Trở Lại Minh Triều Làm Vương Gia – Chương 16: Chương 16: Lời bịa đặt đáng yêu – Botruyen

Trở Lại Minh Triều Làm Vương Gia - Chương 16: Chương 16: Lời bịa đặt đáng yêu

Hàn Ấu Nương nghe xong cảm thấy buồn cười, nhưng những lời muốn hỏi thì lại xấu hổ chết đi được. Nàng ngập ngừng một lúc lâu, đến khi không nhịn nổi nữa thì mới mở miệng lí nhí hỏi:

– Tướng công, thiếp… được gả vào nhà họ Dương đến nay đã gần được một năm. Tướng công vốn… vốn dĩ mang bệnh trên người, nên thiếp cũng không thể nói ra, nhưng mà…

Đến đây nàng lại bắt đầu quanh co:

– Nhưng mà… đến bây giờ… vì sao tướng công vẫn không cùng thiếp thực hiện thủ tục của đạo phu thê?

Dương Lăng hốt hoảng trong lòng: “Đến rồi đây, rốt cuộc nha đầu này cũng đã hỏi. Ha! Không phải là nàng ta hoài nghi thân thể mình có bệnh tật gì đấy chứ?”

Ài, đừng nói cô bé này còn nhỏ tuổi, Dương Lăng không phải là không có cảm giác với nàng ấy, nhưng là một người của thời hiện đại, thủy chung y không thể nhẫn tâm chiếm đoạt tấm thân hãy còn non nớt của nàng. Huống chi y còn mang máng nhớ rằng mình chết thường xuyên như cơm bữa, trong mấy lần chuyển thế trước chưa có lần nào sống quá hai tháng. Còn lần này thì …. có lẽ cũng được một tháng rồi.

Nghĩ đến đây, y không khỏi cảm thấy hơi chán nản. Mặc dù cuộc sống gia đình trong tám lần chuyển thế trước tốt hơn bây giờ rất rất nhiều, nhưng y lại thích cái cuộc sống giản dị an nhàn này và có phần yêu mến cô bé trẻ tuổi này. Có điều… không thể được. Nếu xâm hại nàng ấy xong, sau đó y lại bỏ mạng nữa thì chẳng phải là hại người ta rồi sao?

Giữ lại tấm thân trinh trắng cho nàng, tuy vẫn xem như là người đàn bà đã có chồng, nhưng trong tương lai nếu có đi bước nữa, vị hôn phu mới thấy nàng vẫn còn là xử nữ thì chắc hẳn sẽ đối xử với nàng tốt hơn một chút. Vả lại, nếu thực sự chiếm hữu nàng thì không khéo lại phát sinh tình cảm sâu đậm với nàng, đến lúc phải chết liệu y còn có thể ra đi thanh thản được không? Chẳng lẽ không cảm thấy đau lòng sao?

Y khẽ thở dài, nhẹ nhàng ôm lấy eo nàng, ghé miệng vào tai nói ra lý do mà y đã nghĩ ra để ứng phó trước đó:

– Ấu Nương, chuyện này ta chưa từng nói với một ai. Giờ ta kể cho nàng nghe, nàng ngàn vạn lần chớ nên nói ra ngoài, được chứ?

Hàn Ấu Nương bị y ôm lấy eo, đặt tay lên bụng của mình, nàng vốn đã căng thẳng đến phát run cả người; giờ lại bị y thì thầm vào tai, hơi ấm phả lên má, chỉ cảm thấy toàn thân như có kiến bò. Nàng run giọng nói:

– Tướng công có điều gì xin cứ nói ra. Ấu Nương… Ấu Nương quyết không nói cho bất cứ người nào đâu.

Dương Lăng ừm một tiếng, rồi chợt hỏi:

– Ấu Nương, nàng nói xem… con người sau khi chết sẽ đi về đâu?

– Hả?

Hàn Ấu Nương ngẩn người, không nghĩ đến phu quân lại hỏi tới chuyện này. Nàng thản nhiên đáp:

– Con người chết đi, dĩ nhiên là sẽ phải xuống âm tào địa phủ, dựa vào âm đức tích được ở tiền thế mà sẽ tái nhập luân hồi.

Dương Lăng nói:

– Đúng vậy. Ấu Nương, ngày trước các thầy lang đều nói rằng ta đã chết, đặt vào trong quan tài một ngày, nhưng lại đột nhiên tỉnh dậy. Mọi người tưởng ta vì tắc đờm mà hôn mê, nhưng thật ra… linh hồn của ta đã bị Ngưu Đầu Mã Diện lôi đi rồi.

– Á!

Hàn Ấu Nương sợ đến nhảy dựng lên, vùng mạnh ra khỏi người y. Nàng quay lại tròn mắt nhìn y chằm chằm. Mặc dù người ở thời đại này tin rằng tồn tại một nơi gọi là Địa Ngục, nhưng suy cho cùng thì vẫn chưa có ai từng thấy qua, cho nên cảm thấy nó hết sức thần bí. Vậy mà bây giờ trượng phu của mình đã đi vào âm tào địa phủ, rồi lại cải tử hồi sinh, thật sự khiến cho người ta vừa cảm thấy kinh ngạc không nói nên lời, lại vừa có chút tò mò.

Dương Lăng trịnh trọng nói:

– Đáng lẽ ta đã bị phán quyết vào vòng luân hồi rồi, nhưng lúc ấy ta phát hiện ra vị thành hoàng ở đây không ngờ lại là ân sư tại cuộc thi tú tài. Phẩm hạnh cũng như học vấn của lão nhân gia hơn người, nên sau khi tạ thế đã trở thành vị thần của cõi âm, được bổ nhiệm làm thành hoàng của vùng này.

– Ồ, hóa ra người làm nhiều việc tốt ở trên nhân gian, sau khi chết đi thì có thể xuống âm phủ làm quan à?

Hàn Ấu Nương rất kinh ngạc, sớm đã gạt bỏ sự sợ hãi khi thấy trượng phu chết rồi mà vẫn có thể hoàn hồn trở lại, nàng không nhịn được tò mò hỏi.

Dương Lăng cười thầm trong bụng, gật đầu nói:

– Đúng vậy, ân sư vừa thấy liền mang trà mang rượu ra mời ta uống, nói là muốn đưa ta đầu thai vào một gia đình giàu có. Đúng vào lúc đó, ta cảm ứng được nàng đang bị trưởng bối gia tộc của ta hiếp đáp ở dương gian, trong lòng vô cùng tức giận. Ân sư vốn rất coi trọng ta, thấy cảnh đó liền thi triển thần thông để kéo dài tính mạng cho ta, đưa ta hoàn hồn trở lại, nhưng… trong vòng hai năm không được thân cận nữ sắc, bằng không pháp thuật sẽ lập tức mất linh.

Mấy câu nhảm nhí này không ngờ lại khiến Hàn Ấu Nương tin sái cổ. Nàng ngẫm nghĩ, đáng ra trượng phu được đầu thai vào một gia đình tốt để hưởng phúc, nhưng vì nàng mà trở lại dương gian, vậy mà mình còn nghi ngờ này nọ, cho nên trong lòng cảm thấy áy náy mãi không thôi.

Để tăng thêm tính chân thật cho lời nói của mình, Dương Lăng còn làm bộ than thở:

– Ôi, đây vốn… là thiên cơ, không thể kể cho ai biết được, nhưng ta sao nỡ để cho nàng thương tâm như vậy? Hôm nay nói cho nàng nghe, ta sẽ không thể tránh khỏi phải mất ba năm dương thọ rồi.

Hàn Ấu Nương nghe xong khóc oà lên. Mình thật là đáng chết, sao đang yên lành lại ép trượng phu tiết lộ thiên cơ làm chi, để bây giờ chàng bị giảm mất ba năm tuổi thọ, hoàn toàn đều là do mình hại cả. Nghĩ đến đây, Hàn Ấu Nương lòng đau như cắt, hối hận đến độ chỉ muốn đánh chết bản thân thì mới cam tâm. Nàng ôm chặt lấy y, bi thương nức nở không dứt, luôn miệng nói:

– Thiếp xin lỗi, thiếp xin lỗi. Phu quân, đều là do Ấu Nương không tốt. Trời ơi, thiếp thật đáng chết, vì thiếp nên chàng đã vứt bỏ chuyển thế vào vinh hoa phú quý, lựa chọn quay trở lại nhân gian. Vậy mà thiếp lại hại chàng đến nỗi… Hu hu hu… Thiếp thật là đáng chết!

Dương Lăng nói dối hết câu này đến câu khác xong, trong lòng liền cảm thấy áy náy không ngớt, hận không thể vả vào miệng mình một cái thật mạnh.

“Mày nói mày là cái thá gì chứ. Nói dối không đụng vào thân thể cô ấy vốn để tốt cho cô ấy. Theo thường lệ thì mày chắc sẽ không sống quá hai tháng, đến lúc đó lại chết đi. Chết rồi là hết, cớ sao lại nói cái gì mà lo lắng cho cô ấy nên mới quay lại nhân gian, rồi vì cô ấy mà bị giảm đi dương thọ. Tại sao lại nói những lời như vậy? Chẳng nhẽ mày còn muốn khiến cho cô ấy không thể xa rời mày hay sao?”

“Nhưng mà… tại sao thấy cô ấy coi trọng mày, không ngớt vì mày mà phải đau khổ khóc như vậy, mày lại có một cảm giác thích thú không giải thích được thế này. Mày kém cỏi và ích kỷ đến vậy sao? Vốn là mong còn chẳng được cô bé đáng yêu ấy sẽ chỉ chung tình với mày, nhưng vô hình chung những lời nói dối này lại khiến cô ấy cảm thấy phải mang ơn, thật là vô sỉ mà.”

Y vội vàng tìm cách bù đắp cho nàng, cuống quýt nói:

– Ấu Nương, chớ nên đau lòng nữa. Ân sư nói ta có thể sống đến trăm tuổi mà. Bây giờ chẳng qua chỉ còn sống đến chín mươi bẩy tuổi thôi, cũng coi như sống dai hiếm thấy rồi, có gì mà phải đau lòng chứ? Thế nhưng… nếu như ta chết sớm, thì đó là do chuyện thành hoàng làm phép kéo dài tính mạng cho ta đã bị phán quan ở địa phủ phát hiện, vì vậy câu hồn ta về để sớm đưa đi đầu thai mà thôi. Cho nên… nếu như có ngày đó, nàng cũng chớ nên đau lòng. Nhờ công đức ở tiền thế, ta vẫn sẽ được hưởng phúc. Nhưng nếu nàng vì ta mà cực khổ thủ tiết, như vậy sẽ làm giảm công đức của ta. Nàng nhất định phải chiếu cố cho bản thân thật tốt, nếu có nhà nào tốt…

Miệng y đã bị bàn tay của Hàn Ấu Nương nhẹ nhàng bịt lại, đôi mắt đen láy đẫm lệ chớp chớp, trông xinh đẹp vô ngần. Nàng chỉ khẽ lắc lắc đầu, thỏ thẻ nói:

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.