Chỉ cần có thể nắm giữ càng nhiều góc phù văn, nói không chừng ở trong nơi
thần bí này có thể càng thuận buồm xuôi gió hơn. Mà khi hắn đi tới trung tâm
sa mạc, đối với chuyện chiến đấu cùng đám người của đế quốc Huyền Binh cũng
càng lúc càng nắm chắc hơn. Bởi vì hắn phát hiện, hắn thật sự có thể mượn toàn
bộ lực lượng phù văn của sa mạc để chiến đấu.
Đương nhiên, muốn giết chết mọi người ở đây tạm thời vẫn chỉ là nằm mơ. Thực
lực của hắn còn chưa đủ để làm được điều đó. Giống như ở trong thế giới Lữ Giả
lúc trước, hắn vô ý dẫn động phù văn của thế giới Lữ Giả, cũng không phải là
vạn năng, nhưng đã có thể rất kinh khủng. Hắn tin tưởng, chỉ cần phù văn của
Huyền Binh Điển tiếp tục tiến bước, hắn tuyệt đối có thể dẫn động được càng
nhiều lực lượng sa mạc hơn.
– Hắc hắc, dù thế nào Huyền Binh Đại Đế cũng sẽ không nghĩ tới, ở đây còn có
thể có sân nhà của ta.
Trong lòng Vu Nhai đang lặng lẽ nói. Không chỉ là phù văn trận, còn có tâm
trận, thậm chí có thể tiếp còn có thể có sát trận…
Nói đến sát trận, sát trận đã đến. Xuyên qua sa mạc, phía trước lại xuất hiện
một rừng đá do sa mạc diễn sinh ra. Vừa nhìn thấy rừng đá, có thể cảm giác
được sát khí khủng khiếp ở bên trong. Rừng đá này có vài phần tương tự với
rừng đá hắn đã ném ra khi chống đỡ bảy kiếm Kinh Thiên. Mà khi đến rừng đá,
tất cả mọi người theo bản năng nhìn về phía Vu Nhai.
Rất nhiều người ở đây đã len lén xuống Bách Tộc Loạn Địa điều tra xung quanh
các Lục Thiên Sát Trận. Nơi đó khí tức cũng gần giống với ở đây. Chỉ có điều
không có sát trận kinh khủng như ở Bách Tộc Loạn Địa kia mà thôi. Dù vậy, bọn
họ đã có thể xác định sát trận này chính là loại sát trận Vu Nhai từng đánh
ra.
Cùng lúc đó, Vu Nhai cũng rất phối hợp lộ ra sắc mặt khiếp sợ. Mặc dù hắn sớm
đoán được vẫn khẽ nói:
– Hình như thật sự là Lục Thiên Sát Trận. Tại sao ở đây lại có thể có Lục
Thiên Sát Trận được? Ở đây thật sự là Huyền Thiên Nguyên Giới sao?
– Đúng vậy. Đúng là Lục Thiên Sát Trận, chúng ta đã sớm phát hiện ra. Chúng
ta cũng không biết vì sao ở đây lại tồn thứ Lục Thiên Nguyên Giới của ngươi.
Có lẽ trở ra ngươi có thể có phát hiện gì đó.
Trưởng công chúa gật đầu một cái nói.
Trước đây đế quốc Huyền Binh cũng không biết cái này gọi là Lục Thiên Sát
Trận. Vẫn chờ sau khi Vu Nhai đánh ra tuyệt địa Sát Lục mới biết được.
A không. Là mãi đến khi Huyền Binh Đại Đế nhận được tin tức về Thần Chi Nguyên
Giới mới biết được. Trước đây bọn họ cũng cảm thấy rất kỳ quái, vì sao Vu Nhai
có thứ trong nơi thần bí của bọn họ. Bọn họ cũng tin chắc nơi thần bí này đầy
thần bí và cường đại này có lực lượng ngăn cản Kinh Thiên Nguyên Giới.
Chỉ là khi đó bọn họ không có cách nào gọi Vu Nhai đến hỏi cho rõ rằng. Dù sao
khi đó Vu Nhai đã trở thành nhân vật không thể tùy tiện khống chế được. Hơn
nữa nơi thần bí lại là tồn tại nghiêm mật nhất của đế quốc Huyền Binh. Chỉ là
mấy nghìn năm qua bọn họ vẫn không điều tra được rõ ràng. Thế hệ Huyền Binh
Đại Đế này thậm chí cũng lười đi nghiên cứu nhiều. Cùng lắm để người đi vào
rèn luyện mà thôi. Mãi đến sau khi Lục Thiên Sát Trận của Vu Nhai xuất hiện
Huyền Binh Đại Đế mới chính thức coi trọng.
Mặc dù không biết Thần Chi Nguyên Giới, Huyền Binh Đại Đế cũng nghĩ biện pháp
dụ dỗ Vu Nhai tới đế đô.
Cũng chính bởi vì Lục Thiên Sát Trận tồn tại, Huyền Binh Đại Đế mới có thể có
khát vọng như vậy, đồng thời có quyết tâm để Vu Nhai tới tìm kiếm, giải ra đầu
mối của nơi thần bí này, mà không phải là trực tiếp giết chết hắn. Vu Nhai
thực sự có giá trị lợi dụng.
Đội ngũ lại tiến vào sát trận rừng đá. Lần này trưởng công chúa cũng không
muốn thiết lập uy tín gì nữa, mà trực tiếp để Vu Nhai dẫn đường. Vu Nhai cũng
không khách khí. Tất cả đều biết mình học Lục Thiên Sát Trận, cũng không có gì
cần che giấu. Mà sau khi tiến vào trong, Vu Nhai đã phát hiện ra rất nhiều chỗ
không đúng. Trong lòng hắn thầm nghĩ:
– Nhìn ra được nơi này là đào hố cho ta.
Tất cả đều biết Vu Nhai nắm giữ sát trận của Lục Thiên Nguyên Giới. Như vậy
đương nhiên cũng lo lắng Vu Nhai mượn lực lượng của Lục Thiên Sát Trận. Nhưng
trên đường bọn họ tiến vào lại có một Lục Thiên Sát Trận. Vậy không phải là
quá rõ ràng sao?
Chính là đào hố cho Vu Nhai nhảy vào. Nếu như Vu Nhai lớn gan dám ra tay ở chỗ
này, như vậy hắn sẽ chết rất thảm. So với ở bên ngoài sát trận còn chết thảm
hơn. Vẫn lời kia, đế quốc Huyền Binh nắm giữ nơi thần bí này trong suốt mấy
nghìn năm, đã sớm nghiên cứu kỹ càng. Tuy rằng vẫn không có cách nào học được
nguyên lý của Lục Thiên Sát Trận, nhưng bên trong chỗ nào có nguy hiểm, chỗ
nào có thể phát động công kích vẫn biết vô cùng rõ ràng.
Độc Cô gia có thể vì đối phó với dân Cổ Duệ, che giấu rất nhiều lực lượng
không muốn cho người ta biết tới. Đế quốc Huyền Binh đương nhiên cũng có thể.
Đồng thời làm làm đặc biệt kín đáo. Cho dù cường giả từ nơi này rèn luyện cũng
nhận được cái gì cũng sẽ không để cho người khác biết.
Dường như không sợ Vu Nhai rời khỏi đội ngũ, lúc đầu mỗi nơi đều sẽ có bố trí.
Về phần đến phía sau. Thật đáng tiếc, bọn họ cho Vu Nhai lựa chọn con đường
này, cũng chỉ có một sát trận này mà thôi. Phía sau hoàn toàn không có gì. Nói
cách khác, đội ngũ kế tiếp không gặp phải sát trận nữa.
Hắc, Vu Nhai muốn ở phía sau tìm kiếm sát trận cường đại hơn để phản kích là
chuyện không có khả năng.
Đáng tiếc Huyền Binh Đại Đế căn bản không biết Vu Nhai còn nắm giữ phù văn
trận cường đại, cũng không biết hắn có kiếm đạo chi tâm hoàn mỹ.
Nói chung, Vu Nhai lại bắt đầu học tập. Khó có được có cơ hội học tập như vậy
đâu có thể buông tha. Đặc biệt khi hắn phát hiện trong sát trận này hình như
có chỗ thiếu hụt nao đó. Hắn càng cảm thấy hình như sát trận này dễ học hơn ở
trong Lục Thiên Nguyên Giới.
– Vu tiểu tử, cái sát trận này cũng không hoàn chỉnh. Hình như thiếu chút gì
đó.
Thời điểm sắp đi hết sát trận, Vu Thuấn đột nhiên nhắc nhở.
– Đúng vậy, ta cũng phát hiện ra. Vẫn giống như còn rất non trẻ lại chưa đủ
thành thục.
Vu Nhai gật đầu. Chính bởi vì non trẻ mới khiến cho Vu Nhai càng có thể nhìn
thấu cơ sở trận thế Lục Thiên bên trong, học càng thuận buồm xuôi gió hơn.
– Như vậy, ngươi vẫn chưa nhìn ra nơi thần bí này có khả năng là gì sao?
Hoàng hậu tiền bối cũng nhảy ra nói.
– Nơi thần bí có thể là cái gì chứ? Non trẻ?
Vu Nhai trợn trừng mắt. Chợt ánh mắt hắn thoáng cái sáng lên. Trái tim theo đó
đập nhanh hơn. Hắn khẽ nói với các Binh Linh:
– Non trẻ. Ở đây có thể thấy trận pháp đều non trẻ. Trên trận pháp Kinh Thiên
Nguyên Giới, dân thổ cư chỉ phát triển cơ bắp. Tâm trận ngoại trừ có thể lĩnh
ngộ kiếm đạo chi tâm ra còn có các Huyền Binh chi tâm khác. Hình như có người
đang làm thí nghiệm.