Tất Xuân chậm rãi đứng dậy, đôi mắt hơi cụp xuống, hờ hững nói:
– Hạ quan xin chúc mừng đại nhân một bước lên mây, quyền cao chức trọng. Nghe nói đại nhân muốn thị sát Long Sơn vệ, ti chức không dám sơ suất chút nào, đang cố gắng chỉnh đốn việc quân chờ đại nhân đến. Có điều không biết vì sao đại nhân còn chưa thông báo mà đã vào doanh khống chế thân quân của ti chức rồi sau đó mới triệu ti chức đến gặp là có ý gì?
Dương Lăng liếc nhìn qua hai bên chỉ thấy hơn hai chục vị tướng tá đứng nghiêm ở đó, ngay cả thở mạnh cũng không dám nhưng người người đều dỏng tai lên, hiển nhiên là rất quan tâm đến ý đồ của y khi đến đây lần này.
Y nở nụ cười mỉm, hôm nay tập kích Long Sơn vệ nhờ có Đinh thiêm sự làm nội ứng, lại ra tay trong lúc đối phương không đề phòng do đó chẳng cần động đến đao thương đã có thể giải quyết được Tất Xuân, trái tim vốn căng thẳng như đeo đá của y cũng nhẹ nhõm hơn nhiều, do đó thần thái cực kỳ ung dung. Dương Lăng thản nhiên liếc nhìn qua phía Liễu Bưu, Liễu Bưu lập tức hiểu ý bước lên trước một bước, cao giọng hô:
– Xưởng đốc Nội xưởng kiêm khâm sai đại thần Dương đại nhân phụng chỉ tuần tra Giang Nam, nhận được sự tố cáo của chỉ huy thiêm sự Long Sơn vệ là Đinh tướng quân, tra xét việc chỉ huy sứ của Long Sơn vệ là Tất Xuân cùng đồng bọn là phó sứ Lục Quý Vân cắt xén quân lương, cưỡng chiếm đồn điền, báo sai quân số, để khí giới hư tổn lại nhiều lần gian dối nhằm nhét đầy túi riêng khiến lòng quân oán hận, sỹ tốt khổ sở vô cùng, tội chứng xác thực. Trong thời gian khâm sai đại nhân tuần tra, tất cả những hành vi phi pháp về quân sự và chính trị ở Giang Nam đều quyền hỏi tới. Giờ xin vâng theo thánh dụ, lập tức bắt giữ Tất Xuân và Lục Quý Vân, mấy hôm nữa sẽ áp giải về kinh lĩnh tội.
Đám tướng tá phía dưới lập tức trở nên nhộn nhạo. Bọn họ sớm đã cảm thấy việc khâm sai đại nhân hôm nay đột nhiên vào doanh rồi lại động can qua như thế tuyệt đối chẳng phải là chuyện tốt gì, không ngờ lại đúng là muốn bắt người, hơn nữa còn là bắt cả chính và phó chỉ huy sứ.
Lục Quý Vân nghe xong không khỏi run lên, hắn và Tất Xuân vừa kinh hãi vừa tức giận. Chỉ huy thiêm sự Đinh Lâm không ngờ Liễu Bưu lại nói ra tên mình ở ngay trước mặt mọi người như thế, sắc mặt không khỏi lúc trắng lúc đỏ: rõ ràng là khâm sai muốn giải quyết Tất Xuân, vậy mà lại nói là nhận được sự tố cáo của y rồi mới điều tra, lần này dù y có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng rửa được hết tội rồi.
Tất Xuân vừa kinh hãi vừa tức giận nói:
– Đại nhân cớ gì lại nói như vậy? Hạ quan một lòng trung với triều đình, đây rõ ràng… rõ ràng là Đinh Lâm và hạ quan bất hòa, cố ý trả thù, ngậm máu phun người. Đại nhân chớ nên nghe lời nói từ một phía của y!
Đinh Lâm nghe thế cũng chỉ đành hạ quyết tâm, nhảy ra nói:
– Tất đô ti, ngài đã từng làm những chuyện gì thì tự ngài rõ, việc ngài và Lục phó sứ đồng lõa với nhau tham ô quân lương chẳng phải là sự thực sao? Quân lương theo luật thì phải do vị quan thiêm sự ta quản lý, ngài dựa vào cái gì mà một tay nắm hết chứ? Khi ngài đi lên phía bắc thì quyền quản lý lại được giao cho gã họ Lục, sợ ta dính dáng vào…
Dương Lăng khoát tay ra hiệu cho y dừng lại, nói:
– Bản quan được nhiên sẽ không nghe lời từ một phía mà trị tội ai cả, ngươi muốn có chứng cứ sao?
Y vươn người đứng dậy, nói:
– Người đâu, đưa chứng cứ vào đây!
Lập tức có bốn viên nha sai bước vào trong lều, hai người bưng theo một chồng công văn rất dày, hai người còn lại thì khiêng một cái rương lớn, Dương Lăng chỉ tay vào một cuốn sổ nói:
– Đây là sổ ghi chép danh sách quan binh, bên trên ghi nhân số là 6539 người. Bây giờ bản quan sẽ kiểm tra thử, nếu nhân số không chênh lệch quá một trăm người, bản quan sẽ không tính là ngươi ghi khống để cắt xén quân lương.
Tất Xuân nghe xong lập tức mặt vàng như đất, chênh lệch một trăm người? Chuyện đùa, ngàn người còn là ít ấy chứ! Triều đình chính là dựa vào số lượng này để phát quân lương, Dương Lăng làm sao mà biết được? Làm sao lại có vẻ chắc chắn như thế?… Nhất định là tên cẩu tặc Đinh Lâm kia mật báo rồi! Vừa nghĩ hắn vừa hằn học trừng mắt nhìn Đinh Lâm một cái, dáng vẻ tựa như thể chỉ muốn xông lên cắn chết đối phương ngay.
Dương Lăng lại chỉ tay vào một cuốn sổ khác nói:
– Trong quân mỗi một binh sỹ được giao cho một suất ruộng, do quan phủ cung cấp trâu cày, nông cụ và hạt giống, đồng thời trưng thu lương thực theo từng suất, đây là chế độ đồn điền vệ sở. Hiện giờ phần lớn đất đai đều đã bị đám tướng tá cao cấp các ngươi phân chia, chỉ có một số đất cằn cỗi hoang vu là được giao vào tay binh sỹ, các ngươi cưỡng ép tước đoạt như thế, khiến các binh sỹ khó mà sống nổi nên không thể không đào ngũ, lưu lạc tha hương, đây cũng là Đinh tướng quân vu cáo sao? Có cần bản quan phải lần lượt chỉ ra từng chứng cứ không?
Tất Xuân sắc mặt trắng bệch, hai tay run rẩy, khí chất vững vàng đúng mực vốn có đã biến mất hoàn toàn. Dương Lăng thở dài khoát tay một cái, hai nha sai bưng công văn sổ sách liền đứng qua hai bên phải trái, hai nha sai phía sau thì đặt chiếc rương xuống đất, lấy ra một tấm lá chắn, tấm lá chắn đó vốn được làm bằng gỗ cứng rồi bọc sắt bên ngoài, nhưng hiện giờ nhìn mặt ngoài của nó đã rỉ sét, màu sắc thì cũ kỹ, bên trên còn hơi ẩm ướt và có rêu xanh, chẳng biết là đã bao lâu chưa được quét sơn và bão dưỡng rồi. Hai người giống như biểu diễn, một người cầm lá chắn, người kia rút thanh đao bên hông ra, một người chém một người đỡ, đao vừa chém xuống lá chắn liền vỡ tan, hệt như cắt rau vậy.
May mà hai người đã sớm có chuẩn bị, lực dùng đao vừa phải, lá chắn vừa bị chém vỡ là người cầm lá chắn liền thu tay lại ngay, sau đó lại thuận tay lấy từ trong chiếc rương ra một quả địa lôi. Dương Lăng cười lạnh nói:
– Hỏa khí trong quân nhất định phải bảo dưỡng hợp lý, ngươi đem bạc mà triều đình phát cho để duy tu xây dựng phòng chứa hỏa khí đi đâu rồi? Trong mười quả Thần Nha Hỏa Lôi này liệu có tới hai quả có thể nổ được không?
Tất Xuân ngẩng đầu lên trời thở dài một tiếng, nhắm hai mắt lại chẳng nói năng gì, Lục phó sứ tựa như con gà trống bị cắt tiết, ú ớ chẳng biết phải nói gì, sau đó đột nhiên quỳ đánh bộp một cái xuống đất, run rẩy chẳng nói lên lời.
Dương Lăng thở dài một tiếng, ngoảnh đầu lại bảo:
– Ngoài đội thân binh của ngươi, cánh quân này của Đại Minh ta có khác gì với một đám ăn mày chứ? Càng đừng nhắc đến ngươi… Ngươi khi đối địch với lũ giặc lùn thì còn đục nước béo cò… có vô số hành vi táng tận lương tâm!
Y khoát tay một cái, lập tức có bốn nha sai xông vào, ấn Tất Xuân và Lục Quý Vân xuống đất, trói thật chặt rồi lôi ra bên ngoài. Trong lều lúc này vô cùng tĩnh lặng, một số tướng lĩnh có chia phần trong việc này thì đều run lẩy bẩy, sắc mặt trắng bệch.
Sắc mặt Dương Lăng hòa hoãn hơn một chút, nói với chúng tướng:
– Ta biết các ngươi ít nhiều đều có chút hành vi phi pháp, có điều phần lớn là tình thế bức ép, sợ quan trên ghét bỏ nên không thể không vào hùa theo. Hiện giờ bản quan đã trừ bỏ kẻ thủ ác, những người bị bức ép phạm pháp bản quan cũng không truy cứu nữa.
Hơn hai mươi tướng tá nghe vậy đều mừng rỡ vô cùng, lập tức quỳ cả xuống đất, dập đầu tạ ơn:
– Bọn mạt tướng xin cảm tạ Dương đại nhân đã khai ân!
Dương Lăng khẽ mỉm cười, đưa mắt nhìn Đinh thiêm sự nói:
– Đinh tướng quân!
Đinh Lâm thân hình chấn động, vội bước ra nói:
– Có mạt tướng!
Dương Lăng nói:
– Trong quân không thể một ngày không có tướng, hiện giờ trong vệ sở Long Sơn phẩm hàm của ngươi là cao nhất, nhiệm vụ nặng nề này ngươi hãy tạm thời đảm nhận đi, đợi sau này trong kinh có thánh dụ ban xuống thì sẽ trở về chức cũ.
Đinh Lâm mừng rỡ vô cùng, vội quỳ xuống nói:
– Mạt tướng tuân lệnh!
Dương Lăng gật gật đầu, đưa ngón tay ra nói:
– Đại tội của Tất Xuân chính là đại công của ngươi. Hắn cắt xén quân lương, báo sai quân số, cưỡng chiếm đồn điền, để khí giới tổn hại, ngươi biết nên làm thế nào rồi chứ?
Đinh Lâm hơi ngẩn ra, ngẩng đầu lên nhìn thấy ánh mắt sắc bén của Dương Lăng, trong lòng không khỏi run lên, vội trả lời:
– Mạt tướng hiểu, mạt tướng sẽ lập tức đem quân lương bị cắt xén phát cho sỹ tốt, đo đạc lại đồn điền lần lượt trả về cố chủ, sau đó điểm lại nhân số báo cho ty đô chỉ huy sứ, chỉnh đốn lại tác phong quân đội, đồng thời cho duy tu sửa chữa các loại khí giới…
Dương Lăng tựa cười mà chẳng phải cười nói:
– Rất tốt, sau này bản quan sẽ phái người trở lại xem ngươi làm thế nào. Nếu có người dám cản trở hay gây khó dễ, bản quan nhất định sẽ làm chủ cho ngươi. Nhưng chỉ làm những chuyện này thôi vẫn chưa đủ, ngươi còn phải cầm quân cho tốt, khi giặc lùn tới thì có thể đại chiến một phen, đuổi bọn chúng trở về biển cả làm tôm cá. Đừng học theo Tất Xuân chỉ biết đi theo sau đít người ta mong nhặt lấy chút tài vật do đối phương vứt lại, đó đều là mồ hôi nước mắt, là nguồn sống của trăm họ, làm thế thật thất đức lắm!
Đinh Lâm và hơn hai chục viên tướng tá phía dưới đều mặt mũi đỏ bừng, mồ hôi tuôn ra cuồn cuộn nói:
– Vâng vâng vâng, mạt tướng tuân lệnh!
Dương Lăng đứng dậy nói:
– Đinh tướng quân, ngươi hãy ước thúc quân đội của mình cho tốt. Được rồi, bản quan phải lập tức đưa phạm nhân về thành.
Trước khi quyết định ra tay Dương Lăng đã phái người đi thương nghị với Đinh Lâm, chỉ cần Tất Xuân và Lục Quý Vân bị bắt thì trong tình huống như rắn không đầu, cho dù thân quân của Tất Xuân nhất thời không phục thì cũng không có dũng khí công khai phản kháng, huống chi Đinh Lâm ít nhiều cũng có một số thân tín, y tự tin rằng mình có thể giải quyết ổn thỏa chuyện này.
Dương Lăng cũng từng nghĩ đến việc điều quân ở Long Sơn vệ đi tiễu trừ Viên Hùng, nhưng nếu bây giờ sử dụng đến đội quan binh vốn lòng quân chưa vững này, trong loạn quân liệu thân tín của Tất Xuân có ngầm giở trò hay không thật sự là khó nói, do đó để cho an toàn, Dương Lăng quyết định chỉ cần Long Sơn vệ có thể giữ được sự ổn định là đã tốt lắm rồi, không dám hy vọng rằng bọn họ có thể có tác dụng gì khác cả.
Các tướng tá của Long Sơn vệ vội vàng lùi qua hai bên, bốn mươi nha sai bảo vệ Dương Lăng ở giữa nối đuôi nhau bước ra ngoài. Chỉ thấy hai người bạn cũ là Quan Thụ Anh và Trịnh Đại Bằng đang ngẩn ngơ đứng ngay ngoài cửa, trên hai chiếc xe tù tạm thời được trưng dụng là Tất Xuân và Lý Quý Xuân bị trói nghiến vào, vẻ mặt mịt mờ khôn tả, nhìn thấy Dương Lăng bước ra mới chợt cúi đầu xuống hằn học trừng mắt nhìn y, ánh mắt như thể muốn ăn tươi nuốt sống y vậy. Dương Lăng ngày trước từng xưng huynh gọi đệ với Quan Thụ Anh và Trịnh Đại Bằng, giờ đây thấy bộ dạng bọn họ như thế, trong lòng có chút bất nhẫn, do đó mới dừng chân lại, nhưng cũng không tới nói chuyện với bọn họ, chỉ nhỏ giọng bảo Đinh Lâm vốn đi ra theo sau mình:
– Trong vệ sở Long Sơn sức chiến đấu của đội thân quân của Tất Xuân là mạnh nhất, nên vỗ về chứ không nên đàn áp, đừng làm khó bọn họ quá, nên dùng ân đức để thu phục lòng người, bọn họ nhất định sẽ trở thành cánh tay đắc lực cho ngươi.
Đinh Lâm nào dám không theo, vội vàng lên tiếng:
– Vâng vâng, đại nhân yên tâm, lòng dạ hạ quan tuy không so được với đại nhân, nhưng cũng không đến nỗi không chứa nổi mấy tên thân binh, quyết sẽ không làm khó bọn họ.
Dương Lăng gật gật đầu, chậm rãi rời khỏi trung quân, Mẫn Văn Kiến và Trịnh bách hộ dẫn ba trăm sỹ tốt đi theo sau, bên cạnh những ngôi lều ở hai bên, binh sỹ của Chủng thiên tổng vẫn cầm đao cầm thương cẩn thận phòng bị. Đúng vào lúc này trong một ngôi lều ở phía xa có người hô lớn:
– Ta muốn gặp khâm sai đại nhân, ta muốn gặp khâm sai đại nhân.
Dương Lăng ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy trong một ngôi lều có một người binh sỹ chạy ra, vệ quân Hải Ninh đã ngăn y lại, mấy binh sỹ nóng tính còn đá y ngã lăn ra đất, sau đó đấm đá một trận. Không khí xung quanh lập tức trở nên náo động, thân quân dưới trướng Dương Lăng đều cẩn thận đề phòng, những binh sỹ có nỏ liên châu trong tay đều đã giơ cây nỏ lên ngang người, hướng đầu mũi tên về phía trước.
Dương Lăng lạnh lùng bảo:
– Chẳng qua chỉ là một người, còn sợ y làm phản chắc? Đưa y tới đây!
Tuy bị vệ quân Hải Ninh đánh cho một trận, nhưng người đó không dám phản kháng, sợ bị người ta hiểu lầm là thích khách mà giết chết, chỉ đành ôm đầu bảo vệ chỗ yếu hại, lớn tiếng kêu lên:
– Ta và đại nhân vốn có giao tình, chớ có đánh ta!
Nghe thấy thân quân của Dương Lăng lớn tiếng quát, đám lính Hải Ninh đó mới chịu dừng tay nhấc người kia lên, bẻ quặt tay y ra phía sau mang lại gần. Dương Lăng vừa nhìn thấy người đó, tuy mặt mũi đã sưng vù nhưng vẫn có thể nhận ra là Mã Ngang, không khỏi cả kinh. Y phải lo nghĩ việc bắt giữ Tất Xuân, Viên Hùng, bố trí người ngầm quan sát Mạc Thanh Hà, có nhiều việc phải quan tâm, không ngờ lại quên mất việc Mã Ngang đang ở trong quân của Tất Xuân.
Dương Lăng vội vàng bước lên hai bước, ra lệnh:
– Mau thả y ra! – Dứt lời liền đi tới nắm lấy tay Mã Ngang, nhìn khắp trên dưới bảo – Mã huynh, quả nhiên là huynh.
Mã Ngang vừa bị đánh cho một trận, nhưng thấy Dương Lăng đối với mình cực kỳ thân thiết, trong cơn mừng rỡ không khỏi quên hết nỗi đau đớn trên người, vội cười bồi nói: