Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan
Chương 244: Phân hóa, ly gián (1).
Mập Mạp ôm ngực, thống khổ nhìn Phương Tranh, cảm thấy như người bằng hữu thân thiết cùng trường của mình có tư duy khác hẳn với người thường, phương thức hành sự khiến người khác kinh hãi lo lắng, đối với Mập Mạp vẫn thường sinh hoạt trong cuộc sống bình an bao nhiêu năm mà nói, cùng Phương Tranh gặp gỡ, là sự khiêu chiến lớn nhất trong đời của hắn, nhất là xưa nay trái tim Mập Mạp vốn không khỏe lắm.
'Phương huynh, ngươi là quan lớn trong triều đình, ta là thân vương, chúng ta còn chưa tới mức tận cùng như vậy, sao ngươi lại tính toán đánh cướp người khác nha? Đỗ thượng thư người ta cũng làm tốt lắm, hắn chiêu ngươi hay chọc giận gì ngươi?' Mập Mạp đối với ước số bạo lực của Phương Tranh rất không thể lý giải.
Phương Tranh híp mắt nở nụ cười, lão tử là nhị đương gia của Thanh Long sơn, làm buôn bán chính là nhàn rỗi không có việc gì chủ động đi trêu chọc người khác, hà tất phải đợi người khác tới trêu chọc ta?
'Ai, chuyện này tạm thời không nói nữa. Mập Mạp, có một tin tức tốt, và một tin tức xấu, ngươi muốn nghe tin nào trước?' Phương Tranh cười tủm tỉm nói.
Mập Mạp nghe vậy thịt béo cả người chợt run run, mỗi lần Phương Tranh nói những lời này, liền biểu thị cả hai đều là tin tức xấu, vô cùng khó chịu.
'Phương đại gia, ngài là thân đại gia của ta được chưa? Lại có tin tức gì khiến lòng ta kinh hoàng muốn xỉu đây? Trong lòng ta có điểm khó chịu, hay ngươi nói tin tức tốt trước đi.' Mập Mạp vẻ mặt cầu xin, lại một lần thống khổ bưng trái tim, rên rỉ nói.
Phương Tranh đồng tình nhìn Mập Mạp, đáng tiếc, thời đại này không có loại thuốc hồi phục trái tim thật nhanh, năng lực kháng cự đả kích quá yếu đuối của Mập Mạp, sau này làm sao sống nổi trong cuộc sống tranh đoạt hoàng quyền nha.
'Tin tức là, ngày hôm nay ta mới thu nhận một nghĩa muội, tên là Diệp Linh Nhi, nha đầu này thật hiền lương thục đức. Điềm tĩnh đoan trang, hơn nữa tâm địa thiện lương, nhưng tay nghề giết người lại quá kém, hai người sống sờ sờ đứng trước mặt, dù là cọng lông tơ nàng cũng không làm bị thương.'
'Đây là tin tức tốt?' Mập Mạp hữu khí vô lực nói: 'Được rồi, chúc mừng ngươi thu nhận được một nghĩa muội không biết giết người, còn tin tức xấu?'
Phương Tranh cười tươi như ánh nắng ấm áp trong mùa đông: 'Tin tức xấu là, để cứu nghĩa muội của ta, ta đã triệt để trở mặt với Anh Vương điện hạ, Mập Mạp, sau này đi trên đường nhìn thấy Anh Vương, không cần cho hắn mặt mũi, cứ việc tát thẳng vào mặt hắn!'
'Ô…' Mập Mạp chỉ kịp rên rỉ một tiếng, cả người lập tức ngất đi. Làm Phương Tranh sợ đến một trận tay chân luống cuống, và xoa ngực, vừa ấn huyệt nhân trung giữa mũi và miệng, mất nửa ngày mới cứu tỉnh được Mập Mạp.
Mập Mạp lo lắng tỉnh dậy, nhìn Phương Tranh liền khóc, khóc đến thê thảm mất hồn.
'Phương huynh, không phải ngươi không biết, hiện tại chúng ta không thể đắc tội Thọ Vương và Anh Vương sao? Sao ngươi lại đắc tội Anh Vương vậy? Tên kia từ nhỏ đã không phải là kẻ hiền lành, là một người có thù sẽ báo. Sau này ngày tháng chúng ta làm sao mà qua, ô ô…'
Phương Tranh thở dài, nói: 'Ta cũng không có biện pháp, lúc đó nếu ta không trở mặt cùng hắn, ta sẽ tận mắt chứng kiến nghĩa muội bị giết chết, ta thật vất vả mới biểu hiện ra một lần thấy việc nghĩa mà hăng hái làm, dù sao ngươi cũng nên khen ngợi ta mới đúng chứ.'
Mập Mạp lộ ra dáng tươi cười so với khóc còn khó coi hơn: 'Khen ngươi? Khen ngươi đẩy chúng ta vào tuyệt cảnh? Ngươi có biết hôm nay danh tiếng của Thọ Vương ở kinh thành cao đến thế nào không? Tối hôm qua phụ hoàng tuyên hắn vào cung, kiểm tra sách luận. Nghe nói hắn ở trước mặt phụ hoàng biểu hiện vô cùng tốt đẹp, dù là phụ hoàng xưa nay rất ít khen người cũng phải khen hắn vài câu. Nếu có một ngày hắn lên làm thái tử, ô ô, chúng ta xong đời rồi, ô ô, chúng ta đi tìm sợi dây thắt cổ thôi…'
Phương Tranh chẳng đáng ngắt lời nói: 'Ngươi đúng là không có tiền đồ! Thọ Vương được sủng ái, quan hệ cái rắm gì Anh Vương? Lá gan ngươi nhỏ như vậy, còn tranh thái tử cái gì, sớm về nhà thu thập đồ đạc chạy ra kinh thành đi.'
Mập Mạp khóc một hồi, lúc này mới nhớ tới hỏi: 'Rốt cục là chuyện gì xảy ra? Vì sao ngươi lại trở mặt với Anh Vương?'
Vì vậy Phương Tranh liền đem toàn bộ chuyện hôm qua phát sinh tại Yên Nguyệt Lâu nói rõ ràng tỉ mỉ cho Mập Mạp.
Mập Mạp nháy mắt, nghe xong hồi lâu vẫn không lên tiếng.
'Ngươi nói một chút, thay đổi là ngươi, ngươi sẽ làm sao bây giờ? Dứt bỏ Diệp Linh Nhi là nhân chứng trọng yếu trong vụ án Diệp Văn Giang bị sát hại không nói, một nam nhân cầm dao muốn hạ thủ với một thiếu nữ tử, ta có thể mở mắt trừng trừng mặc kệ sao? Một khuê nữ tốt đẹp như vậy, còn chưa hưởng qua tư vị vu sơn tuyệt vời, lại thơm tho như vậy liền bị hương tiêu ngọc vẫn, rất đáng tiếc, đúng không?'
Mập Mạp thở dài, trầm giọng nói: 'Được rồi, hiện tại chúng ta làm sao bây giờ? Thọ Vương và Anh Vương hôm nay thanh thế lớn, đắc tội bọn họ, chúng ta chẳng lẽ quay đầu kết minh với thái tử sao? Thành thật mà nói, với bản tính của thái tử, chúng ta cùng hắn kết minh, kết quả trong tương lai cũng không tốt được bao nhiêu.'
Phương Tranh cười nói: 'Ngươi sầu cái gì, ai nói cần phải kết minh cùng thái tử, không còn trò nào khác hay sao? Thọ Vương và Anh Vương ghé vào cùng nhau, ngươi cho là giữa hai người bọn họ bền chắc như sắt thép, không chen vào lọt sao? Ta xem không nhất thiết.'
Con mắt Mập Mạp sáng lên: 'Chỉ giáo cho?'
'Thọ Vương và Anh Vương đều là hoàng tử thân sinh của hoàng thượng, hơn nữa theo ta được biết, bọn họ cũng không phải cùng một mẹ sinh ra, tuy rằng Anh Vương biểu thị hắn sẽ phụ tá Thọ Vương lên ngôi thái tử, thế nhưng ngươi ngẫm lại, bọn họ đều là hoàng tử, lẽ nào Anh Vương đối với vị trí thái tử thực sự không nghĩ tới? Thọ Vương có cơ hội đi tranh, Anh Vương hắn vì sao không được tranh? Trái lại phải ủy ủy khuất khuất trốn phía sau Thọ Vương, làm móc treo áo cho hắn, ngươi nghĩ với tính tình của Anh Vương, nhân phẩm của hắn cao thượng được như vậy sao?'
Mập Mạp trầm ngâm không nói, con ngươi trong đôi mắt nhỏ lộ ra ánh sáng như đã hiểu.
'Mặc dù ta chưa gặp qua Thọ Vương, nhưng ta biết vật họp theo loài, Thọ Vương đã có dã tâm lớn như vậy, cùng hắn ở chung sớm chiều, Anh Vương luôn ra vẻ thân mật lẽ nào lại không có dã tâm sao? Lẽ nào hắn lại chịu cam tâm tương lai vẫn làm một vương gia tiêu dao nhàn tản, cả đời chờ đợi lo lắng, rất sợ ngày nào đó hoàng đế đối với hắn sẽ ngờ vực vô căn cứ, muốn lấy mạng của hắn? Mập Mạp, ngươi cũng là vương gia, ngươi nói lời nói thật, ngươi tranh vị trí thái tử rốt cục là vì cái gì? Vì quyền? Vì lợi?'
Mập Mạp lắc đầu cười khổ nói: 'Đúng như lời của ngươi, ta vì chính nửa cuộc đời còn lại của mình không bị tân hoàng ngờ vực vô căn cứ. Chờ đợi lo lắng trải qua cả đời, cho nên không bằng thẳng thắn đi tranh giành chỗ tốt, ta phỏng chừng từ xưa đến nay những vương gia tranh danh đoạt vị đại bộ phận đều cùng nghĩ như ta, nếu cả đời phải uất ức sống dưới sự nghi ngờ của tân hoàng, còn không bằng đánh bạc một lần, tự mình đi làm hoàng đế.'
Phương Tranh hưng phấn vỗ đùi, nói: 'Vậy thì được rồi! Sở dĩ Thọ Vương và Anh Vương tuyệt đối biểu hiện ra sự đoàn kết, chí ít đối với vị trí thái tử, bọn họ đều suy nghĩ tới, chỉ là bởi vì hiện tại thái tử còn chưa bị bọn họ lật đổ, theo thế theo lợi, bọn họ dĩ nhiên phải liên hợp lại.'
Mập Mạp nghi hoặc nói: 'Phương huynh, rốt cục ngươi tính thế nào?'
Phương Tranh hắc hắc cười gian vài tiếng, vuốt cằm nhíu mày: 'Rất đơn giản, phân hóa ly gián mà thôi, hai người thế mạnh, một người thế yếu, chỉ cần bọn họ bằng mặt không bằng lòng, chúng ta sẽ ít đi một đối thủ mạnh. Chuyện này ta làm rất quen thuộc, trước đây sứ giả Đột Quyết, còn có tại Thanh Long sơn, ta đều trải qua, hiệu quả không tệ.'
Vỗ vỗ lên bờ vai đầy thịt béo của Mập Mạp, Phương Tranh cười nói: 'Ngươi cứ làm cho tốt chức quan Lại Bộ của ngươi, chuyện ra ám chiêu sau lưng, ngươi cứ giao cho ta đi, bảo chứng cho ngươi thỏa mãn.'
Nói xong Phương Tranh liền đi, lưu lại Mập Mạp đứng ngây ra, dấu chấm hỏi đầy đầu.
Ra khỏi nha môn Lại Bộ, tâm tình Phương Tranh tốt hơn, vừa rồi cùng Mập Mạp nói về chuyện của Anh Vương, kỳ thực hắn đã có sơ hở. Hắn sẽ không suy nghĩ tiếp, hiện tại phải làm, đó là làm âm chiêu gì đạt được mục đích phân hóa ly gián hai vị vương gia.
'Đại nhân, lên kiệu đi.' Thị vệ vẫn canh giữ bên ngoài nha môn đi tới, cung kính nói.
Phương Tranh cười tủm tỉm khoát khoát tay: 'Không cần, sắc trời còn sớm, ta tùy tiện đi một chút, các ngươi về trước đi.'
Phương đại thiếu gia tâm tình khá tốt nên hôm nay muốn đi dạo phố.
Thị vệ hơi làm khó nói: 'Đại nhân, thuộc hạ phụng mệnh bảo hộ an nguy của ngài, ngài xem…'
'Nga, vậy các ngươi cứ đi theo, cách xa ta một chút, ta cũng không muốn mang theo một đám người đi rêu rao khắp nơi, sau này nhớ kỹ, nguyên tắc đối đãi của bổn quan là phải điệu thấp.'
Đi ra khỏi nha môn, là một con đường lớn tên là Trân Châu Kiều, ở đây trước đây là một cái chợ, sau đó ngay đầu đường kiến thiết một tòa Phu Tử Miếu, vì vậy gần bên Phu Tử Miếu liền mọc lên tửu lâu, hí lâu( diễn trò), quán trà, còn có các loại cửa hàng tràn đầy như nấm, từ đó về sau Trân Châu Kiều lại càng náo nhiệt. Mỗi ngày khi trời sáng, ở đây liền bắt đầu ồn ào náo nhiệt, người vân du bốn phương, người qua đường, người buôn bán, người chơi bời lêu lổng, người đến người đi, nối liền không dứt.
Phương Tranh xuyên toa trong đó, như cá gặp nước, trên mặt lộ ra dáng tươi cười sắc mị mị, thấy đại cô nương hơi có tư sắc, hắn liền lặng lẽ đuổi theo vài bước, nương theo sóng người chật chội, thường thường tiếp xúc với các nàng vài lần, một đôi tay ma quỷ khi thì phi thường bí mật lộ ra, thừa dịp nhiều người, ra vẻ lơ đãng sờ lên bộ ngực các nàng, hoặc là sờ vào bên hông hay cái mông, thẳng đến khi vị cô nương kia mặt hoa thất sắc, kêu lên sợ hãi không ngớt.
Đã bao nhiêu ngày chưa từng sảng khoái qua như vậy?
Phương Tranh thỏa mãn chơi đùa, không để ý ánh mắt hèn mọn của người qua đường, thẳng đưa tay lên chóp mũi, tinh tế ngửi hương thơm còn vương vấn trên tay, cười giống như một con mèo vừa trộm được quả trứng.
'Phanh!'
Vui quá hóa buồn, Phương Tranh chỉ lo lưu ý tư sắc của các cô nương trên đường, không lưu ý liền đụng vào một người.
Nhớ lúc trước, hắn cũng va chạm với Trường Bình như thế liền nảy sinh tình cảm đó sao? Hôm nay chẳng lẽ bổn thiếu gia lại đi số đào hoa?
Phương Tranh vui vẻ nhìn lại, nhìn kỹ xong, không khỏi hoàn toàn thất vọng.
Vừa đụng vào một nam nhân, còn là một nam nhân đầu trâu mặt ngựa, cực kỳ hèn mọn.
Trong lòng Phương Tranh âm thầm bất mãn, người này có gương mặt giống như đá mài, mặt mũi như vậy còn chạy ra dọa người.
Nam tử may mắn bị Phương Tranh đụng vào tính tình lại không nhỏ, đang xoa bờ vai bị đụng đau, trừng mắt nhìn Phương Tranh hồi lâu, lập tức bỗng nhiên nổi giận, lớn tiếng quát: 'Ngươi có bệnh sao?'
Oa! Bắt nhịp?
Phương Tranh bị hắn rống vô ý thức lui một bước, ngây cả người, lập tức giận dữ, tiến lên một bước, dùng tiếng hét lớn hơn nữa trả lời: 'Ngươi có thuốc sao?'
Người nọ hiển nhiên nghĩ không ra Phương Tranh lại trả lời như vậy, cũng ngây ra một lúc, lại hét lớn: 'Ngươi có bệnh?'
'Ngươi có thuốc?'
'Ngươi muốn bao nhiêu?'
'Ngươi có bao nhiêu?'
'Ngươi uống bao nhiêu ta có bao nhiêu!'
'Ngươi có bao nhiêu thì ta uống bấy nhiêu!'
(Lời tuần hoàn vô hạn). Hai người giống như yêu thích rống to, giống như hai con gà chọi, trừng con mắt hung ác độc địa, muốn so xem ai lớn tiếng hơn ai, giống như đang thi đấu thanh âm.
'Ngươi có…khái khái khái…' Chỉ vài câu lời kịch giản đơn, hai người mắng nhau cả buổi, rốt cục nam tử bị đụng nhịn không được ho khan liên tục.