Trở Lại Minh Triều Làm Vương Gia – Chương 828: Chương 373-4: Giờ mẹo dụng binh (4) – Botruyen

Tải App Truyện CV

Trở Lại Minh Triều Làm Vương Gia - Chương 828: Chương 373-4: Giờ mẹo dụng binh (4)

Trương Đa Khí há miệng, chỉ vào miệng nói:

– Chống đỡ? Ngươi xem đi lão đầu nhi còn răng sao? Đã rụng sạch rồi, lấy gì mà cắn? Ngươi là Sơn Đông Bố chính sứ, không phải Tế Nam Bố chính sứ, Thái An cũng không phải là con dân của ngươi rồi hả? Ngươi cứ trơ mắt nhìn Thái An nguy nan, hơn mười vạn dân chúng bị phản tặc làm thịt à?

Lã Kế Thiện liên tục cười khổ, đối mặt với vẻ tức giận của ân sư, đành phải ôn hòa giải thích. Một đám quan viên địa phương, thân sĩ học cứu đứng bên đều đứng ra hát đệm nói chuyện. Lã Kế Thiện đang lúc cảm thấy không chống đỡ được, Trương lão đầu thở hổn hển, đột nhiên nhảy dựng lên, quỳ xuống trước mặt Lã Kế Thiện:

– Lã đại nhân, Lã lão gia, lão già ta van xin ngươi được không? Thái An sắp không thủ được rồi, ngươi phát binh đi, phát binh đi.

Lã Kế Thiện vừa thấy ân sư quỳ xuống, y cũng lập tức quỳ xuống, lạy dài, nhưng kiên trì nói:

– Từ bi có thể phát, nhưng binh không thể phát. Biết rõ là cạm bẫy, học trò không thể dẫn quân Tế Nam ngơ ngẩn nhảy vào trong cạm bẫy được.

Trương Đa Khí tức giận run người, lão run run lấy một chồng gì đó trong người, vuốt vuốt nói:

– Nhìn đi, nhìn đi, nhìn thấy không? Đây là lão phu viết, trên dưới Thái An, quan viên, nhân vật có tiếng tăm đều đã ký lên đó, là cáo trạng ngươi đấy. Ngươi cầm nhìn đi, nếu Thái An bị hạ, chúng ta sẽ đi kinh thành để tố cáo ngươi. Không tin không tố cáo ngươi được, khốn kiếp.

Lã Kế Thiện ngượng ngùng nói:

– Ân sư, lão nhân gia ngài cứ đứng lên trước đi, một chồng như vậy, ngài bảo học trò đọc như nào? Học trò biết ngài lão văn chương giỏi, muốn xem, vẫn nên đợi sau này đưa vào kinh để Hoàng thượng xem ạ.

Trương Đa Khí chỉ vào mũi y quát lên:

– Tốt, tốt! Ngươi không cần quan tâm có phải không? Ta…ta….

Lão hết nhìn đông tới nhìn tây, đứng lên đi tới bên một cây cột, căm giận nói:

– Ngươi rõ là muốn ép lão phu nha. Ngươi phát binh hay không? Ngươi không phát binh, lão nhân đập đầu vào cột luôn.

– Đừng nha, đừng nha ân sư, ngài ở gần cây cột như thế, đụng vào cũng không ảnh hưởng mấy. Ngài ngồi xuống, chúng ta từ từ nói…

– Từ từ nói cái rắm! Ngươi không đồng ý đúng không? Ta đây treo cổ ở ngay đây.

Trương lão đầu cởi đai lưng xuống, chỉ vào xà nhà rít lên.

Lã Kế Thiện cười mỉa nói:

– Tiên sinh, đai lưng ngài nhỏ như thế, mà chưa dài tới hai thước, cho dù ngài với lên được, nhưng đai lưng này cũng không quấn được xà nhà, làm sao mà treo cổ được? Ôi, muốn cắn lưỡi? Đừng nha tiên sinh, ngài không còn răng, nhìn miệng ngài kia..

Lã Kế Thiện biết lão đầu nhi tâm nhãn rộng, làm nhiều hành động như vậy là ép buộc y xuất binh, căn bản không có ý tự tử. Y vừa nhạo báng ân sư vừa đi qua, kéo tay gầy gò của Trương Đa Khí, ấn lão ngồi xuống ghế.

Lão nhân vỗ đùi, gào khóc:

– Trên dưới Thái An đều ngóng ngươi nể chút mặt mo này của ta, mấy chục vạn người đều đang chờ cứu mạng…Ngươi tâm địa sắt đá không dao động, lão đầu nhi ta nào còn mặt mũi nữa, ta nào có thể diện nữa…

Lão cầm chén trà lên, đưa lên cằm tiếp đó khóc lóc nói:

– Trương Đa Khí ta nào có mặt mũi nữa, mặt mũi của ta trong mắt Lã đại nhân còn không bằng ngón tay cái, vùi mặt vào trong chén trà này, là có thể chết đuối đấy. Ta còn thể diện gì đi gặp phụ lão Thái An đây…

Lão tự tử là giả, nhưng khóc là khóc thật. Lã Kế Thiện luống cuống tay chân, gã khuyên tiên sinh, đám quan liêu thân sĩ bên cạnh nhân cơ hội khuyên gã, mọi người đang ồn ào, bỗng nghe bên ngoài có tiếng binh khí va chạm, chỉ thấy hơn mười Giáo úy mặc minh giáp đằng đằng sát khi đi vào đại sảnh.

Đi trước là một viên tì tướng, y thấy Lã Kế Thiện lập tức chào theo nghi thức quân đội, ôm quyền cao giọng nói:

– Ty chức tham kiến Bố chính sứ Lã đại nhân, Đô Chỉ Huy Sứ Trần đại nhân điểm binh ở sàn đấu võ chuẩn bị đi cứu viện Thái An rồi, đặc biệt phái tôi tới mời Bố chính Sứ ti, Án Sát Sứ ti cùng các vị đại nhân tới sàn đấu võ, hiệp đồng an bài công việc phòng ngự Tế Nam.

Mọi người trong phòng ngây ra, một lúc lâu sau, Lã Kế Thiện mới ngơ ngác nói:

– Trần đại nhân muốn xuất binh rồi hả?

Viên tì tướng kia cười cười nói:

– Vâng! Uy Quốc công gia sớm bí mật hiểu dụ các phủ các đạo hiệp đồng xuất binh, cùng trừng phạt Bạch Y Đạo, thời gian định vào giờ mẹo ngày mai. Vì Tế Nam là trạm thứ nhất, đề phòng để lộ tin tức, cho nên vẫn giữ kín không nói ra.

Y nhìn một vòng, Trương lão đầu Trương Đa Khí lau lau nước mắt trên gương mặt khô héo, chớp chớp mắt để lấy lại tinh thần. Tì tướng khẽ mỉm cười, khoát tay nói: