Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia – Chương 253: – Botruyen

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương 253:

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan

Chương 245: Bồi tội (2).

Phương Tranh cười khổ nói: 'Tiểu Lục, nàng dự định làm sao đưa bà về? Hiện tại người Đột Quyết đang có chiến tranh, trên thảo nguyên phi thường nguy hiểm, hiện tại bọn họ đang chiến tranh, nàng có thể tìm được mẫu thân nàng quay về sao? Người Đột Quyết lẽ nào chịu đáp ứng trả mẫu thân nàng về cho nàng? Võ công của nàng cao tới đâu, có thể đánh được mười người, đánh được trăm người, nhưng nàng đánh thắng được ngàn người, vạn người Đột Quyết không? Đến lúc đó đừng nói cứu được mẫu thân nàng, dù chính nàng có lẽ cũng…'
Tiểu Lục bướng bỉnh nhìn chằm chằm Phương Tranh, lắc đầu nói: 'Tiểu Lục không sợ chết, mặc kệ có thể tìm được mẫu thân ta quay về hay không, chỉ cần Tiểu Lục vì mẫu thân mà tận hết một phần tâm ý, ta liền cảm thấy mỹ mãn.'
Phương Tranh thở dài nói: 'Tiểu Lục, đối với việc xử lý sự việc dù sao nàng cũng phải có được kế hoạch, muốn đạt được mục đích, cần phải có cách mà làm. Những thứ này luôn phải có kế hoạch thật tốt. Hiện tại theo dự định của nàng, không khách khí mà nói, quả thật chính là ngu xuẩn! Điều này cùng chịu chết có gì khác nhau? Nhưng lại còn từ ngàn dặm xa xôi chạy đến thảo nguyên để chịu chết, không chỉ không cứu được mẫu thân của nàng về, còn không công bỏ luôn tính mạng của nàng, ta thật không hiểu nổi, nàng làm như vậy rốt cục có ý nghĩa gì?'
Tiểu Lục nghe vậy, nguyên gương mặt đang kiên quyết xúc động nhất thời trở nên có chút không biết làm sao, đôi mắt to tràn đầy nước mắt nhìn về phía Phương Tranh như xin giúp đỡ.
Lúc này Phương Tranh mới nhoẻn miệng cười: 'Nàng không cần quá mức lo lắng, từ ngày xong tin tức, ta đã phái người đưa thư cho quốc sư Mặc Cúc Liên của Đột Quyết, hôm nay trên thảo nguyên vẫn còn đang nội chiến, Đồng La bộ lạc lại thuần phục theo Cốt Đốt Lộc Khả Hãn, ta đã thỉnh quốc sư Đột Quyết hỗ trợ tìm mẫu thân của nàng, lại dặn phải đưa bà hoàn hảo không tổn hao gì đến biên giới của Hoa triều, lão gia hỏa quốc sư kia sẽ không vì chuyện vốn không liên quan gì tới hắn này mà đắc tội ta. Nói vậy hắn sẽ tận tâm làm tốt, đến lúc đó ta sẽ phái người tiếp đón mẫu thân nàng quay trở lại kinh thành, nàng cần gì phải chạy đến thảo nguyên?'
Tiểu Lục nghe vậy vui mừng, cảm kích liên tục nói lời cảm tạ với Phương Tranh, thậm chí còn lần đầu tiên chủ động hôn Phương Tranh một cái, làm Phương Tranh mừng rỡ mặt mày rạng rỡ.
Mặc dù nét mặt hai người đang cười, thật có chút lời vẫn tự chôn giấu trong lòng không dám nói ra.
Thật có quá nhiều lo lắng, hôm nay trên thảo nguyên đang có chiến loạn, mẫu thân của Tiểu Lục ở trong bộ lạc tại Đột Quyết có còn sống hay không cũng không biết, dù là còn sống, khẳng định cũng phải lâm vào biển khổ. Nữ nô của dũng sĩ Đột Quyết dã man, mỗi ngày đều sống trong sự dày vò thống khổ giãy dụa, thể xác và tinh thần không biết đã bị sự tàn phá và lăng nhục tới cỡ nào.
Nếu như thực sự là như vậy, hai mẹ con vốn số khổ điêu linh lại phải làm sao sống tiếp?
Nghĩ tới đây, Phương Tranh và Tiểu Lục đều trầm mặc, chỉ là chưa từng đem sự lo lắng này nói ra miệng, phảng phất nếu nói ra sẽ trở thành sự thật.
Trầm mặc một lúc lâu, Tiểu Lục nghiêng đầu nhẹ nhàng nói: 'Thiếu gia, nếu người Đột Quyết không muốn giao trả mẫu thân của ta thì nên làm sao bây giờ?'
Phương Tranh cười nói: 'Bọn họ dám! Hôm nay trên thảo nguyên đánh nhau khí thế ngất trời, bọn họ dám vì mẫu thân của nàng mà đắc tội với toàn bộ Hoa triều sao? Nếu bọn họ không chịu, ta liền hướng hoàng thượng dâng tấu chương, lão tử tự mình dẫn quân tiến thảo nguyên tham chiến, xem bọn hắn có chịu giao nhạc mẫu đại nhân ra hay không!'
Tiểu Lục nhìn Phương Tranh, nước mắt cảm kích ứa ra, nức nở nói: 'Thiếu gia, ngài đối xử với Tiểu Lục thật tốt.'
Phương Tranh nhìn thấy Tiểu Lục nước mắt như mưa, dáng dấp nhìn thật cảm thương, không khỏi cực kỳ tâm động, nghe vậy cười hắc hắc, nháy mắt nói: 'Kỳ thực nhị thiếu gia cũng đối xử tốt với nàng thôi.'
'Nhị thiếu gia? Ai là nhị thiếu gia?' Tiểu Lục hoang mang nói.
Phương Tranh sắc mị mị cười nói: 'Nhị thiếu gia đương nhiên là đệ đệ của đại thiếu gia rồi.'
'Thiếu gia có đệ đệ khi nào vậy? Sao ta lại không biết?'
'Nói bậy! Thiếu gia làm sao mà không có đệ đệ? Muốn nhìn thấy đệ đệ của thiếu gia ra sao không?'
Tiểu Lục hiếu kỳ gật đầu.
Phương Tranh hưng phấn chà xát bàn tay, cười nói: 'Đệ đệ của ta đang nằm đây, ta đến giới thiệu cho hai ngươi nhận thức, đệ đệ của ta chỉ cho nàng thưởng thức một mình, không cho nhiều người vây xem, ghi nhớ kỹ ghi nhớ kỹ.'
Tiểu Lục nghi hoặc theo lời đóng cửa lại, xoay người đến gần mép giường. 'Thiếu gia, đệ đệ của ngài ở đâu? Là thân đệ đệ của ngài sao?'
'Cạc cạc, thân, phi thường thân, thân đến mỗi ngày đều nằm trong quần của ta.'
Một lúc lâu.
'Nha!'
Bên trong phòng truyền đến tiếng kêu ngượng ngùng sợ hãi của Tiểu Lục.
Sau đó liền vang lên tiếng cười dâm đãng của Phương Tranh. Giọng nói giống như Chu Công hào hùng lớn tiếng: 'Thế nào? Tiểu đệ đệ của bổn quan anh tuấn không? Hùng tráng không? Di? Nàng xem nó, đang bắt chuyện với nàng…'
Lời còn chưa dứt, chỉ nghe được 'Oa' một tiếng, Phương Tranh đau nhức kêu lên không ngớt: 'Đừng, đừng bóp nó, nó rất yếu đuối, sẽ chặt đứt! Sẽ chặt đứt, nhanh, nhanh buông tay.'
Hai người ở trong phòng lăn qua lăn lại một lát, bỗng nhiên người hầu tới bẩm, Thọ Vương tới chơi.
Phương Tranh đang nhe răng trợn mắt xoa hạ bộ, nghe vậy không khỏi ngẩn người.
Thọ Vương tới nhà của ta để làm chi? Chẳng lẽ hôm qua mình phân phó thị vệ len lén chỉnh cậu em vợ của hắn, tay chân không lưu loát, bị hắn biết được? Hôm nay lại khởi binh hỏi tội?
Ôi! Đây cũng thật là không khéo, phải nhanh chạy ra ngoài chối hết, chuyện này không quan hệ gì tới ta!
Phương Tranh không chút nào suy tư làm ra quyết định, liền chạy ra trước tiền sảnh. Nhiễu qua hoa viên trùng điệp gấp khúc, chạy tới tiền sảnh thì chỉ thấy một người ăn mặc y phục thường ngày, thân hình có chút khôi ngô, là một nam tử trẻ tuổi đang ngồi ở ghế quý khách uống trà, bên cạnh hắn còn đứng một người mặt mũi bầm dập, gương mặt đỏ bừng. Vốn có hình dáng xấu xí, hôm nay nhìn lại, oa! Cùng với ngoại tinh quái thú trong phim khoa học viễn tưởng cũng giống y hệt, thật quá dọa người.
Phương Tranh cũng khá từng trải, liền biết người ngồi trên ghế chính là Thọ Vương trong truyền thuyết, mà người đang đứng bên cạnh hắn, đương nhiên là cậu em vợ hôm qua đã chửi lộn với Phương Tranh tại đường lớn Trân Châu Kiều.

Theo tư thế, trong lòng Phương Tranh không khỏi trầm xuống, kháo! Cẩn thận, phải thật cẩn thận, vẫn nhắc nhở mình kỹ lưỡng, nếu không thật khó lòng phòng bị. Hôm nay Thọ Vương tới chơi, khẳng định là muốn đòi công đạo cho cậu em vợ, ôi! Ngày tháng thật không có cách nào trải qua!
Chống chế, chỉ có thể chống chế, đánh chết cũng không thừa nhận!
Phương Tranh quyết định chủ ý, bật người nhanh chân đi ra phía trước, chắp tay cười nói: 'Thọ Vương điện hạ đến hàn xá, hạ quan vô cùng vinh hạnh, không có từ xa tiếp đón, mong điện hạ thứ tội!'
Thọ Vương đang ngồi uống trà nghe vậy lập tức đứng dậy, chắp tay cười nói: 'Phương đại nhân, là do bổn vương không báo lại đến, thực sự thất lễ, mong rằng đại nhân chớ trách.'
Phương Tranh kinh nghi bất định nhìn Phan Vinh đang đứng cúi đầu bên cạnh Thọ Vương, chột dạ hướng Thọ Vương cười gượng hai tiếng, liền ngồi xuống bắt đầu cùng hắn hàn huyên.
Lúc này Phương Tranh mới có thời gian rảnh rỗi quan sát vị Thọ Vương chưa từng gặp mặt này.
Chỉ thấy Thọ Vương khoảng chừng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, gương mặt ngay ngắn, hơn nữa sắc mặt ngăm đen. Mỗi lần giơ chân nhấc tay đều mang theo vài phần binh nghiệp khí phách. Có là do nguyên nhân bình thường vẫn luyện quyền cước, hai tay hắn có thói quen thỉnh thoảng nắm lại thành quyền, lập tức liền buông ra. Hai bàn tay cũng không tự giác nghiêng về phía trước, giống như một con bọ ngựa đang tùy thời chuẩn bị xông lên trước tiến công.
Phương Tranh biết Thọ Vương thích võ ghét văn, một mực làm giám quân tại Hưng Khánh Phủ, cùng người Đột Quyết tác chiến nhiều lần, lập công thật nhiều, xem ra lời này không sai.
Đến tận đây, năm nhi tử của hoàng thượng, lúc này rốt cục Phương Tranh đều gặp mặt.
Tính cách của Thọ Vương biểu hiện ra có chút hào sảng, không mất đi khí chất của hán tử quân ngũ, sau khi khách sáo vài câu, lập tức liền chuyển nhập chính đề, chỉ vào Phan Vinh đứng thẳng bên cạnh, cười to nói: 'Phương đại nhân, người này tên là Phan Vinh, là đệ đệ của tam lão bà của bổn vương, cũng là cậu em vợ của bổn vương, con mẹ nó! Nghe nói hôm qua tại chợ đã đắc tội Phương đại nhân, bị Phương đại nhân dạy dỗ một trận…'
Trong lòng Phương Tranh cả kinh, tới, rốt cục đã tới!
Không chờ Thọ Vương nói hết lời, Phương Tranh giống như một con thỏ trúng tên từ trên ghế bắn lên, hét lớn: 'Vương gia, không phải ta, không phải ta! Ta cũng không dạy hắn, ta vốn không nhận ra đây là cậu em vợ của ngài, vương gia tìm lộn người.'
Thọ Vương nghe vậy ngẩn người: 'Phương đại nhân, ngươi hãy nghe ta nói …'
'Không không không, vương gia, khẳng định ngài đã lầm người. Người này ta thật sự không biết, quý cậu em vợ của ngài phong thần tuấn lãng, nhất biểu nhân tài, hạ quan gặp mặt vui không hết, sao dám cùng hắn kết thù kết oán chứ? Ha hả, ngài thật sự là thích nói giỡn.'
Thọ Vương ngây một lát, quan sát Phương Tranh vài lần, lập tức thấp giọng lẩm bẩm: 'Xem ra lời đồn đãi quả nhiên không sai.'
'Ân? Vương gia nói cái gì?'
'A, không có gì, ha hả, Phương đại nhân hiểu lầm rồi, hôm nay bổn vương đem hắn tới quý phủ, chính là hướng ngươi đến nhà bồi tội.'
'A?' Phương Tranh trợn tròn mắt: 'Bồi tội? Bồi tội gì?'
Thọ Vương cười nói: 'Tên vương bát đản này đui mù, lại cứ tìm phiền toái cho bổn vương, nếu không phải ngày hôm qua sau khi hắn bị đại nhân dạy dỗ cho sau đó lại chạy tới tìm bổn vương khóc lóc kể lể, bổn vương còn không biết trong lúc vô ý đắc tội đại nhân, ha hả. Bổn vương là một người sảng khoái, lại trực tính, đại nhân xin đừng trách.'
Trong lòng Phương Tranh thầm nói, Phan Vinh khẳng định không nhận ra mình, hôm qua mình phái thị vệ đi chỉnh hắn, vì sao Thọ Vương lại biết là ta làm? Chẳng lẽ trong thị vệ tùy thân của ta có cơ sở ngầm của hắn? Xem ra năng lượng của người này ở trong kinh thành thật không nhỏ, thảo nào lại là người đứng đầu có thể được chọn trong việc tranh đoạt vị trí thái tử, hôm nay người này đến nhà, đâu chỉ đơn giản là bồi tội?
'Nguyên lai vương gia không phải đến tìm ta phiền phức, ha ha.' Phương Tranh thở dài một hơi, ôm ngực, nhìn Thọ Vương ném tới một ánh mắt phong tình vạn chủng, sẵng giọng: 'Nói sớm đi! Hại người ta sợ đến trái tim nhảy loạn, vương gia thật là xấu muốn chết.'
Thọ Vương và Phan Vinh mặt mày đen thui.
 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.