– Biện pháp gì?
– Lão tam là thần tiễn có tiếng, nhân xưng Kim nhãn điêu, trong rừng rậm bắn hồ thỏ cũng là trăm phát trăm trúng, hơn nữa lực tay gã siêu quần, có thể khiến ngũ thạch cung xuyên qua Dương Lăng cách đó trăm bước. Hội đàm ngày đó, nếu không ngại thì để gã ở trong rừng rậm trên đỉnh núi dùng ám tiễn bắn chết Dương Lâm, như thế việc chiêu an tất nhiên sẽ bị hủy bỏ.
– Cái gì?
Lý Hoa giật mình kinh hãi
Chu Bàn vội an ủi
– Đại ca yên tâm, ai có thể đoán được là chúng ta động tay chân? Nói về thù hận, Hình đại soái, Phong Lôi, Lưu Nhập Thất bọn họ có mối thù với triều đình sâu hơ chúng ta nhiêu. Hơn nữa, cho dù đoán được nhưng không có chứng cứ ai có thể làm gì được chúng ta?
Lý Hoa suy nghĩ một lúc lâu, cắn răng một tiếng nói
– Được, cứ làm như thế, tuy nhiên nhất quyết không được ngộ thương Triệu nguyên soái. Lão tam đâu?
– Lão tam gác ở trước núi rồi, đệ đi gọi hắn về?
– Đi đi, cẩn thận chút, không được để lộ ra điều gì
– Huynh đệ hiểu ý
Chu Bàn nói xong vội vàng đi ra khỏi cửa phòng, nhìn tứ phía sau đó vội vàng đi về phía trước núi
Hai vệ binh mã của Lý Phúc Đạt đã chạy đến thành Bồ Châu, đồng thời bắt đầu di chuyển địa điểm đóng quân về hướng Đông Hoa Sơn theo lời dặn của Dương Lăng.
Một thị vệ trẻ khôi ngô tuấn tú thúc mạnh ngựa, tiến nhanh lên hai bước, chạy đến bên cạnh y.Người này là một nghĩa tử trẻ tuổi được y chọn từ trong Di Lặc giáo, võ nghệ tương đối phi phàm, Lý Phúc Đạt cúi đầu căn dặn một hồi. Tiểu Sở trên mặt lộ ra vẻ hưng phấn nóng lòng muốn thử, chắp tay nói nhỏ
– Nghĩa phụ yên tâm, con nhất định hoàn thành mệnh lệnh
Lý Phúc Đạt đảo mắt nhìn bốn phía, thản nhiên cười nói
– Ừm…bây giờ đi chuẩn bị đi. Nhớ lấy, nhất định không được làm thương Triệu Phong Tử, người này còn hữu dụng
– Tuân lệnh
Tiểu Sở quất ngựa, chạy về phía sau đội ngũ hành quân dài.
Lý Phúc Đạt thúc ngựa đi về phía trước
– Trung quân, truyền lệnh đi, toàn quân tăng tốc đi về phía trước, đi tới điểm đóng quân lập tức đào chiến hào, sừng hươu, an bài tốt tất cả phòng ngự mới dựng trại đóng quân, chôn nồi nấu cơm, ai dám làm nhỡ việc quân cơ của quốc công xử theo quân pháp
Quan trong quân lập tức truyền lệnh xuống, toàn quân đột nhiên tăng nhanh lộ trình. Lý Phúc Đạt nhìn đội ngũ đang gấp rút hành quân, trên mặt tràn đầy vẻ cười như không cười
– Năm ngoái hao binh tổn tướng, mọi việc không thuận, một năm trôi qua rồi nhiều điều đã khác, đầu tiên là Bạch Y Quân, sau đó là bọn giặc cỏ, Chính Đức vội vàng đưa quân bến, Dương Lăng vội dẫn xác đến, phải chăng năm nay xoay chuyển vận thế rồi?
Vừa vào Sơn Tây đã toàn núi, dọc đường Dương Lăng nhìn thấy cũng nhiều rồi, nhưng đặt chân lên núi thì đây là lần đầu. Ngoài ba trăm dặm chạy dài Đông Hoa Sơn, là một trong những nơi hiểm yếu nhất của mạch chính Trung Điều Sơn, núi cao hiểm trở, thác nước Lưu Vân có thể nói là đẹp không sao tả xiết.
Nhưng cảnh đẹp của núi nằm ở kỳ lạ. Nếu là du sơn ngoạn thủy thì đương nhiên thế núi càng kỳ lạ càng hiểm càng tốt, nhưng dùng binh đánh trận thì làm người ta phải đau đầu rồi. Dương Lăng nhìn những dãy núi trùng điệp liên miên không đứt, rừng rậm chỗ nào cũng thông reo cuồn cuộn như cột sống của thú lớn, cây hiếm đá thạch kỳ quái lởm chởm, dễ phòng thủ khó tấn công, cũng không khỏi âm thầm kinh hãi.
Mặt trời mới lên ở hướng đông, đỉnh Ngũ Lão chập chùng liên miên giống như đang ngủ trong mông lung, ngàn kênh vạn suối phơi bày ra nét đẹp lỳ lạ của nó giữa đất trời. Lưu Vân Độ là thung lũng nhỏ ở giữa hai ngọn núi, trong hẻm thung lũng có ẩn giấu bóng hình màu xanh đậm. Khói khí bồng bềnh làm tăng thêm mấy phần thần bí cho không khí yên ắng. Nhìn kỹ lại, mới nhìn ra đó là khói khí sương mù, bị ánh mặt trời khúc xạ, hơn nữa trong thung lũng âm u nên thành ra màu đó.