Trọng Sinh Phong Lưu Thiếu Gia
Tác giả: Tặc Mi Thử Nhãn
Dịch giả: PhongNhi
Nguồn : vipvandan
Chương 240: Lại gặp ám sát (2)
Phương Tranh thấy bộ dạng vụng về của Anh vương trong lòng không khỏi cười thầm, chắp tay nói: ' Anh vương điện hạ khách khí như thế, hạ quan sao dám không đến?'
Hai người khách sáo qua loa vài câu, liền an tọa.
Không bao lâu sau, đồ ăn được bưng lên, hai người một mực hàn huyên tào lao thêm một hồi, sau khi rượu đã qua ba tuần, lúc này Anh vương mới nói đến chính sự.
' Hôm nay bổn vương mời Phương đại nhân là có chuyện muốn hỏi, mong rằng Phương đại nhân vui lòng chỉ giáo.'
Vương gia cứ tùy tiện khai khẩu, hạ quan tuyệt không đáp ứng.'
' Ai yêu!'
' Nga, thật hổ thẹn, hạ quan nói quá mức trôi chảy, vương gia cứ việc nói, chỉ cần không phải mượn tiền, mọi chuyện đều có thể thương lượng.' Phương Tranh cười híp mắt rót đầy chén rượu cho Anh vương.
Anh vương nghe vậy trong mắt hiện lên vài phần khinh miệt, một gã đệ tử thương nhân ham tài như thế, không hiểu gặp cái vận gì mà lại có thể ngồi trên thượng vị, lão thiên gia thực sự bất công.
' Vậy bổn vương cũng sẽ nói thẳng, buổi lâm triều ngày hôm nay phụ hoàng đã lệnh cho đại nhân đích thân điều tra công án Diệp Văn Giang bị sát hại, không biết ý của đại nhân như thế nào?'
Anh vương nói những lời này mang theo ngữ khí thăm dò, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Phương Tranh tựa hồ không muốn bỏ sót một tia biểu cảm nào trên gương mặt của hắn.
Phương Tranh vẫn giữ nguyên bộ dạng tươi cười híp mắt, tự châm cho mình một chén rượu, chậm rãi dùng giọng quan trịnh thượng nói: ' Thân là thần tử, đương nhiên cần phải tận trung với cương vị công tác, phân ưu cùng hoàng thượng, ý chỉ của hoàng thượng, thần tử không thể kháng lệnh, đây mới được gọi là trung thần, vương gia ngài nói có đúng hay không?'
' Cái này….Đương nhiên, đương nhiên, ha hả.' Anh vương gượng cười vài tiếng.
Đột nhiên Phương Tranh chợt nói tiếp: ' Vương gia chủ động nhắc tới Diệp Văn Giang, phải chăng cái chết của hắn quả thật có liên quan đến Vương gia hay sao?'
Anh vương cả kinh, lắp bắp nói: ' Hồ…ngôn! Bổn vương thanh thanh bạch bạch, đối với công án lần này hoàn toàn không có liên quan gì cả, nhưng vốn có người muốn mưu hại bổn quan, Phương đại nhân, ngàn vạn lần ngài không được hiểu lầm a.'
Phương Tranh cao hứng đáp: ' Thật sự không có quan hệ tới Vương gia sao? Như vậy thì tốt quá rồi! Rốt cuộc hạ quan có thể phóng tay điều tra công án, không còn băn khoăn gì nữa.'
Anh vương sắc mặc nhìn có điểm khó coi, cười khan nói: ' Chuyện này…ha hả, Phương đại nhân, uống rượu, uống rượu thôi.'
Hai người cạn một chén, tức thì Anh vương thay đổi đề tài: ' Không biết đại nhân đối với thế cục hiện nay trong kinh thành, có cái nhìn như thế nào?'
Phương Tranh một bộ biểu tình hiểu rõ, học tư thế của vĩ nhân, khoa trương vung tay lên trời, cao giọng nói: ' Tình thế rất tốt a!'
' Hả?' Anh vương trợn tròn mắt, ' Cái này, Phương đại nhân có ý tứ gì?'
Phương Tranh bấm đốt ngón tay, nói: ' Hoàng thượng anh minh, thái tử cũng hiệu chi, từ sau khi Phan nghịch tặc đền tội, trong triều liền một mảnh thái bình, các thần tử tương thân tương ái đối với nhau, rất có phong phạm của các bậc hiền giả cổ xưa, các vị hoàng tử đều giữ tròn bổn phận, trăm họ an cư lạc nghiệp, cho nên mới nói thế đạo hiện giờ rất khởi sắc a!'
Biểu tình của Anh vương càng thêm khó coi, hắn dùng danh phận vương gia tôn sư mời Phương Tranh đến dự tiệc mà lại không thể đoán được trong đầu của Phương Tranh đang nghĩ cái gì, từ đầu chí cuối thái độ của hắn đều luồn lách giả tạo như cá trạch, Anh vương bỗng nhiên cảm thấy được, hôm nay bản thân mình quyết định gặp mặt Phương Tranh căn bản chính là một việc làm sai lầm.
Phương Tranh cười híp mắt nhìn Anh vương, tiếp theo nói: ' Phải chăng Vương gia đối với thế cục trong kinh thành có cái nhìn độc đáo hơn?'
' Phương đại nhân, hôm nay bên trong căn nhã gian này chỉ có hai người chúng ta, những chuyện ta nói ra khỏi miệng, đều lọt vào tai của ngài, sẽ không có người thứ ba biết được. Hiện giờ bổn vương sẽ nói cho ngài rõ ràng.
Anh Vương dừng một chút, trầm giọng nói: ' Bổn vương biết ngài trợ giúp cho Phúc vương, mà bổn vương thì trợ giúp cho nhị hoàng tử, Thọ vương. Mặc dù ta và ngài đều là vì chủ tử của mình, nhưng trước mắt chúng ta lại có chung một địch nhân, đó chính là thái tử.'
' Chỉ khi thái tử ngã ngựa thì Phuc vương cùng Thọ vương mới có cơ hội tranh cái ngôi vị thái tử kia, cho nên trước mắt mà nói, chúng ta không phải là địch nhân mà hẳn là đồng mình mới phải. Phương đại nhân, bổn quan nói như thế, không biết ngài nghĩ sao?'
Phương Tranh cười cười: ' Ý tứ của Vương gia là muốn chúng ta liên thủ, đem thái tử đánh ngã, sau đó chúng ta tiếp tục mới đối nghịch nhau, xem ai có bản lĩnh thì đoạt được cái ngôi vị thái tử?'
Anh vương cũng cười, nụ cười hơi có vài phần âm trầm: ' Phương đại nhân quả nhiên thông minh, kì thật coi như thái tử ngã ngựa, chúng ta cũng không cần là địch nhân của nhau.'
'Nga? Chỉ giáo cho?'
' Xu thế của thiên hạ thường phân lâu tất hợp, hợp lâu tất sẽ phân! Nếu như Phúc vương nguyện ý liên thủ, Thọ vương đáp ứng sau khi chuyện này thành công, chờ đợi phụ hoàng băng hà, hắn nguyện ý cùng Phúc vương chia nhau giang sơn mà cai trị. Lấy sông Trường Giang làm tô giới, Phúc vương cai trị bắc, Thọ vương cai trị nam, từ nay về sau nhiều thế hệ tương truyền, tuyệt đối không xâm lấn.'
Phương Tranh nghe vậy nghi hoặc nói: ' Chẳng lẽ ý của Thọ vương là đem Hoa triều phân một thành hai? Hắn chiếm một nửa, Phúc vương chiếm một nửa?'
Anh vương gật đầu cười nói: ' Không sai, thà làm gà thủ cũng không làm sỏa ngưu, chỉ vì một ngôi cửu ngũ mà đem tánh mạng của bản thân cùng toàn gia đánh bạc, không bằng lui mà cầu tiến làm chi quân bán quốc, bổn vương tin tưởng Phúc vương cũng sẽ không phản đối chuyện này.'
Phương Tranh âm thầm lắc đầu, lời này nghe cũng đủ giả tạo nha? Nếu như thái tử rớt đài, các ngươi không ngoảnh mặt đâm cho ta cùng Mập Mạp một đao mới là lạ! Loại mưu mô chước quỷ này mà cũng nói được, các ngươi coi ta là ngốc tử hay sao?
'Phương đại nhân, Thọ vương muốn cùng ngài và Phúc vương kết minh, thật sự là lấy ra vạn phần thành ý, bổn vương biết Phúc vương là một người không có chủ kiến, rất nhiều chuyện đều do Phương đại nhân ngài quyết định, không biết đại nhân đối với lời đề nghị này có chủ kiến như thế nào?'
Phương Tranh trong lòng âm thầm cười lạnh, vạn phần thành ý? Nói hươu nói vượn liền muốn đem giang sơn Hoa triều phân chia như cắt bánh sinh nhật? Vũ nhục nhân cách của ta cũng không sao cả, nhưng vũ nhục chỉ số thông minh của ta thì thật sự không nên.
Trầm ngâm một lúc sau, Phương Tranh đanh định mở miệng nói chuyện, lúc này cánh cửa phòng nhã gian mở ra, tiểu nhị mang đồ ăn tiến vào.
Anh vương đang tha thiết chờ mong Phương Tranh cho một câu trả lời thuyết phục, chứng kiến tiểu nhị bước vào, phi thường bất mãn nhăn mày lại, trầm giọng nói: 'Không có ta phân phó, ai cho phép ngươi tiến vào?'
Nào ngờ tiểu nhị cúi đầu không nói, chỉ một mực bưng chén bát không nhanh không chậm hướng đến gần hai người.
Phương Tranh không khỏi cảm thấy kì quái, Yên Nguyệt Lâu chính là sản nghiệp của nhà hắn, từ chưởng quỹ cho đến tiểu nhị đều được trải qua tuyển chọn cùng huấn luyện kĩ càng, người này cúi đầu một mực đi tới, hỏi hắn cũng không đáp, quả thực không hiểu lễ nghi phép tắc lịch sự, hay là hắn mới tới làm việc?
Anh vương chứng kiến tiểu nhị không đáp lời, trên mặt lộ ra vài phần tức giận, đang muốn mở miệng quở trách, nào ngờ tình huống bên trong nhã gian đột ngột biến đổi.
Tiểu nhị bỗng nhiên hung hăng đem chiếc khay gỗ đựng thức ăn nóng hổi ném thẳng vào Phương Tranh. Nhất thời Phương Tranh bị thức ăn, nước canh dội khắp toàn thân.
Phương Tranh bị bỏng đến mức từ trên ghế nhảy dựng lên, oa oa kêu to nhanh chóng dùng tay áo lúng túng lau mặt. Tuy rằng hai mắt đã bị dính nước canh nhưng Phương Tranh mơ hồ cũng biết tình huống không ổn, lau mặt xong đồng thời nhanh trí trầm mình xuống hướng bên dưới gầm bàn co rụt người lại.
Sau khi tiểu nhị ném chiếc khay gỗ đi, không biết từ đâu rút ra một thanh chủy thủ sắc lạnh, hướng tới Anh vương quát lớn: ' Gian tặc! Nạp mạng đi!'
Thanh âm kiều thúy, như hoàng anh sơ đề, người này nguyên lai là nữ tử.
Nữ tử chưa nói dứt lời liền hướng chủy thủ trong tay đâm tới Anh vương.
Phản ứng của Anh vương cũng không chậm, thấy có người ám sát vội vàng học theo bộ dạng của Phương Tranh, đem thân mình rúc xuống dưới gầm bàn.
Phương Tranh lau qua mặt, thấy Anh vương cũng rụt cổ chui vào, không khỏi khẩn trương la lớn: ' Ngươi vào đây làm gì? Mau đi ra!'
Anh vương sắc mặt hoảng sợ nói: ' Tại sao lại có ngươi tới ám sát? Đến giết ngươi hay là giết ta?'
'Đương nhiên là muốn giết ngươi, ta luôn luôn an phận thủ thường, không đắc tội với người nào cả, tại sao lại muốn giết ta?'
'Nói bậy! Bổn vương cũng không có lỗi với người, thích khách cần gì phải muốn ám sát ta?'
Thời gian hai người nói chuyện, nữ thích khách cũng cúi thân xuống chui vào bên trong gầm bàn, tiếu nhãn nén giận cũng chẳng quản là ai, đem thanh chủy thủ phóng thẳng hướng hai người chém loạn một trận.
Phương Tranh cùng Anh vương phi thường ăn khớp kêu to một tiếng ' Oa Oa' sau đó đồng thời từ bên dưới gầm bàn chui ra, nữ thích khách tựa hồ đã sớm dự đoán được bọn hắn sẽ đào tẩu, ngay khi hai người vừa mới chui ra khỏi bàn, nữ thích khách liền phóng theo sau.
Giờ phút này trong lòng Phương Tranh ngập tràn một loại tình cảm bi phẫn, lần thứ mấy rồi? Lần thứ mấy bị người truy sát rồi? Rốt cuộc vận số của lão tử là cái thứ chó má gì? Như thế nào lại bị người ta ám sát không dứt đây?
Nữ thích khách quơ thanh chủy thủ, ở bên trong gian phòng nhỏ hẹp mà đuổi theo hai người, có thể nhìn ra được nàng rất không có tuệ nhãn, mục tiêu đuổi giết của nàng phi thường không chính xác, trong chốc lát truy đuổi Phương Tranh, rồi nhất thời lại quay sang truy Anh vương.
Phương Tranh một bên chạy một bên cao giọng hô lớn: 'Có thích khách! Mai bắt thích khách!'
Muốn sụp đổ chính là hôm nay hai người bí mật gặp gỡ, vì muốn che giấu tai mắt thiên hạ cho nên không có mang theo thị vệ bên mình, Anh vương vì muốn tỏ lòng thành ý mà bao toàn bộ Yên Nguyệt Lâu, nói cách khác, trước mắt tòa tửu lâu năm tầng này, ngoại trừ chưởng quỹ cùng tiểu nhị không biết tung tích đâu, thì cũng chỉ còn có hai người hắn và Anh vương mà thôi.
Phương Tranh thừa dịp hỗn loạn, đang định hướng phía bên ngoài chạy đi, chỉ cần ra khỏi cánh cửa này, thì có hi vọng không bị thích khách truy sát.
Nhưng nữ thích khách lại không muốn buông tha cho, thấy Phương Tranh lục đục mở cửa, không nói hai lời liền giơ chủy thủ lên, hướng vào bụng Phương Tranh mà đâm tới.
Phương Tranh thường xuyên bị người ta truy sát, sớm đã như ngựa quen đường cũ, thấy chủy thủ của thích khách đâm tới, Phương Tranh hét lớn một tiếng, tiếp theo không chút do dự nép vào phía sau thân hình của Anh vương, nhấc chân phải lên, hung hăng đạp một cước vào mông, đem hắn đưa sang bên cạnh nữ thích khách.
Người sống không vì mình thì trời tru đất diệt, mới vừa rồi không phải ngươi nói chúng ta là đồng minh sao? Hiện tại ngươi nên vì đồng mình mà đỡ một đao a.
Anh vương hiển nhiên không dự đoán được Phương Tranh lại đê tiện đến trình độ này, không chút nào đề phòng liền bị Phương Tranh một cước đạp bắn ra phía ngoài, Anh vương oa oa hét lớn: ' A! Ngươi vô sỉ!'
Sau đó liền nghe được một tiếng ' xuy lạp', thanh âm của quần áo bị chém rách, Anh vương sắc mặt tái nhợt sờ vào địa phương đang lưu huyết, run giọng nói: ' Bổn vương….Bổn vương bị trúng đao?'
Trong lòng Phương Tranh tràn đầy kinh thường, đến lúc này rồi mà vẫn không quên chú trọng bề ngoài nhân cách, còn con mẹ nó, bổn vương, bổn vương, thật không biết sống chết!
Nữ thích khách chứng kiến được bản thân nàng đâm trúng người, thần sắc hơi kích động một chút, lập tức cắn răng nắm chặt chủy thủ trong tay, lại hướng Phương Tranh đâm tới.
'Chậm đã! Dừng tay!' Phương Tranh lớn tiếng hét. Trên đời này mỗi ngày đều có rất nhiều người chết, nhưng hắn không thể cứ như thế mơ hồ mà chết, tình huống ám sát ngày hôm nay quá mức kì quặc, nhất thời Phương Tranh phải hỏi trước cho rõ ràng.
Nữ thích khách bị Phương Tranh quát lớn, nhất thời thân hình ngừng lại, lẳng lặng dùng ánh mắt băng sương nhìn chằm chằm vào Phương Tranh.
'Giết người cũng không thể mù quáng, ngươi nói trước ra đi, rốt cuộc hôm nay ngươi đến là muốn giết ai?' Phương Tranh mở miệng hỏi.
Nữ thích khách do dự một chút, rốt cuộc căm hận cắn răng nói: 'Ta tên là Diệp Linh Nhi, vốn là muội muội của sĩ tử Nhạc Châu Diệp Văn Giang, hôm nay thề phải giết được Anh vương báo thù cho ca ca của ta nơi suối vàng!'
Phương Tranh cùng Anh vương nghe được đồng thanh hét lớn một tiếng, nhưng bất đồng chính là thanh âm của Phương Tranh lộ ra vài phần nhẹ nhõm, còn Anh vương thì tràn đầy hoảng sợ.
Phương Tranh dựa lưng vào cửa, cả người tựa như vô lực, dùng ngón tay chỉ vào Anh vương thần tình đang sợ hãi, cười hiền lành giống như thiên quan tứ phúc: 'Long trọng giới thiệu cho ngươi, vị này chính là Anh vương điện hạ, đừng giết lầm người, ta là người tốt!'