Trọng Sinh Chi Ôn Uyển – Q.6 – Chương 92: Phiền Toái ( Hạ ) – Botruyen

Trọng Sinh Chi Ôn Uyển - Q.6 - Chương 92: Phiền Toái ( Hạ )

Diệp Tuần vui vẻ nói :”Điều mà một nữ tử cao ngạo lạnh lùng như vậy
mong muốn sao có thể so với mong muốn của những cô gái bình thường khác. Nếu không thể so với một cô gái bình thường, tính tình đương nhiên cũng không phải là người bình thường có thể hiểu được .”

Bạch Thế Niên không hiểu lời này là có ý gì?

Diệp Tuần cười đến vô cùng giống hồ ly “Ngươi là người trong nên cuộc không biết, nhưng người ngoài cuộc là ta đây lại hiểu được. Nếu như
ngươi đứng ở lập trường của ta mà suy nghĩ, ngươi sẽ hiểu. Nàng đối với
ngươi tốt, là bởi vì nàng đối với ngươi có điều muốn đòi hỏi, nếu như
không có điều muốn đòi hỏi, nàng đối với ngươi đương nhiên là trưng ra
một bộ mặt lạnh lùng. Người tiên hoàng bỏ ra tâm huyết lớn như vậy để
dạy dỗ, sao có thể là người đơn giản? Tướng quân, ngươi cao hứng quá
sớm. Sau này cũng chỉ có ngươi bị thiệt thòi.” Bạch Thế Niên
không hiểu được: “Có đòi hỏi ở ta, đòi hỏi gì ở ta chứ? Không thể nào. . . . . .” Bạch Thế Niên thật đúng là nghĩ không ra Ôn Uyển muốn đòi hỏi
việc gì ở mình. Lấy địa vị hôm nay của Ôn Uyển, quyền thế tài phú cái gì mà không có. Nàng còn cần đòi hỏi ở hắn điều gì?

Diệp Tuần bận rộn an ủi “Cầu cái gì thì ta là không biết. Nhưng ta
biết, nữ nhân như vậy rất thích hợp để làm chủ mẫu. Nhưng nếu như muốn
nhận được trái tim của nàng, cũng muôn vàn khó khăn giống như lên trời.
Nhưng mà hồi báo cũng sẽ lớn giống như vậy, nếu như ngươi có thể có được trái tim của nàng, nàng sẽ đối với ngươi toàn tâm toàn ý. Sau này Bạch
gia các ngươi sẽ được thịnh vượng . Ngươi cũng sẽ có người kế nghiệp.”
Hắn không muốn châm ngòi khích bác ly gián, về sau mà bị Bạch thế Niên
bán đứng. Phá hư tính toán của Ôn Uyển, đến lúc đó Ôn Uyển sẽ chỉnh chết hắn. Ở trong lòng Diệp Tuần, Ôn Uyển cũng là sự tồn tại kinh khủng.

Bạch Thế Niên đang một mực suy nghĩ rốt cuộc việc Ôn Uyển đòi hỏi ở
hắn là cái gì. Bạch Thế Niên đột nhiên nhớ tới nguyện vọng của Ôn Uyển , chỉ muốn có một gia đình, cùng lão công và hài tử trải qua ngày tháng
ấm áp vui vẻ. Điều Ôn Uyển muốn có lẽ là cái này . Nhưng cái nguyện vọng này, tạm thời không thể nào thực hiện .

Bạch Thế Niên nghĩ tới đoạn thời gian Ôn Uyển đối với hắn ôn nhu cùng săn sóc, tích tụ trong lòng dường như cũng tản đi không ít. Ôn Uyển
trải qua quá nhiều đau khổ, sau đó bị mấy phen sinh tử, tính tình đã trở nên nhạy cảm mà yếu ớt. Sau này hằng năm lại bị vây ở địa vị cao, thấy
nhiều việc ngươi lừa ta gạt, tính toán lẫn nhau. Đối với người khác
đương nhiên hình thành long phòng bị và không tín nhiệm. Tính ra mà nói, Ôn Uyển coi như tốt rồi. Mặc dù có không ít khuyết điểm, nhưng mà so
sánh với Đại công chúa thì nàng tốt hơn rất nhiều. Một chút không như ý, là đưa tất cả mọi người Tào gia vào ngục giam.

Bạch thế Niên rất có tinh thần tự sướng. Hơn nữa lúc trước Ôn Uyển
cũng đã nói tính tình nàng không tốt. Hắn làm trượng phu cũng phải
nhượng bộ nàng nha. Nghĩ như vậy, sự khó chịu tồn tại lúc trước cũng
hoàn toàn tiêu tán.

Ở Ôn Tuyền thôn trang, Ôn Uyển đang chuẩn bị đi ngủ.

Hạ Dao được Võ Tinh đưa tin tức tới, nói Yến Kỳ Hiên đang ở bên ngoài thôn trang, muốn vào gặp Ôn Uyển. Sắc mặt Hạ Dao thoáng cái âm trầm.
Trong lòng nàng không ngừng mắng Yến Kỳ Hiên chính là tên ngu ngốc. Hạ
Dao rất tức giận, hận không được đánh Yến Kỳ Hiên hai mươi đại bản
trước. Hắn cho rằng hắn là ai? Lại dám chạy đến thôn trang muốn gặp Quận chúa. Có phải là muốn cho trên lưng Quận chúa đeo cái danh tiếng tư
tình một nam nhân khác hay không? Lúc đầu Hạ Dao không muốn để cho Ôn
Uyển biết. Bởi vì Ôn Uyển vẫn luôn chìu theo Yến Kỳ Hiên. Nhưng mà Hạ
Dao suy nghĩ hồi lâu, cho là vẫn phải để Ôn Uyển biết. Nếu không, vạn
nhất không chuẩn bị cho tốt, Bạch tướng quân biết sẽ nổi giận, thật xảy
ra chuyện gì Ôn Uyển còn không lột da của các nàng sao?

Sắc mặt Hạ Dao rất ít khi biến hóa, nhưng hôm nay vừa tức vừa căm
phẫn lại không biết làm sao ,mơ hồ còn có bộ dáng lo lắng, Ôn Uyển cảm
thấy thật bất ngờ: “Bạch Thế Niên phái người mang lời nhắn tới sao?”
Không đúng nhé. Lấy hiểu biết của Ôn Uyển đối với Bạch Thế Niên, khẳng
định rằng hắn để ý, nhưng không bao lâu sau sẽ nguôi giận. Dù sao thời
gian chung đụng có thể gọi là đếm ngược . Về phần nói xin lỗi hoặc là
làm cái gì đấy, chắc chắn hắn sẽ không làm. Nguyên nhân rất đơn giản.
Bạch Thế Niên không cho là mình sai. Dĩ nhiên, Ôn Uyển cũng không có cho là Bạch Thế Niên sai. Chỉ là nàng không yên lòng. Tách ra mười năm,
không phải là mười ngày, lại càng không phải mười tháng, mà là mười năm. Hiện tại càng hạnh phúc, trong lòng nàng càng sợ tương lai thật sự có
chuyện nàng sẽ chịu không nổi.

Nhìn Hạ Dao hai lần muốn mở miệng, Ôn Uyển không hiểu nói: “Đã xảy ra chuyện gì?” Nhìn thần sắc này của Hạ Dao, Ôn Uyển rất xác định không
phải là chuyện của Bạch Thế Niên. Bạch Thế Niên sẽ không làm chuyện gì
không hợp lẽ thường, điểm này Ôn Uyển vẫn rất là tự tin.

Sắc mặt Hạ Dao khó coi nói: “Quận chúa, thế tử gia của phủ Thuần
Vương tới. Hắn ở bên ngoài thôn trang, nói muốn gặp Quận chúa. Quận
chúa, ngài muốn gặp hay không gặp?”

Ôn Uyển ngạc nhiên: “Người nào? Ngươi nói người nào?” Đại não Ôn Uyển như căng ra, có chút không kịp phản ứng.

Hạ Dao thấy Ôn Uyển mang bộ dáng không thể tin, chút tức giận trong
lòng dường như tan thành mây khói. Trong ngày thường bất kể làm cái gì,
Quận chúa cũng mang bộ dáng ông cụ non. Có thể thấy cái vẻ mặt này của
Quận chúa, thật đúng là hiếm có: “Thế tử Yến Kỳ Hiên của phủ Thuần Vương tới, nói muốn gặp người. Quận chúa gặp hay là không gặp?”

Trong nháy mắt Ôn Uyển khôi phục lại bình tĩnh: “Trong kinh thành xảy ra chuyện gì?” Đang yên đang lành lại chạy đến thôn trang gặp nàng,
chẳng lẽ là Vương Phủ xảy ra đại sự gì?

Hạ Dao tức giận nói: “Khẳng định là nghe nói người cùng Quận mã cãi
nhau,lo lắng cho người, nên liền chạy tới thôn trang , muốn an ủi Quận
chúa.”

Ôn Uyển nhìn Hạ Dao một cái, lấy cái tính tình đó của Yến Kỳ Hiên,
thật sự có khả năng làm ra chuyện này. Lập tức Ôn Uyển rất tức giận, bật thốt lên: “Đầu óc hắn bị nước vào rồi hay sao? Hắn muốn chạy tới dỗ
dành ta, hai chúng ta sẽ là cô nam quả nữ, có phải là hắn cảm thấy cuộc
sống của ta trôi qua tốt quá . Hay hắn cho là ta gần đây bị người đàm
tiếu còn không đủ, muốn mang đến thêm một cái tin tức bát quái không?”
Rốt cuộc đầu óc có suy nghĩ hay không? Vợ chồng bọn họ cãi nhau, mắc mớ
gì tới hắn. Muốn cho Bạch Thế Niên biết, vốn là chuyện trong nhà lại
thành ra như vậy,cái này không phải là lửa cháy đổ thêm dầu. Khụ, tên
khốn kiếp này làm việc mà người trưởng thành điều không làm.

Hạ Dao cũng khinh bỉ Yến Kỳ Hiên tới cực điểm. Thật may là Quận chúa
không có gả cho một người làm việc không có đầu óc như vậy. Nếu không,
còn không biết Quận chúa mệt mỏi thành cái dạng gì.

Ôn Uyển tiếp tục chui vào trong chăn. Đầu tháng giêng, vẫn còn rất lạnh đấy.

Hạ Dao thấy bộ dáng của Ôn Uyển, vẫn cẩn thận hỏi: “Quận chúa, rốt
cuộc muốn an bài Yến Kỳ Hiên như thế nào? Người cho ta ý kiến đi. Quận
chúa, hay là ta uy hiếp đuổi hắn đi là được rồi.”

Ôn Uyển rất là im lặng nói: “Ngươi mãnh liệt đi đuổi hắn, khẳng định không xua đuổi được.”

Trong mắt Hạ Dao lóe lên vẻ tàn khốc: “Quận chúa, có muốn ta đi dạy dỗ hắn một chút không.”

Ôn Uyển liếc nàng một cái: ” Có phải là thật lâu ngươi không động gân cốt rồi hay không, tay chân ngứa ngáy hả? Ngươi đi nói cho hắn biết, ta sẽ không gặp hắn. Bảo hắn trở về đi. Về phần có trở về hay không, đó
chính là chuyện của hắn.”

Hạ Dao đối với việc Ôn Uyển dứt khoát như vậy, cũng có chút bất ngờ:
“Chuyện này, Quận chúa, vạn nhất hắn không trở về. Hiện tại bên ngoài vô cùng lạnh lẽo, để hắn ở bên ngoài như vậy cũng không phải biện pháp
tốt. Vạn nhất nhiễm lạnh hoặc đói bụng, hoặc xảy ra chuyện gì, Thuần
Vương còn không tới tìm Quận chúa sao? Quận chúa, vạn nhất không đi, có
cần đưa qua cho hắn chút đồ ăn và củi đốt hay không?”

Ôn Uyển tức giận nói: “Chết rét hắn là tốt nhất. Những người nghèo bị lạnh chết rét là không có biện pháp nào. Hắn bị nhiễm lạnh chết rét
cũng có thể trở thành một chuyện lạ to lớn trong thiên hạ rồi. Đừng đưa
cho hắn cái gì cả, xem có thể làm cho hắn tỉnh táo đầu óc hay không?”
Nói xong, liền vùi mình vào ổ chăn ấm áp.

Yến Kỳ Hiên biết Ôn Uyển không để cho hắn vào thôn trang, lập tức có
chút không tin: “Có phải đám nô tài các ngươi căn bản không nói cho Ôn
Uyển phải không ?”

Hạ Dao nghe được hai chữ nô tài, trong mắt thoáng hiện qua sát ý. Qua nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ còn không có ai dám ở trước mặt nàng nói nàng là nô tài (ngay cả hoàng tử ngươi đều dám đánh, trừ cái
tên Yến Kỳ Hiên này nói chuyện không lịch sự lại không dùng não để suy
nghĩ, những người khác người nào có lá gan này ). Giọng điệu của Hạ Dao càng thêm lạnh lùng: “Quận chúa chính miệng nói để cho ngươi ở nơi
này tỉnh táo đầu óc. Để ngươi suy nghĩ cho rõ ràng, ngươi làm như vậy sẽ mang đến cho nàng hậu quả gì? Ngươi đã là người hai mươi hai tuổi,
không phải là đứa trẻ mười tuổi không hiểu chuyện. Người nam tử bình
thường ở cái tuổi này, đã sớm chống đỡ được môn hộ rồi. Yến Kỳ Hiên,
Quận chúa nhà chúng ta đối với ngươi đã hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi.
Nàng không nợ ngươi bất kỳ thứ gì? Ngươi đừng gây thêm chuyện cho nàng
nữa. Nếu ngươi thật lòng quan tâm nàng, vậy thì nhanh đi về đi.”

Yến Kỳ Hiên không tin Ôn Uyển sẽ đối với hắn lạnh lùng như thế: “Ta
không tin. Ta muốn thấy Ôn Uyển. Ngươi để cho ta đi gặp nàng. Đồ khốn
kiếp, ngươi còn dám ngăn ta, ta giết ngươi.”

Hạ Dao trong cơn giận dữ, giáng xuống một cái tát. Trên gương mặt
trắng nõn của Yến Kỳ Hiên in dấu năm ngón tay, vô cùng bắt mắt.

Đám người theo Hạ Dao đi ra, thần sắc cũng như thường. Dù sao truyền
kỳ Hạ Dao rất cường hãn, bọn họ đều đã sớm nghe nói qua. Hạ Dao ngay cả
công chúa hoàng tử cũng dám đánh. Thế tử Thuần Vương phủ Yến Kỳ Hiên,
đánh thì đã đánh, còn có thể thế nào. Dù sao mọi việc có Quận chúa chống đỡ.

Người bên cạnh Yến Kỳ Hiên thấy hắn bị Hạ Dao đánh một tát này đều
muốn hôn mê rồi. Đây là ăn tim gấu gan báo mà. Lại dám đánh thế tử gia
nhà bọn họ. Có một người vốn là muốn lao ra liều mạng với Hạ Dao, lại bị một người bên cạnh kéo lại lầm bầm hai câu. Tất cả mọi người chờ phản
ứng của Yến Kỳ Hiên. Thế tử Gia muốn báo thù rửa hận, thì bọn họ chính
là liều chết cũng tìm về mặt mũi .

Yến Kỳ Hiên vuốt khuôn mặt sưng đỏ , thoáng cái như nằm mộng. Lớn như vậy, thế nhưng đây là lần đầu tiên hắn bị nữ nhân đánh vào mặt ( dĩ
vãng bị Thuần Vương khiển trách, cũng chỉ là đánh thước ).

Ánh mắt của Hạ Dao cực kỳ âm lãnh: “Yến Kỳ Hiên, có phải ngươi muốn
hại Quận chúa nhà chúng ta khiến vợ chồng nàng bất hòa hay không? Khiến
cuộc sống của Quận chúa nhà chúng ta không thoải mái thì ngươi mới cao
hứng. Ngươi tên khốn kiếp này, việc Quận chúa nhà chúng ta làm cho ngươi đã đủ nhiều rồi. Năm đó vì chuyện của ngươi, ba phen sống chết cầu tiên hoàng. Về sau khi ngươi gặp chuyện, Quận chúa cũng cầu hoàng thượng.
Ngươi muốn báo đáp Quận chúa nhà chúng ta như vậy? Nếu ngươi thức thời , thì nhanh chóng từ đây lăn trở về kinh thành đi. Ta sẽ coi như chưa
từng thấy qua người ngu ngốc như ngươi vậy.” Hạ Dao thật là hoàn toàn
khinh bỉ Ôn Uyển rồi. Còn nói Bạch thế Niên không được, thế nhưng đi
thích một tên không ra gì như vậy. Trừ đem đến phiền toái, còn có thể
làm cái gì? Thật không nghĩ tới, Quận chúa anh minh cả đời, cũng có thời điểm ánh mắt kém, hồ đồ nhìn lầm người a.

Lúc Hạ Dao trở lại, Ôn Uyển biết Yến Kỳ Hiên còn chưa đi, nhất định
muốn gặp nàng, không thấy không bỏ qua. Ôn Uyển nghe xong, rốt cục không nhịn được: “Đi nói cho hắn biết, ta sẽ không gặp hắn . Lại để cho người đi nói cho hắn biết, ta không phải là Phất Khê, ta là Ôn Uyển. Hắn chết hay không chết, không liên quan đến ta.” Cũng đã nói đến nước này rồi, còn muốn gặp. Gặp, gặp như thế nào?.

Yến Kỳ Hiên nghe nói thế, lập tức sắc mặt có chút trắng bệch. Không
ngờ Ôn Uyển lại tuyệt tình với hắn như vậy. Rốt cục Yến Kỳ Hiên ý thức
được một chuyện, Ôn Uyển, không phải là Phất Khê. Phất Khê sẽ không đối
với hắn như vậy .

Yến Kỳ Hiên thất hồn lạc phách . Không phải là đã sớm biết cái kết
quả này à, tại sao còn không cam tâm? Tại sao nhất định phải nhận được
kết quả tuyệt vọng như vậy, mới nguyện ý tin tưởng?

Tôi tớ bên cạnh thấy cái bộ dáng này của Yến Kỳ Hiên, làm sao còn dám dừng lại. Vội vàng vừa đẩy vừa đưa Yến Kỳ Hiên vào trong xe ngựa. Đánh
xe ngựa trở lại kinh thành .

Sau khi Ôn Uyển biết Yến Kỳ Hiên đã trở về, cũng không có buông lỏng
một hơi, mà là buồn bực. Nàng đúng thật là buồn bực mà . Sao ban đầu
nàng lại coi trọng Yến Kỳ Hiên chứ? A, đã là nam nhân hai mươi tuổi rồi, vậy mà lại làm việc như một hài tử ba tuổi. Không phải là hắn ngại cuộc sống của nàng trôi qua quá tiêu dao tự tại đi. Ôn Uyển thật muốn mắng
hắn bệnh thần kinh, vợ chồng bọn họ cãi nhau, hắn tới xem náo nhiệt cái
gì? Nếu nàng để cho Yến Kỳ Hiên vào trong trang, người không biết còn
tưởng rằng nàng không chịu nổi tịch mịch. Sau này Bạch thế Niên rời khỏi kinh thành, mười năm, vậy thì mọi người sẽ lan truyền Quận chúa nàng
nuôi vô số tiểu bạch kiểm rồi. Trong lòng Ôn Uyển âm thầm mắng, tên này
đúng là cái thùng cơm khốn khiếp không hiểu chuyện không có đầu óc.

Ôn Uyển ở trên giường lăn qua lộn lại, làm sao cũng không ngủ được.
Trong lòng suy nghĩ nếu như Bạch thế Niên biết chuyện này, sẽ nghĩ như
thế nào đây! Không ngủ được thì dứt khoát đứng lên.

Ôn Uyển đứng lên, Hạ Dao tất nhiên cũng đứng lên theo. Thấy mặt Ôn
Uyển có vẻ sầu lo, đoán rằng Ôn Uyển đang lo lắng: “Quận chúa, đừng lo
lắng. Tướng quân không phải là người bụng dạ hẹp hòi. Hơn nữa người cũng không gặp hắn, tướng quân sẽ không so đo đâu.”

Ôn Uyển lấy bình trà từ trong ấm lô ra, rót trà vào trong chén, đưa
cho Hạ Dao một chén trước, lại nâng chén trà của chính mình lên thổi,
uống hai phần: “Ngươi nói xem, lần này ta làm như vậy có phải hơi quá
đáng hay không?”

Hạ Dao lắc đầu: “Không quá đáng, nên làm như vậy. Không cần phải dè
dặt dây dưa, như vậy sẽ không tốt đối với thanh danh của người.” Như vậy mà còn quá đáng, nhưng nàng cũng biết Quận chúa luôn mềm lòng với Yến
Kỳ Hiên. Nếu phần này mềm lòng đặt ở trên người tướng quân thì tốt rồi.

Ôn Uyển tức giận trợn mắt nhìn Hạ Dao một cái, không ăn ý nói: “Ý ta
nói có phải là ta quá hà khắc với Bạch Thế Niên hay không?” Nàng yêu cầu nghiêm khắc đối với Bạch Thế Niên như vậy, nhưng đến cuối cùng chính
nàng cũng gặp phải chuyện a. Mặc dù không phải là ý nguyện của nàng,
nhưng rốt cuộc vẫn không tốt. Ôn Uyển có chút chột dạ.

Khóe miệng Hạ Dao khẽ giương lên: “Coi như là được rồi! So với chúng
ta mà nói, người đối với Bạch tướng quân đã rất rộng lượng. Nhưng nếu
như lấy vị trí thê tử mà nói, Quận chúa cũng có chút quá hà khắc rồi.
Nhưng Quận chúa đã ý thức được cái vấn đề này, ta tin tưởng người có thể khắc phục được thôi.” Mặc dù Hạ Dao có chút không đồng ý với cách làm
của Ôn Uyển. Nhưng mà trong lòng Hạ Dao cũng không phủ nhận, Ôn Uyển đối với Bạch Thế Niên đã là rất tốt rồi. Phải biết rằng năm đó, nàng mất
sức của chín trâu hai hổ, bỏ ra hơn sáu năm thời gian, trải qua mấy lần
sinh tử mới làm cho Ôn Uyển toàn tâm tin tưởng. Mà người có tư tâm như
Hạ Ảnh, đến bây giờ, cũng không thể nhận được trăm phần trăm tín nhiệm
của Ôn Uyển, thậm chí còn có lòng đề phòng . Nếu không phải bởi vì giữ
Hạ Ảnh ở bên người còn có chỗ hữu dụng, Ôn Uyển đã sớm đuổi nàng ta đi.
Bạch Thế Niên chỉ mới hai tháng đã có được sự tín nhiệm của Ôn Uyển, mặc dù còn không có đạt tới sự tín nhiệm hoàn toàn, nhưng tín nhiệm tương
đối như vậy đã là rất khó có được rồi. Tính tình một người được tạo
thành từ trước không đổi được, tính tình được dưỡng thành sau này cũng
không phải trong một sớm một chiều là có thể đổi được .

Ôn Uyển lâm vào trong trầm tư.

Hạ Dao kỳ quái hỏi: “Quận chúa, người lo lắng rằng Bạch Thế Niên sẽ
phản bội người sao? Thật ra thì ta cảm thấy rằng người đã quá lo lắng.
Lúc trước tạm thời không nói. Sau này, Bạch tướng quân muốn an tâm đánh
giặc, sự vụ trong kinh thành còn muốn Quận chúa thay hắn chu toàn sắp
xếp cho tốt. Nếu như có hài tử, một mình người ngậm đắng nuốt cay mà
nuôi lớn hài tử. Không nói đến việc Bạch Thế Niên có tình thâm ý trọng
với người,chỉ riêng những công lao này, Bạch tướng quân cũng không dám
làm chuyện có lỗi với người. Rồi hãy nói, nếu tướng quân thật làm chuyện có lỗi với người, đó cũng là chuyện tình của sau này. Quận chúa, hiện
tại người cần gì tự tìm phiền phức cho mình .”

Ôn Uyển uống cạn trà trong chén, cúi đầu nói: “Là ta quá ích kỉ rồi.” Có một số việc, không phải là ngươi phòng bị thì sẽ tránh khỏi. Lần này nàng thật quá mức lo lắng rồi.

Hạ Dao lắc đầu: “Quận chúa là quá quan tâm, cho nên có chút lo được lo mất.”

Ôn Uyển cười khổ: “Bạch Thế Niên đã làm rất tốt, là vấn đề của ta. Ta nên toàn tâm toàn ý tin tưởng hắn, chứ không nên đi hoài nghi hắn. Lại
càng không nên mượn chuyện lần này nổi giận với hắn.”

Hạ Dao cười nói: “Thật ra thì lúc trước Quận chúa đã làm được rất tốt rồi. Chỉ là có chút chuyện quả thật cần một quá trình, Quận chúa biết
được rồi, sau này không còn tái phạm là được.”

Ôn Uyển gật đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com