Ngày mai chính là ngày hoàng đế nạp một hậu hai phi, phủ họ Dương cũng giăng đèn kết hoa khắp từ trong nhà ra ngoài sân. Bên phải nội viện, hai căn phòng vừa được sơn quét, ngăn cách bởi một gian nhỏ dùng làm nhà kho cất giữ những đồ lặt vặt, chính là phòng tân hôn mà Ngọc Đường Xuân và Tuyết Lý Mai sắp sửa bước vào; phòng được trang hoàng rực rỡ, tràn đầy không khí hoan hỷ.
Khuê phòng của hai nàng tuy không lớn nhưng rất tinh tế. Phòng ngoài của Ngọc Đường Xuân treo đầy những bức thư hoạ, còn của Tuyết Lý Mai lại là cầm, sắt và tỳ bà (1) được đặt ngay ngắn chỉnh tề. Nội thất của hai người đơn giản hơn nhiều, giường thêu hoa lệ, căn phòng đỏ rực, một khóm hoa tươi được cắm trên bàn trang điểm. Một khi đã bước vào phòng, mùi hương dịu êm nức mũi lại thêm mỹ nhân muôn vẻ yêu kiều thực là cảnh sắc tiêu hồn khiến người ta mê đắm.
Giường thêu hoa lệ của hai người được khâu ngay ngắn chỉnh tề, trên giường không nhiễm chút bụi trần, ngay cả bản thân bọn họ cũng không nỡ ngồi lên, dĩ nhiên sẽ không để bọn nha hoàn chạm vào giúp đỡ. Tất cả những thứ này đều do hai cô hao phí nửa ngày trời chuẩn bị.
Làm chuyên sứ cho Thiên tử cần phải xử lý rất nhiều việc, Dương Lăng mới nghỉ ngơi được một ngày thì đã không thể tiếp tục cáo bệnh nữa, đêm nay y sẽ phải chạy vào cung chuẩn bị. May mà vết thương của y không sâu, lại rất mau lành nên không ảnh hưởng đến hoạt động bình thường.
Trong thư phòng, Dương Lăng ghi nhớ cẩn thận một lượt những quy trình cần làm vào ngày mai rồi trở về phòng viện của mình. Hai tiểu nha hoàn đang giăng đèn kết hoa trong sảnh, một người đứng trên ghế, một người đỡ ở bên dưới. Trông thấy lão gia, bọn họ định làm lễ, thấy bọn họ đang bận bịu, Dương Lăng vội khoát tay ngăn lại, tự mình bước vào trong phòng.
Lặng lẽ đi đến cửa phòng, vừa tính mở cửa, y chợt nghe tiếng Hàn Ấu Nương từ trong phòng vọng ra:
– Sao muội càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp đó. Tướng công nạp đồng thời hai nàng thiếp về nhà, như vậy có tốt không?
Lòng Dương Lăng chìm xuống: “Thôi rồi! Ngoài miệng Ấu Nương không nói gì nhưng quả nhiên trong lòng không vui rồi. Tuy nhiên nàng cũng biết kiềm nén vứt bỏ lòng ghen đáng xấu hổ của phụ nữ đi, cho dù Hoàng Đế ban thưởng cho một cặp ma lem thì cũng không thể cự tuyệt đâu à…”
Hai người Ngọc Đường Xuân và Tuyết Lý Mai muôn vẻ yêu kiều, nhìn là muốn yêu, sớm chiều gặp mặt, sao có thể không nảy sinh chút cảm tình nào? Nhưng nếu Hàn Ấu Nương công khai tỏ ý buồn phiền, Dương Lăng thực sẽ không “được voi đòi hai bà Trưng”, bởi vì việc đó sẽ khiến nàng không hạnh phúc.
Tuy y có gan vì sự sống chết của Ấu Nương mà kháng lại thánh chỉ, nhưng lại không có dũng khí vì chuyện như vậy mà đắc tội với Hoàng Đế. Nghe thấy câu nói của ái thê, trong lòng thấy bất an, Dương Lăng không dám cất bước vào phòng.
Y lại nghe tiếng Cao Văn Tâm trong phòng khẽ cười nói:
– Rốt cuộc muội muội lo lắng chuyện gì chứ? Chỉ thấy muội ấp a ấp úng nửa ngày trời, tỷ tỷ vẫn chưa hiểu là chuyện gì nè.
Hàn Ấu Nương lắp ba lắp bắp:
– Ai da, sao tỷ tỷ ngốc vậy chứ. Muội muốn nói là… là tướng công một đêm phải động phòng hai lần. Muội sợ chàng… sợ chàng… sợ chàng chịu không nổi thôi…
Cao Văn Tâm không nhịn được cười phì một tiếng, trong phòng vẳng ra những tiếng trêu đùa, sau đó y nghe Cao Văn Tâm cười khúc khích, thở dốc:
– Hoá ra… hoá ra muội đây là thương xót cho tướng công, hi hi, a ha, ha ha!!!
Không nghe được tiếng Ấu Nương nói trong phòng, Dương Lăng chỉ có thể tưởng tượng ra vẻ dẩu miệng yêu kiều của nàng, trong lòng không khỏi ngứa ngáy. Y lại nghe tiếng Cao Văn Tâm rối rít xin lỗi:
Vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, Hàn Ấu Nương vội hỏi dồn:– Tỷ tỷ! Vậy phải chữa trị như thế nào?
Thấy sự việc liên quan đến chính mình, trống ngực Dương Lăng cũng đập dồn dập. Y không có cái suy nghĩ “kế tục hương hoả”, “vô hậu vi đại” (3), nhưng lại rất muốn cùng Ấu Nương mến yêu của mình sinh ra một kết tinh của tình yêu, để nàng có mục tiêu và dũng khí tiếp tục cuộc sống sau khi y qua đời.
Vốn còn tưởng vì Ấu Nương tuổi hãy còn nhỏ, không ngờ lại là chính thân mình mang bệnh ngầm, phỏng chừng một loại bệnh suy thận hư khí do lâu ngày nằm liệt trên giường nào đó. Nhất thời mình mềm lòng cứu giúp Cao tiểu thư, lần này thật đúng là “có lòng tốt ắt gặp báo đáp”. Bằng không hai năm sau mình trả mạng về trời, thậm chí con nối dõi cũng không có, cho dù Ấu Nương có dũng khí sống tiếp, nhất định nàng cũng sẽ áy náy cả đời.
Nghe thấy hai người to nhỏ thì thầm, bắt đầu bàn tới những biện pháp chữa trị, y bèn lặng lẽ lùi ra ngoài cửa. Sau một lát, Dương Lăng cất cao giọng nói với cô nữ tỳ bên ngoài:
– Ừ! Được rồi! Không cần phải treo nhiều đèn như vậy đâu, dán thêm chữ HỶ lên cửa sổ là được rồi.
Nghe tiếng Dương Lăng, Ấu Nương vội mở cửa phòng, thấy y ăn mặc chỉnh tề, nàng bèn hỏi:
– Tướng công, chàng muốn đi ra ngoài sao?
Thấy Cao Văn Tâm trốn trong phòng không ra, Dương Lăng bèn cười nói với Ấu Nương:
– Đúng vậy! Sớm mai ta phải đến phủ của Hạ đại nhân, đêm này còn nhiều thứ phải làm, giờ ta phải chạy vào trong cung. Đêm nay nàng cũng nghỉ ngơi sớm một chút đi, sáng sớm mai còn phải chạy vào hoàng cung hộ tống loan giá (xe) của Hoàng Hậu đó.
Hàn Ấu Nương vẫn luôn tưởng mình hiếm muộn, trong lòng thường hay thấp thỏm bất an. Hôm nay tuy trong lòng nhẹ nhõm, nhưng biết được vấn đề là do tướng công, nàng lại sợ y biết rồi sẽ xấu hổ buồn phiền nên cũng không dám kể những lời của Cao Văn Tâm cho y nghe. Nàng tiễn Dương Lăng ra khỏi cổng, thấy tướng công đã cưỡi ngựa đi xa mới lật đật trở vào sân, vội vã chạy đến chỗ Cao Văn Tâm xin lĩnh giáo y thuật.
*****
Chú thích:
(1) tên ba loại đàn, đàn cầm dài ba thước sáu, căng bảy dây; đàn sắt hai mươi lăm dây; đàn tỳ bà bốn dây.
(2) loại thuốc chữa dùng đá để tiêm vào người chữa bệnh.
(3) “không người nối dõi là tội bất hiếu hàng đầu” (theo Mạnh Tử)
(4) hay Yến Thanh quyền là một bộ quyền pháp dựa trên sự biến ảo (Mê nghĩa là biến ảo, Tung nghĩa là dấu vết). Nghĩa bóng chỉ sự tấn công mà không để lại dấu vết.
(5) chỉ việc Hoàng Đế qua đêm cùng các loại phi tần.