày mai ta phải ra hoa viên kiểm tra kiểm tra.'
Phu thê hai người thấp giọng nói chuyện, bên trong phòng thỉnh thoảng truyền ra tiếng cười hài lòng, ấm áp mà điềm nhiên.
Bỗng nhiên, bên ngoài phòng truyền đến tiếng sủa của Đại Hoàng, gấp mà trầm thấp, phá tan sự yên lặng trong bầu trời đêm.
'Di? Chuyện gì xảy ra? Có điểm không thích hợp, nhanh, mặc quần áo đi ra nhìn xem.' Phương Tranh vội vàng mặc lại y phục, xoay người rời giường.
Trường Bình cũng nhanh chóng mặc lại quần áo chỉnh tề, mái tóc sửa soạn lại theo Phương Tranh rời khỏi giường, phu thê hai người cẩn thận mở cửa sổ, thò đầu ra bên ngoài nhìn lại.
Chỉ thấy ngoài cửa sổ bóng người hoảng động, tiếng sủa của Đại Hoàng làm toàn bộ hậu viện đều giật mình tỉnh giấc.
Hậu viện là nơi người nhà ở lại, ngoại trừ nam chủ nhân, nam tử khác không được đi vào. Chỉ có nữ hầu vệ của Trường Bình là được phép ở lại, ngay tiếng sủa đầu tiên của Đại Hoàng, đám nữ hầu vệ nhanh chóng chạy tới bên ngoài phòng của Phương Tranh và Trường Bình, lập tức rút binh khí ngưng thần đề phòng, sau đó rất nhanh đến thêm mấy người nhảy lên nóc nhà, bọn thị vệ vây quanh phòng ngủ của Phương Tranh vô cùng kiên cố như ***g sắt.
'Công chúa điện hạ, phò mã gia, hai người không có việc gì chứ?' Ngoài cửa truyền đến tiếng nữ hầu vệ thống lĩnh thấp giọng hỏi.
Phương Tranh mở cửa đi ra, cười tủm tỉm nói: 'Không có việc gì không có việc gì, các ngươi cứ làm việc của mình, phát sinh chuyện gì vậy?'
Nữ hầu vệ thống lĩnh thấy Phương Tranh và Trường Bình vẫn an nhiên không có việc gì, lúc này mới thả lỏng, thấp giọng nói: 'Không biết. Khả năng có thích khách lẻn vào. Phò mã và công chúa tốt nhất nên ở trong phòng, không nên đi ra, bên ngoài nguy hiểm.'
Phương Tranh chẳng hề để ý cười nói: 'Nhiều người bảo hộ chúng ta như vậy, còn có gì nguy hiểm, không có việc gì, ta đứng nơi đây nhìn.'
Chỉ chốc lát sau, Yên Nhiên, Tiểu Lục và Phượng tỷ đang ngủ trong các sương phòng đều mang đôi mắt ngái ngủ hoảng sợ chạy ra.
Phương Tranh sắc mị mị nhìn chằm chằm Phượng tỷ đang vừa ngáp vừa duỗi vóc người yểu điệu, âm thầm nuốt nước bọt, trêu đùa:
'Phượng tỷ, vóc người càng ngày càng tốt nha, gần đây có phải thường nằm sấp ngủ không? Thói quen đó không tốt đâu, nhìn một cái, làm cho bộ ngực bị sưng lên, ân, rất sưng, rất sưng, ôi!'
Trường Bình hung hăng trừng mắt liếc hắn, thu hồi bàn tay vừa véo vào bên thịt non bên hông Phương Tranh.
Gương mặt Phượng tỷ đỏ bừng khẽ cười nguýt Phương Tranh.
Diệp Linh Nhi cũng bị giật mình tỉnh giấc, ra cửa phòng, sợ hãi đứng ngay phía sau Yên Nhiên, đôi mắt to khẩn trương nhìn chăm chú vào hoa viên đối diện sương phòng.
Đại Hoàng vẫn hướng hoa viên sủa vang không ngớt, thanh âm có vẻ rất vội vàng xao động.
Trong hoa viên, Đao Bả Tử miệng cắn lưỡi đao, vẫn không nhúc nhích phủ phục dưới bụi cỏ, trái tim hắn đang dần dần trầm xuống, trầm tới đáy cốc.

Vốn tất cả đều tiến triển rất thuận lợi, thuận lợi tiềm nhập Phương phủ, lại thuận lợi lủi vào nội viện, không hề kinh động bất cứ kẻ nào, hắn phủ phục trong hoa viên, hướng sương phòng của Diệp Linh Nhi, kiên trì hoạt động từng chút một, thậm chí hắn có chút mừng rỡ nho nhỏ, nhiệm vụ lần này, có thể nói không có độ khó gì, chỉ cần đến gần thêm mấy trượng, lẻn vào trong phòng nữ tử kia, giơ đao cắt cổ Diệp Linh Nhi, hắn đã có thể hướng Anh Vương điện hạ báo cáo kết quả công tác.
Mắt thấy cách phòng ngủ của Diệp Linh Nhi càng ngày càng gần, trái tim hắn cũng không nhịn được bắt đầu kịch liệt nhảy lên. Thành bại ở ngay lúc này, hắn có vẻ càng cẩn thận hơn so với bình thường, không coi nhẹ bất luận là địch nhân nào, cuộc đời thích khách có khả năng ở trong đao quang kiếm ảnh sinh tồn được, đạo lý này hắn rút ra được từ những lần máu tanh không ít trong cuộc đời.
Nhưng trời không đoán được mây gió, cho dù hắn có bao nhiêu cẩn thận, kết quả lại ra ngoài ý muốn, một chuyện làm hắn có thể chết, đó là sự ngoài ý muốn mà hắn chưa từng ngờ tới.
Chuyện ngoài ý muốn đến từ dưới chân hắn.
Trong hoa viên hương thơm ngát mũi, ngay khi hắn như linh miêu đứng lên, chuẩn bị không tiếng động tiêu sái đi ra hoa viên, lẻn vào bên trong phòng của Diệp Linh Nhi thì hắn bỗng nhiên nghe được 'lạc sát' một tiếng, sau đó liền cảm giác được trên chân truyền đến một trận đau nhức.
Thói quen của chức nghiệp làm hắn phải mấp máy môi nhưng không hề phát ra âm thanh. Cúi đầu vừa nhìn, thình lình nhìn thấy chân của mình đang đạp vào một vật, chính là bẫy kẹp dùng săn thú.
Trong hoa viên của nhà giàu, sao lại có một cái bẫy thú? Vấn đề này hắn vốn không kịp suy tư, bởi vì đụng phải bộ phận then chốt của bẫy thú, tiếng răng rắc phát sinh liền kinh động con chó thủ vệ của Phương phủ, Đại Hoàng.
Trái tim hắn trầm xuống, thấy nhiệm vụ hôm nay xem như xong đời, hơn nữa rất có khả năng mạng của hắn cũng phải nhét lại ở đây.
Hắn chỉ có thể phủ phục trong hoa viên vẫn không nhúc nhích. Mắt ôm nỗi hận ý nhìn chằm chằm Phương Tranh và Diệp Linh Nhi đang đứng cách đó không xa, được bọn thị vệ trùng trùng bảo hộ, thỉnh thoảng còn chỉ điểm cười nói.
Hành tích đã bại lộ, hắn biết bản thân mình đã dữ nhiều lành ít, nhiệm vụ thất bại đối với hắn mà nói là ý nghĩa gì.
Xông lên, dùng sinh mạng đánh bạc, giết hai người kia, hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng trong cuộc đời này. Thân là tử sỉ, đây là tuyển trạch duy nhất của hắn.
Vì vậy hắn cố sức mở ra bẫy thú dính trên chân, mang theo vài phần kiên quyết không để ý sinh tử, lảo đảo nhằm phía Diệp Linh Nhi, chính là mục tiêu đầu tiên trong đêm nay, hắn nhất định phải hoàn thành!
Trong hoa viên tối như mực bỗng nhiên toát ra một người, Phương Tranh lại càng hoảng sợ: 'Di? Thật là có người? Người này tới làm chi? Kẻ trộm? Hay thích khách?'
Quan sát một hồi, Phương Tranh nhíu mày nói: 'Người này có điểm không thích hợp, dường như bị thương, các ngươi có ai động thủ với hắn sao?'
Thấy đám nữ hầu về cùng kinh ngạc lắc đầu, Phương Tranh lại càng nghi hoặc.
Đao Bả Tử trừng con ngươi đỏ như máu, gắt gao nhìn chằm chằm thân ảnh gầy yếu sợ hãi của Diệp Linh Nhi đứng cách đó không xa, giơ lên liễu diệp đao trong tay, trên mặt đang nhe răng cười.
Thị vệ dày đặc thì làm sao? Dưới một kích toàn lực của ta, chưa chắc không thể thành công.
Bọn thị vệ thấy hắn lấy ra binh khí, nhất thời khẩn trương vây quanh Phương Tranh và chúng nữ ở giữa, thần tình đề phòng nhìn chằm chằm thích khách.
Sau đó, lại một chuyện ngoài ý muốn phát sinh.
Đao Bả Tử hiện ra thân hình, đang chuẩn bị đánh ra một kích toàn lực, không biết lại đạp trúng vật gì, một thanh âm leng keng lại vang lên, cành cây thô to phía sau hắn lại quét ngang, nặng nề quất mạnh lên lưng hắn, không hề phòng bị, Đao Bả Tử bị hung hăng quất mạnh quỳ rạp trên mặt đất.
Sắc mặt mọi người đại biến, khó hiểu nhìn thích khách bị quất thẳng quỳ rạp trên mặt đất.
Phương Tranh ngạc nhiên nói: 'Đây là có chuyện gì? Có người đánh lén hắn sao?'
Mọi người mờ mịt lắc đầu.
Trường Bình như có suy nghĩ, bỗng nhiên cúi đầu, che miệng cười khẽ một tiếng.
Thích khách bất khuất bò lên, hắn cố gắng không ngẫm nghĩ xem chuyện ngoài ý muốn liên tiếp xuất hiện là chuyện gì xảy ra, trong lòng hắn ngoại trừ quyết tâm giết chết mục tiêu, đồng thời còn rất phẫn nộ.
Trời muốn vong ta, không phải tại ta.
Hắn không rõ nhà giàu này rốt cục có cái gì cổ quái, không ngờ lại cài đặt cơ quan ngay trong hoa viên nhà mình, hơn nữa một lần tiếp một lần.
Dưới ánh mắt vô cùng kinh ngạc của mọi người, Đao Bả Tử lại giơ lên liễu diệp đao lần nữa, cắn răng, bước ra phía trước một bước, hướng Diệp Linh Nhi cất giọng căm hận nói: 'Ngươi nhất định phải chết, oa!'
Lời còn chưa dứt, mọi người liền mắt mở trừng trừng nhìn hắn bỗng nhiên chúc đầu xuống đất, chân chổng lên cao, bị chổng ngược treo lơ lửng lên cành cây đại thụ, trên chân hắn buộc một sợi dây thừng, một đầu dây thừng vững vàng cột lên cành cây.
Phương Tranh kinh ngạc, đồng tình nhìn thích khách bị treo ngược lên cây, nói: 'Ai lại thiếu đạo đức như thế nha? Người ta làm thích khách dễ lắm sao? Hắn đi giết người của hắn, hắn không trêu không chọc ai, ai lại gài cạm bẫy tại hoa viên hại người ta? Thật không có tố chất!'
 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.