Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia – Chương 257: – Botruyen

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương 257:

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan

Chương 247: Nhà mới (2).

Ta còn chưa già đến mức được vinh dự gọi bằng lão gia đâu. Phương Tranh hứng trí bừng bừng đi dạo quanh căn nhà mới trong chốc lát, không được bao lâu thì người hầu chạy đến bẩm báo, những vị khách nhân mà Phương Tranh nói, đang ngồi đợi ở trong đại sảnh. Phương Tranh hai mắt sáng ngời, vén áo ngang hông liền hướng đại sảnh phóng tới.
Hôm nay Phương Tranh phải làm một sự tình vô cùng quan trọng, việc này sao cho lưỡng toàn hoàn mỹ cả đôi bên cho nên không thể coi thường. Chạy vài bước liền tới được phòng khách trong đại sảnh, những vị khách nhân đang ngồi cùng nhau uống trà nói chuyện phiếm. Phương Tranh bước vào dùng khuôn mặt niềm nở tiếp đón cười nói: 'Các vị đại nhân, thật sự ngượng ngùng, hạ quan lãnh đạm, thứ tội, thứ tội.'
Phương Tranh mời khách nhân, đúng là một bộ phận các vị đại thần trong triều. Đây là những vị đại thần tự xưng thuộc hàng thanh lưu nhất phái, bọn hắn đều là các Bộ thị lang, viên ngoại lang, những vị đại thần này có một điểm giống nhau là bọn hắn đều tự nhận mình một thân chính khí, không có thu của hối lộ, cũng không tham ô một nửa cắc bạc. Chỉ một mực dựa vào một chút bổng lộc ít ỏi của triều đình mà tiêu dùng trong cuộc sống hàng ngày, khiến cho mọi người trong nhà liên lụy khổ sợ.
Nói thực ra Phương Tranh thấy loại người này cũng thật đau đầu, nhìn bạc trắng lóa khả ái chói mắt như thế, lại có người không cần, đây không phải là mắc mao bệnh hay sao? Chỉ cần có bạc thì được rồi, ngươi còn muốn quản nguồn gốc của nó ư? Thu vào trong túi của mình mới chính là vương đạo.
Hôm nay Phương Tranh mời nhóm đại thần này đến nhà mới của hắn, tự nhiên là có mục đích, hơn nữa mục đích lại có quan hệ đến bạc.
'Phương đại nhân khách khí, hôm nay đại nhân cũng hoàn thành tu bổ lại nhà mới, lão phu mong mỏi đến chúc mừng đại nhân, ha ha.' Người nói chuyện không cần đoán cũng biết, đích thị là đầu lĩnh của nhóm quan thanh lưu, bang chủ Cái Bang, Binh Bộ thượng thư Ngụy Thừa Đức.
'Không dám không dám, Ngụy đại nhân nói quá lời, hôm nay hạ quan mời các vị đại nhân tới, vốn là có việc muốn thương lượng…Ách, ở đây nói chuyện quá mức câu nệ, không bằng mời các vị đại nhân dời bước hướng vào trong trì đường mà hàn xá mới tu sửa, trong đó có một cái lương đình nghỉ mát, chúng ta ngồi trong lương đình ứng cảnh thưởng trà, chẳng phải sẽ là một thú vui tao nhã hay sao?'
Mọi người nghe vậy sôi nổi gật đầu đáp ứng.
Phương Tranh trong lòng thở dài một hơi, đối phó với đám thanh lưu cổ hủ tính tình cố chấp này, đại khí chỉ có hai chữ phong nhã mới có thể mời được bọn hắn. Thế nhưng bọn hắn không nghĩ đến, lương đình loại nào mà không phải dùng bạc để kiến dựng lên a? Không có tiền thì đi chỗ nào phong nhã đây? Phi! Ta thực khinh bỉ bọn hắn.
Diện tích căn nhà mới này rất lớn, đi vòng qua hành lang gấp khúc, thẳng vào trong hậu viện, qua thêm một rừng trúc thì một cái ao nhỏ mới hiện ra trước mắt chúng nhân. Đám đại nhân một đường đi là một đường ngạc nhiên, không ngừng hỏi lung tung hết chuyện này chuyện kia.
Nhưng Phương Tranh cũng là lần đầu tiên đến đây, hắn biết làm sao được nha? Vì thế chỉ nghe trong đám đại thần thỉnh thoảng có người phát ra tiếng kinh hô, 'A! Đây không phải là đá cẩm thạch từ Đông Hải sao? Nghe nói loại cẩm thạch này ôn thuần như ngọc, đông ấm hè mát cực kì quý giá, quả nhiên là hảo bảo bối!'
'Di? Thân cây trúc này có nhiều điểm loang lổ, chẳng lẽ là loại tương phi trúc? Loại trúc này chỉ mọc ở Động Đình sơn, phi thường quý báu, nơi xa xôi như thế Phương đại nhân làm cách nào mà vận chuyển được tới đây, Phương đại nhân hảo thủ bút nha!'
Phương Tranh càng nghe mặt càng đen, loại trúc gì, loại đá cẩm thạch gì, hắn đều không hiểu, hắn nghe chỉ hiểu được hai từ mấu chốt, 'sang quý'. Thẳng cho đến khi nghe được một vị đại thần kinh hô một tiếng: 'Ai nha! Kia không phải là Mặc Lan sao? Loại lan này sinh trưởng tại Đại Lý, vô cùng trân quý, mọi người nhìn màu sắc của nó thì có thể hiểu được, đây là loại lan thượng hạng.'
Phương Tranh tức giận đến mức nhịn không được buột miệng nói ra: 'Ta kháo! Đàn bà này phá sản mà.'
'Ân? Đàn bà phá sản?' Đám đại thần khó hiểu, đồng thanh hỏi.
'Khụ khụ, các vị đại nhân, đi theo bên này, bên này…ài! Tiền a, tiền a!' Phương Tranh buồn rười rượi than thở dẫn các vị đại thần hướng vào trong lương đình đi tới.
Men theo bờ ao có một hàng liễu rủ, những cành liễu theo gió xuân nhẹ nhàng đong đưa, giống như bàn tay mềm mại của thiếu nữ vỗ về chơi đùa lên mặt ao, tạo nên quyển quyển gợn sóng, làm cho chúng nhân phải mãn nhãn với cảnh đẹp nơi đây.
Phương Tranh đi tuốt ở đằng trước, bỗng nhiên nhãn tình sáng lên.
'Uy! Con chó nhỏ này thật đáng yêu!' Phương Tranh hớn hở chạy đến bên cạnh một gốc cây liễu ôm lấy chú chó nhỏ. Có vẻ như đây là vật duy nhất mà Phương Tranh cảm thấy thuận mắt khi bước vào trong tòa phủ đệ mới tu bổ này, hắn không biết người nào đã nuôi con chó nhỏ này tại đây, nhưng hắn nhìn thật vui mắt, ẵm con chó nhỏ lên Phương Tranh biểu tình hớn hở hướng các vị đại thần, cười nói: 'Các vị đại nhân, con chó nhỏ này thực đáng yêu….' Lời còn chưa dứt, Phương Tranh ngẩng đầu nhìn lại đã thấy các vị đại thần biểu tình hoảng sợ, liên tục không ngừng lùi về phía sau, có bảy tám người còn đứng lên chạy như bay.
Phương Tranh mặc danh kì diệu vuốt ve đầu con chó nhỏ, ngạc nhiên nói: 'Không cần phải sợ hãi như thế a? Con chó này còn chưa trưởng thành nha, có cần phải sợ hãi nó như thế hay không? Đám người này thật không có nhân tính! Tiểu tử, ta đặt cho ngươi một cái tên đi, ân, gọi ngươi là lão thử thế nào? Không dễ nghe a? Vậy….Manh Manh đi?'
Bỗng nhiên phía sau truyền đến tiếng kinh hô của Thôi quản gia: 'Thiếu gia, đứng yên không được nhúc nhích! Ngàn vạn lần chớ có lộn xộn!'
Phương Tranh nghe vậy tức thì cảm giác được nguy hiểm đang tiến sát lại gần hắn, toàn thân không khỏi run lên, đầu không dám quay lại, lớn tiếng hỏi: 'Sao, làm sao vậy?'
Không chờ Thôi quản gia trả lời, phía sau cách đó không xa khoảng hơn một trượng truyền đến thanh âm gầm gừ của động vật, thanh âm này không có tính thân mật.
Trong lòng Phương Tranh cảm giác không ổn, động tác vô cùng nhẹ nhàng, nhẹ nhàng xoay cái cổ nhìn lại….Ta kháo! Một con chó mực kích thước vô cùng hoành tráng đang hướng hắn phùng mang trợn má, trong mắt tản mát ra quang mang thị huyết hung tàn, nhìn chằm chằm vào con chó nhỏ Manh Manh nằm ở trong lòng Phương Tranh.
Chuyện này đùa hơi quá trớn rồi.
Phương Tranh gian nan nuốt khan một ngụm nước miếng, gượng ép nặn ra một nụ cười trên khuôn mặt, thử giao tiếp cùng con chó mực: 'Vị huynh đài này, mời, ách…Ta, ta chỉ đi qua đường thôi a.'
Thái độ của con chó mực vẫn không thấy cải thiện, ngược lại càng hung ác đe dọa Phương Tranh, nhìn chằm chằm vào tiểu Manh Manh nằm trong lòng của Phương Tranh.
Phương Tranh cẩn thận đem Manh Manh nâng lên, cười khan nói: 'Ách, vị cẩu huynh này quả thực là nhất biểu nhân tài, bộ dáng đường đường, vừa nhìn đã biết là cốt nhục của ngươi…..Ách, chúng ta làm một cuộc thương lượng, ta đem nó trả lại cho ngươi, ngươi không được tìm ta gây phiền toái, chịu không?'
Nói xong Phương Tranh chậm rãi đem con chó nhỏ đặt trên mặt đất.
Con chó mực hiển nhiên không phải là cái loại thấu tình đạt lý, vừa chứng kiến được Phương Tranh buông cốt nhục của nó xuống, liền không còn băn khoăn, hung quang trong mắt càng đại thịnh, cái mõm chó hơi mở lớn, lộ ra hai hàm răng nanh sắc nhọn, gầm nhẹ một tiếng, từng bước chậm rãi hướng Phương Tranh đi tới, đây là điềm báo con chó này muốn công kích, tình hình rất không ổn.
Phương Tranh cực kì hoảng sợ, vội vàng lùi về phía sau.
'Thiếu gia! Mau gọi tên của nó! Gọi được tên của nó, nó sẽ không cắn ngài.' Thôi quản gia ở phía sau khẩn trương hô to.
'Tên của nó là gì?' Phương Tranh nhìn chằm chằm vào con chó mực, run giọng nói. 'Hình như gọi là đại hắc, hay hắc dùng gì đó?' Thôi quản gia đắm chìm ở trong hồi ức…..
'Hình như? Ta kháo! Ta hỏi ngươi có chắc chắn không a?' Phương Tranh khẩn trương đến độ muốn khóc, chuyện này không phải muốn chết hay sao?
'Đại hắc! Hắc hùng! Đừng…..đừng tới đây nha, mẹ của Manh Manh đừng tới đây a.'
Con chó mực không chút nào phục tùng, lao tới trước mặt Phương Tranh sủa lên hai tiếng, sau đó hai chân trước giống như sư tử bác thỏ chồm về phía Phương Tranh.
Phương Tranh sợ tới mức kêu oa oa một tiếng, liền thi triển đào mệnh thần công, xoay người lại chạy như trối chết.
'Cứu mạng a! Chết người rồi, mau đi báo quan nha!'
Lúc này các vị đại thần đã lùi được một quãng khá xa, sôi nổi hô lớn: 'Mau! Mau gọi người đến cứu Phương đại nhân!'
Thôi quản gia gấp đến độ giậm chân bình bịch, muốn đi gọi người nhưng lại sợ Phương Tranh gặp chuyển không hay, nhất thời do dự không quyết đoán, lầm vào tình huống tiến thoái lưỡng nan.
Bên cạnh lương đình mọi người giống như bị vỡ trận, khung cảnh quả nhiên hỗn loạn không chịu nổi.
Phương Tranh thì đang hiển lộ thực lực, bắt đầu chạy như trối chết dọc theo bờ ao, một người một chó thi nhay chạy băng băng. Nếu giờ phút này gương mặt của Phương Tranh mang theo một nét tươi cười, thì quả thật sẽ là một bức tranh rất có quan niệm nghệ thuật, 'Ngày xuân hí cẩu đồ'. Đáng tiếc hiện giờ biểu tình hoảng sợ lại tràn ngập trên gương mặt của hắn, tựa giống như chó nhà tang, không, chó nhà tang đang ở phía sau của hắn, hắn giống như bị một con thỏ bị một con chó nhà tang kích thước to lớn truy đuổi.
Phương Tranh vừa chạy vừa lau nước mắt, rốt cuộc làm sao thế này? Người nhìn ta không ưa thì cũng thôi, ngay cả chó cũng đối xử với ta như thế, ta còn mẹ nó mắc phải lỗi lầm gì hay sao?
Đám đại thân cũng khẩn trương không kém, Ngụy Thừa Đức vội vàng la lớn: 'Các vị đại nhân, chúng ta cùng nhau xông lên tương trợ Phương đại nhân ngăn cản con chó kia lại!'
Trong đám đại thần có một vị lá gan hơi nhỏ nghe vậy, ngạc nhiên nói: 'Ngụy đại nhân, ngài nói giỡn chăng? Nếu nó cắn chúng ta thì phải làm sao bây giờ?'
'Cũng phải, lão phu thấy Phương đại nhân cước bộ nhanh nhẹn như gió, so với con chó kia còn chạy nhanh hơn, suy ngẫm lại hẳn là không có việc gì đáng ngại.'
Lúc này Phương Tranh đã chạy được một vòng chung quanh bờ ao, nghe được mọi người nói như thế, nhất thời bi phẫn vừa chạy vừa chỉ tay vào các vị đại thần, thanh âm thê lương nói: 'Các ngươi không có nghĩa khí! Oa cứu mạng a! Quay lại đuổi cắn đám người kia đi nha! Ta chọc giận ngươi đâu? Làm sao chỉ có đuổi theo một mình ta hả?'
Thôi quản gia mau chóng bước ra, hô lớn: 'Nhanh! Thiếu gia, mau nhảy xuống ao!'
'Không!' Phương Tranh không cần nghĩ ngợi liền cự tuyệt, nhưng nghiêng đầu đảo mắt nhìn lại đã thấy con chó mực chỉ còn cách hắn một đoạn chưa đầy một thước.
'Không sai! Ý kiến hay!' Phương Tranh thả người nhảy dựng lên, bùm một tiếng liền phóng xuống ao.
Con chó mực thật đúng là hảo cẩu, nghị lực kiên cường một đường muốn đuổi giết Phương Tranh cho dù có là chân trời góc biển, thấy Phương Tranh trầm mình xuống nước, nhất thời cũng không chút do dự nhảy theo sau.
Sau khi Phương Tranh nhảy vào trong ao, chợt nhớ tới một vấn đề trọng yếu.
Giống chó am hiểu thủy tính, thông thạo bơi lội, còn hắn thì lại không biết bơi, ừng ực uống phải mấy ngụm nước ao, trong đầu Phương Tranh lưu lại một cái ý niệm cuối cùng: Thế đạo cái quái quỷ gì đây!
Ngươi ngay cả chó cũng không bằng, chẳng lẽ hôm nay thật sự là ngày chết của ta, không có cách nào thoát khốn ư!
 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.