Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan
Chương 241: Cùng Anh vương trở mặt (2).
Mắt thấy Anh Vương giơ chủy thủ từng bước đến gần Diệp Linh Nhi, trong tay hắn có hung khí, Phương Tranh không dám động thủ cùng hắn, hơn nữa hắn cùng Anh Vương còn chưa trực tiếp xé rách da mặt, lúc này nếu đánh nhau với hắn, vậy vừa lúc trúng kế độc của thái tử, sau này tình cảnh của hắn và Mập Mạp càng trở nên gian nan.
Thế nhưng nhất định phải bảo trụ tính mạng của Diệp Linh Nhi. Không nói nàng là muội muội của người bị hại Diệp Văn Giang, chỉ nói nàng là một nữ tử xinh đẹp, Phương Tranh cũng không nhẫn tâm nhìn thấy nàng chết dưới đao của Anh Vương.
Tình huống khẩn cấp, Phương Tranh bỗng nhiên làm một cử chỉ ngoài dự liệu của mọi người, chỉ thấy hắn nghiêng người, đi vòng qua Anh Vương, tùy ý cho hắn đi tới chỗ Diệp Linh Nhi, mà Phương Tranh lại chạy tới bên cửa sổ, một tay đẩy mạnh hai cánh cửa sổ mở toang, thò người ra ngoài nhìn xung quanh một chút, lúc này là thời gian ăn cơm chiều, dưới lầu tiểu nhi chạy khắp nơi, người bán hàng rong đang rao hàng, bách tính lui tới nối liền không dứt.
Anh Vương bị cử động của Phương Tranh khiến ngây ra một lúc, bật thốt: 'Ngươi muốn làm gì?'
Phương Tranh cũng không quay đầu, thẳng nhìn xung quanh bên ngoài, trong miệng nói: ' Ngươi đừng quản ta, cứ tùy tiện mà giết nàng ta.'
Cử động của Phương Tranh thật quái dị, lại khiến Anh Vương do dự bất định. Suy tư một chút, lại giơ đao, lưỡi đao lóe ra hàn quang, mắt thấy sắp đâm tới Diệp Linh Nhi.
Lúc này trong lòng Diệp Linh Nhi như tro tàn, từ lâu đã buông tha phản kháng, nhắm mắt lại ngẩng mặt, tùy ý Anh Vương đâm đao tới, không chút nào muốn né tránh.
Anh Vương nhe răng cười tàn độc, lưỡi đao gần như sắp chạm tới giữa ngực Diệp Linh Nhi. Đàn bà thối, báo thù cho huynh trưởng sao? Ngươi xuống hoàng tuyền cùng ca ca ngươi đi thôi!
Đúng lúc này, bên tai vang lên một tiếng kêu to phi thường đột ngột.
'Ai đi ngang đường, chớ nên bỏ qua! Mau đến xem nha! Anh Vương điện hạ của đương triều tại Yêu Nguyệt Lâu nộ giết thiếu nữ tử. Tràng diện máu tanh, động tác kịch liệt, ai muốn xem cho rõ chân tướng, mau lên đây xem nha!'
Phương Tranh giống như một tên sai vặt đứng ngoài cửa tiệm rao hàng mời chào khách, càng kêu càng lớn.
Anh Vương bị tiếng kêu của Phương Tranh làm hoảng sợ đến hai chân mềm nhũn, vội vàng thu hồi chủy thủ trong tay, nhét vào trong tay áo, sắc mặt kinh sợ, quát to: 'Phương Tranh! Ngươi thật muốn cùng bổn vương quyết liệt sao? Ngươi suy nghĩ kỹ chưa?'
Kháo! Lão tử với ngươi chưa từng có giao tình, cái gì gọi là 'quyết liệt'? Nói nghe giống như quan hệ trước đây giữa hai chúng ta thân thiết lắm vậy?
Phương Tranh quay đầu lại, nghiêm mặt nói: 'Vương gia hà tất nói ra lời ấy? Hạ quan thấy động tác hạ đao của vương gia tiêu sái, khí thế bức người, vô cùng ưu mỹ, cho nên vì vương gia lên tiếng hò hét, cổ vũ trợ uy cho vương gia…'
Tiếng kêu to của Phương Tranh từ lâu đã hấp dẫn bách tính qua đường dưới lầu chú ý, tuy rằng không dám tiến đến, nhưng đều vây quanh dưới lầu, hiếu kỳ nhìn lên trên, thỉnh thoảng chỉ trỏ.
Lúc này nơi đây, Anh Vương làm sao hạ thủ được? Thấy tình thế không ổn, Anh Vương giận dữ trừng mắt nhìn Phương Tranh, nhịn xuống cả giận: 'Phương đại nhân đã tuyển chọn, bổn vương không lời nào để nói, việc hôm nay, bổn vương ghi nhớ trong lòng, tương lai sẽ báo đủ!'
Trong lòng Phương Tranh trầm xuống, biết hôm nay đã triệt để đắc tội Anh Vương, bất quá vì cứu Diệp Linh Nhi, hắn cũng không hề hối hận, chỉ là có điểm phát sầu, sau này trở thành kẻ địch của Thọ Vương và Anh Vương, tình cảnh của hắn và Mập Mạp rất không ổn, trở lại còn phải cùng Mập Mạp thương nghị đối sách thật nhanh mới tốt.
Anh Vương phẩy tay áo bỏ đi, Phương Tranh ngây người đứng trong phòng, trong lòng vạn phần phức tạp.
Trong phòng chỉ còn lại hắn và Diệp Linh Nhi hai người, lúc này Diệp Linh Nhi bỗng nhiên ngẩng đầu, hỏi: 'Phương đại nhân? Chẳng lẽ ngươi là Phương Tranh?'
Phương Tranh vì nàng mà đắc tội Anh Vương, lúc này đang phát sầu làm sao ứng đối, nghe vậy tức giận nói: 'Không sai, người giang hồ xưng Ngọc Diện Phi Long, là ta!'
Gương mặt tràn đầy nước mắt của Diệp Linh Nhi nổi lên vài phần sắc mặt vui mừng, lập tức nhẹ nhàng lau lau mặt, hai chân mềm nhũn, dịu dàng hướng Phương Tranh quỳ xuống.
Phương Tranh sợ đến nhảy ngược ra sau, cả kinh nói: 'Ngươi làm gì vậy?'
Diệp Linh Nhi thần sắc buồn bã, bi thương nói: 'Tiểu nữ tử Diệp Linh Nhi, có việc muốn nhờ đại nhân.'
Phương Tranh vừa nghe người khác có việc muốn nhờ, hắn lại thấy đau đầu, nghe vậy khẩn trương nói: 'Ngươi cầu ta chuyện gì? Trước tiên nói rõ, vay tiền thì khỏi bàn, hai ta lại không quen thân.'
Diệp Linh Nhi thê lương nói: 'Tiểu nữ tử nghe nói Phương đại nhân phụng thánh mệnh, truy tra chuyện huynh trưởng ta bị ngộ hại. Tiểu nữ tử thỉnh đại nhân chấp pháp theo lẽ công bằng, mang chân hung sát hại huynh trưởng ta ra tử hình, để an ủi huynh trưởng trên trời có linh thiêng!'
Phương Tranh nghe vậy nghĩ có điểm không thích hợp: 'Sao ngươi biết ta phụng thánh mệnh truy tra chuyện ca ca ngươi bị hại? Hôm nay hoàng thượng lâm triều mới hạ thánh chỉ cho ta, ngươi chỉ là một nữ tử bình dân, thế nào lại biết nhanh như vậy? Còn nữa, ngươi ở chung một chỗ với ca ca ngươi, đêm đó ca ca ngươi bị hại, ngươi lại đi đâu? Chuyện cách hai ngày ngươi mới xuất hiện, hai ngày nay ngươi ở nơi nào?'
Diệp Linh Nhi rơi nước mắt nói: 'Dạ, là thái tử điện hạ phái người nói cho tiểu nữ tử, đêm đó…đêm đó ca ca liều mạng bảo vệ cho ta, ta nhân cơ hội chạy thoát, đợi khi Anh Vương và đám nô tài vội vội vàng vàng tán đi, mới dám trở về, ai biết đã thấy ca ca nằm dưới đất, đã đứt hơi bỏ mình, tiểu nữ tử không quen ai ở kinh thành, trong cơn bi thống muốn ngay đêm khuya đi nha môn kích trống minh oan, lúc này có hai người đi tới, giúp ta đưa thi thể ca ca đến Kim Lăng phủ nha, lại tiếp ta đưa vào trong thái tử phủ, sau đó thái tử mới nói sẽ giúp đỡ tiểu nữ tử minh oan cho ca ca.'
Lúc này Phương Tranh mới chợt nhớ, ta cứ cảm thấy chuyện này sao lại có vẻ kỳ quặc, từ lúc Diệp Văn Giang ngộ hại, đến lúc ở trên kim loan điện thái tử đề cử cho ta xử lý vụ án, đến hôm nay bị ám sát, nguyên lai chuyện này từ lúc phát sinh tới bây giờ, thân ảnh thái tử vẫn như ẩn như hiện, mẹ nó! Thật độc! Trốn sau màn châm ngòi thổi gió, lại châm lửa giữa ta và Anh Vương đối địch, hắn có thể đục nước béo cò, từ đó mưu lợi bất chính. Người cổ đại không phải đều tôn sùng học thuật nho gia sao? Thế nào một người so với một người lại càng thâm độc? Đọc sách đều nuốt hết vào trong bụng chó sao?
'Hôm nay ngươi đợi Anh Vương ở đây, biết rõ thời gian và địa điểm hắn xuất hiện, cũng là do thái tử điện hạ nói cho ngươi phải không?' Phương Tranh nhìn Diệp Linh Nhi, nhàn nhạt hỏi.
Diệp Linh Nhi gật đầu, lập tức lại nhẹ nhàng lắc đầu: 'Là do tiểu nữ tử ở trong phủ thái tử vô ý nghe được hai vị nghi trượng tiên sinh nói chuyện, nên mới biết.'
Phương Tranh cười nhạt, hai gã nô tài trong phủ thái tử khi không có việc gì làm lại dám đàm luận chuyện ta và Anh Vương tại Yêu Nguyệt Lâu chạm mặt, hơn nữa còn đúng dịp để cho ngươi 'vô ý' nghe được. Nữ tử này lại chưa từng hoài nghi chút nào, sự đơn thuần này không phải là hơi quá đáng đó chứ?
Phương Tranh nhìn cử chỉ lúng túng của Diệp Linh Nhi, thở dài nói: 'Ngươi biết không? Ở trước mặt ngươi, ta bỗng nhiên có một loại cảm giác chỉ số thông minh của mình trở nên vô cùng ưu việt, cảm giác này thật là tốt đẹp.'
Diệp Linh Nhi khó hiểu ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn Phương Tranh, chẳng hiểu hắn nói gì.
Đôi mắt Phương Tranh lộ vẻ đồng tình nhìn Diệp Linh Nhi, ngẫm lại liền bình thường trở lại. Nàng chỉ là một bình dân nữ tử, chưa từng trải chuyện đời, làm sao biết lòng người hiểm ác đáng sợ. Huynh trưởng bị chết oan, dĩ nhiên mất chủ trương, bị thái tử gạt gẫm cũng không thể trách được nàng.
Lại nói tiếp, Diệp Linh Nhi cũng là một người thương cảm, bị thái tử lợi dụng lại không hề biết, hiện tại bi ai chính là, mục đích của thái tử đã đạt được, bất luận quá trình làm sao, kết quả của việc hôm nay là hắn cùng Anh Vương thành công trở mặt, thái tử dĩ nhiên đã biết kết quả, lúc này đang nâng chén chúc mừng đi?
Phương Tranh suy nghĩ một chút, hôm nay nếu sự việc lặp lại một lần, chỉ sợ hắn cũng sẽ tuyển chọn giống như vậy, mặc dù hắn có chút vô sỉ, có điểm sợ phiền phức, nhưng hắn cũng không thể tận mắt nhìn Diệp Linh Nhi bị Anh Vương giết chết trước mặt hắn. Thái tử phảng phất đều đoán được sự việc diễn tiến, xem chuẩn hắn sẽ không để Diệp Linh Nhi chết ở trước mặt hắn, nhất định sẽ ra tay cứu nàng, nếu cứu nàng, sẽ phải trở mặt cùng Anh Vương. Thái tử thật lợi hại! Đây không phải âm mưu, đây là dương mưu hết sức trần trụi nha!
Phương Tranh sờ sờ cằm, nghĩ lại nghĩ, nếu Diệp Linh Nhi không phải là nữ tử, mà là một nam nhân, hắn có chịu cứu hay không?
Nghĩ tới nghĩ lui, Phương Tranh phải thành thật thừa nhận, mình sợ rằng thật lười đi cứu.
Ai nha, nhân phẩm của bổn thiếu gia phải chăng có xu thế giảm xuống trong thời gian gần đây?
'Ngươi còn ở tại phủ thái tử?'
Diệp Linh Nhi thần tình bi thiết, yên lặng gật đầu.
Phương Tranh trầm ngâm một chút, nói: 'Ngươi đến nhà ta mà ở tạm, cứ ở mãi trong phủ thái tử cũng không thích hợp, vụ án ca ca ngươi bị hại, ta sẽ tìm lại công đạo cho ngươi, ngươi cứ an tâm mà chờ.'
Thấy Diệp Linh Nhi thần tình cảm kích, Phương Tranh nặng nề thở dài, nghĩ đến mấy mẫu lão hổ trong nhà mình, nếu thấy mình dẫn theo một nữ tử xinh đẹp về nhà, sợ rằng đêm nay cũng sẽ không bỏ qua cho hắn.
Nghĩ tới đây, khuôn mặt Phương Tranh không khỏi hiện lên vài phần khổ sáp: 'Ngươi đừng cảm kích, nhà của ta so với thái tử phủ cũng không an toàn bao nhiêu, ai, cũng là long đàm hổ huyệt!'