Thông thường chỉ khi xử lý phúc thẩm thì Tam Pháp Ty mới cùng thẩm vấn, song lần này việc Kim Tỉnh ở Đế Lăng tươm nước rất trọng đại, hơn nữa lại liên quan đến nhiều nha môn, nên ba khanh của bộ Hình, Đốc Sát Viện, Đại Lý tự được lệnh vua cùng hội thẩm vụ án này. Lập tức tiếng đồn lan truyền khắp kinh sư.
Hữu thị lang bộ Hình Ngụy Thân vừa áp tải đám Dương Lăng, Nghê Khiêm vào đại lao bộ Hình thì thượng thư bộ Công Từ Quán, thượng thư bộ Lễ Vương Quỳnh liền cùng nhau tới bộ Hình bái phỏng. Hai người tuy không nói chuyện về vụ án, nhưng lại trắng trợn nói về việc long mạch bị hao tổn rất nguy hiểm cho xã tắc, rồi Hoàng Thượng rất coi trọng việc này, v.v… Nghe thế, thượng thư bộ Hình Hồng Chung trong lòng lo sợ không an.
Những người bị giam vào đại lao liên quan tới nhiều nha môn, hơn nữa điều làm cho người ta đau đầu nhất là có cả người của ty Lễ Giám và thậm chí có cả Dương Lăng, người tâm phúc của Hoàng Thượng. Hồng Chung nhất thời cũng không dò được thánh ý rốt cuộc muốn nghiêm trị tới trình độ nào, trong lòng chưa biết phải làm sao. Bây giờ nghe hai vị Thượng Thư đại nhân nói chuyện, tựa như thấy tia sáng khi bị lạc đường giữa đêm, lập tức lão bèn hơi có chủ ý.
Ngụy Thân đem bọn Dương Lăng xuống tù xa, tự mình đưa vào đại lao, thu xếp ổn thỏa xong vừa đi ra khỏi cửa ngục liền thấy hai viên chức Cẩm Y Vệ cầm công văn đang tranh cãi với tên trưởng ngục. Ngụy Thân lập tức bước nhanh tới hỏi:
– Chuyện gì mà tranh chấp trước đại lao bộ Hình như vậy?
Viên trưởng ngục khom người bẩm:
– Ngụy đại nhân! Hai vị này là bách hộ chưởng hình Trấn Hộ ty (cơ quan bảo vệ an ninh trật tự), muốn hỏi cung nghi phạm vụ án Đế Lăng.
Ngụy Thân liếc nhìn hai vị bách hộ Cẩm Y Vệ mặc áo cá chuồn. Bọn họ vừa thấy đây là Ngụy Thân danh chấn kinh sư về tính chính trực, lập tức bao nhiêu dáng vẻ bệ vệ đối với tên trưởng ngục đều bay mất. Một tên tiến lên thi lễ:
– Hạ quan Thôi Đề ra mắt Ngụy đại nhân. Theo luật Đại Minh, phàm có án nào mạo phạm Hoàng Đế bệ hạ và liên quan tới quan chức trong triều, thì Trấn Phủ đều có quyền hỏi cung, thậm chí tra tấn. Nhưng Hoàng Thượng đã giao án này cho Tam Pháp Ty, Trấn Phủ chúng tôi không hề dám tranh giành việc thẩm vấn, nhưng chúng tôi lại phải dự thính vụ án này. Bất kể là đưa ra hỏi cung hoặc tra tấn tù phạm, cũng xin đại nhân kịp thời cáo tri cho chúng tôi biết.
Sớm đã bất mãn về sự ngang bướng của Cẩm Y Vệ, Ngụy Thân nghe thế rất giận, đáp ngay:
– Việc này tuy liên quan đến Đế Lăng và hoàng gia, nhưng lại là việc xử lý quan chức gian lận tham ô, không liên quan gì tới đại án mưu phản. Huống chi Hoàng Thượng đã giao phó vụ án này cho Tam Pháp Ty toàn quyền, Cẩm Y Vệ cũng có thể nhúng tay vào sao?
Thôi Đề cười không vui:
– Đại nhân làm theo nhiệm vụ cũng phải theo lẽ công bằng mà làm. Đây cũng là nhiệm vụ của Cẩm Y Vệ, ý chỉ Hoàng Thượng không nói là không cho Cẩm Y Vệ giám sát vụ án này mà?!
Ngụy Thân ngửa mặt lên trời cười ha hả, vuốt bộ râu dài nói:
– Đới Nghĩa là người của ty Lễ Giám. Ai chẳng biết Cẩm Y Vệ cùng nhà với Đông Xưởng và ty Lễ Giám! Xin chuyển cáo đến đề đốc Trương đại nhân và Trấn Phủ Sứ Mưu đại nhân: nên tránh khỏi hiềm nghi cho xa!
Vừa dứt lời, Ngụy Thân bèn phất tay áo bỏ đi. Hai vị bách bộ cẩm y nhìn theo hình bóng Ngụy Thân, nhất thời cũng không biết phải làm sao. Thôi Đề nhíu mày nói:
– Bộ Hình giao vụ này cho Ngụy phán quan xử lý, e rằng muốn làm khó Trấn Phủ Sứ đại nhân rồi. Lão thất phu này đến cả hoàng thân quốc thích cũng chẳng để vào mắt, há lại quan tâm tới chúng ta?
Tên bách bộ cẩm y kia là Hoàng Tử Duy cười nói:
– Thôi huynh! Diêm vương dễ gặp, tiểu quỷ khó đối phó. Lão gia hỏa Hồng Chung rất cẩn thận, cũng rất biết điều. Chúng ta đưa thẳng thiếp cho lão, chắc lão không dám không nể mặt Mưu đại nhân đâu!
Không ngờ Hồng Chung tự cho rằng mình đã hiểu được tâm ý Hoàng Thượng nên sau khi nhận được thiếp của Trấn Phủ Sứ Mưu Bân, lão trầm ngâm thật lâu rồi bảo tả thị lang bộ Hình Trình Văn Nghĩa:
– Đi! Nói cho hai tên bách hộ cẩm y đó là vụ án này rất khẩn yếu, các phạm nhân liên quan vẫn chưa bắt đủ, vì vậy chưa thể thẩm vấn. Bảo họ trở về đi.
Trình Văn Nghĩa lo lắng:
– Đại nhân! Cớ này chỉ hiệu quả nhất thời, không làm được một đời. Nếu như Cẩm Y Vệ muốn nhúng tay vào lúc thăng đường thẩm án thì chúng ta phải làm sao cho tốt đây?
Quả là một lão hồ ly gian trá, Hồng Chung chỉ cười hắc hắc đáp:
– Đến lúc Tam Ty hội thẩm, cả triều đều chăm chú nhìn, chúng ta bảo Ngụy Thân tìm bừa một cớ nào đó giữ họ ở bên ngoài, chẳng lẽ Mưu Bân dám không kiêng dè gì mà cố xông vào công đường sao?
Vốn Hồng Chung xử sự luôn luôn mềm dẻo, hôm nay lão dám chống lại Cẩm Y Vệ làm Trình Văn Nghĩa thầm ngạc nhiên. Hắn “Dạ” rồi lặng lẽ lui ra ngoài.
Hồng Chung mỉm cười thầm nghĩ: “Ta là một viên quan bộ Hình, không phải đối thủ của Cẩm Y Vệ, nhưng Tam Pháp Ty cùng thăng đường thẩm vấn, vậy Mưu Bân dám đồng thời đắc tội với công khanh của cả ba ty không? Án này mà thẩm vấn xong, đến lúc đó sợ nội tướng (*) cũng phải thay người rồi, đến lúc đó danh vọng của ta lập tức lên cao. Mưu Bân thấy vậy còn dám kiêu ngạo như thế nữa không?
(*): ở đây chỉ đại thủ lĩnh thái giám.
Trong phòng của Mưu Bân thuộc Trấn phủ ty, đề đốc chỉ huy sứ Trương Tú đang chắp hai tay sau mông, đi đi lại lại trong phòng. Một lúc sau, lão hừ một tiếng:
– Rõ là ngu xuẩn! Xây Đế Lăng vốn là một cơ hội khó cầu, chỉ cần làm tốt một chút lập tức Dương Lăng sẽ có thể tiến thêm một bước dài trên hoạn lộ, sao y lại chui đầu vào một vụ án lớn như vậy? Ta vừa mới trở lại kinh thành còn chưa biết tình hình cụ thể thế nào, thật sự trong lăng có tuôn nước à?
Mưu Bân mỉm cười đáp:
– Tuôn hay không cũng không quan trọng. Điều trọng yếu chính là khi Tiên đế còn sống thì ngài dùng nhân hậu trị thiên hạ, thanh thế của Cẩm Y Vệ chúng ta không lớn lắm. Bây giờ nếu để cho bộ Lễ, bộ Công và cái đám quan văn lật đổ nhóm thân quân (bên cạnh vua) ty Lễ Giám và Cẩm Y Vệ chúng ta, thì đám quan văn lại càng thêm uy phong rồi.
Trương Tú trừng mắt nhìn hắn, mắng:
– Nói như thế, việc này là thật à? Long mạch bị hao tổn là việc nước, việc này là đại sự trọng yếu đến mức nào? Sao ngươi dám thản nhiên như vậy, còn muốn gây rắc rối nữa à?
Tuy Mưu Bân chỉ là thống lĩnh Trấn Phủ ty Cẩm Y Vệ, nhưng vì hắn nắm giữ bộ phận quan trọng nhất của Cẩm Y Vệ nên quyền lực và địa vị không hề thấp hơn Trương Tú. Nghe Trương Tú nói như vậy, hắn không khỏi ung dung cười đáp:
– Đại nhân! Việc đào đất thì tổn hại gì tới vận mệnh quốc gia? Những lý luận của những tên ngu ngốc đó mà ngài thật sự tin à?
Ha ha! Thuở trước vì có ít con cháu nên Tống Huy Tông nghe lời bày vẽ của thầy địa lý, hao tài tốn của xây góc thành tây bắc của Biện Lương cao gấp mấy lần, bảo là nhờ đó sẽ được con cháu đông đúc, thịnh vượng, quốc gia hưng thịnh. Kết quả là như thế nào?
Ông ta mê tín thuật phong thủy, xây dựng rầm rộ, tu đạo để thành tiên, kết quả trở thành vua mất nước. Đến nỗi con trai là Tống Khâm Tông cũng bị quân Kim bắt làm tù binh, hai vua cùng bị bắt, có thể nói là chuyện lạ trong thiên hạ. Còn có triều đại…
– Đủ rồi!
Da mặt Trương Tú co rút lại, hồi lâu lão mới nói:
– Có câu nói “nhất mạng, nhì vận, tam phong thuỷ, tứ tích âm đức, năm đọc sách”. Việc này mặc dù hư vô mờ mịt, không thể tin hết, cũng không thể không tin. Bây giờ việc đã như thế này, chỉ có nước tận nhân lực rồi tùy thiên mạng thôi. Ngươi phái người liên lạc với Dương Lăng, xem y có phương cách gì không. Tính toán xem, nếu có thể cứu y ra, hãy tận lực làm. Nếu không thể, hơn nữa còn liên luỵ tới Cẩm Y Vệ ta… Ngươi hiểu chứ?
Mưu Bân khẽ gật đầu, trầm tĩnh đáp:
– Ty chức hiểu! Ty chức cử người đi làm ngay.
***
Ngụy Thân xem bọn Dương Lăng là trọng phạm của triều đình nên giam vào những phòng giam riêng, không cho trao đổi với nhau để tránh họ thông cung. Một mình Dương Lăng bị giam trong một phòng ngục rất hôi hám. Y đang ngồi ngơ ngác, chợt một tên ngục tốt dùng chuôi đao gõ gõ vào song sắt, gọi:
– Ăn cơm!
Nói rồi gã tiện tay nhét vào một bát cơm.
Từ khi bị bắt về kinh thành giam vào phòng tù mịt mù tăm tối, chỉ mới uống nước chưa được ăn cơm nên bụng Dương Lăng đói sôi lục bục. Nghe gọi, y vội đứng lên đi tới nhận bát cơm.
Tên ngục tốt hơi cúi đầu xuống, thận trọng nhìn bốn phía, rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, thấp giọng cười nói:
– Dương đại nhân, đã lâu không gặp! Mưu đại nhân bảo ty chức căn dặn ngài vài câu, ngài cần phải lắng nghe cẩn thận.
Dương Lăng thấy gã ngẩng đầu lên, hóa ra là tên thiên hộ Cẩm Y Tiền Ninh, không khỏi vừa mừng vừa sợ, thất thanh hỏi:
– Là ngài? Sao Tiền đại nhân lại lẻn vào đây. Cẩn thận kẻo bị người ta phát hiện!
Tiền Ninh mỉm cười nói:
– Nếu ty chức không đến mà phái một huynh đệ khác, chỉ sợ ngài tưởng là bộ Hình lừa ngài nên sẽ không dám nói thật! Yên tâm đi, trong bộ Hình có người của chúng ta, không đưa ngài ra ngoài được nhưng đi vào thăm ngài một lúc lại là việc nhỏ. Mưu đại nhân hỏi ngài việc này làm có hoàn toàn kín kẽ không?
Dương Lăng chấn động trong lòng: “Mưu Bân hỏi như vậy, hiển nhiên hắn đã nhận định Đế Lăng tuôn nước là chính xác trăm phần trăm rồi. Nghe ngữ khí hắn, xem ra hắn chẳng mấy quan tâm tới thuật phong thủy gì cả.”
Dương Lăng không dám thoải mái kể lại tình hình thực tế. Y không thân với Mưu Bân, nếu Mưu Bân cố ý lừa y mà y lại nói thật thì đúng là tự mình tìm tử lộ. Do đó Dương Lăng hàm hồ đáp:
– Ty chức không rõ ý của đại nhân. Kim Tỉnh vốn không hề bị hư hỏng gì, tại sao lại có sơ hở có thể tìm ra?