Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan
Chương 243: Nhân lợi mà hợp (2).
Nha môn Lại Bộ được lập từ tiền triều, vì kinh thành cũng ít gặp chiến loạn, cho nên nha môn cũng bảo tồn tương đối hoàn hảo, chỉ là niên đại quá lâu, nên có vẻ cũ kỹ. Nhưng trong cũ kỹ lộ ra cổ kính, trang trọng túc mục lại thêm một chút nhã ý.
Ở ngay cạnh cửa nhị đường của nha môn đặt một tấm bảng viết: 'Khi nhân như khi thiên mẫu tự khi dã, phụ dân tức phụ quốc hà nhẫn phụ chi.' (*: ý nói phàm những bậc nhân nghĩa phải biết lấy ý muốn của thiên hạ làm ý muốn của mình, coi dân chúng như con cái.)
Mập Mạp đang làm việc trong nhị đường, quan viên lui tới làm việc tiến tiến ra ra, Mập Mạp cầm bút viết nhanh, bận đến đầu đầy mồ hôi, cũng không hề ngẩng lên lần nào.
Hai bên văn án trong nhị đường, các vị quan viên Lại Bộ cũng bận đến chổng vó, Lại Bộ là nha môn quản lý hết thảy quan viên, tương đương với bộ tổ chức thời hiện tại, xưa nay chức vị là truy cầu đệ nhất trong lòng bách tính, nha môn quản quan đương nhiên chạm tay vào là có thể bỏng.
Quan viên Lại Bộ nhìn thấy Phương Tranh cười tủm tỉm tiêu sái tiến đến, tất cả đều ngẩn người, sau đó buông hết công tác trên tay, đều hướng hắn chắp tay chào.
Phương Tranh cười ha ha, hai tay vẫy, làm giọng cao quan nói: 'Ai nha, công tác của các đồng chí rất bận rộn nhiệt tình nha, không tệ không tệ, các ngươi cứ làm việc của các ngươi đi, không cần phải để ý ta, a, coi như bổn quan là một, a, là dân chúng phổ thông thôi. Ha hả, ai nha, trong lòng bổn quan rất là vui mừng.'
Đám quan viên cười theo, cố nén buồn nôn thi lễ với Phương Tranh, lúc này mới xin lỗi, quay về làm việc.
Mập Mạp cũng buông xuống công việc trong tay, cười tiếp đón, miệng hé ra còn chưa kịp nói, Phương Tranh hướng hắn chắp tay nói: 'Trước tiên khoan báo công tác với bổn quan, bổn quan không vội, Mập Mạp, khỏe không? Trong nhà có bao nhiêu người? Có ai thành thân chưa? Bổn quan đại biểu tổ chức đến quan tâm ngươi một chút, ngươi có cảm giác hạnh phúc hay ưu thương gì không?'
Dáng tươi cười của Mập Mập lập tức cứng đờ, hai mắt đăm đăm nhìn Phương Tranh đang đứng ngay nội đường Lại Bộ lại làm ra vẻ quan lớn. Một lát, không khỏi cười khổ nói: 'Phương huynh, vì sao mỗi lần ngươi lên sân khấu, luôn luôn như thế…như thế…'
'Lóe sáng, đúng không?' Phương Tranh cười tủm tỉm nói tiếp: 'Ta cũng cho rằng như thế, tựa như đom đóm trong đêm đen kịt vậy.'
'Sáng chói, xuất chúng.' Mập Mạp cũng tức giận tiếp một câu, sau đó trợn mắt xem thường.
Phương Tranh quay đầu nhìn bốn phía một chút, lôi kéo Mập Mạp đi tới một góc, thấp giọng nói: 'Ngươi ở tại Lại Bộ hỗn cũng không tệ, ngươi có thảm như ngươi nói hay không? Ta xem những quan viên trong Lại Bộ đều cung kính với ngươi, vì sao ngươi nói bước đi khó khăn?'
Mập Mạp cười khổ nói: 'Cung kính đương nhiên cung kính, nhưng đám giảo hoạt này đều là như thế. Hôm nay trong kinh truyền ra chuyện thái tử sắp bị phế, mà người tranh đoạt chức thái tử nhiệt tình nhất là Thọ Vương, hiện tại quan viên trong triều phân ra ba phái, một là trung với thái tử, hai là dựa vào Thọ Vương, ba là nghỉ chân quan sát, tạm không nhắc tới, Phúc Vương ta lại trở thành người cô đơn chân chính.'
Phương Tranh lắc đầu nói: 'Còn nhớ rõ lần trước ta nói qua với ngươi không? Đừng đi quản tin đồn bên ngoài, ngươi cứ một lòng lo công vụ của ngươi đi, ngươi làm gì phụ hoàng ngươi đều nhìn thấy rõ, trong lòng hắn tự nhiên đều biết.'
Sau đó Phương Tranh đưa mắt nhìn phía trước, cười nhạt một tiếng: 'Có chút người muốn mượn hơi đại thần, đi làm chuyện chung quanh, kết đảng tạo thế cho chính mình, lại không biết hoàng thượng ghét nhất là ai kết bè kết đảng, ngươi ta nếu không kết đảng, ngược lại càng chiếm tiên cơ so với bọn hắn, tốt, ngươi cứ bảo trì loại tư thái hiện nay của ngươi, có một số việc ngươi không tiện làm, không ngại cứ giao cho ta.'
Mập Mạp chớp mắt nói: 'Chuyện gì mà ta không tiện làm?'
Phương Tranh cười tủm tỉm nói: 'Kết đảng.'
Mập Mạp lại càng hoảng sợ: 'Ngươi không phải mới nói, phụ hoàng ghét nhất là những ai kết đảng sao?'
Phương Tranh gật đầu nói: 'Hoàng thượng ghét nhất hoàng tử vì tranh quyền mà kết đảng, nhưng ta kết đảng cũng không phải để tranh quyền.'
'Vậy ngươi để làm gì?'
'Vì lợi.'
Mập Mạp ngạc nhiên: 'Có ý gì?'
Phương Tranh nghiêm mặt nói: 'Từ xưa đến nay, vô luận dân gian hay quan trường, người luôn vì lợi mà hợp, vì lợi mà phân. Có thể nói, lợi là một từ quan trọng. Là một mấu chốt trọng yếu giữa người với người, cho nên nếu ngươi có ý vươn lên vị trí thái tử, không phải giản đơn chỉ đi thu mua một chút đại thần, tặng vài món lễ vật là có thể, phải cùng đại thần trong triều chặt chẽ liên hợp lại, để cho bọn họ cam tâm tình nguyện chịu cột chung thuyền với ngươi, mà nguyên nhân để cho bọn họ cam tâm tình nguyện, là vì 'Lợi'.'
Mập Mập ngây người chốc lát, lập tức lắc đầu không đồng ý: 'Lời của Phương huynh sai rồi, Hoa triều phàm là từ sĩ tử thành quan viên nhỏ nhất đến huyện úy huyện thừa một huyện, lớn nhất là nhất phẩm nhị phẩm quan viên, đều có bổng lộc triều đình cung cấp nuôi dưỡng, hơn nữa thường ngày thu nhận thuộc hạ hiếu kính gì đó, có chức vị sao lại thiếu tiền kiếm? Ngươi dùng chữ lợi trói chặt bọn họ, thật không thực tế.'
Phương Tranh cười nói: 'Ngươi mới không thực tế. Ai ngại tiền nhiều? Sợ gãy tay sao? Bọn họ thu nhận hối lộ, tóm lại đều không phải đường ngay, nếu ta cho bọn họ một biện pháp kiếm tiền quang minh chính đại, thỉnh bọn họ đánh thêm chút quảng cáo, ngươi đoán bọn họ có nguyện ý hay không?'
Mập Mạp không dám tán đồng: 'Người có chức vị đều là người có quyền cao khinh lợi, ngươi mang chữ lợi liên hợp bọn họ, loại quan hệ nhân lợi mà hợp, thực sự quá mức yếu đuối.'
Phương Tranh cười lạnh nói: 'Khinh lợi? Mập Mạp, ngươi quá coi trọng đám quan viên này rồi, ngươi cho bọn họ ngoài miệng nói khinh lợi, bọn họ thực sự liền khinh lợi hay sao? Ai không có nhà nhỏ? Ai không có thê thiếp? Gặp phải tơ lụa đẹp, châu bảo quý báu, cổ họa tuyệt tích tiền triều, bọn họ có nghĩ muốn mua? Muốn mua mà không cần bạc? Ngươi gặp qua người nào làm quan mà không thương tiền?'
'Binh Bộ thượng thư Ngụy Thừa Đức, lão đầu nhi hơn sáu mươi tuổi, trà trộn triều đình cả đời, quan phong của hắn thật liêm khiết phải không? Nhưng ngươi có biết hay không, hắn bao dưỡng một hồng bài cô nương tại Bách Hoa Lâu, hàng năm triều đình phát bổng lộc cho hắn, hắn toàn bộ đều lăn qua lăn lại trên người cô nương này, khiến cho trong nhà giống như gặp tai họa, giống như bị người cướp đoạt qua, chính hắn cũng keo kiệt cho bản thân như một tên ăn mày, ngươi nói hắn có thiếu bạc hay không? Người khác nếu đưa hối lộ, hắn khả năng sẽ không thu nhận. Nhưng nếu ngươi cho hắn một phương pháp kiếm tiền, kiếm bạc chính đại quang minh, ngươi đoán hắn có thể nguyện ý hay không?'
'Mập Mạp, ngươi xuất thân tôn quý, lại sinh ra đã là thân vương chí tôn, hoàng thượng sủng ái ngươi, phong ngươi vương tước, ban thưởng thổ địa điền sản cho ngươi, danh nghĩa sản nghiệp rất nhiều, cho nên đời này ngươi không thiếu tiền, tất nhiên là không hiểu được tầm quan trọng của bạc. Cũng có quan viên không như ngươi từ nhỏ không thiếu tiền tiêu, ngươi cho là chỉ có thương nhân mới tham tiền tài sao? Kỳ thực làm quan càng tham lam hơn thương nhân, bởi vì bọn họ càng cần tiền hơn thương nhân.'
'Nịnh bợ thủ trưởng, thu mua thuộc hạ, thậm chí còn mua quan mua tước, loại nào không cần dùng bạc? Cho nên nói, chúng ta dùng lợi đi hấp dẫn bọn họ, khiến cho bọn hắn có cơ hội kiếm bạc quang minh chính đại, mà lại không sợ bị ngôn quan buộc tội, điều này so với việc tống lễ cho bọn họ càng hữu hiệu.'
'Chúng ta không theo bọn họ đàm triều chính, không theo bọn họ đàm kết minh, chúng ta chỉ nói sinh ý, cùng bảo trì sinh ý với các quan viên này, thời gian lui tới, biểu hiện bên ngoài, dường như chúng ta không cần cái gì, trên thực tế, ngươi đã chiếm được cơ sở nhân mạch lớn lao, bởi vì lợi ích của bọn họ và chúng ta đã cột vào cùng nhau, cho nên sau này nếu có công sự trên triều đình, bọn họ sẽ hữu ý vô ý đều hướng về ngươi nói chuyện, bởi vì giữ gìn ngươi, đó là giữ gìn chính bọn họ, đạo lý môi hở răng lạnh, bọn họ so với ai khác đều rõ ràng.'
'Vậy ngươi dự định làm sao làm?'
Phương Tranh cười tủm tỉm nói: 'Hiệu buôn Phương gia có nhiều buôn bán như vậy, chỉ cần từ trong đó tạo ra một hình thái buôn bán đưa ra, thỉnh bọn họ tùy tiền tham gia làm cổ đông, sau đó ngồi đợi chia hoa hồng, chuyện tốt như vậy, ai không nguyện ý làm? Ưu thế của chúng ta, thái tử và Thọ Vương cũng không thể nào so sánh. Chỉ cần bọn họ cùng chúng ta tham gia buôn bán, sau này ngươi sẽ không còn là người cô đơn, hơn nữa đó cũng không phải kết đảng tranh quyền, dù phụ hoàng ngươi có biết, cũng sẽ không có ác cảm với ngươi, chuyện này ta đã nghĩ chu toàn, sẽ do ta đi làm, ngươi cứ thành thật đi làm quan viên Lại Bộ của ngươi đi.'
Mập Mạp nghe vậy suy tư một lát, như có sở ngộ gật đầu: 'Ngươi nói xác thực rất có đạo lý, từ nhỏ ta sinh trưởng trong thâm cung, sau lại sống một mình trong vương phủ, đối với tâm tư các quan viên trong triều, thật không thấu triệt bằng ngươi. Phương huynh, may là có ngươi trợ ta, bằng không ta thật không biết làm sao chống đỡ xuống dưới.'
Phương Tranh cười nói: 'Ngươi cũng đừng khách khí, chúng ta còn phân biệt làm chi, ta biết gần đây ngươi rất thiếu bạc, hôm nay cố ý tới tống bạc cho ngươi, ha ha, đây là ta đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi đó.'
Nói xong Phương Tranh móc ra một xấp ngân phiếu, xem chưa từng xem, kín đáo đưa hết cho Mập Mạp.
Gần đây Mập Mạp xác thực rất thiếu bạc, cũng không khách khí với hắn, tiếp nhận ngân phiếu tùy ý đếm đếm, phát hiện không ngờ có tới hơn bốn vạn lượng, không khỏi vui mừng ngẩng đầu nói: 'Nhiều như vậy? Ngươi làm sao kiếm ra được?'
Phương Tranh nhún vai, không từ chối nói: 'Còn nhớ rõ lần trước ta có nói qua với ngươi, muốn đánh cướp Hộ Bộ thượng thư Đỗ Tùng Quân không?'
Mập Mạp sợ đến cả người run lên, thịt béo đầy người cuộn lên như sóng, sắc mặt thoáng chốc trở nên tái nhợt không gì sánh được, hắn run run môi, đè thấp thanh âm nói: 'Ngươi…thật cướp Đỗ thượng thư? Phương huynh, ngươi …ngươi sẽ không thật làm như vậy chứ?'
Nói đến đó khóe miệng Mập Mập nhếch lên, đã nhanh sắp khóc.
Phương Tranh thiết một tiếng, khinh miệng liếc mắt nhìn Mập Mạp: 'Nhân phẩm ta kém như vậy sao? Hộ Bộ thượng thư tùy tiện là cướp được à? Ngươi thật cho ta là người to gan lớn mật như vậy?'
Mập Mạp nghe vậy gánh nặng trong lòng được giải khai, xoa mồ hôi lạnh khắp đầu, hư thoát nói: 'Hoàn hảo, hoàn hảo.'
'Ta chỉ cướp thủ hạ chủ sự của hắn, Đỗ Tùng Quân sao, để đợi cơ hội khác thuận lợi hơn đã.'
' Phác thông!'