Trí Tuệ Đại Tống – Chương 797: Quyển 12 – Chương 51: Ta là khách trở về (2) – Botruyen

Trí Tuệ Đại Tống - Chương 797: Quyển 12 - Chương 51: Ta là khách trở về (2)

– Uống bao nhiêu rượu mà to gan thế hả? Hoa Nương khoanh tay trước ngực nhìn Vân Tranh ôm chân nhảy loi choi:

Vân Tranh nén đau cười khổ: – Đệ gặp tỷ nên vui mừng không kìm lòng được, thực sự vui mừng.

– Gặp ngươi ta cũng vui lắm. Hoa Nương mắt lúng liếng:

– Suỵt, không nói nữa, nói thêm Tiếu Lâm giết đệ mất, mà ông ta đâu rồi?

– Không phải vừa rồi to gan lắm à? Hoa Nương hừm một tiếng: – Đi Điền Tây tìm Hàn Lâm rồi.

Một câu nói làm hơi rượu lẫn cơn đau của Vân Tranh bay hết sạch: – Đệ chưa nghe thấy ông ta có ý rời bỏ hoàng đế, chẳng lẽ định đi giết Hàn Lâm?

Hoa Nương gõ trán Vân Tranh một cái: – Không phải thế đâu, diệt trừ Hài Nhi quân là ý của hoàng hậu, Tiếu Lâm định đi tìm Hàn Lâm, gọi huynh ấy về Đông Kinh phục vụ hoàng đế.

Vân Tranh vẫn bực mình: – Thế có khác gì chứ, ông ta không để Hàn Lâm sống vài ngày yên lành sao?

– Lão Nha Quan bọn họ có lời thề gì đó, cả ta cũng không biết, hoàng đế vẫn rất tin bọn họ, nghe nói long nỗ trực hoàng cung truy sát đám Hàn Lâm, đã hạ sát toàn bộ.

– Tiếu Lâm còn định bán mạng cho hoàng đế tới bao giờ nữa? Không phải trước kia muốn đưa tỷ về Lão Nha Quan à, giờ lại đi chen chân vào vũng nước đục.

– Nếu hoàng đế sức khỏe an khang thì Tiếu Lâm sẽ quy ẩn, nhưng tình hình thế này..

Vô số hảo hán vì thế mà chết không có chỗ chôn thây, Vân Tranh vò đầu nhìn ánh sáng cuối cùng trong ngày đang tắt lịm, ngồi xuống tảng đá bên sông, mặt trời chiếu lên khuôn mặt nửa sáng nửa tối, Hoa Nương đứng dựa vào gốc liễu bên cạnh, nhìn thế nào cũng giống đôi tình nhân đang hờn giận nhau.

Nếu là kẻ địch thì đơn giản rồi, dù Tiêu Lâm có là cao thủ đệ nhất thiên hạ, Vân Tranh cũng có cách giết chết.

Nhưng Tiếu Lâm là số ít bằng hữu thực sự của y, không thể dùng bất kỳ biện pháp thô bạo nào, thậm chí ở chuyện này còn phải thừa nhận ông ta chẳng sai, trung trinh là phẩm đức cao quý. Nhưng cái giá phải trả cho sự trung trinh này cũng vô cùng thảm liệt, ví như điển cố trứ danh Cô nhi Triệu thị, kết cục là toàn bộ chết thảm.

Hiện là lúc sắp thay hoàng đế, lợi ích bắt đầu phân chia lại, hoàng tộc, hậu tộc, quý tộc, huân quý, đại thương, đại địa chủ, cùng với quân phiệt thế lực như Vân Tranh, ai không nhìn chằm chằm vào hoàng cung.

Mặc dù Triệu Húc là người kế thừa hợp cách duy nhất, nhưng mới có tám tuổi, sao có thể hi vọng nó lập tức nắm giữ triều cương, sẽ không ai thấy khả năng đó, thái tử còn nhỏ, hoàng đế nằm liệt giường có thể ra đi bất kỳ lúc nào, đó là khoảng trống quyền lực mà rất nhiều người muốn lấp vào.

Đại Tống có truyền thống buông rèm nhiếp chính, Tào hoàng hậu giúp Triệu Húc nắm giữ triều cương cũng là hợp lý, thế nên nhiều thế lực quy thuận hoàng hậu, nhưng Triệu Trinh chắc chắn không muốn, hắn chịu đủ đau khổ khi Lưu Nga buông rèm nhiếp chính rồi, sao giữ lại cái họa này cho nhi tử.

Cách tốt nhất là Triệu Trinh phải cắn răng mà sống đến khi nhi tử trưởng thành, nếu lúc nào đó hắn thấy mình không thể níu kéo thêm được thì kế hoạch cực kỳ ác độc sẽ bộc phát.

Nếu hậu tộc với hoàng hậu làm đại biểu thắng, Tiếu Lâm chết là cái chắc, nếu phe hoàng đế thắng, hậu tộc bị thanh trừ, những việc bẩn thỉu nhất sẽ giao cho đám người Tiếu Lâm làm…

Vân Tranh cúi đầu xuống, định lấy ít nước rửa mặt cho tỉnh táo, ai ngờ con sông này nước bẩn, lại còn có mùi bùn tanh khó chịu.

Hoa Nương đi tới ngồi xuống bên cạnh Vân Tranh, lấy khăn tay lau mặt cho y, động tác ôn nhu chu đáo không khác gì thê tử, còn gọi thị nữ đứng đợi từ xa tới mang nước sạch để cho y rửa tay, sau đó mới nói: – Nhiều năm qua ta vẫn luôn ngầm thu thập tin tức về Tào hoàng hậu, nữ nhân này không đơn giản đâu.

– Như thế nào?

– Tào thị người Chân Định, tôn nữ của xu mật sứ, Huệ vương Tào Bân, năm Minh Đạo thứ hai, Quách hậu bị phế, Tào thị nhập cung, đến năm Cảnh Hữu thứ chín chính thức sắc phong làm hoàng hậu. Ai ai cũng nói Tào thị tính tình hiền lành tiết kiệm, coi trọng nông canh, thậm chí còn trồng ngũ cốc, nuôi tằm ở cung uyển hoàng gia.

– Một lần năm nhuận tháng Giêng, hoàng đế muốn lần nữa tổ chức đăng hội vào ngày mười lăm, nhưng hoàng hậu khuôn can nên bỏ, bách quan dâng tấu khen ngợi.

– Ba năm sau vệ sĩ trong cung làm loạn, nhân đêm tối xông bào tẩm thất hoàng đế, khi đó Tào thị đang hầu hạ hoàng đế, nghe có biến, hoàng đế định bỏ chạy, Tào thị đóng cửa điện, đoán chừng loạn binh phóng hỏa, sai người lén đi theo sau chúng, quả nhiên loạn binh châm rèm, người đi theo dập tắt, lại cắt tóc thái giám thị tòng, nói với họ “mai luận công ban thưởng, lấy tóc làm chứng!”. Thế nên ai nấy đều tranh nhau ra sức, loạn quân chẳng mấy chốc bị tiêu diệt.

Vân Tranh không biết chi tiết nhi vậy, đó chính là sự kiện Đông Kinh bị cháy năm xưa, khi đó Vân gia và Địch gia cũng gặp họa: – Tỷ định nói gì, Tào hoàng hậu không chỉ hiền lương thục đức, còn có bản lĩnh Võ Chiếu, có thể nắm giữ thiên hạ sao?

– Nữ tử thì sao nào, ngươi thấy để một đứa bé điều khiển triều cương thì đáng tin hơn à?

Vân Tranh nhún vai: – Liên quan gì tới đệ, đệ tạm thời rụt đầu làm rùa, chỉ cần lấy được Yến Vân, phong quang phong vương rồi phủi đít giong thuyền ra biển, ai rảnh đi quan tâm chuyện của họ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.