Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia – Chương 247: – Botruyen

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia - Chương 247:

Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan

Chương 242: Phương phủ nổi loạn (2).

Phương Tranh nghe được thanh âm của bà, nhất thời cảm thấy chung quanh phạm vi mười trượng nhiệt độ không khí xoay chuyển, hạ thấp tới âm độ, trong đầu loạn thành một đoàn, một ý niệm điên cuồng thoáng hiện trong đầu: Xong! Tính mạng lão cha khó giữ được rồi!
' Mẫu thân, hài nhi chỉ là vừa nói giỡn, lão nhân gia đừng xem là thật nha, đây là hiểu lầm…' Phương Tranh kinh khủng mở to hai mắt, run giọng giải thích.
Trường Bình ở bên cạnh dùng sức gật đầu phụ họa.
' Có phải là hiểu lầm hay không, ta ngay mặt hỏi lão cha ngươi liền biết!' Phương phu nhân cười nhạt mấy tiếng, khẽ nâng áo, giống như đang diễn trên sân khấu kịch, theo nhịp trống thương thương thương, thêm thế đi sấm gió, thẳng tới hậu viện.
Phương Tranh và Trường Bình ngây ra tại chỗ, phu thê hai người chậm rãi xoay cổ, liếc mắt nhìn nhau.
Một lúc lâu, Trường Bình giống như con mèo bị đạp trúng đuôi nhảy dựng lên, hét lớn: ' Còn ngây ra làm gì? Nhanh cứu người a!'
' A! Cứu người!' Phương Tranh như ở trong mộng mới tỉnh, nhấc vạt áo, lòng như lửa đốt hướng hậu viện chạy đi, Trường Bình chăm chú đi theo phía sau hắn.
Phương Tranh vừa chạy vừa oán giận Trường Bình: ' Mẫu thân đại nhân đứng ngay phía sau, sao nàng còn không sớm nhắc nhở ta?'
Trường Bình thở hồng hộc, ủy khuất nói: ' Bà bà bắn ra thủ thế, muốn ta đừng ngắt lời ngươi nói chuyện. Ta dám không nghe lời của bà bà sao?'
Thật đúng là, con dâu thông minh đều biết nên lúc nào có lập trường kiên định đứng bên cạnh mẹ chồng.
Trong lòng Phương Tranh âm thầm kêu khổ, lão cha lần này thảm rồi. Đột nhiên bị ụp cho một tội danh lăng nhăng bên ngoài không nói, thân thể của lão cha, không biết có thể chịu được bao nhiêu chiêu thức của lão nương?
Trong hậu viện, Phương lão gia vừa lành bệnh, vẫn đang ở trạng thái như nửa về hưu, công việc cực khổ của Phương gia hiệu buôn vẫn giao cho Trường Bình, Phương lão gia vẫn an tâm ở lại trong nhà nhàn nhã dưỡng lão.
Lúc này Phương lão gia đang nằm trên ghế dài trải lông thú quý giá, nhắm mắt hừ hừ một khúc hát, bàn tay đang nhẹ nhàng vỗ lên đùi, thỉnh thoảng nhấc chén trà uống vài ngụm, sau đó thỏa mãn thở dài. Có vợ có con trai có con dâu, gia cảnh giàu có, nhi tử lại tài giỏi, con dâu hiền lành, người sống trên đời đạt được như vầy, dù chết cũng đáng nha.
Ngoài cửa ' ầm' một tiếng nổ, phá hủy tâm tình thỏa mãn của Phương lão gia.
Phương lão gia bất mãn nhíu nhíu mày, ngưng mắt nhìn lại, đã thấy Phương Tranh và Trường Bình hai người hổn hển vọt tiến đến.
Phương lão gia không khỏi vẻ mặt sủng nịch nở nụ cười. Hai hài tử này, đều đã thành hôn, tính tình vẫn còn nóng nảy như vậy, sau này lão phu còn phải giáo dục bọn họ nhiều hơn mới được.
' Chuyện gì hoang mang rối loạn khẩn trương như thế?' Phương lão gia cố ý nghiêm mặt nói.
Phương Tranh xoa mồ hôi lạnh khắp đầu, phu thê hai người vào phòng liền đưa mắt nhìn chằm chằm Phương lão gia, thấy hắn hoàn hảo không tổn hao gì, cả người còn nguyên lành, hai người không khỏi đồng thời thở phào nhẹ nhõm, hoàn hảo hoàn hảo, lão nương không chạy nhanh bằng chúng ta, thở hổn hển vài hơi, Phương Tranh dồn khí đan điền, hét lớn: ' Phụ thân! Việc lớn không tốt, phụ thân mau nhanh chạy trốn đi.'
Phương lão gia giận dữ: ' Hỗn trướng! Có người ăn nói với phụ thân của mình như ngươi sao? Lão phu chưa từng làm gì sai, chạy trốn cái gì?'
Phương Tranh giậm chân vội la lên: ' Lão nhân gia chưa từng nghe nói qua, người đang ngồi trong nhà, họa từ trên trời tới sao? Hài nhi mới bấm tay tính toán, hôm nay ngài có tai bay vạ gió nha.'
Phương lão gia càng nghe càng hồ đồ: ' Có ý tứ? Lão phu có tai nạn gì? Ngươi nói rõ ràng!' Phương Tranh vẻ mặt cầu xin nói: ' Không kịp giải thích nữa, cha, hài nhi bất hiếu, xin lỗi ngài nha! Trước tiên khoan hãy nói, nhanh dọn dẹp một chút, chạy trước cái đã, sau này ngài tìm cơ hội quay về giải quyết, ngài thích du ngoạn không? Hài nhi phái người tống ngài đi thăm danh lam thắng cảnh. Ngài đi du ngoạn một năm năm rưỡi rồi trở về, chuyện này có lẽ cũng đã trôi qua.'
' Cái gì linh tinh rối loạn vậy? Lão phu không đi đâu hết! Ngươi nói rõ cho lão phu, rốt cục xảy ra chuyện gì?' Phương lão gia trừng mắt liếc hắn, lại nâng chén trà, chậm rãi uống một ngụm.
Phương Tranh lo lắng nhìn ngoài cửa một chút, lo sợ không yên nói: ' Cha, nếu còn không chạy thì không kịp nữa.'
' Hừ! Đã không còn kịp rồi!' Ngoài cửa, Phương phu nhân hai tay chống nạnh, đang rắn chắc chắn ngay tại cửa. Giống như thiên thần hạ phàm, nghiêm nghị túc sát.
' Phu nhân, bà làm sao vậy?' Phương lão gia nhìn thấy dáng dấp như muốn giết người của Phương phu nhân, liền hỏi.
Mắt phượng của Phương phu nhân bốc lửa, trong mắt sát khí giống như Hoàng Hà vỡ đê tuôn trào, tàn bạo trừng mắt nhìn Phương lão gia. Sau đó giống như sấm gió mùa xuân, chợt quát: ' Lão già kia! Không nghĩ tới ngươi cũng thật phong lưu, nạp mạng đây!'
Nói xong Phương phu nhân giống như một liệt mã tấn công trận địch, hướng Phương lão gia xung phong giết tới.
Phương lão gia quá sợ hãi, quay đầu bất an hỏi: ' Lão già kia là ai? Mẫu thân ngươi làm sao vậy?'
Phương Tranh kéo lão cha thối lui ra sau, trong miệng cũng không nhàn rỗi: ' Lão già kia còn không phải là chỉ ngài sao? Phụ thân, ngài nên tránh mặt một chút đã, Mật nhi, đoạn hậu!'
Trường Bình hiểu ý, nhanh nhẹn tiến lên ngăn cản Phương phu nhân. Phương Tranh đưa Phương lão gia nhanh chóng trốn ra khỏi phòng, trốn vào một gian sương phòng hẻo lánh.
Phương lão gia thần sắc kinh nghi bất định, gương mặt mang vẻ sợ hãi nói: ' Tranh nhi, rốt cục chuyện gì xảy ra? Mẫu thân ngươi làm sao vậy? Lão phu làm sai chuyện gì rồi?'
Phương Tranh cẩn cẩn thận thận nhìn sắc mặt của Phương lão gia, gian nan nuốt nước bọt, bồi cười nói: ' Phụ thân, ha hả, chúc mừng ngài, hài nhi tìm một đứa con gái nuôi cho ngài.'
' Cái gì?' Phương lão gia kinh ngạc: ' Ý của ngươi là nói, ngươi nhận thức một thân muội muội nuôi?'
Phương Tranh vội vàng gật đầu.
' Vậy có quan hệ gì với việc mẫu thân ngươi truy sát lão phu?'
' Bởi vì nghĩa muội mà hài nhi nhận thức kia, vừa lúc lại là nữ nhi của tình nhân cũ lúc trước của ngài.'
Phương lão gia nghe vậy ngẩn người, lập tức giận tím mặt: ' Thối lắm! Lão phu làm gì có tình nhân cũ?'
Phương Tranh bồi cười nói: ' Hư cấu, chỉ là hư cấu, ngài đừng xem là thật.'
Rốt cục Phương lão gia liền hiểu rõ là chuyện gì xảy ra. Nhất thời tức giận đến chòm râu dựng thẳng, nói: ' Lão phu có xem thật hay không không quan trọng, thế nhưng mẫu thân ngươi có xem là thật hay không mới đáng nói, khó trách mẫu thân ngươi tức giận như vậy, ngươi không phải là muốn lấy mạng lão phu sao?'
' Phụ thân, ngài bớt giận, hài nhi lập tức giải thích với mẫu thân, bảo chứng không để ngài phải chịu đòn.' Phương Tranh thấy thân thể lão cha tức giận đến run run, lập tức biết không ổn, nhanh miệng nói.
' Ngươi…ngươi tên nghiệt tử này, dám bịa đặt sinh sự, xem hôm nay lão phu có thu thập ngươi không!'
Phương lão gia không đợi Phương Tranh nhiều lời, thuận lợi chụp một cây gậy gỗ bên cạnh, tiện tay quơ giữa không trung. Tay phải cầm gậy, tay trái nắm bắt kiếm quyết, một chiêu ' Hoành tảo thiên quân' trực tiếp trúng ngay cái mông Phương Tranh.
' Phụ thân, lão nhân gia bớt giận. Hài nhi giúp ngài giải thích là được, ai nha.' Phương Tranh thấy tình thế không ổn, vội vàng bảo vệ đầu, đoạt cửa mà chạy, chạy trối chết.
' Nghiệt tử! Trốn chỗ nào! Nạp mạng đây!' Phương lão gia sĩ khí như hồng, như một dũng tướng truy giặc cùng đường.
Phương lão gia thật sự phẫn nộ, thật vất vả mới sống yên ổn được vài ngày, tên nghiệt tử này lại cho hắn thêm phiền phức, thành thân, làm quan rồi mà còn suốt ngày chọc lên đầu lão cha, hôm nay nếu không đem gia pháp hung hăng thu thập hắn một trận, ngày sau chính mình làm gì còn những ngày lành mà sống?
Phương Tranh nhanh chóng thoát ra khỏi sương phòng chạy trối chết, Phương lão gia phản ứng cũng không chậm, theo sau truy sát ra ngoài.
Phương Tranh ôm đầu vừa chạy vừa cầu xin tha thứ: ' Phụ thân, hài nhi sai rồi! Lão nhân gia bớt giận, đừng chạy nhanh như vậy. Cẩn thận bị vấp té.'
Phương lão gia xanh mặt, hai phụ tử vây quanh trong hoa viên rộng lớn của Phương phủ, ngươi chạy ta truy, cực kỳ náo nhiệt.
Không biết Phương phu nhân từ bao giờ đã xuất hiện ở một góc hoa viên, nhìn thấy Phương lão gia nổi giận truy nhi tử, tâm tình bao che cho con thản nhiên mà phát: ' Lão già kia! Nhi tử vạch trần chuyện xấu của ngươi, không ngờ còn dám đánh hắn, càng già càng hỗn trướng!'
Phương lão gia nghe được thanh âm Phương phu nhân, nét mặt không khỏi trắng bệch, giậm chân vội la lên: ' Phu nhân…ai nha! Bà hiểu lầm lão phu rồi! Đều do tên nghiệt tử…'
' Hãy bớt sàm ngôn đi! Lão già kia, chịu chết đi!' Phương phu nhân không thèm nghe phân trần, liền chạy tới hướng Phương lão gia đánh tới.
Phương lão gia sợ đến xoay người bỏ chạy, hô to: ' Phu nhân, bà thực sự hiểu lầm rồi.'
' Mẫu thân, là hài nhi nói lung tung thôi, thật sự không có đâu.'
' Câm miệng! Nghiệt tử, hôm nay lão phu cần phải tươi sống đánh chết ngươi!'
' Ai nha! Lão già ngươi đã làm sai chuyện, không ngờ còn dám đánh nhi tử, ta liều mạng với ngươi!'
' A! Phu nhân tha mạng!'
' Mẫu thân, đừng đánh phụ thân nữa, cầu người thu lại thần thông đi.'
' A nghiệt tử, hôm nay tai bay vạ gió của lão phu toàn bộ do ngươi khởi ra, xem lão phu đánh chết ngươi!'
' Phụ thân, ngài đừng đánh ta nữa, mẫu thân đang đánh sau lưng kìa, ngài chạy trước hãy nói đi.'
Tiếp theo trong Phương phủ gà bay chó sủa, thần sắc bọn người hầu kinh hoảng, lẫn đi rất xa, nghỉ chân quan sát mấy vị chủ nhân của Phương gia ngươi truy ta chạy, đánh cho khí thế ngất trời.
Nửa canh giờ sau.
Trong tiền sảnh Phương phủ.
Phương lão gia ngồi ngay ngắn ở giữa, gương mặt không chút biểu tình. Dáng vẻ vẫn uy nghiêm như ngày thường, chỉ là trên mặt thêm mấy nơi tím xanh, thỉnh thoảng đau đến gương mặt nhăn lại, phải hít mạnh một hơi. Không cần phải nói, người chế tạo vết thương đương nhiên là nữ chủ nhân của Phương phủ, lão nương của Phương Tranh.
Phương Tranh cũng không tốt hơn được bao nhiêu, trên mặt cũng là một khối xanh một khối tím, hai phụ tử đều như nhau, không ngừng xuýt xoa đau một lượt.
Phương phu nhân lại ngồi một bên, thần sắc hơi có chút ngại ngùng, nén cười, thỉnh thoảng nhìn hai cha con, sau đó lại cùng Trường Bình liếc nhìn nhau. Hai nữ nhân như muốn cười mà không dám cười.
Phương lão gia khái vài tiếng, vô ý thức vuốt râu, nhưng lại phát hiện hàm râu vốn hoàn mỹ của hắn không biết từ khi nào đã biến thành so le không đồng đều, sắc mặt Phương lão gia không khỏi xót xa co quắp một chút.
' Nói như thế, vị nữ tử gọi là Diệp Linh Nhi kia, đó là muội muội ruột thịt của Nhạc Châu Diệp Văn Giang bị người hại chết ngoài đường làm kinh thành sôi sục mấy hôm nay?' Phương lão gia trầm ngâm nói.
Phương Tranh gật đầu: ' Đúng, hài nhi phụng hoàng mệnh, truy tra vụ án, suy nghĩ nàng sẽ bị người làm hại, cho nên mới đưa nàng về phủ, để phòng ngừa vạn nhất.'
Phương lão gia vô hạn u oán nhìn Phương phu nhân, trong ánh mắt hàm nghĩa rất rõ ràng, đó, chân tướng rõ ràng, ta thật oan uổng!
Phương phu nhân chột dạ không dám nhìn hắn, che miệng lại cười liên tục.
'Hừ! Nghiệt tử, ngươi tiếp nàng vào phủ cũng không sao. Vì sao còn liên lụy lên đầu lão phu?'
Phương Tranh liếc mắt nhìn Trường Bình, vẻ mặt đau khổ nói: ' Hài nhi cũng lo lắng Mật nhi hiểu lầm thôi. Cho nên mới nói dối, đỡ phải giải thích cho phiền phức.'
Trường Bình mất hứng nói: ' Phu quân lại nói gì! Ta là người không chịu nói lý như vậy sao? Ăn ngay nói thật, người ta sao trách ngươi? Lẽ ra ngươi cứu nàng, đây là việc thiện tích âm đức, ta vui vẻ còn chưa kịp, sao hiểu lầm?'
Phương lão gia giận trừng Phương Tranh, lập tức thở dài: ' Tranh nhi, mặc dù lão phu nhàn rỗi trong nhà, không hỏi thế sự, nhưng lão phu cũng không phải người mù, người điếc. Bên ngoài đồn đãi nói, hoàng thượng muốn phế thái tử, lập thái tử khác. Ngươi và Phúc Vương điện hạ có phải cũng tranh vào trong vũng nước đục này? Lão phu nhìn ra được, vụ án Diệp Văn Giang bị hại, phía sau cũng không đơn giản! Ngươi không thể phớt lờ xem thường.'
Phương Tranh nhanh nhẹn vỗ mông ngựa, nghiêm mặt cười nói: ' Phụ thân, lão nhân gia anh minh…'
' Làm sao vậy?'
' ….đau.'
' Hừ! Đáng đời! Ui…'
 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.