Trở Lại Minh Triều Làm Vương Gia – Chương 904: Chương 392-1: Đường về (1) – Botruyen

Trở Lại Minh Triều Làm Vương Gia - Chương 904: Chương 392-1: Đường về (1)

Quách gia trang, một tòa quân doanh đứng sừng sững trên yếu đạo, có sừng hươu, bụi gai, cự mã thương, trong doanh trại phía sau lại bố trí dày đặc cung tiễn thủ, câu liêm thủ, dây thừng gạt chân ngựa, hố bẫy ngựa. Trận địa của Lý Thủ bị, Vạn Đô ti vừa mới thu dụng một đám tàn binh bại lui từ Lật Thủy. Tiếng vó ngựa ầm ầm đã đến.

Ở đằng xa, bóng dáng kỵ binh Bạch Y quân đang tiến lại gần càng lúc càng rõ ràng. Tiếng trống trận uỳnh uỳnh như sấm dưới chân trời, từ chân trời truyền đến. Các Tì tướng Nha tướng Thiên hộ Bách hộ ai nấy về vị trí, toàn quân chờ đợi Bạch Y quân đến trong yên lặng, bọn họ đã đợi rất lâu rồi.

Tình cảnh vạn mã lao nhanh và tiếng trống trận uỳnh uỳnh xen lẫn vào nhau, không khỏi khiến lòng người cuồn cuộn huyết khí.

– Hỏa pháo, chuẩn bị, bắn!

– Cung nỏ, chuẩn bị, bắn!

“ẦM ẦM ẦM ẦM!”

Mười khẩu đại pháo nổ vang, một loạt đạn chì sa khoáng đan thành một cơn mưa sắt quét ngang tất cả trong phạm vi trăm mét. Đội tiên phong Bạch Y quân xông lên trước nhất đồng loạt ngã xuống. Chiến mã hoặc là ngã nhào xuống đất, thân hình cao lớn lại quay cuồng về phía trước mấy trượng, hoặc là mang một thân đầy máu tươi đau đớn chạy ngang, va chạm với khoái mã phía sau, giẫm lên cơ thể bọn chúng, đạp chúng thành thịt nát, đồng thời bản thân cũng người ngã ngựa đổ, tiếp tục bị người phía sau giẫm lên.

Bạch Y quân vượt qua chướng ngại do máu thịt tạo thành, ngựa không dừng vó tiếp tục xông lên phía trước. Liên tục chiến đấu khắp nam bắc, ngày ngày chém giết, hiện tại những dũng sĩ có thể sống sót, bất luận là ý chí hay là võ lực, không thể nghi ngờ đều là kẻ dũng mạch trăm dặm mới tìm được một, nếu như không phải vì dần thất vọng đối với con đường phía trước, chiến lực của bọn họ còn có thể nâng cao thêm một tầng nữa.

Nhưng hiện tại, bọn họ lại được cổ vũ thêm dũng khí, vì Dương Hổ đã vẽ cho bọn họ một cái bánh to, vì cái bánh to đẹp đẽ này, bọn họ đã vực dậy tinh thần, liều chết đấu tranh, dùng sinh mạng để đoạt lấy thời gian. Một đợt tên, hai đợt tên, chỉ bắn ra hai đợt tên, hơn năm trăm chiến sĩ Bạch Y quân đã ngã trong vũng máu, sau đó khoái mã lao nhanh như rồng đã xông đến trước mặt.

– Lui, hỏa súng bắn!

Giống như đậu rang, trong tiếng đùng đoàng, người ngã ngựa, ngựa kinh sợ, lại một hồi chết chóc. Vũ dũng của quan binh không bằng những tên tội phạm nhiều lần tôi luyện qua lằn ranh sinh tử, đã thoát thai hoán cốt trở thành chiến sĩ chân chính, nhưng từ sự trang bị binh khí hoàn chỉnh đến trận thế chỉnh tề, vẫn không thể so sánh với bọn họ.

– Lui nữa! Thương trận ra tay!

Một thanh trường thương giơ lên, lại là một thành trường thương bằng tre, hơn nữa lại được quấn chặt để không dễ dàng bẻ gãy. Trường thương một đầu chống xuống đất, mũi nhọn hướng về phía trước dựng thẳng như rằng rậm.

“Phù Phù Phù”

Mũi thương khiến người ta run rẩy đâm vào da thịt, người hô ngựa hí, Bạch Y quân ở đội phía sau phản ứng kịp, phi thương cán ngắn mượn thế ngựa dốc sức ném ra, đội ngũ quan binh cũng bị xé ra một lỗ hổng, đã có Bạch Y quân xông vào đội ngũ quan binh. Cương đao sáng loáng vung lên, ngênh đón ánh mặt trời rạng rỡ, ánh lên cái lạnh sắc bén thấu xương.

Lý Thủ bị, Vạn Đô ti đều cầm đao đốc chiến, có người tự ý lui chém chết không tha. Bọn họ nhận được nghiêm lệnh tất sát, liều lĩnh chiến đấu với địch, giết tướng tá. Đây là mệnh lệnh của Uy Quốc công Dương Lăng, không ai hoài nghi quyết tâm của hắn khi hạ mệnh lệnh này, nên bọn họ đành phải dùng kỷ luật chiến trường giết chết không tha đối với các binh sĩ.

Chiến mã xung phong xá ra một lỗ hổng, nhưng Bạch Y quân còn chưa kịp vui mừng, thì liền ảo não phát hiện, bọn họ lại rơi vào nỗi nhục lúc ban đầu tấn công thành Nam Kinh. Bọn họ xông vào trận địch, nhưng lại không tài nào lợi dụng ưu thế cơ động của mình để lặp lại động tác xung kích, chém giết.

Phía sau là con đường do người ta cố ý kê cao, đào thấp, còn đặt ngổn ngang những xe, trong đó còn có xe lừa và xe đẩy tay, rõ rằng là gom góp từ trong thôn làng gần đó. Mấy cái này không thể gọi là binh khí, nhưng lại có hiệu quả gây trở ngại cho mũi dùi của kỵ binh và yểm hộ quan binh né tránh.

Mặc dù Giang Nam ít kỵ binh, nhưng những quan binh cầm trường mâu, đơn đao này lợi dụng địa thế của mình để triệt tiêu ưu thế chiến mã của kẻ địch, sau đó dùng phương thức tác chiến bảy người một tổ nhỏ của Trang gia binh, binh khí ngắn dài phối hợp, có người phụ trách công, có người phụ trách thủ, có người phụ trách chém đầu người, có người phụ trách chém chân ngựa, khiến người Bạch Y quân ngồi trên ngựa khó giữ vẹn toàn phải đau đầu không thôi. Đám giặc nóng nảy dứt khoát nhảy xuống ngựa, chém giết với quan binh.

Bạch Y quân đến sau không ngừng gia nhập chiến đoàn. Lý Thủ bị và Vạn Đô ti dần không khống chế được tình thế trên chiến trường. Lúc này, Hoắc Bách hộ phụ trách trấn thủ Đông Bình trấn, Lý Thiên hộ của Đồng Sơn trấn, Hà Huyện thừa của Thích Kiều thôn, dẫn quan binh giương cờ xí tập kích.

Tuy quan binh không đông lắm, nhưng ba đường vây kín, khiến áp lực tâm lý của Bạch Y quân lập tức tăng lên, bắt đầu sinh ra ý nghĩ rút lui. Tuy rằng bọn họ vẫn luôn chiến đấu không ngơi, nhưng cơ hội đánh một trận ác liệt với quan binh không nhiều, mà hiện tại quan binh lại giống như phát điên, trở nên không sợ chết y như bọn họ, bọn họ lại mất đi ưu thế chiến mã.

Hiệp lộ tương phùng dũng giả thắng (Khi đối thủ gặp nhau nơi ngõ hẹp, ai dũng cảm hơn sẽ chiến thắng). Dũng khí không phải được sinh ra từ hư không, viện quân đến, khiến quân coi giữ đang trên đà suy sụp lại uy danh đại chấn, còn Bạch Y quân thì lại ủ rủ chán nản. Mỗi một bước tiến về phía trước, thì khoảng cách đến thành Nam Kinh càng gần một bước, nhưng quãng đường còn lại mỗi một bước tiến đều phải dùng máu để nhuộm, chẳng lẽ khoảng cách ngắn như vậy mà lại giống như một lạch trời hay sao?