Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan
Chương 245: Bồi tội (1).
' Trường tuyết mai trung tẫn, xuân phong liễu thượng về.'
Rét đậm trôi qua, đã đến thời gian đầu xuân, vạn vật thức tỉnh, màu xanh lá mạ rạng rỡ khắp nơi.
Phương Tranh cũng vừa mới thức tỉnh.
Tối hôm qua quấn quýt lấy Trường Bình năn nỉ hết lời, lúc đó Trường Bình mới xấu hổ gọi Yên Nhiên tới, dưới màn trướng ấm áp, gió xuân vài độ, tất nhiên là một phen điên loan đảo phượng, phong lưu vô biên.
Tư vị hai nữ hầu một chồng, nếu không tự mình thưởng thức, khó có thể sáng tỏ được vẻ đẹp trong đó. Phương Tranh tự mình thử qua, mới thực sự hiểu được, dần dần sinh ra tâm lý nghiện.
Thời gian mặt trời lên cao, Phương Tranh mới tỉnh lại.
Nhị nữ đã sớm đi đâu không biết, Phương lão gia về hưu lại lo dưỡng bệnh thân thể, toàn bộ sự việc của Phương gia hiệu buôn liền toàn bộ giao cho Trường Bình đi làm, Trường Bình vốn có tính tình không thích ngồi yên hưởng thụ, sau khi gả cho Phương Tranh tuy nói đã thay đổi dịu dàng khi về làm dâu, nhưng khó có được nhà chồng lại rất cởi mở, phu quân Phương Tranh bình thường lại hay cổ vũ nàng ra ngoài đi lại, không nên buồn bực trong nhà, vì vậy Trường Bình liền mừng rỡ tiếp nhận giải quyết sự vụ của Phương gia hiệu buôn, Trường Bình phụ trách quản lý tình hình phát triển của hiệu buôn gia tộc, Yên Nhiên phụ trách sổ sách, an bài những việc nhỏ chung quanh.
Mà Phượng tỷ chủ yếu chỉ cần để ý Ngọc Như Trai đã hợp tác với Phương Tranh, tuy nói Trường Bình ngầm đồng ý cho Phượng tỷ ở cùng một chỗ với Phương Tranh, nhưng ngầm đồng ý cũng không đại biểu tán thành. Chủ yếu là gương mặt Phượng tỷ quá mức quyến rũ, giở tay nhấc chân lại mang theo một cỗ phong tình thành thục của nữ nhân, ở trong mắt Trường Bình, Phượng tỷ là hồ ly tinh mị hoặc nam nhân, cho nên đến bây giờ, Trường Bình vẫn không có sắc mặt tốt đối với Phượng tỷ.
Bất quá Phượng tỷ mở Ngọc Như Trai cũng hoàn toàn mang họ Phương, ngày trước Phượng tỷ cùng Phương Tranh ký hiệp nghị hùn vốn, từ lâu đã bị Trường Bình xem chưa từng xem bản hiệp nghị đã đem xé nát, sau đó liền hùng hồn vung tay lên đổi ba chữ chiêu bài Ngọc Như Trai biến thành Phương gia Ngọc Như Trai, chưởng quỹ của chúng nữ chính là Phương Tranh, huống chi chỉ là mấy tiệm son phấn?
Hôm nay mấy lão bà của Phương Tranh đều thành nữ cường nhân của sự nghiệp, ngược lại bản thân hắn lại trở nên chơi bời lêu lổng.
Lâm triều cũng không làm gì, công vụ cơ bản không có. Hôm nay hắn làm quan lớn, quyền lực lớn, nhưng căn bản không có công vụ cụ thể, tướng quân thủ bị kinh thành, nói thật ra, quân doanh của thủ bị kinh thành hắn còn chưa có đi qua, vẫn do phó tướng thủ bị Tần Trọng kia quản lý, Tần Trọng kia cũng thức thời, không biết do hắn hiểu rõ bản tính lười biếng của Phương Tranh, hay căn bản không muốn nhìn thấy Phương Tranh nhúng tay vào sự vụ của thủ bị thành vệ quân, dù sao Tần Trọng cũng chẳng bao giờ vì sự vụ của thủ bị thành vệ quân mà tới quấy rối Phương Tranh.
Phương Tranh cũng không chú ý, tự đắc mỗi ngày chạy loạn chung quanh, qua mỗi ngày cực kỳ thích ý.
'A…' Phương Tranh vặn mạnh thắt lưng, thỏa mãn ngáp một cái thật to. Hôm nay ánh mặt trời sáng lạn, xuân về hoa nở, là một khí trời thật tốt để mang theo một đám cẩu nô tài ra ngoài đường phố đùa giỡn phụ nữ đàng hoàng, hôm nay Phương Tranh ở trong kinh thành đã có tư cách làm như vậy, có thể nói thế này, trong toàn bộ kinh thành, người mà hắn không thể trêu vào thực sự rất ít, những ai không nên dây vào hắn lại đều chọc qua, hôm nay hắn vẫn còn nguyên lành, điều này đã nói rõ, Phương đại thiếu gia là một người rất có bản lĩnh.
Hiện tại Phương Tranh đang suy nghĩ, danh hào Ngọc Diện Phi Long có phải nên thay đổi một chút hay không. Đổi thành cái gì đây? Kinh Thành Quỷ Kiến Sầu?
Phương Tranh vừa ngáp cái đầu tiên thì Tiểu Lục liền đúng lúc bưng chậu rửa mặt bằng đồng đi vào.
'Thiếu gia đã tỉnh? Đứng lên rửa mặt đi.'
Phương Tranh nhíu nhíu mày: 'Tiểu Lục, đã nói qua với nàng bao nhiêu lần, đừng gọi ta thiếu gia, giống như Trường Bình các nàng, gọi phu quân. Còn nữa, chuyện bưng trà bưng nước sao lại còn làm? Hôm nay nàng là thiếu phu nhân, trong phủ có nhiều nha hoàn người hầu như vậy, bọn họ đều đang làm gì?'
Tiểu Lục cười yếu ớt, khóe miệng lộ ra hai lúm đồng tiền rất đẹp: 'Tiểu Lục đã quen hầu hạ thiếu gia, gọi nha hoàn khác đến, sợ thiếu gia không quen, hơn nữa…hơn nữa…'
'Lại gì nữa?'
Tiểu Lục ha ha cười, thấp giọng nói: 'Hơn nữa công chúa điện hạ phân phó, sau này tận lực không cho nữ tử xa lạ tiếp cận thiếu gia, bao quát nha hoàn trong phủ cũng như nhau, nàng còn nói…còn nói…'
'Nàng còn nói gì?' Trên trán Phương Tranh mơ hồ toát ra dấu hiệu đen thui.
Tiểu Lục che miệng cười vài tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng nói: 'Nàng còn nói, thiếu gia là người háo sắc, nếu thấy nữ nhân xinh đẹp liền thần hồn điên đảo, nếu để nữ nhân khác tới hầu hạ ngài, tương lai không chừng trong Phương gia đại viện lại có thêm không biết bao nhiêu vị thiếu phu nhân, hì hì…'
Phương Tranh nghe vậy gương mặt suy sụp, linh đài huyệt trên đỉnh đầu ứa ra nhiệt khí. Lão tử giống ngựa đực như vậy sao? Nhiều nhất chỉ là đa tình một chút, những nhân sĩ xuyên qua khác, đã sớm một tá lại một tá lão bà rồi. Ta hỗn đến bây giờ chỉ mới có mấy người, so sánh lại, lão tử quả thực là một người si tình lẫn chuyên tình nha.
Phương Tranh nhìn Tiểu Lục đang cười, sắc mị mị ngoắc tay: 'Tiểu Lục, đã lâu ca ca không đưa nàng đi xem cá vàng rồi, đến, nhượng ca ca ôm nàng một cái, là loại ôm thuần khiết đó.'
Tiểu Lục xấu hổ nghiêng người, lại thật sự nhịn không được cơ hội ở chung một chỗ với ý trung nhân, vì vậy liền ỡm ờ dựa sát vào Phương Tranh.
Phương Tranh ôm lấy một thân thể mềm mại ấm áp, mũi kề sát cổ Tiểu Lục, hít sâu một hơi, sau đó vẻ mặt say sưa.
'Tiểu Lục, nàng dùng loại phấn nào vậy? Sao lại thơm như vậy chứ?'
Tiểu Lục ngượng ngùng rụt cổ, nhỏ giọng nói: 'Là Phượng tỷ đưa tới, nói là sản phẩm mới của Ngọc Như Trai, cho chúng ta thử xem trước.'
Trong lòng Phương Tranh chợt có cảm giác quái dị, thế nào các lão bà đều bận rộn kiếm tiền cho ta, mà ta mỗi ngày lại không có việc gì làm? Như vậy có phải là không tốt lắm hay không? Thế nào cảm giác mình giống như một mặt trắng nhỏ được nữ phú hào bao dưỡng?
Nhưng Phương Tranh ngẫm lại thì thoải mái, kỳ thực làm mặt trắng nhỏ cũng rất tốt, đi đâu tìm những ngày tháng thanh nhàn thích ý như vậy nha? Mặt trắng nhỏ thì thế nào? Chí ít nói rõ thiếu gia ta anh tuấn.
Mấy lão bà cam tâm tình nguyện vì hắn kiếm tiền, nam nhân làm được thế này, là thành tựu lớn lao cỡ nào chứ?
Từ phía sau ôm lấy thân thể mềm mại gầy yếu của Tiểu Lục, Phương Tranh khép mắt suy nghĩ, một đôi tay bắt đầu không quy củ giở trò, vừa sờ lại trảo. Tiểu Lục bị Phương Tranh quấy rầy vừa ngứa ngáy lại vừa thẹn, hì hì cười không ngừng né tránh, cuối cùng khiến cho hai người đều thở hồng hộc.
Nhìn tóc mai của Tiểu Lục hơi tán loạn, trong mắt Phương Tranh hiện lên vài phần do dự, suy nghĩ một chút, rốt cục mở miệng nói: 'Tiểu Lục, có chuyện muốn nói với nàng.'
Tiểu Lục mang theo vẻ xấu hổ nhìn Phương Tranh, thấp giọng nói: 'Chuyện gì?'
Phương Tranh liếm liếm môi, nói: 'Mấy ngày trước đây, Mập Mạp, nga, là Phúc Vương, hắn nói cho ta biết, trú quân tại Hưng Khánh Phủ truyền đến tin tức, trải qua một năm tìm hiểu, rốt cục bọn họ nghe được, ngày xưa là Na Toàn bộ lạc của người Đột Quyết cướp sạch khu làng của nàng.'
Tiểu Lục vốn đang chui đầu trong lòng Phương Tranh bỗng nhiên ngẩng lên, trong đôi mắt đẹp không dám tin tưởng nhìn chằm chằm Phương Tranh, bưng cái miệng nhỏ nhắn kinh thanh nói: 'Tìm hiểu được rồi? Là…là Na Toàn bộ lạc?'
Phương Tranh nhìn gương mặt vui mừng của Tiểu Lục, trầm giọng nói: 'Na Toàn bộ lạc hoạt động tại phương bắc thảo nguyên Đột Quyết, còn có một tên gọi khác là Đồng La, dùng Thương Lang (sói) làm đồ đằng, thiên tính thích giết chóc cướp của. Chính do bọn họ nam hạ tiến công Hưng Khánh Phủ, sau tấn công không được, vì tức giận, liền cướp sạch khu làng của nàng, quay trở về thảo nguyên.'
Thần sắc vui mừng của Tiểu Lục dần dần biến mất, lát sau thay vào là sự lo lắng thật sâu: 'Nói như thế, mẫu thân của ta là bị bọn họ bắt đi?'
Phương Tranh gật đầu nói: 'Ngày trước người Đột Quyết tàn sát ngôi làng của nàng, nàng không phát hiện ra thi thể của mẫu thân nàng, như vậy rất có khả năng mẫu thân nàng là bị bộ lạc Đồng La của Đột Quyết bắt đi, chỉ là thám tử Hưng Khánh Phủ không cách nào tìm hiểu được nơi ở hiện nay của mẫu thân nàng, dù sao thời gian qua lâu như vậy, hơn nữa muốn tìm hiểu rõ tình huống của các bộ lạc tại Đột Quyết thật không dễ.'
Tiểu Lục ngây ra nhìn Phương Tranh, gương mặt rất nhanh chảy nước mắt, nghe vậy lại cảm kích gật đầu nói: 'Được rồi, Tiểu Lục đã minh bạch, thiếu gia, cảm tạ ngài.'
Phương Tranh cười nói: 'Chúng ta còn cần khách khí như vậy sao? Mẫu thân của nàng là nhạc mẫu của ta, nơi ở của bà ta đương nhiên phải quan tâm.'
Tiểu Lục nhìn Phương Tranh cảm kích cười, sau đó thần tình dần dần trở nên kiên định: 'Thiếu gia, Tiểu Lục muốn rời khỏi Phương gia.'
Phương Tranh thở dài, mấy ngày trước sau khi nhận được tin tức từ chỗ Mập Mạp, hắn phỏng chừng Tiểu Lục rất có khả năng phải rời đi, người thân nhất trên đời còn sống, thậm chí không biết đang bị dày vò như thế nào trong bộ lạc dị tộc, với tính tình Tiểu Lục, khẳng định không thể tiếp tục chờ tại Phương gia.
'Nàng muốn đi thảo nguyên?' Phương Tranh nhìn Tiểu Lục nói.
Tiểu Lục không nói chuyện, chỉ kiên định gật đầu.
'Có thể cho ta thêm thời gian không? Khi đó ta đi cùng nàng.'
Tiểu Lục lắc đầu, thảm thiết thương tâm nhìn Phương Tranh, nước mắt lại không ngừng rơi xuống.
'Thiếu gia, con muốn báo ân dưỡng dục mà phụ mẫu không còn. Loại thống khổ này ngài sẽ không sao lý giải được. Trên đời này Tiểu Lục chỉ còn một mình mẫu thân là người thân duy nhất còn sống, ta không thể để cho bà tiếp tục chịu khổ, cho nên ta muốn đi thảo nguyên, đưa bà quay trở về.'